Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 719: Trùng hợp?

Mai Thọ An không nói quá nhiều, chỉ nói cho anh biết về những kiến thức tương đối quan trọng như làm thế nào xác định một căn phòng có nối đến cánh cửa của "thế giới mới" không, cần Thương Kiến Diệu thông qua toàn bộ bài kiểm tra, những phần được đề cập đến lúc trước chủ yếu là những hạng mục cần chú ý, tránh cho người thức tỉnh có vấn đề về tinh thần như Thương Kiến Diệu tùy tiện thăm dò "Hành lang tâm linh" trong lúc làm kiểm tra, từ đó gặp phải vấn đề vốn có thể tránh được.

Sau khi nói chuyện gần một tiếng đồng hồ, Mai Thọ An bảo nghiên cứu viên cấp dưới đưa Thương Kiến Diệu đi làm kiểm tra sức khỏe chi tiết.

Trung tâm hoạt động, khu C, tầng 495.

Long Duyệt Hồng ăn tối xong, lấy dũng khí, đến đây.

Hắn nhận thấy đa số hàng xóm láng giềng đều không coi hắn là quái vật, chỉ vô cùng tò mò về cánh tay người máy, cũng cảm thấy khá hứng thú với trạng thái hiện giờ của hắn.

Sau khi Long Duyệt Hồng dùng lý do đã chuẩn bị từ trước để giải thích, sự chú ý của họ nhanh chóng chuyển đến công năng của cánh tay người máy, thỉnh thoảng có người tới kiểm tra, gõ vài cái, xin được xem biểu diễn.

Trong này thậm chí còn bao gồm một vài cô gái trẻ, khiến cho Long Duyệt Hồng vô cùng ngượng ngùng.

Sau khi xóa bỏ được chướng ngại tâm lý, rốt cuộc hắn tìm được cơ hội, xuyên qua đám người, đi tới góc phòng.

"Chào, Mạnh Hạ, lâu rồi không gặp." Long Duyệt Hồng mỉm cười bắt chuyện với một cô gái.

Hắn dùng cái cớ nhìn thấy bạn học để thoát khỏi sự "làm phiền".

Mạnh Hạ vừa định đứng dậy, đáp lời bạn học cũ, chồng của cô ta Trương Lỗi đã đứng vụt dậy, bày ra tư thế đỡ.

"Đây là?" Long Duyệt Hồng là người từng trải nhiều ở bên ngoài, ngay lập tức nhận ra có vấn đề.

Trương Lỗi thoạt nhìn rất khiêm tốn ít nói, đôi mắt khá sắc bén, hiếm khi thấy nở nụ cười:

"Hạ Hạ mang thai rồi."

Long Duyệt Hồng không hề kinh ngạc về điều này, Mạnh Hạ và Trương Lỗi đã kết hôn hơn một năm, với phong cách ủng hộ sinh con trong "Sinh vật Bàn Cổ", cho đến giờ họ mới có con thực ra đã tính là muộn rồi.

"Chúc mừng nhé!" Long Duyệt Hồng nở nụ cười.

Hắn chủ động kéo một chiếc ghế tới, ngồi xuống, không để bạn cũ phải đứng dậy vì lịch sự.

"Cảm ơn." Mạnh Hạ trả lời một câu, tiếp đó tò mò hỏi: "Cánh tay người máy của cậu rất mạnh à?"

Cô ta vốn định hỏi "cậu thực sự chủ động xin cấy ghép à", nhưng lại cảm thấy quan hệ giữa hai bên chưa thân thiết đến mức độ đó, bèn thay đổi đề tài.

Chồng của cô ta - Trương Lỗi đến từ bên ngoài lại hỏi thêm:

"Là loại hình nào?"

"Loại hình T1." Long Duyệt Hồng không hề giấu giếm.

Trương Lỗi cảm thấy vô cùng kinh ngạc:

"Các cậu đã đi qua "Công nghiệp liên hợp"? Đây là loại khá mới, cho dù ở thành phố Ban Sơ cũng rất ít thấy."

"Chúng tôi quen biết một lái buôn vũ khí đến từ "Công nghiệp liên hợp"." Long Duyệt Hồng giải thích ngắn gọn một câu.

Mạnh Hạ càng thêm tò mò, nghiêng đầu hỏi chồng mình:

"Thứ này thực sự rất lợi hại?"

"Đúng vậy." Trương Lỗi nhìn quanh một vòng, lấy một ví dụ: "Ứng dụng rất tốt, một mình cậu ấy có thể giết chết hết mọi người ở nơi này."

Nơi này là chỉ trung tâm hoạt động.

Long Duyệt Hồng khiêm tốn theo bản năng:

"Tiền đề là ở đây không có người thức tỉnh, chưa làm cải tạo gien, không cấy ghép tay chân nhân tạo."

Mạnh Hạ ở bên cạnh nghe vậy thì trợn mắt há mồm.

Cô ta không để ý đến sự lợi hại của cánh tay người máy, tuy rằng quả thật cũng có một chút, cô ta vừa bực mình vừa buồn cười là về ví dụ của chồng mình.

Đây là ví dụ dở hơi gì?

Long Duyệt Hồng lại còn đáp lại ví dụ này.

Câu này chẳng khác nào hỏi người khác con dao phay này có sắc không, kết quả đối phương lại trả lời đủ để chém chết cả nhà anh.

Tuy trong giọng nói và tính chất không nghiêm trọng đến mức ấy, nhưng về bản chất là tương tự.

Mạnh Hạ không nhịn được trách móc một câu:

"Hai người có thể thảo luận tử tế một chút không?"

Đây là thói quen tư duy của người đã từng sống trên mặt đất?

Long Duyệt Hồng cũng nhận ra vấn đề này, giơ cánh tay người máy lên, gãi gáy, cố tình chuyển đề tài:

"Mạnh Hạ, cậu mới mang bầu không lâu đúng không? Không nhìn ra được."

"Thời điểm này, không phải nên ít ra ngoài sao? Sao lại đến nơi này?"

Được sự hun đúc từ tín đồ tiêu chuẩn của giáo đoàn "Lễ tế sinh mệnh" Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng đã sở hữu một vài kiến thức không nên có.

Mạnh Hạ bĩu môi nói:

"Tầng của chúng tôi rất buồn chán, trung tâm hoạt động chẳng có mấy người, ở lâu khó chịu, bầu không khí nơi này vẫn tốt hơn."

Lúc này Long Duyệt Hồng mới nhớ ra Mạnh Hạ và Trương Lỗi ở tầng dành cho nhân viên từ ngoài đến.

Hắn đang định nói câu gì, lại thấy Thương Kiến Diệu đi vào trung tâm hoạt động.

"Bên này." Long Duyệt Hồng vẫy tay.

Thương Kiến Diệu vừa đi tới, đã sờ bụng, hỏi Long Duyệt Hồng:

"Nhà anh còn mì không?"

"Còn, làm sao vậy, chưa ăn cơm à?" Long Duyệt Hồng hỏi.

Thương Kiến Diệu ngồi xuống đối diện Mạnh Hạ, thở dài nói:

"Sở nghiên cứu chẳng để ý chuyện ăn uống gì cả, còn giữ tôi lại đến tận giờ, nào đã được ăn, chỉ có thể tự mình nấu."

"Cậu đến sở nghiên cứu làm gì?" Mạnh Hạ tò mò hỏi.

Thương Kiến Diệu thản nhiên đáp lại:

"Bị người ta nghiên cứu."

"Ha ha ha." Mạnh Hạ bật cười.

Lâu không gặp, Thương Kiến Diệu vẫn thích nói đùa như trước.

Nhưng, so với hồi còn đi học, tính cách của anh đã thay đổi rất nhiều.

Trong trung tâm hoạt động náo nhiệt, bốn người rảnh rỗi trò chuyện, bầu không khí rất nhàn nhã vui vẻ.

Trong quá trình này, Trương Lỗi liếc nhìn Thương Kiến Diệu:

"Tôi cho rằng cậu cũng sẽ cấy ghép cánh tay người máy."

Đây là phán đoán từ trực giác của anh ta.

"Bị anh ta cướp mất, chỉ có một chiếc thôi." Thương Kiến Diệu chỉ vào Long Duyệt Hồng, nói với vẻ rất căm giận.

Anh tỏ ra hâm mộ và đố kỵ không hề che giấu.

Mạnh Hạ đã hoàn toàn tin rằng Long Duyệt Hồng chủ động xin cấy ghép.

Hàn huyên thêm vài câu, Thương Kiến Diệu nhìn quanh một vòng, không phát hiện ra bóng người quen thuộc, bèn lên tiếng hỏi:

"Lão Trần đâu?"

Lúc riêng tư họ gọi chủ quản trung tâm hoạt động của tầng này - Trần Hiền Vũ là lão Trần, ngoài mặt thì thường gọi là ông Trần.

Vẻ mặt Mạnh Hạ thay đổi vài lần, đáp lại bằng giọng nặng nề:

"Hồi đầu tháng tám, công ty bùng phát một đợt dịch "Bệnh vô tâm", ông Trần bất hạnh bị lây."

"À..." Long Duyệt Hồng nhất thời có cảm giác không thật.

Mới ra ngoài vài tháng mà cảnh con người mất?

Thương Kiến Diệu cũng im lặng, người trong trung tâm hoạt động hoặc đánh bài hoặc trò chuyện, hoặc thảo luận cuối tuần này có muốn tổ chức một buổi vũ hội không, rất náo nhiệt.

Long Duyệt Hồng vốn đang cảm thấy cảnh tượng nhàn nhã vui vẻ này thật sự rất tốt đẹp, đột nhiên có chút ngồi không yên.

Hắn nói với Mạnh Hạ:

"Tôi và Thương Kiến Diệu đi trước, anh ta vẫn còn đang đói."

"Bye bye." Mạnh Hạ vẫy tay.

Sau khi dùng đồ hộp dự trữ và mì của nhà Long Duyệt Hồng tự chế thành một bát mì thịt bò kho thật lớn, cũng ăn sạch sẽ, Thương Kiến Diệu đi tắm một cái, lên giường ngủ.

Anh lại tiếng vào "Hành lang tâm linh".

Anh chia ra làm mười, quan sát xung quanh, phát hiện cách phân bố biển số nhà vẫn như trước, không có sự thay đổi.

Dọc theo lối đi cũ, Thương Kiến Diệu đi về một phía hành lang.

Không lâu sau, anh đi đến gần căn phòng "1215".

Lần này anh định vào sâu hơn một chút, thu thập nhiều tình huống bất thường hơn, tiện cho việc chuẩn bị sau đó.

Mười đôi mắt nhìn tới, ánh mắt của các Thương Kiến Diệu chợt ngưng lại.

Ở vị trí trong trí nhớ của họ, biển số nhà màu vàng là:

1235.

"Thay đổi rồi?" Thương Kiến Diệu đội mũ săn hươu im lặng một lát rồi nói.

"Biển số nhà của các căn phòng khác cũng không có sự thay đổi." Thương Kiến Diệu nhu nhược nhát gan kia nhắc nhở "cộng sự".

"Cộng sự" trong hội hiệp thương dân chủ Thương Kiến Diệu.

Thương Kiến Diệu "thành thật" nhíu mày:

"Quái lạ."

"Lẽ nào căn phòng 1215 cũng có chút kỳ quặc? Nó thuộc về loại hình có thể di chuyển, rất khó tiến vào lần thứ hai?"

"Đúng vậy, đúng vậy." Thương Kiến Diệu có một nửa là cơ thể người, một nửa là máy móc, khoác áo cà sa đỏ, lắc đầu.

Mười Thương Kiến Diệu tôi một câu anh một lời thảo luận chuyện này một hồi, cuối cùng không thể đưa ra lời giải thích hữu hiệu, chỉ có thể đợi bài kiểm tra kết thúc, hỏi Mai Thọ An có từng gặp tình huống biển số nhà trên các cửa phòng xung quanh có sự thay đổi không.

Sáng hôm sau, trong thang máy đi lên tầng 647.

Long Duyệt Hồng nhìn chữ số không ngừng thay đổi trên màn hình tinh thể lỏng, im lặng một hồi rồi nói:

"Có phải hàng năm đều có ít nhất một đợt dịch "Bệnh vô tâm" không?"

Ý hắn là trong "Sinh vật Bàn Cổ".

"Trong trí nhớ của chúng tôi là như thế." Thương Kiến Diệu giơ tay lên sờ cầm.

Tuy lúc trước rất nhiều đợt "Bệnh vô tâm" không bùng phát ở tầng 495 của họ, song nghe tiếng đài phát thanh tương ứng cùng việc những người lớn luôn có chút sợ hãi, bất giác giảm thiểu số lần tới tụ tập ở trung tâm hoạt động, cũng khiến họ dù còn bé nhưng vẫn có cảm giác, để lại ấn tượng nhất định.

"Năm ngoái là cuối mùa thu, còn có người của giáo đoàn "Lễ tế sinh mệnh" trà trộn vào... Năm nay là đầu tháng tám..." Long Duyệt Hồng cố gắng tìm kiếm sự liên quan giữa hai đợt dịch bệnh.

Không cần nghi ngờ, hắn thất bại.

Nếu như quy luật của "Bệnh vô tâm" có thể dễ dàng bị phát hiện như vậy, thì đã được nghiên cứu viên tìm ra lâu rồi!

Lúc này Thương Kiến Diệu đặt tay dưới cằm "ủa" của một tiếng:

"Đầu tháng tám không phải là lúc anh làm phẫu thuật sao?"

Thành phố Ban Sơ cũng xảy ra bạo động vào đầu tháng tám.

"Có thể có liên quan sao?" Long Duyệt Hồng chỉ cảm thấy đây là trùng hợp.

Hắn cho rằng Thương Kiến Diệu muốn nói đùa với mình, nói mình bị thương nặng sẽ khiến cho nội bộ công ty bùng phát dịch "Bệnh vô tâm".

Lúc đi đến phòng 14, tầng 647, Thương Kiến Diệu chợt hét lên với Tương Bạch Miên đã đến từ trước:

"Đại Bạch, cô tra thử xem đợt bùng dịch ở công ty vào tháng tám bắt đầu từ khi nào, đến khi nào thì kết thúc."

Tương Bạch Miên nghiến răng:

"Có vấn đề gì không?"

Mặc dù Đại Bạch là biệt hiệu mà Tương Bạch Miên tự đặt, cũng yêu cầu các tổ viên sử dụng, nhưng mỗi lần Thương Kiến Diệu hét lên như vậy, đều khiến cô có cảm giác đối phương đang thèm đòn.

"Cô đoán xem?" Thương Kiến Diệu hăng hái đáp lại.

Tương Bạch Miên lườm anh một cái, lười để ý, dùng máy tính vào mạng, xem những thông tin tương ứng trong phạm vi quyền truy cập.

Cô vừa xem vừa nói:

"Ca đầu tiên xảy ra vào buổi sáng ngày mùng 7 tháng 8, từ tám giờ ba mươi phút đến mười giờ ba mươi phút, bởi vì phát hiện khá muộn, thời gian không thể xác định chính xác..."

"Kết thúc vào ngày 13 tháng 8..."

Nói đến đây, Tương Bạch Miên dừng lại, nhíu mày.

Đột nhiên, cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng.

Do dự một chút, Tương Bạch Miên trầm giọng nói:

"Ngày mùng 7 tháng 8 là ngày thành phố Ban Sơ xảy ra bạo động."
Bạn cần đăng nhập để bình luận