Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 932: Nói bóng nói gió

Khu vực sofa trong phòng làm việc của Tô Ngọc, tầng thứ năm, tòa nhà ngầm.

Thương Kiến Diệu lại một lần nữa gặp được vị giám đốc trong Ban giám đốc này.

"Vì sao cậu lại đột nhiên có chuyện muốn nói với tôi?"

Tô Ngọc cầm cốc tráng men lên, uống ừng ực hai hớp lớn.

Thương Kiến Diệu hiện đang là thiền sư Phổ Độ không trả lời ngay mà hỏi với vẻ quan tâm:

"Giám đốc Tô, báo cáo tôi trình lên được chứ?"

Tô Ngọc rút một tờ khăn giấy, lau nước bên khóe miệng và mồ hôi trên trán:

"Rất tốt."

"Đặc biệt là bóng ma tâm lý trên du thuyền, trước đây chúng tôi chưa từng có người nào trải nghiệm chuyện tương tự, nó quá đặc thù, không ngờ lại có thể lưu trữ tiến độ thăm dò, hơn nữa mỗi lần tiến vào lại khiến cho tuyến thời gian thay đổi."

"Cậu có thể tìm được điểm mấu chốt, vượt qua bóng ma tâm lý như vậy, chứng tỏ năng lực quan sát, năng lực trinh thám, năng lực phán đoán của cậu đều rất xuất sắc."

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay.

Thương Kiến Diệu "thành thực" không hề khiêm tốn.

"Tôi cũng cảm thấy vậy."

Tô Ngọc không còn cảm thấy kinh ngạc trước biểu hiện của Thương Kiến Diệu nữa, vừa cười vừa nói:

"Loại bóng ma tâm lý đặc thù liên quan đến "Thế giới mới", sẽ có giá trị tham khảo nhất định đối với một vài cường giả trong công ty, chúng tôi cũng sẽ cấp thêm phần thưởng cho cậu."

"Cậu có muốn thứ gì không?"

Thương Kiến Diệu đáp không hề do dự:

"Lắp cho phòng tôi một chiếc điện thoại!"

Tô Ngọc sửng sốt: "Chỉ thế thôi?"

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu nghiêm túc gật đầu.

Tô Ngọc có tác phong và khí chất của quân nhân, suy nghĩ vài giây rồi nói:

"Như thế không tương đương."

"Hay là đổi cho cậu một căn phòng có ba phòng ngủ một phòng khách, đã có sẵn điện thoại nhé?"

"Không cần đâu, bản thân chúng tôi không thể quyết định được chuyện đổi phòng." Thương Kiến Diệu nghiêm trang giải thích: "Việc này cần cân nhắc đến nhu cầu của vợ tôi sau khi kết hôn, phải xin ý kiến của cô ấy."

Tô Ngọc cảm thấy nghi ngờ, hỏi:

"Cậu có đối tượng rồi?"

"Không có." Thương Kiến Diệu trả lời dứt khoát.

Tô Ngọc hỏi một câu:

"Vậy cậu định bao giờ thì có?"

"Cứu vớt xong toàn bộ nhân loại!" Giọng nói của Thương Kiến Diệu vô cùng kiên định.

Tô Ngọc có gương mặt chữ điền, mặc đồng phục tác chiến màu xám, chỉ có thể coi đây là lời từ chối khéo léo.

Ông ta suy tính một hồi rồi nói:

"Cậu đưa ra thêm yêu cầu khác đi."

Thương Kiến Diệu nghiêm túc suy tư một hồi:

"Lắp điện thoại cho nhà Long Duyệt Hồng, lắp điện thoại cho nhà Bạch Thần, sau khi Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đăng ký xong, được phân phối phòng, cũng lắp điện thoại cho họ."

Tô Ngọc nghe vậy, bật cười một tiếng:

"Cậu không có gì khác ngoài điện thoại đúng không?"

"Được rồi, sẽ đáp ứng yêu cầu của cậu."

Ông ta hơi trầm ngâm, sau đó hỏi:

"Cậu có nhận được sự thăng cấp sau khi vượt qua bóng ma tâm lý đặc thù đó không?"

Trong báo cáo trình lên của Thương Kiến Diệu không đề cập đến phương diện này, cho nên dù anh không xin gặp Tô Ngọc, Tô Ngọc cũng sẽ gọi anh tới.

"Còn phải nói cái này sao?" Thương Kiến Diệu tỏ vẻ kinh ngạc: "Không phải chỉ nói về những gì trải qua trong lúc thăm dò căn phòng đó thôi sao? Đây là chuyện sau khi kết thúc thăm dò rồi."

Tô Ngọc vẫn giữ nguyên nụ cười:

"Cậu có thể không trả lời."

Thương Kiến Diệu lắc đầu:

"Sao lại mặt dày như thế được?"

Anh dừng một chút, giành nói trước khi Tô Ngọc lên tiếng:

"Hiệu ứng mang lại có lẽ gấp hai đến ba lần bình thường, ngoài ra còn có khí tức hỗn loạn của những người trên du thuyền."

Anh không nói mình đã thu hoạch được thêm khí tức Phật môn, cho dung hòa vào "Ngọc sáu giác quan", bởi vì sau đó có người vượt qua bóng ma tâm lý tương ứng cũng chưa chắc đã nhận được.

Tô Ngọc nghe vậy, gật đầu nói:

"Cũng gần với dự đoán của tôi."

Thương Kiến Diệu không khách sáo, uống một hớp nước trắng đặt trên bàn trà:

"Giám đốc Tô, các ông có nghiên cứu hoặc kinh nghiệm nào liên quan đến những bóng ma tâm lý lý đặc thù này không?"

Tô Ngọc hơi nghiêng người về phía trước, một lần nữa lau mồ hôi trên trán:

"Hiện giờ có thể xác định các bóng ma tâm lý đặc thù đều liên quan đến cường giả "Thế giới mới", thậm chí là một vị Chấp tuế, nguyên lý đại khái là trong "Biển khởi nguồn" của mục tiêu có giấu một chút khí tức, hoặc là hình chiếu tạo thành tiếp điểm "Thế giới mới"."

Sau khi nói xong chuyện này, Tô Ngọc quay trở lại chủ đề ban đầu:

"Cậu tìm tôi có chuyện gì?"

Vẻ mặt Thương Kiến Diệu đột nhiên nghiêm túc lại:

"Giám đốc Tô, ông còn nhớ chuyện của giáo đoàn "Lễ tế sinh mệnh" không?"

"Nhớ." Tô Ngọc gật đầu: "Làm sao vậy? Lại phát hiện ra dấu vết của giáo đoàn này à?"

Thương Kiến Diệu nghiêm túc đáp:

"Đúng vậy, tôi nghi ngờ là họ, nhưng không có chứng cứ."

"Nói nghe xem nào." Tô Ngọc không chủ quan lơ là.

Thương Kiến Diệu đã nghĩ sẵn bản thảo trong đầu, tùy ý lựa chọn một phần:

"Là thế này, tôi thông qua Long Duyệt Hồng, tìm được một nhân viên biết vẽ bùa, đến chỗ chị ta xin một lá bùa đông con nhiều cháu."

"Không phải cậu không có đối tượng sao, gần đây cũng không có ý định tìm đối tượng cơ mà." Tô Ngọc không nhịn được lên tiếng hỏi.

Hơn nữa "gần đây" này có thể dùng mắt thường thấy được là sẽ tiếp tục kéo dài.

Chuyện cứu vớt toàn bộ nhân loại không mất mấy chục đến một trăm năm thì không thể thực hiện được.

Chỉ đơn thuần dựa vào ba bốn người lại càng là mơ tưởng hão huyền.

Thương Kiến Diệu gật đầu đáp lại:

"Tôi muốn thử sau khi đeo lá bùa đông con nhiều cháu, cho dù không có đối tượng, phải chăng cũng có thể có con?"

Nghĩ đến tình trạng tinh thần của đối phương, Tô Ngọc chấp nhận lời giải thích này.

"Sau đó thì sao?" Ông ta hỏi.

"Không có tác dụng." Thương Kiến Diệu đáp với vẻ mặt tiếc nuối.

Tô Ngọc cầm cốc tráng men lên uống một hớp nước:

"Ý tôi muốn hỏi làm sao cậu phát hiện ra đầu mối của giáo đoàn "Lễ tế sinh mệnh"?"

Thương Kiến Diệu như ngộ ra:

"Người nhân viên vẽ bùa kia có nói cha chị ta, một nhân viên lâu năm có tên là Mục Nhân Kiệt, vào nửa đêm năm năm trước trên đường đến nhà vệ sinh công cộng đột nhiên bị nhồi máu cơ tim, không kịp cấp cứu nên đã mất mạng."

"Nhân viên kỳ cựu này có thể vẽ được lá bùa đông con nhiều cháu thật sự."

"Cái gì gọi là lá bùa đông con nhiều cháu thực sự?" Tô Ngọc cứ cảm thấy mình bị Thương Kiến Diệu làm cho lệch trọng tâm chú ý.

Thương Kiến Diệu giải thích:

"Nhân viên kia lúc có thì không biết cách quý trọng, lúc mất đi rồi mới biết được nó quý giá, hiện giờ không biết vẽ bùa đông con nhiều cháu, chỉ có thể tự mình bịa ra."

"Vậy à." Tô Ngọc suy tư một hồi rồi nói: "Người bị nhồi máu cơ tim đột ngột không phải chỉ một hai người, lúc trước chúng tôi đã kiểm tra, trên lý thuyết mà nói, cái chết của Mục Nhân Kiệt hẳn là không có vấn đề gì, nhưng đã có chuyện của lá bùa đông con nhiều cháu, thì miễn cưỡng coi là trùng hợp, vậy tôi sẽ cho người kiểm tra lại các nhân viên trên tuyến đường tương ứng."

Ông ta cũng biết video trong camera giám sát tương ứng chắc chắn đã hết hạn rồi.

Thương Kiến Diệu Liếc nhìn xung quanh, thấp giọng nói:

"Giám đốc Tô, phải cẩn thận nội gián đấy, lần trước điều tra giáo đoàn "Lễ tế sinh mệnh", không phải đã để rò rỉ tin tức, khiến cho đầu mối quan trọng bị cắt đứt sao?"

Anh lập tức chỉ ra ngoài hành lang:

"Thánh sư vẫn luôn theo dõi chúng ta."

Tô Ngọc buồn cười:

"Tôi sẽ không để sai sót trong việc này."

Thương Kiến Diệu vỗ tay bôm bốp.

Anh lại nói:

"Giám đốc Tô, có phải công ty có một vị cường giả lĩnh vực "Tư Mệnh" cấp bậc "Thế giới mới" không?"

Đây là kết luận được cho ra từ việc sau khi dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh" thay đổi khí tức nhưng tác dụng không thay đổi, hiệu quả mạnh hơn, hơn nữa còn có thể thông qua nó cảm ứng được tiếp điểm "Thế giới mới".

Tô Ngọc không giấu giếm:

"Đúng vậy."

Thương Kiến Diệu tò mò hỏi:

"Vậy người này có cái nhìn như thế nào về giáo đoàn "Lễ tế sinh mệnh"?"

"Chúng tôi không hỏi vị này về những chuyện nhỏ nhặt như vậy." Tô Ngọc nhớ lại rồi nói: "Chỉ có một lần lúc đề cập đến các giáo phái trên Đất Xám, vị này từng bóng gió nói rằng các Chấp tuế khác nhau có thái độ với các tín đồ không giống nhau, có người không để ý, có người cảm thấy phiền, có người lại rất thích."

Tô Ngọc không nhấn mạnh Chấp tuế thực sự tồn tại, bởi vì "Tổ điều tra cũ" đã trải qua giấc mơ của "Trang Sinh", hơn nữa còn đưa ra suy đoán nguyên nhân thế giới cũ bị hủy diệt có lẽ xuất phát từ thí nghiệm cấm kỵ của Viện nghiên cứu Số 8, căn nguyên của "Bệnh vô tâm" xác suất cao là ở "Thế giới mới".

Thương Kiến Diệu "a" một tiếng:

"Vậy lần này cũng đừng đem chuyện này ra quấy rầy vị ấy."

"Cậu còn chuyện gì khác không?" Tô Ngọc thở hắt ra nói.

"Hết rồi." Thương Kiến Diệu đứng dậy, lịch sự đưa tay phải ra.

Tô Ngọc cũng đứng dậy theo, khẽ bắt tay anh một cái.

"Ông vẫn còn hơi sốt à?" Thương Kiến Diệu cảm thấy tay đối phương khá ấm áp.

Tô Ngọc không trả lời, chỉ gật đầu.

Sau khi trở lại phòng 14 tầng 647, Thương Kiến Diệu kể lại sơ qua những gì mình đã nói chuyện với giám đốc Tô.

"Tiếp theo cứ giao cho công ty, không cần chúng ta quan tâm." Long Duyệt Hồng thở phào một hơi.

Tương Bạch Miên cười nói:

"Đúng vậy, việc hai người cần quan tâm chính là chuyện đăng ký và ra mắt gia đình."

Cách chủ nhật chỉ còn một ngày.

"Ừm." Long Duyệt Hồng đột nhiên hơi hồi hộp.

Bạch Thần thấy thế, cầm tay hắn nói:

"Nếu cha mẹ anh không hài lòng về tôi, anh sẽ buông tay sao?"

"Không đâu." Long Duyệt Hồng trả lời chắc như đinh đóng cột.

Bạch Thần cũng mỉm cười:

"Nếu vậy thì lo lắng cái ì?"

Tương Bạch Miên ở bên cạnh nhìn không khỏi ê răng, vội vàng nói với Thương Kiến Diệu:

"Đêm nay lúc anh thăm dò căn phòng "506", nhiệm vụ chính là thu thập thông tin về chủ nhân căn phòng và các loại tin tức khác."

"Chỉ làm như vậy, chúng ta mới có thể suy đoán ra được lúc trước rốt cuộc chủ nhân căn phòng đã làm chuyện gì, phạm phải sai lầm gì, tìm được cách vượt qua bóng ma tâm lý."

"Được!" Thương Kiến Diệu vẫn luôn rất hứng thú với việc đi hóng chuyện.

...

Trong "Hành lang tâm linh", bóng ma tâm lý căn phòng "506".

Thương Kiến Diệu lại một lần nữa tiến vào khu nhà ở trực thuộc viện nghiên cứu Số 4.

Anh tùy tiện tìm một người phụ nữ trông có vẻ dễ gần, mỉm cười bắt chuyện:

"Chào buổi sáng."

Lúc người phụ nữ khoảng ba bốn mươi tuổi kia để lộ vẻ nghi hoặc, Thương Kiến Diệu đã giành nói trước:

"Mọi người quen biết nhau lâu như vậy, đều là người của viện nghiên cứu, chị cảm thấy rốt cuộc con người tôi như thế nào?"

Anh đang "Dẫn dắt tư duy", để đối phương cho rằng anh là cư dân trong khu nhà ở của viện nghiên cứu Số 4 theo bản năng.

Mà giờ phút này, trong tất cả mọi người ở đây, chỉ thiếu một vị, đó chính là chủ nhân căn phòng "506".

Theo logic này, người phụ nữ trước mặt Thương Kiến Diệu xác suất cao sẽ cho rằng anh là đối phương.

Trên mặt người phụ nữ kia dần dần để lộ nụ cười.

Chị ta kiễng chân lên, đưa tay ra xoa đầu Thương Kiến Diệu:

"Cô nhóc này, tự dưng lại hỏi vấn đề này làm gì?"

Chủ phân căn phòng là nữ... Thương Kiến Diệu thầm tự nói một câu.

Anh cười đáp lại:

"Đây không phải là vấn đề rất phiền não sao?"

"Phiền não xem tiếp nhận ai chứ gì? Xem em kìa, thật thiếu quyết đoán, nhưng phần lớn con gái đều như vậy." Người phụ nữ kia mỉm cười trấn an: "Đợi đến khi em thức tỉnh, có thể coi cái này là cái giá phải trả."

Thương Kiến Diệu cười nói:

"Chị còn biết chuyện em muốn thức tỉnh à?"

"Em quên mất chị cũng là người thức tỉnh sao?' Người phụ nữ kia buồn cười hỏi lại.

Thương Kiến Diệu chợt có linh cảm:

"Vậy chị có hiểu nhiều về người thức tỉnh không?"

"Em muốn biết cái gì?" Người phụ nữ có khí chất không tệ kia hỏi bằng giọng chiều chuộng.

Thương Kiến Diệu mỉm cười đáp lại:

"Em muốn biết về chuyện thuộc lĩnh vực "Tư Mệnh"."

Người phụ nữ khoảng ba bốn mươi tuổi kia nhớ lại rồi nói:

"Lĩnh vực "Tư Mệnh" ảnh hưởng đến hô hấp và trái tim là đặc thù chủ yếu, hiện giờ đã biết cái giá phải trả là liệt tứ chi, nhãn cầu bất thường, còn có..."

Chị ta dừng lại một chút rồi nói:

"Còn có bệnh dạ dày kinh niên và nhiệt độ cơ thể cao hơn người bình thường."
Bạn cần đăng nhập để bình luận