Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 789: Quái vật

Là một chiến sĩ giàu kinh nghiệm, phản ứng đầu tiên của Tương Bạch Miên không phải là sợ hãi, mà là đến gần bức tường, tránh đối đầu chính diện.

Cùng lúc đó, cô giơ ống phóng rocket tác chiến đơn binh "Tử thần" lên, chĩa vào bàn tay đầm đìa máu tươi đang chui ra khỏi bóng tối và chống lên mặt đất kia.

Ngay sau đó, vai trái Tương Bạch Miên khẽ rung lên, hóa giải sức giật trong dự liệu.

Một viên đạn hỏa tiễn theo đó bay ra, bắn thẳng đến mục tiêu.

Oanh tạc!

Trong tiếng nổ mạnh, bóng tối đặc quánh không hề dao động chút nào, hoàn toàn nuốt chửng đóa hoa bằng lửa đỏ vừa nở rộ.

Bàn tay đầm đìa máu tươi kia lúc thì thu về, lúc lại thò ra, cùng một bàn tay khác thay phiên nhau chống lên mặt đất, giúp cơ thể bò đi.

Chúng cũng không hề bị ảnh hưởng bởi vụ nổ, nhìn bề ngoài dường như không hề phải chịu chút thương tổn nào.

Mà cơ thể nối liền với chúng vẫn chìm trong bóng tối đặc quánh, chỉ hiện ra đường nét lờ mờ, có góc độ giống người, có góc độ quái dị.

Tương Bạch Miên thấy bắn phá không có tác dụng, lập tức ném ống phóng rốc-két tác chiến đơn binh "Tử thần" xuống, không lùi mà tiến lên, đưa bàn tay trái về phía con quái vật không rõ, có đôi tay đang thay nhau tiến về phía trước, dường như có sự tồn tại của ý thức nhân loại kia.

Trong tiếng xẹt xẹt, hồ quang điện màu trắng bạc bắn ra, cuộn lại thành một quả cầu, bắn thẳng về phía bóng tối đen kịt.

Cả hành lang nhỏ lập tức sáng rỡ như ban ngày, nhưng không chiếu sáng được chỗ tăm tối nơi che giấu con quái vật.

Nó giống như hố đen được nhắc đến trong rất nhiều sách vở thời thế giới cũ, ngay cả ánh sáng cũng bị nuốt chửng, không thể chạy thoát.

Lúc trong mắt Tương Bạch Miên còn lưu lại vô số ánh điện, cả người đã đổi sang hướng khác không chút do dự.

Cô chạy hết tốc lực, cố gắng kéo giãn khoảng cách với con quái vật đang bò trong bóng tối.

Đây là một hành lang không có lối rẽ hai bên, Tương Bạch Miên không lo sẽ bị lạc đường, dù sao cứ chạy về hướng ngược lại với kẻ địch là được.

Cô vừa chạy, vừa tập trung vào sinh vật khủng khiếp đang đuổi theo phía sau, sử dụng "Ảo giác không gian" với "hắn".

Cô làm vậy là muốn để đối phương nhận nhầm đường, xông vào căn phòng hai bên, từ đó khiến mình thoát khỏi cảnh khốn cùng.

Nhưng, quái vật có đôi bàn tay đầm đìa máu tươi vươn ra từ trong bóng tối, hai khuỷu tay không ngừng đan xen vẫn kiên định bò theo hành lang, đến gần.

Năng lực mà mình sử dụng với "hắn" không có hiệu lực? Tương Bạch Miên vừa chạy, vừa lấy con búp bê mặc quần áo rằn ri màu xanh, trên mặt có khảm một chiếc gương ra.

Cô mượn đạo cụ này, sử dụng "Mất phối hợp kích thích" với bản thân, phản ứng khi bản thân đối diện với cảnh tượng tương tự sẽ đổi thành cảm nhận đột nhiên bị lửa cháy đến người.

Cả người cô chợt giật thót, adrenalin nhanh chóng tiết ra.

Bịch bịch bịch !

Tốc độ chạy trốn của Tương Bạch Miên dường như đã vượt qua cực hạn của con người.

Mục tiêu của cô chính là ngã tư ở cuối hành lang.

Thương Kiến Diệu đang trong vùng hoang dã, cũng đối diện với bóng tối đặc quánh đang ập đến như thủy triều.

Ở sát mép bóng tối, hai bàn tay tái nhợt đầm đìa máu tươi chống trên mặt đất, mang theo hai khuỷu tay không ngừng đan xen, khiến cơ thể như ẩn như hiện ở đằng sau liên tục áp sát mục tiêu.

Thương Kiến Diệu "thích mới mẻ" đã bày sẵn tư thế, giơ tay phải lên, búng tay một cái thật kêu.

Cùng lúc đó, anh thản nhiên nói:

"Tứ chi thiếu sót động tác."

Bàn tay đầm đìa máu tươi dừng lại một chút, tiếp tục kéo lê thân thể về phía trước.

"Mẹ kiếp!" Thương Kiến Diệu "nhát gan" chửi bậy một tiếng, để hỏa lực của thiết bị khung xương quân dụng khai hỏa toàn bộ.

Một quả lựu đạn lao ra, một viên đạn kim loại có ánh điện quấn quanh bắn ra sau nhưng đến trước, một tia laser màu đỏ gần như trong chớp mắt đã đi hết lộ trình từ Thương Kiến Diệu đến màng bóng tối kia, từng viên đạn vàng rực lao tới như vũ bão.

Đây là học thuyết ưu thế hỏa lực mà thiền sư "Phổ Độ" tôn sùng.

Nhưng, đại đa số chúng đều bị bóng tối nuốt chửng, số còn lại tuy rằng bắn trúng vào hai cánh tay đầm đìa máu tươi nhưng chỉ sinh ra âm thanh nhất định, không tạo ra tổn thương thực chất.

"Quái vật!" Thương Kiến Diệu "thành thực" nhảy dựng lên, xoay người giữa không trung, bắt đầu chạy như điên.

Trong tiếng leng keng, anh lấy loa phóng thanh màu xanh trắng ra, phóng đại âm thanh của mình:

"Tục ngữ nói rất hay, oan gia nên giải không nên kết, ta khuyên ngươi đừng không biết tốt xấu, mau chóng dừng lại, nếu không sẽ phải gánh lấy hậu quả!"

Đây là "Dẫn dắt tư duy".

Không biết có do phải quái vật trong bóng tối kia không hiểu lời Thương Kiến Diệu nói hay không, "hắn" vẫn có thể chống đỡ được ảnh hưởng ở phương diện này, "hắn" cũng chỉ dừng lại một chút, sau đó lại tiếp tục dùng hai khuỷu tay thay phiên chống xuống đất, nặng nề bò đi.

Mà vết máu "hắn" để lại ven đường đều bị bóng tối nuốt hết.

Trong lúc mặt đất hơi rung lắc, Thương Kiến Diệu mặc thiết bị khung xương quân dụng chạy càng ngày càng nhanh.

Không biết là ai trong số anh đưa ra quyết định, giơ tay phải ấn một cái.

Uỳnh

Mặt đất phía trước đôi tay đầm đìa máu tươi kia đột nhiên sụt xuống, tạo thành một cái hố lớn.

Quái vật trong bóng tối không kịp dừng lại, lập tức rơi xuống.

"Mình mạnh thế sao?" Thương Kiến Diệu "thành thực" kinh ngạc quan sát bàn tay phải của mình.

"Can thiệp vật chất" của anh làm sao có thể mạnh đến mức khiến mặt đất tự dưng sụp đổ?

Lúc đầu anh chỉ định tạo ra một chút cản trở, làm chậm lại tốc độ của đối phương.

Trong lúc Thương Kiến Diệu vô cùng kinh ngạc, bóng tối tiếp tục dâng lên phía trước che đi cái hố kia.

Bàn tay đầm đìa máu tươi lại một lần nữa thò ra ngoài bóng tối, chống lên mặt đất, kéo theo hai khuỷu tay, luân phiên đi về phía trước.

Thương Kiến Diệu quay đầu quan sát đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng này, một lần nữa lại sải chân chạy đi như lửa đốt dưới mông.

"Thật quá đáng!" Thương Kiến Diệu giơ chiếc loa phóng thanh màu xanh trắng trong tay lên, dùng cách "Dẫn dắt tư duy" để uy hiếp đối phương: "Ta kể cho người nghe, ta quen rất nhiều người, có rất nhiều bạn bè, nếu như ngươi dám đuổi theo ta, ta sẽ tìm bọn họ đánh hội đồng người! Hiện giờ bỏ cuộc vẫn còn kịp, mọi người cùng nhau nghe giảng kinh phật một chút, không phải tốt hơn như thế này sao?"

Bóng tối trào lên sau lưng anh, con quái vật dùng khuỷu tay kéo cơ thể về phía trước cũng không hề có bất cứ thay đổi nào, vẫn giữ nguyên tốc độ đuổi theo, hơn nữa còn có xu hướng càng ngày càng nhanh.

Thương Kiến Diệu "lỗ mãng" bất chợt trở nên hung hãn:

"Được!"

"Bây giờ ta xem đánh hội đồng có hiệu quả không!"

Lúc nói chuyện, nửa người trên của anh chia ra làm mấy người, một người bình tĩnh lí trí, một người nhu nhược nhát gan, một người từ bi hỷ xả, một người ghét ác như thù.

Họ có người đưa tay về phía hư không, dường như muốn triệu hồi bạn bè, có người cầm "Ngọc sáu giác quan", đôi mắt trở nên sâu thẳm, có người cầm dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh", chuẩn bị tập trung vào mục tiêu.

"Cướp đoạt ý thức!"

Thiền sư "Phổ Độ" phát ra âm thanh trang nghiêm hùng hồn.

Ánh sáng màu xanh biếc loé lên từ "Ngọc sáu giác quan", quái vật trong bóng tối kia dừng lại hai tay đang chống trên mặt đất.

Nhưng "hắn" nhanh chóng trở lại như lúc ban đầu, hơn nữa còn trở nên điên cuồng, bò nhanh hơn, dường như trong tay Thương Kiến Diệu có thứ "hắn" đã khao khát từ lâu.

"Tim chợt ngừng đập!"

Thương Kiến Diệu "ghét ác như thù" cũng sử dụng dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh", nhưng lần này con quái vật có hai tay đầm đìa máu tươi không hề dừng lại chút nào

"Ngươi chưa xong à!" Thương Kiến Diệu "thành thực" chột dạ lớn tiếng quát lên.

Quái vật kia sắp đuổi kịp anh, bóng tối sắp sửa bao phủ thế giới này.

Đúng lúc này, Thương Kiến Diệu "nhu nhược nhát gan" từ trong hư không kéo ra một bóng người.

Đó là Tiểu Xung mặc quần áo màu vàng, lưng đeo ba lô màu đỏ.

Một hướng khác, Thương Kiến Diệu "bình tĩnh lí trí" cũng tìm người giúp đỡ.

Ông ta là Đỗ Hoành mặc áo dài đen, xõa tóc.

Hai người họ vừa hiện thân, bóng tối đang ùa tới bao phủ Thương Kiến Diệu chợt ngưng lại, con quái vật có hai tay chống xuống mặt đất cũng theo đó dừng lại.

Trong chớp mắt, cả hai đều giống như tòa lâu đài xây bằng cát, bị sóng biển xô vào lập tức đổ sập xuống tan tành.

Cả vùng hoang dã cũng tan biến như mộng ảo.

Thương Kiến Diệu mở choàng mắt, ngồi bật dậy khỏi giường.

Anh không hề hoang mang, dang hai cánh tay ra, hơi ngửa người, thành kính nói:

"Khắp nơi đều là ảo mộng, cần gì phải nghiêm túc?"

Tương Bạch Miên trên cùng một chiếc giường lắc lắc đầu, nói như có điều suy nghĩ:

"Anh cũng nằm mơ?"

"Bất tri bất giác ngủ mất?"

Cô còn nhớ mình vốn đang trong "Biển khởi nguồn" nghiên cứu hòn đảo sợ hãi kia.

Trong căn phòng trọ chỉ có một chiếc giường, Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu chỉ có thể đặt súng và các vật phẩm khác ở giữa để ngăn cách.

Đối với người bình thường hay bôn ba trên vùng hoang dã mà nói, đây chẳng phải là chuyện gì đáng để lưu ý, ở vùng hoang dã một chút điều kiện như thế cũng chẳng có, cho nên, Tương Bạch Miên thản nhiên đi ngủ, chỉ lo lắng Long Duyệt Hồng ở phòng khác không ngủ được.

"Không thì sao chứ?" Thương Kiến Diệu "thành thực" hỏi lại.

Tương Bạch Miên không chú ý đến thái độ của Thương Kiến Diệu "thành thực", tiếp tục hỏi:

"Cũng là giấc mơ về con quái vật đuổi theo trong bóng tối?"

"Rất giống với miêu tả trong nhiệm vụ của nghiệp đoàn thợ săn?"

Bốp, Thương Kiến Diệu đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái:

"Tôi đã bảo làm sao lại quen thuộc như thế!"

Tương Bạch Miên dùng tay phải day trán:

"Nhưng tôi không đau đầu, không buồn nôn, không có cảm giác kiệt sức, hơn nữa còn có thể ngủ tiếp bất cứ lúc nào."

"Anh cũng là đang chạy thì tỉnh lại?"

"Không phải." Thương Kiến Diệu lắc đầu: "Lúc đó tôi mang tâm thế muốn thử, đã gọi thầy Đỗ Hoành và Tiểu Xung đến, quái vật trong bóng tối kia dường như đã bị dọa sợ chạy mất. Thì ra là đang nằm mơ, thảo nào có thể triệu hồi ra, hơn nữa thầy Đỗ Hoành và Tiểu Xung còn không nội chiến..."

Đây là Thương Kiến Diệu "lỗ mãng" vừa mới làm rõ tình hình.

"Như vậy cũng được?" Tương Bạch Miên bắt đầu nghi ngờ mình có thể thoát khỏi cơn ác mộng không bị ảnh hưởng, là vì Thương Kiến Diệu đã dọa quái vật trong bóng tối chạy ra khỏi khu vực này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận