Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 1064: Thời gian trễ

Thương Kiến Diệu dường như không biết cách đọc sắc mặt người khác, vẫn hỏi Jacob và Hendrik:

"Trông người này có vẻ rất lợi hại, dường như các anh rất sợ người này?"

Qua vài giây, Jacob có tính cách tốt hơn thều thào nói:

"Chân Lý cũng ở trong tòa tháp cao đó, nhưng thỉnh thoảng ngài ấy sẽ ra ngoài."

Anh ta dùng chữ "ngài" đại diện cho thần linh trong tiếng Hồng Hà.

"Tương đương với Chấp tuế, nhưng lại không phải là Chấp tuế?" Thương Kiến Diệu thuận thế hỏi.

Hendrik đáp lại với vẻ mặt không vui:

"Mỗi lần ngài ra ngoài đều có một đến hai người thức tỉnh tử vong."

"Nhưng rốt cuộc thực lực của ngài đến trình độ nào, chúng tôi chưa từng được chứng kiến, không thể đưa ra câu trả lời chính xác cho anh." Jacob lại bổ sung.

Thương Kiến Diệu "à à" hai tiếng:

"Các Chấp tuế thường không ra khỏi tòa tháp cao sao?"

"Các Chấp tuế không cần ra khỏi tòa tháp cao vẫn có thể rút được ý thức của mỗi vị cư dân ở đây, đáp lại những lời khẩn cầu khác nhau." Trên mặt Jacob hiện lên vẻ kính sợ, giọng nói cũng thấp hơn một chút: "Đương nhiên tôi quả thực chưa từng nhìn thấy, cũng chưa từng nghe thấy các Chấp tuế sẽ rời khỏi tòa tháp cao."

"Vậy à." Thương Kiến Diệu thở dài nói: "Các Chấp tuế không đủ thân thiết với dân, không biết cách chung vui với dân."

Hendrik híp mắt nhìn tên này mấy giây:

"Bầy dê cũng không muốn ở cùng một chỗ với sư tử."

Thương Kiến Diệu không tiếp câu này, tư duy đã nhảy đến chỗ khác:

"Cơ thể của chúng ta ở trên Đất Xám, nếu như không có ai cung cấp thức ăn lỏng, không có ống tiêm dinh dưỡng, dịch dinh dưỡng, phải chăng sẽ từ từ chết đói? Hay là ý thức nhân loại bị rút ra có thể chăm sóc cơ thể, duy trì hoạt tính sinh vật cơ bản?"

Đây là kiến thức bình thường ở "Thế giới mới", Hendrik liếc nhìn Jacob uể oải, trầm giọng nói:

"Cơ thể không được bổ sung dinh dưỡng sẽ nhanh chóng suy yếu, không thể để tinh thần của anh trở lại bình thường, khiến cho ý thức của anh cũng suy kiệt theo."

"Trong tình huống như vậy, anh chỉ có thể dựa vào việc hấp thụ ý thức nhân loại của những người xung quanh để duy trì tính ổn định cho tinh thần của bản thân, việc này quả thực sẽ nuôi dưỡng cơ thể anh ở mức nhất định, để nó duy trì hoạt tính sinh vật cơ bản, giống như mỗi tế bào đều tiến vào ngủ đông."

"Nhưng nếu xung quanh không có nhân loại thì sao?" Thương Kiến Diệu hỏi thêm.

"Vậy thì anh chỉ có thể thử thu hoạch ý thức nhân loại ở đây." Hendrik lạnh giọng nói: "Nếu như không được, cơ thể của anh sẽ chết đi, ý thức của anh không bao lâu nữa cũng sẽ gần tiêu tan."

"Chỉ gần thôi?" Thương Kiến Diệu nghi hoặc hỏi lại.

Jacob thở dài, cười nói:

"Các Chấp tuế sẽ không lãng phí ý thức, để nó tự tiêu vong."

"Tôi hiểu rồi." Thương Kiến Diệu đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái: "Giống như chúng ta phát hiện một vài đồ ăn sắp hết hạn sẽ nhanh chóng ăn hết trước."

Không đợi Jacob và Hendrik đáp lại, anh đã đưa ra lời phản chứng:

"Nhưng tôi có một người bạn, ba bốn mươi lăm mà khu vực xung quanh đều không có nhân loại tồn tại, bản thân lại là một cục pin, cơ thể vẫn còn sống, chỉ là gần giống thây khô mà thôi." Người bạn này ý chỉ Diêm Hổ.

"Không có khả năng." Jacob và Hendrik đồng thanh nói ra lời phủ định, chỉ là một người giọng thều thào, một người nói giọng to khỏe.

"Sự thật đúng là như vậy." Thương Kiến Diệu nhún vai.

Hendrik lạnh lùng nói:

"Điều này chỉ có thể chứng tỏ anh ta không phải là pin, có người định kỳ cung cấp ý thức nhân loại cho anh ta, tuy rằng có thể là tần suất rất thấp, số lượng cũng không nhiều, nhưng đủ để anh ta duy trì trạng thái sinh tồn cơ bản nhất."

