Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 437: Thật thật giả giả

Một tiếng gào này có ảnh hưởng đến tên "Vô tâm giả" cao cấp kia hay không, Long Duyệt Hồng cũng không rõ lắm, hắn chỉ biết mặt mình chắc chắn là nghệt ra rồi.

Tên này dùng tiếng của thú hoang để giao tiếp với mục tiêu?

Nhưng vấn đề ở chỗ, anh cũng không biết mà!

Bên kia, khóe miệng Tương Bạch Miên phải cứng mấy giây mới trở lại bình thường.

Không thể không nói, Thương Kiến Diệu lại một lần nữa hành động ngoài dự liệu của cô.

Đương nhiên, nếu xét về logic, hành động của anh có sự hợp lý nhất định: Thú hoang không có nghĩa là hoàn toàn không có trí khôn, chỉ còn lại bản năng, chúng cũng có thể sử dụng tiếng gầm, hành động, trạng thái của đuôi để trao đổi với sinh vật tương tự ở một mức độ nào đó.

Hợp tác là hiện tượng khách quan tồn tại trong khá nhiều quần thể dã thú.

Dã thú còn như thế, con người mặc "Bệnh vô tâm" xuất hiện tình trạng thoái hóa trí tuệ càng không cần nói.

Căn cứ vào suy đoán này, quả thực có thể thử dùng cách thức "Vô tâm giả" có thể hiểu được để trao đổi với họ, thỏa mãn điều kiện tiên quyết để "Thằng hề suy luận" có hiệu quả.

Nhưng vấn đề ở chỗ, hiện giờ vẫn chưa có học giả nhân loại nào nghiên cứu sâu về việc giao lưu và hợp tác với quần thể "Vô tâm giả", biết được tiếng rống và ngôn ngữ cơ thể khác nhau của bọn họ có nghĩa là gì.

Hơn nữa, đây là một "quần thể" mới được sinh ra trong thời gian rất ngắn, đã phát triển đến mức tự tạo ra cách thức trao đổi hay chưa vẫn còn là một dấu hỏi lớn.

Trong phế tích đầm lầy Số 1, Tương Bạch Miên có chú ý đến tình huống tương tự, nhưng ở đó khác xa bình thường, do Tiểu Xung ảnh hưởng nên đã tạo thành một trường hợp đặc thù, không thể dùng nó để suy đoán rộng hơn.

Mặc khác, lúc "Vô tâm giả" cao cấp kia bị bệnh, nếu vẫn cứ hành động đơn độc, cũng không có khả năng sẽ tự sản sinh ra "tiếng thú" và ngôn ngữ chân tay của riêng mình.

Nói cách khác, bất kể Thương Kiến Diệu có viết "tiếng vô tâm" hay không, thì chắc chắn đối phương cũng không hiểu tiếng gầm này.

Vô dụng thôi... Tương Bạch Miên đang định nói vậy, thì Thương Kiến Diệu lại thay đổi cách nói:

"Chống cự sẽ bị nghiêm trị, thành thật sẽ được khoan hồng."

"Từ bỏ ảo tưởng, chấp nhận hiện thực."

Anh cầm loa phóng thay, mỗi một hướng khác nhau lại hô lên một lần, nhưng vẫn không có sinh vật nào ra "tự thú".

Suy nghĩ kỹ càng một hồi, cũng có thể là đã chơi đủ rồi, Thương Kiến Diệu một lần nữa chĩa loa về phía con đường vào núi kia, mượn loa phóng thanh, trao đổi với mục tiêu trong dự đoán:

"Ông xem."

"Tôi là đàn ông, ông cũng là đàn ông."

"Ông có sự cố chấp không vứt bỏ được, tôi cũng có sự cố chấp không vứt bỏ được."

"Cho nên..."

Trong tiếng âm thanh vang vọng, cả dãy núi vẫn yên ắng.

Thương Kiến Diệu không ngừng thay đổi khu vực ảnh hưởng, lặp đi lặp lại, nhưng vẫn không nhận được hồi đáp.

"Xem ra không được rồi..." Tương Bạch Miên thở hắt ra.

"Không thể mù quáng tin tưởng." Thương Kiến Diệu sử dụng câu thiền ngoài miệng của giáo phái Cảnh Giác một cách quen thuộc, sau đó lại ghép với giáo lý của giáo phái Thần Long: "Đây có lẽ cũng chỉ là ảo giác."

"Nếu là ảo giác, thì càng chứng tỏ không có hiệu quả, nếu không thì chúng ta đã ra khỏi ảo giác rồi." Về phương diện này, tư duy logic của Tương Bạch Miên vẫn rất ổn.

"Ý tôi là, những gì tôi vừa làm, những gì tôi vừa nói, đều là ảo giác của cô, thực ra tôi chưa hề động đậy." Thương Kiến Diệu rất có tinh thần biện luận.

Tương Bạch Miên mặc kệ anh, thảo luận với Long Duyệt Hồng và Bạch Thần về tính khả năng của phương án khác.

Đúng lúc này, Thương Kiến Diệu tiếc nuối thở dài:

"Đáng tiếc, lúc trước nói chuyện phiếm với Bạch Kiêu giả kia, không thử lừa dối anh ta."

Việc này... Tương Bạch Miên nghe vậy thì sửng sốt, trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ.

Cô hỏi đám người Thương Kiến Diệu để xác nhận:

"Mọi người nói xem, Bạch Kiêu giả mà chúng ta nói chuyện cùng lúc đó là do ai đóng?"

"Đương nhiên là "Vô tâm giả" cao cấp kia." Long Duyệt Hồng cảm thấy vấn đề này rất khó hiểu, hơn nữa còn thảo luận trước đó rồi.

Hắn có phần thần hồn nát thần tính, nghi ngờ không phải bây giờ lại rơi vào ảo giác của hôm qua rồi chứ?

Tương Bạch Miên gật đầu:

"Lúc trước chúng ta cũng đã nói, biểu hiện của Bạch Kiêu giả, Lâm Đồng giả đều do "Vô tâm giả" cao cấp mô phỏng ra."

"Nhưng lão không thể biết trước được chúng ta sẽ hỏi cái gì, biết cái gì, đặc biệt là có sự tồn tại cầm bằng chứng như Thương Kiến Diệu, mà ảo giác lão tạo ra lúc đó, có hỏi có đáp, vẻ mặt phù hợp, phản ứng bình thường, ngoại trừ không biết nội dung cuộc đối thoại thì vô cùng chân thực."

"Việc này giống một người hoàn toàn mất đi trí khôn, chỉ còn bản năng của dã thú có thể làm ra sao?"

Xây dựng ảo ảnh là một kỹ năng.

"Tổ trưởng, lúc đó cô phán đoán là, trong tiềm thức của "Vô tâm giả" cao cấp kia tiếp cận với trạng thái của trí tuệ nhân tạo, thông qua việc thu thập tín hiệu từ bên ngoài, từ kho ký ức khổng lồ đưa ra phản ứng cần thiết." Long Duyệt Hồng nhắc nhở Tương Bạch Miên đây là chuyện đã thảo luận rồi.

Bạch Thần suy tư rồi trả lời:

"Cho nê, trong ảo ảnh, lão mới biểu hiện giống một con người hơn."

"Đúng vậy." Tương Bạch Miên mỉm cười: "Trọng tâm bây giờ không phải việc này, mà là, nếu chúng ta đối thoại với người trong ảo ảnh, có phải cũng giống như đang trao đổi với "Vô tâm giả" cao cấp kia không?"

Long Duyệt Hồng nghĩ ngợi một hồi rồi nói:

"Trên lý thuyết thì là phải."

"Cũng với cách hiểu đó, người giả trong ảo ảnh giống như một phần ý thức của lão, hơn nữa còn biết "trao đổi"." Tương Bạch Miên giải thích thêm một bước: "Đây là trao đổi dựa vào "kho số liệu", nhưng bất kể thế nào, đều tốt hơn rất nhiều so với việc không thể nào đối thoại, anh không hiểu tôi, tôi không hiểu anh."

Bạch Thần để lộ vẻ mặt như có điều suy nghĩ:

"Tổ trưởng, ý của cô là, Thương Kiến Diệu có thể thông qua đối thoại với người giả, dùng "Thằng hề suy luận" ảnh hưởng đến "Vô tâm giả" cao cấp kia?"

"Nhưng việc này có khác nào sử dụng "Thằng hề suy luận" với "trí tuệ nhân tạo"? Long Duyệt Hồng nhìn về phía Thương Kiến Diệu: "Tôi nhớ Thương Kiến Diệu từng nói, anh ta không cảm nhận được ý thức trên người đám Gnawa, không thể nào dùng năng lực ảnh hưởng đến chúng."

Tương Bạch Miên mỉm cười:

"Chính anh cũng nói rồi đấy thôi? Đám Gnawa không tồn tại ý thức, nhưng "Vô tâm giả" cao cấp này thì có!"

"Nếu đa số tiền đề đã đủ, chỉ còn kém một bước "có thật sự nghe hiểu hay không", tôi cảm thấy khả năng thành công vẫn rất lớn, đáng để thử."

"Đây chính là ý của tôi." Thương Kiến Diệu vẫn ngồi nghe bên cạnh hài lòng gật đầu.

"Ha, anh làm tổ trưởng đi!" Tương Bạch Miên giận quá hóa cười.

Tên này rất có dáng vẻ của lãnh đạo.

Thương Kiến Diệu lúc này nghiêng đầu nhìn về phía Long Duyệt Hồng nói:

"Có phải anh vẫn chưa thay quần không?"

"..." Long Duyệt Hồng suýt thì hộc máu.

Tương Bạch Miên đưa ra đề nghị:

"Thời điểm này anh nên nói "khắp nơi đều là ảo mộng, cần gì phải nghiêm túc, chưa biết chừng tôi chưa thay quần chỉ là ảo giác của anh"."

Nhưng bị vạch trần vẫn rất khó chịu... Long Duyệt Hồng vội vàng lấy quần trong ba lô chiến thuật, vào trong xe jeep thay.

Sau khi đi ra, hắn không nhịn được phàn nàn:

"Tên "Vô tâm giả" cao cấp kia sao cứ nhắm vào chúng ta?"

"Lần nào cũng tạo ra ảo giác ở bên này, mà không phải là phía quán chủ Châu?"

Tương Bạch Miên lộ vẻ mặt như có điều suy nghĩ:

"Đây cũng là một câu hỏi hay."

Bạch Thần cân nhắc rồi nói theo góc độ quen thuộc của bản thân:

"Có lẽ vì lão cảm thấy chúng ta yếu nhất, thích hợp trở thành điểm đột phá."

"Đây là một câu trả lời khiến người ta đau lòng." Tương Bạch Miên cười tự giễu: "Cũng phải, những nơi khác, đều là tổ hợp giáo phái thêm người máy, chưa biết chừng còn có các Chấp tuế "Gương Vỡ", "Cánh cửa nóng cháy", "Cán cân vàng" mang đến sự uy hiếp."

"Vậy à." Thương Kiến Diệu đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái.

Anh nhanh chóng tìm bút mực và giấy trắng, kê lên cửa sổ xe jeep, viết soàn soạt cái gì đó.

Long Duyệt Hồng hơi ngạc nhiên liếc trộm vài lần, nhưng vì người Thương Kiến Diệu che mất, nên không thấy gì.

Qua một hồi, Thương Kiến Diệu cất bút đi, kẹp tờ giấy lên cửa sổ đối diện với dãy núi Chilar.

So với lúc trước, trên tờ giấy trắng có thêm rất nhiều hình vẽ, lần lượt là: Hình đứa trẻ phác họa, mặt người không có ngũ quan, một tòa tháp sắt, một đôi mặt trời như đôi mắt, một lò luyện có cửa, một cô gái đứng sau bóng tối của cánh cửa, ký hiệu rồng khổng lồ và một cái cân.

"Thế này là an toàn rồi." Thương Kiến Diệu gật đầu hài lòng.

Một, hai, ba... Long Duyệt Hồng cạn lời, đếm ra thánh huy của đủ tám vị Chấp tuế.

Tương Bạch Miên đương nhiên không tin vào việc này, nhưng không thể không thừa nhận, điều này khiến cô buồn cười, tâm trạng cũng vui vẻ hơn chút.

"Tôi nhớ, có một vài Chấp tuế, một vài giáo phái, hình như xung khắc như nước với lửa, có mâu thuẫn rất lớn." Bạch Thần đánh giá "tranh chư thiên Chấp tuế phù hộ" của Thương Kiến Diệu từ hướng hợp lý.

"Thời điểm này, họ sẽ không tính toán nhiều vậy đâu." Thương Kiến Diệu "thay" các Chấp tuế đưa ra câu trả lời, vẻ mặt vô cùng thành thật.

Cũng không biết có phải có ích thật không, hay là do tên "Vô tâm giả" cao cấp kia thay đổi điểm đột phá, tiếp theo, đến sáng hôm sau, "Tổ điều tra cũ" không còn bị ảo giác ảnh hưởng nữa.

Long Duyệt Hồng cảm thấy vô cùng may mắn, hắn thấy mình không thể chiến thắng được "trải nghiệm cái chết" do ảo giác mang tới.

Lúc mặt trời hiện lên ở đường chân trời, một thành viên của đội vệ binh người máy mang theo mấy người máy chiến đấu phụ trợ phi trí tuệ từ hướng Tarnan đi tới, chuẩn bị thay phiên "Tổ điều tra cũ", canh gác một ngày mới.

Sau khi bàn giao xong, Long Duyệt Hồng thở phào một hơi, lên xe trước, chuyển hướng xe jeep.

Lúc này, Thương Kiến Diệu nói với thành viên đội vệ binh người máy:

"Anh xem."

"Anh là đàn ông, tôi cũng là đàn ông."

"Anh có cố chấp không bỏ được, tôi cũng có cố chấp không bỏ được."

"Cho nên..."

Ha, anh dùng "Thằng hề suy luận" với người máy làm gì? Long Duyệt Hồng vừa hiện lên một suy nghĩ như vậy, đã thấy thành viên đội vệ binh người máy và các người máy phụ trợ của nó biến mất trong chớp mắt!

"Việc này..." Con ngươi Long Duyệt Hồng chợt phóng đại.

Giây kế tiếp, hắn phát hiện xe jeep không hướng về phía Tarnan, mà là lối vào bố trí nhiều địa lôi nhất!

Hắn mờ mịt nhìn xung quanh, chỉ thấy sắc trời vẫn tối om như trước, chỉ có bóng đèn trên tấm bảng gỗ và gương là sáng.

Ảo giác... Không biết bắt đầu từ lúc nào chúng ta đã tiến vào ảo giác... Cũng may Thương Kiến Diệu là một người cố chấp, không quên phải làm gì... Long Duyệt Hồng nhanh chóng tỉnh táo lại, thở hắt ra như sống sót sau tai nạn.

Bạch Thần cũng có phản ứng tương tự.

Tương Bạch Miên nhìn quanh một vòng, khẽ gật đầu:

"Ảo giác này có chút lợi hại."

"Không ngờ có thể ảnh hưởng đến sự cảm nhận về thời gian trôi đi của chúng ta..."

Cô còn chưa dứt lời, đã phát hiện Thương Kiến Diệu rơi vào trầm tư.

"Anh đang nghĩ gì?" Tương Bạch Miên tò mò hỏi.

Thương Kiến Diệu nghiêm mặt đáp:

"Tôi đang nghĩ có nên kết giao bạn bè với lão không."
Bạn cần đăng nhập để bình luận