Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 634: Báo cáo

Ngoại trừ Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa có chút sửng sốt, những người khác không hề cảm thấy kinh ngạc trước biểu hiện này của Thương Kiến Diệu.

Tương Bạch Miên nói như không nhìn thấy:

"Hiện giờ chúng tôi chỉ biết liên quan đến lĩnh vực "khiêu vũ", quả thực chỉ có "Cánh cửa nóng cháy"."

"Xem ra đây có thể là cái giá phải trả, cũng có thể là năng lực."

"Ừm, đối diện với một người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh", tìm ra nhược điểm của hắn cũng như nhắm vào nó, có lẽ đây là biện pháp tốt nhất cũng là duy nhất."

Nếu như đối diện chỉ có một vị cường giả như thế tồn tại, "Tổ điều tra cũ" còn có thể cân nhắc đến việc dùng hỏa lực mạnh mẽ để tiến hành áp chế ở khoảng cách an toàn.

Trong quá trình này, họ sẽ thay phiên ra trận, không để cho đối phương có cơ hội nghỉ ngơi, dây dưa đến khi tinh thần mục tiêu uể oải, khó có thể tiếp tục, mới phát động tổng tấn công.

Đương nhiên, đây không phải là phương án vô cùng lý tưởng hóa, dù sao kẻ địch không phải là một người mất lý trí, trạng thái cũng hoàn hảo, không thể nào cứ ở yên một chỗ, đợi người khác quần thảo đến mệt, hắn hoàn toàn có thể tìm cơ hội kéo gần khoảng cách, làm ra ảnh hưởng, hoặc là dựa vào hoàn cảnh, trực tiếp rút lui.

Tương Bạch Miên chỉ cho rằng làm vậy tốt hơn tình huống trước mắt một chút.

Người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" kia hiện giờ được sự bảo hộ của hai liên đội quân chính quy, hơn nữa, nhìn từ biểu hiện bên ngoài, hỏa lực của họ không hề thua kém so với "Tổ điều tra cũ", thậm chí còn vượt quá.

Điều này khiến đám người Tương Bạch Miên không thể hình thành ưu thế về sự sai khác vị trí.

Long Duyệt Hồng nhớ lại tư liệu mà công ty cung cấp, thong thả nói:

"Người thức tỉnh lĩnh vực liên quan đến "Cánh cửa nóng cháy" thường sẽ gặp cái giá phải trả là nghe thấy âm nhạc thì không nhịn được mà khiêu vũ, cả người mất sức, sợ rét, ngủ vào mùa đông và tâm trạng không ổn định..."

"Khả năng thứ nhất có thể loại trừ, những người thức tỉnh mà chúng ta hiểu rõ hiện nay, không có ai có cái giá phải trả tương đồng với năng lực." Tương Bạch Miên suy tính rồi nói: "Hiện giờ là mùa hè, trừ phi gặp phải thời tiết cực đoan, nếu không rất khó dò ra cái giá phải trả của đối phương có liên quan đến mùa đông giá rét hay không..."

Nghe đến đó, Long Duyệt Hồng nhớ lại thợ săn độc hành sợ lạnh Grey.

Lúc trước hắn suy đoán đối phương là người thức tỉnh lĩnh vực "Cánh cửa nóng cháy", sau đó lại căn cứ vào những gì Gnawa nói, cảm thấy đối phương rất có khả năng là thành viên của "Giáo phái Lò Luyện" hoặc là "Điệu Nhảy Cuồng Loạn".

"Chưa chắc, cho dù là mùa hè, hắn cũng sẽ biểu hiện ra sợ lạnh ở mức độ nhất định, nếu như cái giá phải trả thực sự là cái này." Long Duyệt Hồng hiếm khi có cơ hội tìm ra lỗi sai trong lời của tổ trưởng.

Tương Bạch Miên hiển nhiên cũng liên tưởng tới Grey, chấp nhận cách nói của Long Duyệt Hồng:

"Đúng vậy, nhưng vấn đề ở chỗ là chúng ta không nhìn thấy vị kia, không thể nào căn cứ vào biểu hiện của hắn để phán đoán ra hắn có sợ lạnh không."

"Cho dù thật sự sợ, thì chúng ta cũng không có cách nào nhắm vào điều đó." Bạch Thần tham gia thảo luận.

Hiện giờ đang là mùa hè.

"Tổ điều tra cũ" có thể đợi đến lúc thu đông, nhưng Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa thì không thể.

"Không, không, không." Thương Kiến Diệu lắc đầu: "Tháng sáu cũng có thể có tuyết rơi, còn có thể gặp phải mưa đá."

Long Duyệt Hồng đang muốn nói rất nhiều chuyện trong tư liệu giải trí của thế giới cũ không thể coi là thật, thì Tăng Đóa đã gật đầu nói:

"Ở khu phế tích, những chuyện tương tự quả thật cũng có, chỉ là không nhiều lắm."

Môi trường nơi này rối loạn, có đủ loại thời tiết cực đoan.

"Nhưng chỉ có thể gặp chứ không thể cầu." Tương Bạch Miên thở dài.

Cô khẽ đảo mắt, lẩm bẩm như tự nói:

"Cơ thể mất sức cũng không thể phán đoán thông qua biểu hiện bên ngoài, vấn đề vẫn như trước, chúng ta hoàn toàn chưa nhìn thấy vị kia..."

"Tâm trạng không ổn định có thể tìm kiếm từ phản ứng của quân canh giữ thị trấn Sơ Xuân đối với trận tập kích lần này..."

"Đó chỉ là một phần của cái giá phải trả mà chúng ta biết được, không có nghĩa là toàn bộ..."

Tương Bạch Miên nói một thôi một hồi, ý đại khái là sự việc khá phiền phức, chưa nói đến xác suất thành công lớn đến đâu, chỉ là kế tiếp phải làm thế nào, làm những chuyện gì cũng đã khiến người ta đau đầu rồi.

Tăng Đóa yên tĩnh nghe xong, nở nụ cười khổ:

"Việc này khó khăn hơn tôi tưởng tượng không biết bao nhiêu lần, lúc trước tôi cho rằng chỉ cần tùy tiện tìm một đội ngũ thợ săn di tích có thực lực nhất định, là có hi vọng hoàn thành."

Mà trên thực tế, tiểu đội có thể được "Bàn tay trật tự" treo thưởng mỗi người hai mươi nghìn Orey, còn cảm thấy khó khăn khi cứu vớt thị trấn Sơ Xuân.

"Điều này chỉ có thể chứng tỏ thí nghiệm mà thành phố Ban Sơ đang thực hiện ở thị trấn của các cô là vô cùng quan trọng." Tương Bạch Miên không biết mình đang trấn an hay đang kích động.

Tăng Đóa im lặng vài giây, thở hắt ra:

"Mấy vị, tôi rất cảm kích mọi người đã giúp đỡ trong thời gian này, nếu chuyện này quả thực không có hi vọng hoàn thành, mọi người cứ bỏ cuộc đi."

Không đợi đám người Tương Bạch Miên đáp lại, cô ta nhìn về phía Hàn Vọng Hoạch, cúi đầu cười nói:

"Bản thân tôi vẫn sẽ thử một lần, dù sao cũng không sống được bao lâu nữa."

"Nếu thất bại, tôi sẽ gắng gượng cầm cự trở về, giao trái tim cho anh."

Sau khi im lặng một lát, Tương Bạch Miên mỉm cười, nói trước khi Thương Kiến Diệu mở miệng:

"Không cần phải vội vàng nói mấy lời xui xẻo, ít nhất chúng ta còn có hai tháng để vạch kế hoạch, hoặc là đợi, đến lúc đó, cho dù chúng ta chưa tìm ra nhược điểm của vị kia, chưa biết chừng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ví dụ như, hắn đột nhiên mắc "Bệnh vô tâm", ví dụ như thành phố Ban Sơ xảy ra bạo loạn, triệu tập khẩn cấp các cường giả và quân chính quy tương ứng quay về tiếp viện..."

Đâu ra lắm chuyện tốt như thế... Long Duyệt Hồng không dám nói lời phàn nàn của mình ra khỏi miệng.

Nói thực, bây giờ hắn cũng mong sẽ có sự thay đổi tương tự xảy ra.

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu phụ họa lời của Tương Bạch Miên: "Chưa biết chừng khu vực này đột nhiên nổi lên bão tuyết, khiến vị kia bị chết rét."

Anh cho anh là con của Chấp tuế sao? Long Duyệt Hồng kìm nén xúc động chế giễu.

Tương Bạch Miên bị ví dụ của Thương Kiến Diệu chọc cười, bật cười một tiếng:

"Chưa biết chừng người ta đi ngủ đông thì sao?"

"Ừm, đêm nay nghỉ ngơi lấy sức, ngày mai tìm cơ hội quan sát phản ứng của quân canh gác thị trấn Sơ Xuân."

Lúc gần sáng, Hàn Vọng Hoạch, Tăng Đóa thay phiên Bạch Thần, Long Duyệt Hồng gác đêm.

Liếc nhìn khu phế tích vẫn tối tăm và sâu thẳm như trước, Hàn Vọng Hoạch quay sang Tăng Đóa, thấp giọng nói:

"Bất kể thế nào, nếu đã hứa với cô thì tôi cũng phải thử một lần."

Tăng Đóa sửng sốt hai giây, hơi há miệng ra, cuối cùng cúi đầu cười nói:

"Anh thật sự là một người tốt..."

Hàn Vọng Hoạch nhíu mày, nhưng không phản bác.

Lúc tảng sáng, nhân lúc Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa đi lọc nước, Tương Bạch Miên nhìn quanh một vòng, cân nhắc rồi lên tiếng:

"Đối với chuyện của thị trấn Sơ Xuân, mọi người có ý kiến gì?"

Lần này, người đầu tiên lên tiếng là Bạch Thần.

Cô mím môi rồi nói:

"Nếu quả thực không thể thực hiện, tôi cho là nên từ bỏ."

Tương Bạch Miên, Long Duyệt Hồng im lặng, không đáp lại, Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút, giơ tay lên làm động tác kéo khóa ngang miệng.

"Nếu biết năng lực cơ sở của vị kia là gì thì tốt rồi." Gnawa trực tiếp tham khảo bản thân vụ việc.

Ý của ông ta là, hiện giờ không thể xác nhận người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" lĩnh vực "Cánh cửa nóng cháy" thu được năng lực cơ sở là quấy nhiễu điện từ hay là can thiệp vật chất.

Nếu là cái sau, Gnawa cảm thấy bản thân có thể thử đánh một trận.

Tương Bạch Miên như có điều suy nghĩ, gật đầu:

"Có thể nghĩ cách thử một chút."

Trong lúc quan sát thêm thị trấn Sơ Xuân, thời gian nhanh chóng trôi qua, chớp mắt đã đến tối.

"Tổ điều tra cũ" một lần nữa mở máy thu phát vô tuyến điện vào thời gian cố định, xem công ty có chỉ thị gì không.

Họ không tránh Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa, dù sao hai vị này cũng đã đoán được đằng sau "Tổ điều tra cũ" có người.

Điều khiến Long Duyệt Hồng vui mừng là "Sinh vật Bàn Cổ" rốt cuộc cũng đã trả lời điện báo.

Tương Bạch Miên nhớ mã điện báo, dịch thẳng lên giấy, bày ra cho đám người Thương Kiến Diệu xem.

"Sinh vật Bàn Cổ" sắp xếp hành động tiếp theo cho "Tổ điều tra cũ" là:

"Có thể cân nhắc tìm cơ hội nói chuyện với Avia."

Công ty dùng "nói chuyện" với nhau, chứ không phải là thu thập tin tức... Tương Bạch Miên đọc ra ý tứ cất giấu trong điện văn ngắn ngủi đó.

Ngoại trừ chuyện này, trong điện văn còn để lộ một lớp ý vô cùng rõ ràng: Đừng đến phòng thí nghiệm bí mật trong di tích Số 13 khu đất hoang.

Đối với chuyện này, Tương Bạch Miên đã chuẩn bị tâm lý từ trước:

"Thành phố Ban Sơ nắm giữ khẩu lệnh thông hành đã mấy chục năm, nhưng vẫn để phòng thí nghiệm kia tồn tại một cách bí mật, nguy hiểm tương ứng có thể tưởng tượng ra!"

"Xem ra vẫn phải quay về thành phố Ban Sơ..." Long Duyệt Hồng nhỏ giọng cảm khái một câu.

"Đợi chuyện bên này kết thúc, đầu sóng ngọn gió qua đi rồi tính." Tương Bạch Miên hơi trầm ngâm, cầm bút bi do thành phố Ban Sơ sản xuất, viết soạt soạt trên giấy.

Rất rõ ràng, cô đang viết điện báo trả lời "Sinh vật Bàn Cổ".

Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu tò mò đến gần, xem tổ trưởng viết cái gì:

"Hiện giờ chúng ta đã ra khỏi thành phố Ban Sơ, tạm lánh nạn ở phế tích bờ bắc. Chúng tôi phát hiện khu vực Hertford Bắc An ở nơi này có một điểm thí nghiệm bí mật của thành phố Ban Sơ, nghi là họ đã khống chế được một thị trấn có đông người biến dị và người lây nhiễm, hơn nữa lực lượng canh gác vượt quá mức bình thường..."

Việc này... Tổ trưởng muốn dùng chuyện thành phố Ban Sơ thí nghiệm gien kéo công ty vào cuộc, giúp giải cứu thị trấn Sơ Xuân? Long Duyệt Hồng nhìn trái nhìn phải đều không phát hiện ra nội dung điện báo mà Tương Bạch Miên viết có chỗ nào giả dối và phóng đại.

Hơn nữa hắn còn nghĩ, việc này thật sự có tính khả năng!

Gửi điện báo xong, Tương Bạch Miên đốt tờ giấy kia, cười nói với Hàn Vọng Hoạch và Tăng Đóa:

"Đợi thêm đi, biết đâu có chuyện tốt."

Trong thị trấn Sơ Xuân, thiếu tá Maloff của thành phố Ban Sơ đã nghĩ một ngày một đêm, vẫn chưa nghĩ ra vì sao băng cướp "Kền Kền" có can đảm tập kích đội ngũ của mình, rốt cuộc cũng chờ được mấy tên tù binh bị bắt tỉnh lại.

Đại bộ phận băng cướp "Kền Kền" đã bị tiêu diệt, một sốt ít đào tẩu, mấy kẻ bị bắt đều bị thương, trạng thái không tốt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận