Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 546: Báo cáo

Theodore và Wall không hề xa lạ với danh xưng "cha xứ" này.

Việc nguyên lão Sawers bị ám sát đã khiến "Bàn tay trật tự" mất hết mặt mũi, trong một thời gian rất dài lãnh đạo trung và cao cấp đều không ngóc đầu lên được trước mặt các quý tộc.

Họ không phải không muốn bắt tên tinh anh tà giáo này, cũng không phải chưa từng nỗ lực vì chuyện này, nhưng lòng vòng nhiều lần, làm thế nào cũng không tìm được "cha xứ" thật, năng lực "Bóp méo ký ức" và "thôi miên" kết hợp với nhau khiến người thức tỉnh còn chưa thực sự trưởng thành này một khi thoát khỏi hiện trường, giống hệt một hạt nước rơi vào biển rộng, không thể nào định vị được nữa.

"Bàn tay trật tự" đã sử dụng rất nhiều người thức tỉnh, dùng đủ loại cách thức, nhưng vẫn chỉ có thể bắt được "cha xứ" giả và cả con rối bình thường còn không được tính là "cha xứ" giả.

Mà hiện giờ, đột nhiên, họ nhìn thấy thi thể của "cha xứ".

Thi thể này còn được người ta tạo thành dáng vẻ đang sám hối, trước ngực dán một tờ giấy thừa nhận có tội.

Wall và Theodore được coi là hiểu biết sâu rộng, giờ phút này cũng có chút nghi ngờ hai mắt của mình.

"Cha xứ" thật dễ tìm ra, dễ bị giết như vậy sao?

"Có phải vẫn là "cha xứ" giả không..." Vài giây sau, Wall mới nhỏ giọng nói.

Vì con ngươi của Theodore không thể chuyển động, cho nên anh ta nghiêng hẳn đầu sang nhìn vị đồng nghiệp này:

"Người giết hắn không thể không xác nhận, nếu dám viết thế, vậy thì chắc chắn đã có sự nắm chắc rất lớn."

Wall thừa nhận Theodore nói có lý, nhưng ngoài miệng không muốn thừa nhận, nhỏ giọng lầm bầm:

"Nếu tôi là vị "mục sư" Bố Vĩnh của "Giáo dục phản tri thức" kia, sẽ lập tức đẩy ra một "cha xứ" khác, nói người vừa chết này là giả."

Theodore lạnh lùng đáp lại:

"Chúng ta cũng không phải chưa từng thu thập vân tay "cha xứ" thật, so sánh một chút chẳng phải sẽ rõ sao?"

Đó là đầu mối mà "cha xứ" thật để lại trong lúc ám sát nguyên lão Sawers.

Đồng thời, còn có một ít tư liệu sinh vật khác.

Vừa nói chuyện, Theodore vừa bước ra, đi thẳng đến bên cạnh thi thể nằm dựa vào tường, hơi rũ đầu xuống.

Wall theo sát phía sau.

Lúc tới gần, họ thấy trong chỗ rẽ của con ngõ còn có hai người đang nằm.

Hai người kia có vài phần giống với thi thể, trước ngực cũng dán tờ giấy trắng.

Trên hai tờ giấy trắng đều viết một câu:

"Chúng tôi bị ép làm tòng phạm."

"Còn bắt được cả "cha xứ" giả..." Wall ngạc nhiên nói nhỏ.

Lần này "cha xứ" bị người ta bứng cả ổ?

Theodore nhìn hai con rối, lại quay đầu nhìn thi thể kia, nhất thời không biết nên nói gì.

Anh ta nhanh chóng liên tưởng đến việc gần đây "Giáo dục phản tri thức" hoạt động sôi nổi, liên tưởng đến thế cục căng thẳng của thành phố Ban Sơ hiện nay, nhất thời bật cười một tiếng:

"Xem ra "cha xứ" đã chọc phải người không nên chọc, hoặc là thế lực."

Wall lẳng lặng nhìn chăm chăm vào thi thể kia một hồi, thong thả thở hắt ra:

"Mau báo cáo cho trưởng quan Deren, để ông ta tìm người chuyên nghiệp đến xác nhận."

Deren là quản lý trật tự khu Kim Bình Quả của thành phố Ban Sơ, lãnh đạo trực tiếp của Theodore, nhưng vì tính đặc thù của khu này, ông ta có cấp bậc tương đương với quan chấp pháp của thành phố, chỉ nghe mệnh lệnh từ vị "Bàn tay trật tự" kia.

Cũng giống vậy, hai trợ lý của quản lý trật tự như Theodore và Constance, nếu được điều đến khu khác, có thể đảm nhiệm chức vụ quản lý trật tự, mà nếu họ đồng ý đến các điểm tụ cư quy mô lớn ở biên cảnh, thì có thể trở thành trưởng quan cao nhất giữ trật tự của một thành phố.

Theodore không phản bác, gật đầu nói:

"Hi vọng là "cha xứ" thật."

Sau khi tự ngụy trang, chia nhau rút lui, lên chiếc xe việt dã màu đỏ thẫm ở phía xa, Long Duyệt Hồng hỏi không dám tin:

"Thật sự giết chết "cha xứ" rồi?"

"Hắn thấy trốn không thoát, nên một lòng muốn chết." Tương Bạch Miên không hề có tự giác người chết là lớn nhất, bật cười một tiếng nói: "Hắn cho rằng chúng ta sẽ để ý chuyện này? Điều chúng ta muốn chính là cái chết của hắn!"

Thương Kiến Diệu phụ họa:

"Vào "Giáo dục phản tri thức" một cái, là chỉ số thông minh sẽ trở thành người qua đường."

Long Duyệt Hồng thở phào nhẹ nhõm, đưa ra một vấn đề mà lúc trước ngại không dám hỏi:

"Tổ trưởng, vì sao cần phải dùng cách tạo ra vụ hỏa hoạn giả để ép "cha xứ" thật ra? Thực ra có thể dùng cách làm nổ đường ống nước, hoặc là ngăn cống thoát nước của tòa nhà Alpha, làm vậy "cha xứ" thật trường kỳ đi tả nhất định sẽ chủ động xuống lầu, đi tìm nhà vệ sinh công cộng, việc này không thể nào nhịn được, mà hắn cũng không thể khiến con rối thay mình đi vệ sinh được."

Lần này, người phụ trách giải thích không phải là Tương Bạch Miên, mà là Bạch Thần:

"Vậy sẽ khiến "cha xứ" thật có đủ thời gian để ngụy trang, mặc dù ban ngày đeo kính đen khiến người ta nghi ngờ hơn, nhưng vẫn vẫn có các cách thức khác để che giấu sự đặc thù, đến lúc đó, chỉ dựa vào mấy đặc điểm như chân thấp chân cao , người nghiêng về trước, bước chân lảo đảo, chúng ta không thể nào phân biệt được hắn."

"Người như vậy tuy không nhiều lắm, nhưng cũng không chỉ có một hai người."

"Chỉ có cách tạo ra hỏa hoạn giả, mới có thể khiến "cha xứ" cảm thấy cấp bách, không kịp làm được nhiều việc hơn."

Thủy hỏa vô tình, dừng lại một giây chưa biết chừng khó mà thoát được, "cha xứ" thật tuy tự nhận bản thân vượt qua phàm tục, nhưng cũng cảm thấy bản thân không thể đối chọi được với hỏa hoạn, đây là thứ không thể nào bị "thôi miên", không thể nào bóp méo ký ức, trừ phi hắn biến bản thân thành tăng lữ máy móc.

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay cho Bạch Thần.

Sau khi tiếng vỗ tay lắng xuống, Bạch Thần bồi thêm một câu:

"Không phải không có cách khác, là tôi không tán thành việc cho nổ đường ống nước chính."

"Tài nguyên nước rất quý giá."

Giờ phút này, Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu đồng thời gật đầu một cái.

Họ hiển nhiên cũng cho là vậy.

"Tiếp theo chúng ta đến phòng an toàn nào?" Long Duyệt Hồng đưa ra câu hỏi mới.

Thương Kiến Diệu vằ lắc lắc cái túi nhỏ thu hoạch được trong lần này, vừa nói chắc như đinh đóng cột:

"Đi gửi điện báo, tôi muốn báo cho anh em tốt Hứa Lập Ngôn của tôi, bảo anh ta không cần lo lắng đến "cha xứ" thật nữa."

"Ừm, cũng gửi cho nghị sĩ Triệu một bức, nói cho ông ta biết về diễn biến, tránh phạm sai lầm lúc trao đổi với tướng quân Forcas." Trong tình huống được lựa chọn, Tương Bạch Miên luôn làm một thợ săn di tích tốt đến nơi đến chốn.

...

Trong phủ thành chủ, thành phố Cỏ Dại.

Hứa Lập Ngôn vừa định ngủ trưa, đã thấy một tay chân thân tín đứng chờ ngoài cửa.

"Thành chủ, có điện báo." Thân tín kia dâng một tờ giấy lên bằng hai tay.

Hứa Lập Ngôn vừa nhận vừa hỏi:

"Ai gửi?"

Thân tín kia lặng lẽ liếc nhìn sắc mặt thành chủ: "Là, là Trương Khứ Bệnh..."

Thái dương Hứa Lập Ngôn giật giật, hắn nhanh chóng lật xem tờ giấy trong tay.

Nội dung bức điện báo này rất ngắn, chỉ bày tỏ một ý: "Không cần lo lắng nữa, chúng tôi đã tiêu diệt "cha xứ" thật rồi."

Việc này... Hứa Lập Ngôn ngây ra tại chỗ.

Hắn vẫn cảm thấy trả thù "cha xứ" thật là một mục tiêu lâu dài và khó khăn, mà tiểu đội Không Làm Mà Hưởng mới đến thành phố Ban Sơ chưa được bao lâu đã hoàn thành việc này!

Qua hồi lâu, Hứa Lập Ngôn mới thầm lẩm bẩm:

"Xem ra, ở trong "Sinh vật Bàn Cổ", họ cũng là tinh anh trong tinh anh, bên trên tất cả các tiểu đội chiến đấu..."

...

Phủ của nhà họ Triệu, thành phố Cỏ Dại.

Triệu Chính Kỳ đang sầu lo nên xử lý việc của con trai thứ hai thế này thì thấy Triệu Nghĩa Đức bước nhanh đến.

"Cha ơi, mấy người kia gửi điện báo tới!" Hắn gấp gáp nói.

Triệu Chính Kỳ nhíu mày:

"Không phải đã nói thôi rồi à? Sao họ còn gửi điện báo tới?"

Ông ta không muốn làm cho chuyện quá căng.

Triệu Nghĩa Đức nuốt nước bọt:

"Họ, họ giết chết "cha xứ" thật rồi!"

"Cái gì?" Triệu Chính Kỳ không khống chế được âm lượng của mình.

Ông ta cuống quýt giật lấy tờ điện báo từ tay con trai cả, đọc đi đọc lại mấy lần.

"Cha xứ" thật đáng sợ thế nào, ông ta đã được lĩnh hội từ vụ ám sát trưởng lão Sawers và vụ bạo loạn ở thành phố Cỏ Dại, khiến ông ta không sao có dũng khí hoàn toàn trở mặt với "Giáo dục phản tri thức".

Nhưng bây giờ, mới chỉ vài ngày, tiểu đội Không Làm Mà Hưởng đã tìm ra được "cha xứ" thật được công nhận là khó tìm, còn giết chết hắn.

Phù... Triệu Chính Kỳ thở hắt ra, cảm khái:

"Năng lực của họ thật đáng sợ, bối cảnh của họ cũng không đơn giản."

Vậy mà lại không sợ một con quái vật khổng lồ như "Giáo dục phản tri thức".

Trong phủ tướng quân, Forcas cũng nhận được tin tức do cấp dưới trình lên.

"Cha xứ thật đã chết?" Tướng quân như một con sư tử này nở nụ cười khó che giấu: "Xem ra con chuột chỉ thích chui vào trong ống cống, trốn vào chỗ tăm tối kia đã gặp phải khắc tinh rồi..."

Ở một nơi khác, có một bóng người ném mạnh cái ly trong tay ra ngoài, rơi xuống đất vỡ tan.

"Phù, gửi xong rồi." Tương Bạch Miên thở hắt ra.

"Còn chưa báo cáo cho công ty." Bạch Thần nhắc nhở.

"Cũng phải." Tương Bạch Miên khẽ gật đầu, cân nhắc nên viết điện báo như thế nào.

Qua vài giây, cô cong khóe môi:

"Không cần phải kỹ càng tỉ mỉ đến vậy, đơn giản một chút là được rồi."

"Dù sao công ty cũng sẽ không thưởng cho chúng ta vì chuyện này." Thương Kiến Diệu tỏ ý tán thành.

Long Duyệt Hồng cảm thấy hắn nói rất có lý.

Sau khi phát hiện Gnawa cũng hơi gật đầu, Long Duyệt Hồng thở phào nhẹ nhõm.

Tương Bạch Miên nhanh chóng nghĩ ra bức điện báo gửi cho "Sinh vật Bàn Cổ".

Chỉ có bốn chữ:

"Đã giết "cha xứ"."
Bạn cần đăng nhập để bình luận