"Vì sao người kia muốn làm như vậy?" Thương Kiến Diệu tỏ ý không hiểu.

Hendrik không trả lời mà nói:

"Người anh cần hỏi là anh ta chứ không phải là chúng tôi."

"À." Thương Kiến Diệu tỏ vẻ "sao tôi không nghĩ tới".

Anh lại hỏi:

"Lúc đó tôi vào chỗ người bạn kia ngủ say, nhưng anh ta không nhân cơ hội lập tức hút lấy ý thức của tôi, cần phải qua mười lăm phút đồng hồ mới có thể làm được, vì sao vậy?"

"Ừm, khi đó chúng tôi còn chưa phải là bạn."

Jacob và Hendrik lại một lần nữa nhìn về phía tên này, vẻ mặt rất kỳ quặc, dường như trước mắt là một tên ngu ngốc.

Cuối cùng Jacob trả lời: Bởi vì chúng ta ở "Thế giới mới", cách một tấm lá chắn mới đến được Đất Xám, bất kể cảm ứng được ý thức nhân loại đến gần, hay là tìm kiếm định vị, tập trung hút ý thức, đều cần tốn một khoảng thời gian nhất định."

"Vậy à?" Thương Kiến Diệu đầu tiên là ngộ ra, sau đó lại phản chứng: "Nhưng trước khi tôi đến đây, tôi đã cung cấp sự bảo hộ cho bạn tôi, không hề có sự chậm trễ nào."

"Cung cấp bảo hộ." Jacob lặp lại từ nay hai lần, hỏi như hiểu ra: "Lúc ấy có người đang hút ý thức nhân loại của bạn anh?"

"Đúng đúng đúng." Thương Kiến Diệu gật đầu lia lịa.

Jacob đưa ra đáp án cho câu hỏi:

"Anh không cảm nhận được độ trễ là vì có người đã thành lập được đường liên kết."

"Chuyên nghiệp." Thương Kiến Diệu khen một câu.

Sau đó, anh mang theo tinh thần đã hỏi phải hỏi đến cùng, tiếp tục nói:

"Ngoài ra còn một điều tôi không hiểu, chúng tôi vừa tiến vào khu vực này, tại sao lại bị định vị, lập tức bị rút ý thức?"

Jacob đứng quá lâu, kéo một chiếc ghế chân cao tới ngồi xuống, lúc này Hendrik đưa ra suy đoán:

"Không có thời gian chờ hoặc là vì quá trình cảm ứng ý thức nhân loại, tìm kiếm và định vị đã được hoàn thành từ trước, hoặc là người thức tỉnh ở khu vực đó vừa vặn từ "Thế giới mới" quay trở lại Đất Xám."

Thương Kiến Diệu có rất nhiều kinh nghiệm thảo luận nhóm, lập tức lắc đầu:

"Khả năng thứ nhất tôi cảm thấy không trùng hợp như vậy, lúc đó chúng tôi mới đẩy cửa ra."

"Vì sao cần chúng tôi hoàn thành động tác này, không sớm hơn, không muộn hơn mới định vị được ý thức của chúng tôi rồi bắt đầu rút ra?"

"Khả năng thứ hai cũng quá trùng hợp, tôi cảm thấy bất kể lúc nào, nói là mấy ngày trước, mấy tháng trước hay là qua vài ngày, vài tháng nữa, chỉ cần vào khu vực đó, sẽ biến thành "Vô tâm giả", ừm, điểm này về sau có thể xác nhận."

Thấy anh vô cùng có chủ kiến, Jacob cũng không khuyên bảo, nói đùa:

"Còn một loại tình huống không có độ trễ, đó chính là người rút ý thức của các anh chính là Chấp tuế."

"Như vậy cũng không đúng." Thương Kiến Diệu lại một lần nữa phủ định: "Nếu thật sự là Chấp tuế, sự bảo hộ mà tôi cung cấp rất dễ bị phá vỡ, sẽ không có hiệu quả gì."

Jacob không tiếp lời anh, chuyển đề tài, tò mò hỏi:

"Không phải là anh phát hiện ra cánh cửa nối đến "Thế giới mới" trước, đến khi gặp phải nguy hiểm mới đẩy cửa bước vào đấy chứ?"

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu không phủ nhận.

"Thật sự đủ bình tĩnh." Jacob cảm thán: "Tôi thì không làm được."

Trò chuyện thêm vài câu nữa, uống xong ly Margaret chanh, có vẻ đã phấn chấn tinh thần hơn, Hendrik đi tới bộ sofa bên cạnh, lấy một chiếc saxophone từ trong góc phòng ra, tự nhiên diễn tấu.

Thứ âm nhạc trầm thấp, mang theo chút đau thương chậm rãi vang vọng trong quán bar nhỏ.

Thương Kiến Diệu yên lặng nghe một hồi, dường như đắm chìm trong bầu không khí ấy, ít nhất anh không đề nghị Hendrik lựa chọn đàn nhị làm nhạc cụ chỉ vì hắn luôn nheo mắt.

Không biết qua bao lâu, Thương Kiến Diệu đứng dậy, vẫy tay tạm biệt Jacob, đi ra ngoài.

Đèn đường theo bước chân anh ra ngoài lại sáng lên.

"Thì ra định vị và rút ý thức còn cần mất thời gian nhất định... Chẳng trách anh kịp đẩy cánh cửa "Thế giới mới" ra, mà tôi cũng có thể chống đỡ được đến khi anh cung cấp sự bảo hộ." Ban đêm, bên ngoài viện nghiên cứu Số 8, trên xe buýt, sau khi nghe xong Thương Kiến Diệu phản hồi, Tương Bạch Miên như hiểu ra.

Về những từ nhạy cảm, Thương Kiến Diệu đã giao hẹn trước sẽ dùng tiếng lóng để ám chỉ.

Thương Kiến Diệu phụ họa:

"Đúng vậy đúng vậy."

"Xem ra lúc đó quả thực không phải là Chấp tuế." Tương Bạch Miên gật đầu như có điều suy nghĩ.

Chấp tuế sẽ không xuất hiện độ trễ.

Buổi tối Tương Bạch Miên còn phải hành động, không muốn tiêu hao quá nhiều tinh thần vào lúc này, chỉ trao đổi vài câu đơn giản với Thương Kiến Diệu rồi nói:

"Lát nữa tôi sẽ tiêm ống dinh dưỡng cho anh, tiếp theo anh không cần lập tức đi vào tòa tháp cao, cũng không cần đối phó với đám người "Phó viện trưởng" ngay, tiếp xúc thêm nhiều người thân thiện như Jacob, Flora, nắm giữ thêm nhiều thông tin hơn, tìm kiếm thêm nhiều sự giúp đỡ, ừm, nếu gặp phải người không thân thiện cũng đừng cậy mạnh, tránh được thì nên tránh."

"Tôi hiểu rồi, phải đoàn kết một bộ phận đáng đoàn kết, tập trung lực lượng." Thương Kiến Diệu luôn lấy Chấp tuế làm mẫu cho mô hình hành vi của mình.

Tương Bạch Miên kết thúc cuộc nói chuyện, tổng kết:

"Mỗi ngày, sáng trưa tối chúng ta sẽ trao đổi một lần cố định, mỗi lần nên ngắn gọn một chút."

"Nếu có tình huống khẩn cấp, tôi sẽ lập tức dùng tinh thần tiếp xúc với ý thức của anh."

"Nếu bên tôi có tình huống khẩn cấp thì sao?"

Thương Kiến Diệu hỏi ngược lại.

Tương Bạch Miên mỉm cười:

"Tuy anh không thể khống chế cơ thể làm ra động tác gì, nhưng vẫn có thể duy trì bản năng nhất định, ít nhất cho tới giờ vẫn không bị mất khống chế."

"Nếu sau này có tình huống khẩn cấp, anh cứ trực tiếp để mình tè ra quần, tôi vừa nhìn là hiểu có chuyện gì xảy ra."

"Nếu như không có nước tiểu, vậy chỉ có thể tập trung ý thức thử kích thích tôi bằng cách hấp thụ ý thức, nhưng như vậy sẽ bị chậm trễ khá nhiều."

"Không thành vấn đề." Thương Kiến Diệu không chút do dự.

Sau đó anh vừa cười vừa nói:

"Bây giờ tôi muốn đi vệ sinh, cả tiểu cả đại."

Nụ cười trên mặt Tương Bạch Miên cứng lại một giây:

"Đợi chút, tôi di chuyển anh ra bên ngoài, bày sẵn tư thế, cởi sẵn quần."

Đợi làm xong việc này, Tương Bạch Miên không vội vàng đi vào "Thế giới mới" ngoài hiện thực kia, định qua thêm mấy giờ nữa, chờ cho trời tối đen hơn chút.

Trong tòa nhà ngầm, "Sinh vật Bàn Cổ".

Long Duyệt Hồng, Bạch Thần nói chuyện với cha mẹ một hồi rồi quay về nhà mình.

Họ vừa ngồi xuống, còn chưa kịp nói gì, trong loa phát thanh đã vang lên giọng nói có chút trẻ con quen thuộc:

"Chào các bạn, tôi là MC giờ chẵn Hậu Di, bây giờ là tám giờ đúng..."

"Sáng nay, Ban giám đốc xem xét báo cáo công tác quý trước, rất biểu dương về việc nhân khẩu tăng ổn định, vật tư sản xuất càng ngày càng đa dạng..."

"Kết quả thống nhất phân phối kết hôn năm mới đã sắp công bố..."

"Thành phố Ban Sơ và "Quân cứu thế" xảy ra một trận xung đột mới ở biên cảnh..."

"Ban quản lý trật tự tuyên bố tháng trước là tháng không có sự kiện ác tính..."

"Ban giải trí đang chuẩn bị cử hành giải đấu bóng bàn trong các trung tâm hoạt động ở các tầng..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận