Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 18729: Nội chiến

Người bị tình nghi rất quan trọng, nhưng đầu đạn hạt nhân còn quan trọng hơn.

Một khi còn chưa tìm được nó, mọi người ở Ô Bắc không có một ngày yên tâm, sợ rằng ngày nào đó đang ngủ mơ đột nhiên bị bắn thẳng lên trời.

Đầu đạn hạt nhân lại biến mất, rắc rối dường như càng lúc càng lớn... Lẽ nào người trong căn phòng 214 chỉ là người trung gian, bởi vì thuốc hạ huyết áp bị đánh cắp, bị đưa vào bệnh viện làm trì hoãn mất hai ba ngày, cho nên hắn đã đưa đầu đạn hạt nhân đến tay người mua trước thời điểm giới nghiêm? Nhưng nếu là vậy, vì sao hắn lại dùng thủ đoạn của hacker để xâm nhập vào hệ thống phát thanh, bày ra một "trò chơi" như thế? Hắn thật sự xác định người mua và mình có đủ ăn ý, có thể nhân cơ hội này đưa đầu đạn hạt nhân ra khỏi Ô Bắc? Cho dù trong trạng thái giới nghiêm, hắn và người mua vẫn có thể duy trì liên lạc như trước? Một loại nghi vấn thay nhau hiện lên trong đầu Tương Bạch Miên.

Cùng lúc đó, cô phát hiện mấy người của Ủy ban quản lý trị an đang nhìn về phía mình và Thương Kiến Diệu, vẻ mặt có phần phức tạp.

Khác với đồng phục màu đen của quân đội "Quân cứu thế", âu phục màu xanh lam đại diện cho lãnh đạo chính vụ, các thành viên của Ủy ban quản lý trị an đều mặc quần áo màu ô-liu.

Tương Bạch Miên chợt nảy ra linh cảm, nói bằng giọng trêu đùa:

"Không phải các anh nghi ngờ chúng tôi lấy đầu đạn hạt nhân đi đấy chứ?"

"Không loại trừ khả năng này." Trả lời cô không phải là người của Ủy ban quản lý trị an, mà là "nội gián" Thương Kiến Diệu.

Anh nghiêm túc nói:

"Dù sao hiện trường chỉ có chúng ta là một người chết chỉ có ma mới biết có phải là người tình nghi thật không."

Tương Bạch Miên lườm tên này một cái:

"Lúc chúng ta đi vào khách sạn, ký ức liên quan đến quản lý khách sạn và rất nhiều khách trọ đều mơ hồ, đây là chuyện có thể kiểm chứng."

"Nếu không phải trong lòng hắn có quỷ, vì sao phải làm vậy?"

Khi đó, "Tổ điều tra cũ" vừa mới ở lại "Khách sạn lớn Đất Xám", giới nghiêm đã bắt đầu, người trong căn phòng 214 kia rõ ràng cho thấy đã từ bệnh viện quay về trước đó.

Đương nhiên, hắn cũng không về sớm hơn bao nhiêu, nếu không hắn hoàn toàn có cơ hội rời khỏi đây trước khi quân đội vào thành phố, cao chạy xa bay.

"Để che giấu cái giá phải trả của bản thân là gì." Thương Kiến Diệu mỉm cười, sờ cằm.

Ha, đang chơi trò so trí não với tôi à? Tương Bạch Miên suy tư một chút rồi nói:

"Vậy vì sao chỉ làm mơ hồ một cách đơn giản, không cấy ghép thêm ký ức tự biên soạn vào, hoàn toàn che giấu việc thuốc hạ huyết áp bị đánh cắp?"

Thương Kiến Diệu hơi đảo mắt:

"Bởi vì mục tiêu cũng biết rõ, chuyện hắn ở bệnh viện hai ba hôm có lẽ đã bị lan truyền ra ngoài, dù sao đây cũng là chuyện ly kỳ hiếm lạ, mà vừa rồi hắn biểu hiện ra không thể đọc được ký ức của mục tiêu hoặc nên nói không thể đọc được đặc điểm ký ức của mục tiêu một cách chính xác, cho nên, trong tình huống không thể truy nguyên, hắn không dám cấy ghép ký ức mới cho nhân viên khách sạn, tránh lúc họ trao đổi với một vài người ở Ô Bắc, kinh ngạc phát hiện ra lời nói của hai bên tồn tại mâu thuẫn cực lớn."

"Trong tình huống này, "nhớ không rõ lắm" là cái cớ và lý do tốt hơn."

Tương Bạch Miên mỉm cười, lại gặng hỏi:

"Nếu không có cách hoàn toàn che giấu chuyện thuốc hạ huyết áp bị đánh cắp, vậy vì sao hắn còn phải làm mơ hồ ký ức nhân viên khách sạn?"

"Từ góc độ che giấu cái giá phải trả của bản thân mà nói, đây là việc không cần phải làm."

Thương Kiến Diệu im lặng vài giây, cân nhắc rồi nói:

"Hắn làm vậy là để khống chế mức độ thảo luận và phạm vi lan truyền, cố gắng trước khi rời khỏi Ô Bắc, không ai đoán ra cái giá phải trả của hắn là gì."

"Cái giá phải trả là chuyện liên quan đến tính mạng, hắn che giấu như thế, ngược lại sẽ khiến một vài nhân viên của khách sạn sau này đoán ra được nhược điểm của hắn, từ đó bán thông tin quan trọng đi." Tương Bạch Miên nói như đã dự liệu từ trước: "Tôi tán đồng với việc mục tiêu muốn khống chế mức độ thảo luận và phạm vi lan truyền, nhưng cách giải thích hợp lý hơn là, hắn hi vọng trước khi "Quân cứu thế" chú ý đến chuyện này, mình sẽ thoát khỏi Ô Bắc."

Thương Kiến Diệu ngẩn người, vỗ tay bôm bốp.

Đinh Linh và người của Ủy ban quản lý trị an Ô Bắc nghe "nội chiến" giữa hai người, hai mặt nhìn nhau, không hiểu sao lại sinh ra cảm giác "tôi là ai", "tôi đang ở đâu", "tôi đang làm gì", chỉ có Gnawa không cảm thấy kinh ngạc, thậm chí còn muốn gia nhập vào đó.

"Khụ." Đinh Linh hắng giọng, nói: "Nghe cuộc tranh luận của hai người cùng đầu mối thu thập được từ hiện trường, cùng phản hồi từ các nơi khác, chúng tôi có thể bước đầu xác nhận người chết thực sự liên quan đến việc đầu đạn hạt nhân bị đánh cắp."

Mấy thành viên Ủy ban quản lý trị an Ô Bắc mặc đồng phục ô-liu lần lượt gật đầu, tỏ ý tán thành.

Hơn nữa hiện trường còn có máy tính, còn có một vài máy móc, sau khi lấy ra số liệu và dấu vết trong đó, rất dễ dàng tìm ra một phần chân tướng.

Tương Bạch Miên đưa đề tài về quỹ đạo, nói với mấy người của Ủy ban quản lý trị an Ô Bắc:

"Trong khách sạn có khá nhiều nơi lắp camera giám sát, hiện trường cũng có rất nhiều người chứng kiến, họ có thể chứng minh sau khi chúng tôi tiến vào căn phòng chưa hề ra ngoài, cũng chưa từng di chuyển vật phẩm gì."

"Trên người chúng tôi hiển nhiên không giấu nổi một đầu đạn hạt nhân, cho dù nó được làm nhỏ đến mức nào."

"Đúng vậy, người chứng kiến có thể bị năng lực người thức tỉnh ảnh hưởng, nhưng với thực lực của "Quân cứu thế" các anh, trong tình huống làm việc có mục đích, rất dễ dàng tìm ra cách loại trừ các cách khống chế tương ứng."

"Nếu như, nếu như các anh vẫn không tin, hoan nghênh các anh lục soát người, hoan nghênh các anh lục soát phòng của chúng tôi, hoan nghênh các anh lục soát xe của chúng tôi."

Tương Bạch Miên tỏ ra rất hào sảng.

Quả thực cô cũng rất vô tư, bởi vì "Tổ điều tra cũ" thực sự chưa từng nhìn thấy đầu đạn hạt nhân kia.

Cây ngay không sợ chết đứng!

Về phần những lời nói dối, giấu giếm trong lời kể làm thế nào vạch trần bộ mặt thật của khách trọ trong phòng 214, làm thế nào đánh bất ngờ hắn của cô lúc nãy đều chỉ liên quan đến đặc điểm đạo cụ và năng lực của cô cùng Thương Kiến Diệu, cho dù sau đó "Quân cứu thế" phát hiện phương diện này có vấn đề, tìm ra sự thật, cũng có thể thông cảm cho cô.

Đây là bản năng của mỗi người thức tỉnh.

Hơn nữa, lời nói đối đó cũng không thay đổi bản chất sự việc, cũng không ảnh hưởng gì đến "Quân cứu thế".

Người cầm đầu mấy thành viên của Ủy ban quản lý trị an Ô Bắc kia gật đầu:

"Chúng tôi sẽ tìm camera giám sát và những người chứng kiến để xác nhận tình hình."

"Chỉ cần các cô thực sự không có hiềm nghi, "Quân cứu thế" chúng tôi sẽ không tùy tiện lục soát đồ đạc của các cô."

Dù sao ngày mai lúc chúng tôi rời khỏi thành phố, cũng bị lục soát kỹ càng, đúng không? Tương Bạch Miên châm chọc một câu.

Thành viên của Ủy ban quản lý trị an Ô Bắc kia liếc mắt nhìn xung quanh rồi nói:

"Các cô có thể quay về phòng mình, nhưng chưa được sự cho phép thì không được ra ngoài."

"Không thành vấn đề!" Thương Kiến Diệu rất trung thành với "Quân cứu thế".

Có Đinh Linh "cùng đi", Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu và Gnawa cùng quay về căn phòng của mình.

Đinh Linh không dừng lại, vội vàng truyền đạt lại những gì mấy người họ vừa nói cho ủy viên Hoàng.

Đến khi cửa phòng đóng lại lần nữa, Long Duyệt Hồng nhíu mày:

"Rốt cuộc đầu đạn hạt nhân đang ở đâu?"

Hắn tin chắc rằng người ở căn phòng 214 có liên quan đến việc đầu đạn hạt nhân bị mất trộm, hơn nữa còn sắm một vai khá quan trọng.

"Tôi cũng rất muốn biết." Thương Kiến Diệu thành thật trả lời.

Tiếp đó, Thương Kiến Diệu "thâm hiểm cay độc" cười nói:

"Không ngoài hai trường hợp."

"Một, người trong căn phòng 214 kia đúng là kẻ điên, đã đặt đầu đạn hạt nhân vào một nơi nào đó trong Ô Bắc, làm xong thiết bị gây nổ, thiết lập mệnh lệnh tương ứng, đợi hắn vừa sơ tán khỏi Ô Bắc, đến nơi an toàn, sẽ dùng điều khiển từ xa tạo ra một đóa hoa anh túc."

"Hai, hắn là người trung gian, hoặc nên nói hắn có đồng bọn, trước khi hắn quay lại khách sạn, đã giao đầu đạn hạt nhân cho đối phương. Hắn làm ra trò chơi kia là để tạo cơ hội cho đồng bọn mang theo vật phẩm an toàn rời khỏi Ô Bắc."

Keng keng keng, Gnawa thích nhất là vỗ tay cho Thương Kiến Diệu.

Bạch Thần lại mím môi một cái:

"Nếu đã tìm được mục tiêu, cho dù hắn đã chết, chắc chắn "Quân cứu thế" cũng nhanh chóng tìm ra một phần lai lịch của hắn và hắn là người như thế nào, phán đoán hắn rốt cuộc có phải là một kẻ điên thích lấy việc hủy diệt làm thú vui hay không."

"Về tình huống thứ hai, việc này yêu cầu giữa hắn và đồng bọn có độ ăn ý cực cao, phải biết rằng lúc người trong căn phòng 214 kia quay lại khách sạn, còn chưa bắt đầu giới nghiêm, nói cách khác, lúc họ giao dịch đầu đạn hạt nhân, hoàn toàn không suy xét đến việc một khi bị giới nghiêm sẽ ra khỏi thành phố bằng cách nào..."

Bạch Thần càng nói giọng càng nhỏ, rõ ràng dần dần mất đi tự tin.

Là vì cô Tương Bạch Miên - tổ trưởng của "Tổ điều tra cũ", trước bất cứ hành động nào đều sẽ định ra mấy phương án dự phòng!

Nếu như để cô ấy đạo diễn việc đánh cắp đầu đạn hạt nhân, trước khi gặp kẻ đào phạm, cô ấy sẽ nghĩ sẵn những khả năng bất trắc có thể xảy ra, ví dụ như bị nhốt trong thành phố, đối diện với hoàn cảnh bị giới nghiêm, nên làm thế nào để an toàn thoát ra.

Tuy có ít người giống như Tương Bạch Miên, nhưng tuyệt đối không chỉ có một hai người.

Gnawa phân tích đa trường hợp, dựa theo lời Bạch Thần nói tiếp:

"Hơn nữa, người trong căn phòng 214 kia thật sự khẳng định đồng bọn của mình có thể lợi dụng tốt cơ hội toàn thành phố sơ tán, di chuyển đầu đạn hạt nhân ra ngoài?"

"Quân cứu thế chắc chắn phải kiểm tra trước rồi mới cho đi, đồng thời đề phòng bị năng lực người thức tỉnh quấy nhiễu, ví dụ như, sẽ tiến hành kiểm tra dưới sự giám sát của camera, có người quan sát ở tầm xa trong thời gian thực."

Nghe đến đó, Long Duyệt Hồng cảm thấy khả năng Ô Bắc sắp nổ ngày càng cao.

Tên kia quả thực là một kẻ điên!

Lúc này, Tương Bạch Miên cười nói như có điều suy nghĩ:

"Mọi người còn nhớ lúc trước lão Trương đã nói một câu không?"

Không cho tổ viên có cơ hội trả lời, cô đã cho ra đáp án:

"Lúc này những người bên trên và thân thích họ hàng của họ có lẽ đã ra khỏi Ô Bắc rồi!"

Vừa dứt lời, Tương Bạch Miên nhìn về phía đám người Thương Kiến Diệu, nghiêm mặt nói:

"Mọi người nói xem, những người này có bị kiểm tra quá nghiêm ngặt không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận