Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 505: Cư xử thẳng thắn với nhau

Thương Kiến Diệu nhìn vào mắt Triệu Thủ Nhân, giơ tay sờ cằm.

Anh lại hỏi thêm:

"Không nhất định là người lạ, mấy tháng gần đây có người từ ngoài nào đến không?"

"Không có, ngoại trừ mấy nhà buôn bán vật phẩm hàng ngày định kỳ tới, thì không có ai khác đến cả." Triệu Thủ Nhân một lần nữa lắc đầu.

Ông ta dừng lại một chút, để lộ vẻ nghi ngờ hỏi lại:

"Anh hỏi việc này làm gì?"

"Hóng hớt là thiên tính của con người." Thương Kiến Diệu thành khẩn đáp.

"Cái gì? Hóng hớt?" Hiển nhiên là Triệu Thủ Nhân không hiểu từ này có nghĩa là gì.

Bởi vì Thương Kiến Diệu có tướng mạo của người Đất Xám, cho nên vừa rồi họ đương nhiên là dùng tiếng Đất Xám để nói chuyện.

Thương Kiến Diệu đang định nghiêm túc giải thích ý nghĩa thực sự và nghĩa mở rộng của hóng hớt, thì Triệu Thủ Nhân xua tay:

"Đừng nói chuyện nữa, đợi lát ra ngoài rồi nói chuyện, ở đây không thích hợp tán gẫu."

Trong một căn phòng không lớn, hơi nước bốc lên mang đến sự khó thở, nhiệt độ cao đèn nén vào từng bộ phận trong cơ thể, khiến người ta hơi choáng đầu, bí bách trong ngực, quả thực không thích hợp tán gẫu.

Thương Kiến Diệu lịch sự ngậm miệng lại, thỉnh thoảng lại múc một gáo tước, tưới lên tảng đá bi nung đỏ.

Hai người cứ thế lẳng lặng nghe tiếng rả rích, dường như đang thi xem ai có thể chịu đựng được lâu hơn trong hoàn cảnh thế này.

Một lát sau, Triệu Thủ Nhân giơ tay lên lau trán, lảo đảo đứng dậy:

"Không được, còn tắm nữa thì hôn mê mất."

Thương Kiến Diệu mỉm cười:

"Vậy chúng ta ra ngoài đi."

Triệu Thủ Nhân lập tức mở cửa phòng tắm hơi, đi đến bể nước nóng cách đó không xa.

Thương Kiến Diệu đi ngay sau ông ta, học dáng vẻ của đối phương, kéo khăn tắm bên hông ra, trượt vào nước, rửa sạch đủ loại cảm giác vừa "bốc hơi" ra.

Cũng chỉ mất một hai phút, Triệu Thủ Nhân đứng lên, chuyển sang bể nước lạnh bên cạnh.

Ông ta xuýt xoa một tiếng, vẻ mặt trở nên vặn vẹo.

Nhưng khi thích ứng với độ lạnh của nước, gương mặt và cơ thể ông ta từ từ thả lỏng, cả người dường như lên tinh thần.

"Người anh em, ở Đất Xám hôm nay không có ngày mai, nên hưởng thụ thì hưởng thụ đi." Triệu Thủ Nhân đưa tay cầm lấy một chiếc khăn lông, lau trán, cảm khái từ tận đáy lòng.

Thương Kiến Diệu cũng ngâm mình trong bể, nhìn xung quanh, dường như cảm thấy mọi thứ đều rất mới mẻ.

"Buổi chiều ông sẽ quay về trang trại à?" Anh lên tiếng hỏi.

Triệu Thủ Nhân gật đầu:

"Thời gian còn nhiều, ngâm xong ngủ trưa một giấc, tỉnh dậy tìm người phục vụ một lát, sau đó tắm rửa, ăn cơm trưa, đi ra ngoài sắm đồ."

Thương Kiến Diệu vỗ tay trước sự sắp xếp của ông ta.

Đồng thời, anh theo mặt nước liếc xuống dưới một cái.

Triệu Thủ Nhân ho khan hai tiếng, lại chuyển về bể nước nóng.

Lần này, ông ta chỉ ngâm thêm mấy phút, đã vội vã đứng dậy, khoác cái khăn tắm lớn kia lên người.

Sau khi tắm xong, thay áo choàng tắm, Thương Kiến Diệu mới nhìn rõ tướng mạo của vị quản lý nhà họ Triệu này: Ông ta khoảng bốn mươi, người gầy gò, tóc hơi thưa, xung quanh mắt bị sưng rõ ràng.

Ra khỏi phòng tắm, hai người đi vào khu nghỉ ngơi, đều chọn lấy một cái ghế nằm, đắp chăn mỏng lên người.

Trò chuyện một lát, Triệu Thủ Nhân nhắm hai mắt lại, trong mũi phát ra tiếng khò khè.

Thương Kiến Diệu nghiêng đầu nhìn ông ta một cái, mỉm cười lấy ra một vật phẩm trong túi áo choàng: Đó là một viên dạ minh châu đang lẳng lặng tỏa ra màu xanh biếc.

Thương Kiến Diệu cầm viên dạ minh châu này, hai mắt dần trở nên tối tăm.

"Kết nối sinh mệnh"!

"Kết nối sinh mệnh" đến từ Dimarco!

Trong "Biển khởi nguồn" của Triệu Thủ Nhân, bóng dáng mặc áo choàng tắm màu trắng của Thương Kiến Diệu hiện ra.

Trên mặt biển tỏa ra ánh sáng nhạt, sương mù nhạt tràn ngập khắp nơi, lờ mờ che phủ những hòn đảo nhỏ, nhưng không có ý thức của Triệu Thủ Nhân hiện ra.

Đây là hình dáng của thế giới tâm linh của người bình thường chưa tiến vào "Đại sảnh Quần Tinh", mở ra cánh cửa tương ứng.

Thương Kiến Diệu lập tức chia bản thân ra làm chín, tất cả đều ngồi xếp bằng giữa không trung.

Sau đó, trong "Biển khởi nguồn" bị "Kết nối sinh mệnh" ảnh hưởng, dâng lên vô số những cuộn sóng cao lớn, đủ loại hình ảnh lần lượt to lên.

Chín Thương Kiến Diệu bắt đầu hồi tưởng lại toàn bộ ký ức trong mấy tháng gần đây của Triệu Thủ Nhân, mỗi người phụ trách một phần.

Mấy phút sau, Thương Kiến Diệu đội cái loa nhỏ mừng rỡ lên tiếng:

"Có thu hoạch!"

Anh nhanh chóng phóng cảnh tượng này lên mức lớn nhất: Trong một căn phòng có kê giá sách và bàn ghế, Triệu Thủ Nhân đang báo cáo tình hình với một người đàn ông trẻ tuổi có chút giống Triệu Nghĩa Đức nhưng lại không hề béo.

Trên cái ghế đằng sau người đàn ông trẻ tuổi này có một người mặc áo gió màu đen, ngũ quan không có gì đặc biệt.

Trong tình huống các vệ sĩ khác đều đứng, trông hắn có vẻ khá đặc biệt.

"Sao lại cảm thấy anh ta có vấn đề?"

"Anh từ chỗ nào mà phán đoán ra chỗ này có thể tìm được đầu mối?"

"Không thể là người thức tỉnh bỏ ra số tiền lớn mời về sao?"

Ba bốn Thương Kiến Diệu đưa ra nghi vấn của mình.

Thương Kiến Diệu đội cái loa nhỏ cười nói:

"Đây là một phần cách tư duy của Tương Bạch Miên."

"Mạnh dạn đặt giả thiết, cẩn thận tìm chứng cứ."

"Nếu người này thoạt nhìn đã khá đặc biệt, thì phải đặt trọng điểm vào việc tra tất cả những hình ảnh về người này trong trí nhớ của Triệu Thủ Nhân."

Tám Thương Kiến Diệu khác bày tỏ tán thành với việc này.

Chẳng mấy chốc, họ đồng lòng hợp sức tìm ra toàn bộ những đoạn ký ức ngắn về người đàn ông mặc áo gió màu đen kia: Hắn là con của người hầu sinh ra trong trang trại, nhận được con trai thứ của Triệu Chính Kỳ - Triệu Nghĩa Học ưu ái, trở thành cận vệ của gã.

Nhưng, một Thương Kiến Diệu trong đó nhạy cảm phát hiện ra, người đàn ông mặc áo gió màu đen này không giống cha mẹ hắn, hơn nữa, hoàn toàn không giải thích được vì sao hắn lại nhận được đãi ngộ đặc thù.

Các Thương Kiến Diệu cẩn thận quan sát người đàn ông mặc áo gió màu đen một hồi, phát hiện sắc mặt hắn không được tốt lắm, nhìn có chút tiều tụy.

Việc này khiến họ đồng thời nhớ tới một người:

"Cha xứ" giả.

Muốn lấy được một chiếc xe ở thành phố Ban Sơ, thực ra không khó khăn lắm, chỉ cần không đòi hỏi loại được sản xuất mấy năm gần đây, có thể sử dụng bao lâu, thì đủ loại xe cộ cho mọi người chọn.

Nhưng nếu trên người thêm các điều kiện như không có nhiều tiền, không thể phạm tội, còn hạn chế về thời gian, thì lại khá rắc rối, ít nhất Long Duyệt Hồng và Gnawa cũng không thể nghĩ ra được mình nên ra tay từ chỗ nào.

Cũng may, trong phân đội nhỏ của họ còn có Bạch Thần, khá hiểu về thành phố Ban Sơ.

Sau mười giờ, Bạch Thần dẫn họ rời khỏi khách sạn Ugo, rẽ trái quẹo phải nhiều lần, đi đến một khu vực bờ sông Hồng Hà gần khu Thanh Cảm Lãm.

Nơi này cách khách sạn không xa lắm, đi bộ chỉ chừng hai mươi phút, nhưng nhà cửa ngày càng rách nát, đường cũng chật hẹp hơn.

Đôi khi, lúc đám người Long Duyệt Hồng đi ngang qua ngõ nhỏ, giơ hết hai tay ra có thể chạm vào tường ngoài của nhà cửa hai bên, mà phía trên thì chi chít dây điện chằng chịt, chia cách bầu trời.

Dọc đường, phân đội nhỏ gặp trẻ con bẩn thỉu nhiều nhất, người lớn không đến các khu công xưởng thì cũng đang bận rộn việc sinh hoạt, chỉ có một số ít ở khu vực này.

Long Duyệt Hồng quét mắt nhìn một giải đất trống trải phía trước cùng rất nhiều ô tô đang đỗ ở đó, tò mò hỏi:

"Đây là nơi bán xe à?"

Sau khi các thợ săn di tích kéo một phần xe cộ phát hiện được trong khu phế tích đến thành phố Ban Sơ, bản thân thường không có thời gian để tìm người mua cuối cùng, đều trực tiếp giao dịch với thương lái xe cũ.

Tuy rằng họ sẽ bị thiệt hơn rất nhiều so với giá trị thật, nhưng ít ra tiết kiệm được thời gian, mà rất nhiều thợ săn di tích hôm nay không bán được đồ thu hoạch thì ngày mai sẽ bị đói.

"Đúng vậy." Bạch Thần gật đầu đáp.

"Nhưng chúng ta không có bao nhiêu tiền..." Long Duyệt Hồng dè dặt nhắc nhở.

Bạch Thần liếc nhìn Gnawa đeo bao tải, bình tĩnh nói:

"Nơi này còn có thể thuê xe."

"Thuê?" Long Duyệt Hồng hơi kinh ngạc.

Đây lại không phải là nhà cửa, không thể nào dọn đi, lái buôn thường không có các thủ đoạn kỹ thuật của thế giới cũ, thuê không sợ không thu hồi được sao?

Lúc nói chuyện, ba người họ đã đi đến trước một dãy nhà đổ nát bên cạnh bãi đỗ xe, thấy bên trong có mấy người Hồng Ngạn tóc nâu hơi quăn, da tối màu đang ngồi quanh bàn gỗ nói chuyện.

"Thuê xe." Không đợi đám người đó hỏi ý đồ đến đây, Bạch Thần đã trực tiếp lên tiếng.

"Chọn xong xe mới có thể xác định giá cả." Một người Hồng Ngạn còn không cao bằng Long Duyệt Hồng đáp lại.

Tiếp đó, gã nhấn mạnh một câu:

"Còn phải thế chấp, bằng không các cô lái xe ra khỏi thành phố, không quay về nữa thì chúng tôi lỗ vốn."

Bạch Thần không nói gì, chỉ vào Gnawa.

Hả, muốn bỏ lão Gnawa ở đây? Long Duyệt Hồng chợt nảy ra một suy nghĩ như vậy.

Giây kế tiếp, Gnawa bỏ bao tải đeo sau lưng xuống trước người, lấy súng chống tăng "Tử thần" từ trong ra.

"Cái này được chứ?" Bạch Thần hỏi.

Mấy người cho thuê liếc nhìn nhau, sau đó người Hồng Ngạn phụ trách tiếp đón phân đội nhỏ của Bạch Thần gật đầu nói:

"Được."

Loại vũ khí hạng nặng này đổi một chiếc xe tàn tạ của thế giới cũ cũng đủ rồi.

"Đừng làm mất, chúng tôi còn có vũ khí tương tự." Bạch Thần bình tĩnh cảnh cáo một câu: "Hơn nữa chẳng mấy chốc sẽ lấy thứ khác ra để thế chấp."

"Được." Người Hồng Ngạn kia gật đầu không ngừng.

Phân đội nhỏ nhanh chóng lấy được chiếc xe cần dùng, đó là một chiếc xe việt dã màu xám khá vuông vức, có vài chỗ có vết tích đã được tu bổ.

Sau khi dùng cái giá 2 Orey một ngày để ký giấy thuê xe, Bạch Thần lái xe, quay về khách sạn Ugo.

Bởi vì đường đi bộ tới đây có những đoạn khá chật hẹp, xe không thể nào trực tiếp đi qua, nên cô phải đi vòng hơi xa một chút.

Việc này khiến họ phải đi ngang qua cảng phí tây của thành phố Ban Sơ.

Từng chiếc tàu thủy đỗ cạnh bờ sông Hồng Hà, đang dỡ vật tư xuống.

Lúc này, Long Duyệt Hồng nghe thấy ở mấy con phố gần bến cảng này vang lên mấy tiếng sói tru kéo dài:

"Ngao!"

Những tiếng tru này không thê lương, không hung dữ, không giống như do sói thật phá ra, mà mang vài phần bi thương và cảm giác nào đó khó diễn tả.

"Đây là..." Long Duyệt Hồng nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Thần.

Hắn nghe mà cả người khó chịu.

Bạch Thần vẫn nhìn phía trước, nói:

"Kỹ nữ người Đất Xám."

"Hả?" Long Duyệt Hồng và Gnawa đều không hiểu người này liên quan gì đến tiếng sói tru.

Bạch Thần vẫn nhìn vào cuối con đường, nói bằng giọng không thay đổi:

"Họ bị bắt tới làm nô lệ, được kỹ viện chọn ra, lại không ai dạy họ tiếng Hồng Hà, chỉ có thể bắt chước tiếng sói tru để mời chào khách qua đường và thủy thủ ở bến cảng."

"Ở thành phố Ban Sơ, họ được gọi là "sói mẹ"."

Long Duyệt Hồng nghe xong, há miệng ra, nhưng lại không nói gì.
Bạn cần đăng nhập để bình luận