Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 919: Nói chuyện phiếm

Thương Kiến Diệu nhảy bật lên, từ khoảng cách rất xa đã hô lên về phía ống nghe:

"Tìm, tôi, có, chuyện, gì?"

Anh nói từng chữ một, đến chữ cuối cùng đã đến bên cạnh Tương Bạch Miên, nhận lấy ống nghe.

Toàn bộ quá trình rất lưu loát, thể hiện tính phối hợp, khả năng giữ thăng bằng, tốc độ chạy và khả năng nắm bắt thời cơ của anh một cách hoàn hảo.

Tương Bạch Miên nhìn thấy, đầu tiên là sửng sốt, tiếp đó đã hiểu ra, dùng khẩu hình để nói với Thương Kiến Diệu:

"Có cần tôi hỗ trợ thêm hiệu ứng đặc biệt không?"

Tên này đang mô phỏng cảnh tượng âm thanh đến người đến trong một bộ phim nào đó của thế giới cũ.

Thương Kiến Diệu vừa mỉm cười với cô, vừa nói chuyện với người ở đầu dây bên kia.

Sau vài câu, anh bỏ ống nghe xuống, nói với tinh thần sáng láng:

"Giám đốc Tô tìm tôi."

Giám đốc Tô Ngọc của ban giám đốc, quản lí Ban an toàn.

"Giám đốc Tô tìm anh làm gì?" Long Duyệt Hồng không hiểu, lên tiếng hỏi.

Thương Kiến Diệu lắc đầu:

"Tôi cũng không biết."

Tương Bạch Miên cân nhắc vài giây, đưa ra lời suy đoán:

"Anh đã thẳng thắn nhận mình là người thức tỉnh, cái giá phải trả thuộc về phương diện tinh thần, không cần tổ hạng mục C-14 kiểm tra cùng đánh giá của bác sĩ tâm thần nữa, việc quan sát tình uống tương ứng chắc hẳn sẽ trực tiếp chuyển giao cho giám đốc Tô cũng là người thức tỉnh, hơn nữa còn là thành viên ban giám đốc."

Việc chuyên nghiệp giao cho người chuyên nghiệp.

Thương Kiến Diệu sửng sốt một chút rồi la lên:

"Đừng mà!"

"Vì sao?" Bạch Thần không hiểu lắm về phản ứng của tên này.

Thương Kiến Diệu tỏ vẻ hụt hẫng:

"Nói chuyện phiếm với bác sĩ Lâm rất thoải mái, căng tin dành riêng cho tổ hạng mục C-14 cũng rất nhiều đồ ăn ngon."

Tương Bạch Miên cố nén cười, nói: "Tôi chỉ có thể nói nén đau thương, thuận theo thay đổi."

Thương Kiến Diệu im lặng một hồi, sau đó thở một hơi thật dài:

"Là người luôn phải nhìn về phía trước."

"Không biết căng tin dành riêng cho ban giám đốc có mùi vị như thế nào..."

Nói đến đây hai mắt anh lại một lần nữa tỏa sáng lấp lánh, trên mặt hiện ra vẻ vội vã.

Khu quản lý, tầng 5, tòa nhà ngâm.

Thương Kiến Diệu gặp được giám đốc Tô của ban giám đốc công ty ở phòng 506.

Tô Ngọc đứng ở khu vực sô pha, chỉ vào đối diện, vừa cười vừa nói:

"Lại đây ngồi đi."

Lúc này, mấy cảnh vệ mặc áo giáp thông minh sinh học chưa rời khỏi phòng.

Thương Kiến Diệu liếc nhìn khu vực làm việc có một chiếc bàn gỗ lớn và một chiếc ghế bành màu đen, hỏi Tô Ngọc với vẻ nghi ngờ:

"Giám đốc Tô, vì sao không nói chuyện ở kia? Ông ngồi ở chỗ của ông, tôi ngồi ở đối diện bàn là được."

"Như vậy sẽ chính thức hơn."

Tô Ngọc mặc đồng phục tác chiến màu xám còn chưa kịp trả lời, Thương Kiến Diệu "thành thực" đã tự mình lên tiếng:

"Đây là để biểu hiện ra ý chí chiêu hiền đãi sĩ."

Tô Ngọc ngoài bốn mươi tuổi nghe vậy, gương mặt hơi già nua đỏ lên, ho khan hai tiếng:

"Chúng ta chỉ nói chuyện phiếm, không phải nói chuyện chính sự."

"Ngồi đi ngồi đi. "

Gương mặt chữ điền có dấu vết dầm mưa dãi nắng, làn da gồ ghề, mày rậm mắt to của ông ta lập tức trở lại bình thường.

Đợi đến khi mấy cảnh vệ rời khỏi phòng, Thương Kiến Diệu ngồi xuống ghế sô pha dài đối diện, Tô Ngọc mới cười nói:

"Tôi đã đọc báo cáo mà con gái nhà lão Tương trình lên rồi."

"Tôi muốn nghe cậu nói lại một lần, nói từ góc độ của cậu."

Thương Kiến Diệu đã bày xong tư thế:

"Việc này nói ra rất dài dòng."

Tô Ngọc muốn tiếp lời theo thói quen "không sao, cậu cứ việc kể đi", nhưng nhớ ra biểu hiện từ trước đến nay của tên này, lại đè xuống suy nghĩ đó, chỉ mỉm cười, không nói câu nào.

Thương Kiến Diệu đợi một hồi, tiếc nuối thở dài.

Sau đó anh mới nghiêm túc nói lại những điểm trọng tâm trong quá trình "Tổ điều tra cũ" từ phế tích xưởng sắt thép đi đến thành phố Đài.

Không cần nghi ngờ, đây là phiên bản đã được Tương Bạch Miên xét duyệt.

Điểm duy nhất không khớp chính là nhấn mạnh tác dụng của ngọc Phật.

Điều này lúc trước được phản ánh rất ít trên nội dung điện báo, nhưng lần này Tương Bạch Miên cũng có nói trong báo cáo trình lên, nói rằng sau chuyện ở thành phố Đài, "Tổ điều tra cũ" mới thật sự xác nhận vật phẩm lấy được từ phế tích xưởng sắt thép này có điểm đặc thù.

Tô Ngọc vừa nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu, cuối cùng nói:

"Có ngọc Phật và "Ngọc sáu giác quan" kia, cho dù không có dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh", các cậu cũng có thể phát hiện ra tiếp điểm "Thế giới mới"."

Nói đến đây, ông ta thở dài:

"Lần đầu tiên gặp phải tiếp điểm "Thế giới mới" đã tìm ra được biện pháp đối phó với nó, biết cách dùng dòng điện cao thế để gột rửa, các cậu bất kể là năng lực hay là đầu óc quả thực đều rất xuất chúng."

Thương Kiến Diệu khiêm tốn thay Tương Bạch Miên:

"Chỉ là gặp may mà thôi."

Tô Ngọc suy nghĩ một chút rồi nói:

"Ngoại trừ những điều này, bản thân cậu có gì thay đổi?"

Thương Kiến Diệu lập tức tỏ vẻ "nói đến chuyện này tôi sẽ không buồn ngủ" nữa:

"Lúc gặp phải giấc mơ của "Trang sinh" ở trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài tôi đã thử ngủ trước cửa trường học, quan sát xem xung quanh căn phòng tâm linh của mình sẽ có sự biến hóa nào."

"Cậu phát hiện ra điều gì?" Vẻ mặt Tô Ngọc bất giác trở nên nghiêm túc.

Thương Kiến Diệu cười nói:

"Có một căn phòng tự dưng chuyển đến gần."

"102!"

"102..." Con ngươi của Tô Ngọc bất chợt phóng to, ông ta lầm bầm nhắc lại.

Qua vài giây, ông ta mới thở một hơi thật dài:

"Thì ra căn phòng "102" đối ứng với Chấp tuế "Trang sinh".

"Ngoại trừ Diêm Hổ, trong công ty cũng có một người thức tỉnh từng đi vào căn phòng này, đã hoàn toàn phát điên rồi."

Nói đến đây ông ta cầm cốc nước tráng men lên uống một hớp thật lớn.

Thương Kiến Diệu tò mò hỏi:

"Làm sao các ông xác định người kia cũng tiến vào căn phòng "102"?"

"Trước khi mỗi một người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" của công ty thăm dò một căn phòng mới, đều sẽ báo cáo biển số căn phòng mục tiêu là bao nhiêu, như vậy còn có khả năng cứu về được." Tô Ngọc bình tĩnh đáp lại.

Chát, Thương Kiến Diệu vỗ đùi một cái:

"Tôi không báo trước!"

Tô Ngọc sửng sốt, lên tiếng hỏi:

"Cậu vào căn phòng mới, căn phòng không được nhắc đến trong tư liệu kia?"

"Trước khi thăm dò vào sâu trong "Hành lang tâm linh", dựa theo nhắc nhở trong tài liệu được cung cấp, từng bước vượt qua những bóng ma tâm lý đó là được!"

Về phần sau đó tìm kiếm cánh cửa dẫn đến "Thế giới mới" thuộc về mình là chuyện khá riêng tư, có điều trừ phi những căn phòng được nhắc đến trong tài liệu không có thu hoạch, nếu không chẳng ai tùy tiện thử một căn phòng mục tiêu xa lạ.

Đây chính là nguyên nhân lúc trước ông ta không nhắc nhở Thương Kiến Diệu.

Ai lại bỏ dễ tìm khó chứ?

Tô Ngọc không nhịn được nghi ngờ có phải bản thân đã đánh giá thấp mức độ nghiêm trọng của bệnh tâm thần mà Thương Kiến Diệu mắc hay không.

Có lẽ cậu ta không chỉ đơn thuần là bị nhân cách phân liệt mà còn có vấn đề khác, hoặc là những nhân cách bị chia ra thích đi theo hướng cực đoan? Tô Ngọc nhanh chóng suy đoán nguyên nhân.

Thương Kiến Diệu không do dự, lập tức gật đầu:

"Đúng vậy."

Anh giơ ngón tay lên bắt đầu đếm số:

"522, 912..."

Tô Ngọc im lặng nghe xong, nhíu mày hỏi:

"Cậu không thăm dò phòng "102" đấy chứ?"

"Tôi đâu có ngốc!" Thương Kiến Diệu thành thật trả lời.

Điều này khiến cho Tô Ngọc cảm thấy bản thân hỏi câu này có vẻ khá ngốc nghếch.

Ông ta sắp xếp lời lẽ rồi nói:

"Cậu quay về mô tả lại tình hình đại thể của mấy căn phòng đó, sau đó giao cho tôi. Đây coi như là cống hiến, có phần thưởng tương ứng, yên tâm, chắc chắn là hậu hĩnh."

Thương Kiến Diệu hoàn toàn không che giấu vẻ phấn khởi của mình:

"Tốt lắm tốt lắm!"

Tô Ngọc thở phào nói:

"Chắc hẳn cậu đã mở cánh cửa phòng "102", nhìn vào cảnh tượng ở bên trong, cụ thể đã nhìn thấy gì?"

"Giấc mơ trong trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, còn có cảnh tượng nghi là cổng làng Lâm Hà thành phố Đại Giang..." Thương Kiến Diệu không hề che giấu, miêu tả qua một lượt.

Tô Ngọc nghe rất chăm chú.

Trao đổi xong chuyện này, ông ta ân cần hỏi:

"Tình hình của cậu có ổn không?"

Thương Kiến Diệu gật đầu:

"Chúng tôi đều rất ổn."

Tô Ngọc không bất ngờ, "ừm" một tiếng:

"Thực ra, trước khi tiến vào "Thế giới mới", mức độ nghiêm trọng của cái giá phải trả đều sẽ giảm chậm lại, không còn quá khoa trương nữa, cho dù cậu thăm dò đến chỗ sâu trong "Hành lang tâm linh" cũng vẫn như vậy."

Đề cập đến tiếp điểm sức mạnh ở sâu trong "Hành lang tâm linh", Tô Ngọc thuận thế hỏi:

"Cậu còn thiếu mấy căn phòng nữa?"

Thương Kiến Diệu nhớ lại và tính toán: "Trên lý thuyết thì còn một căn phòng nữa."

Anh tuyệt đối thành thực.

"Không tệ." Tô Ngọc khẽ gật đầu: "Xem ra thăm dò căn phòng mới đã mang đến cho cậu thu hoạch không nhỏ."

"Cũng tạm." Thương Kiến Diệu khiêm tốn trả lời.

Tô Ngọc chỉ ra:

"Đến chỗ sâu trong "Hành lang tâm linh" có hai sự thay đổi."

"Một là cậu có thể phân tách khí tức của mình, tự mình tạo ra các đạo cụ."

"Hai là nếu cậu nắm giữ tọa độ tâm linh của một người nào đó, có thể mở ra con đường tương ứng, trực tiếp đáp xuống, việc này cũng khiến sự hỗn loạn trong "Biển khởi nguồn" của cậu được ngăn chặn phần nào."

"Về mặt sức mạnh lại không có sự tăng lên về chất."

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay cho giám đốc Tô.

Lông mi của Tô Ngọc hơi động đậy, ông ta nói: "Cậu còn gì muốn hỏi?"

Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút, hỏi với vẻ mặt thành thật: "Giám đốc Tô, vì sao các ông không tổ chức những người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" lại với nhau, định kỳ liên hoan, giao lưu tình cảm, hát hò khiêu vũ?"

"Điều này có thể làm tăng thêm sự gắn kết đoàn thể một cách hữu hiệu!"

Tô Ngọc nhíu mày:

"Mỗi một người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" đều có cái giá phải trả tương đối nghiêm trọng, nếu ép buộc tập trung lại với nhau, có khả năng cao không những không thể trở thành bạn bè, mà còn dễ trở thành kẻ thù."

Thương Kiến Diệu đầu tiên là gật đầu, sau đó cười ha ha:

"Tôi lại nghĩ đến một nguyên nhân khác."

"Nếu để những người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" quen biết nhau, thành công đoàn kết lại, ban giám đốc sẽ không dễ quản lý!"

Vẻ mặt Tô Ngọc lập tức cứng đờ.

"Anh cẩn thận một chút, nói sự thật sẽ bị diệt khẩu đấy!" Thương Kiến Diệu "thành thực" trách móc đồng nghiệp "lỗ mãng".

Câu này đương nhiên cũng bị Tô Ngọc nghe thấy.

Ông ta giơ tay xoa mặt, mỉm cười nói:

"Hôm nay có lẽ đến đây thôi, sau này chắc là còn phải tìm cậu tới làm kiểm tra sức khỏe."

"Không thành vấn đề!" Thương Kiến Diệu trả lời rất hùng hồn.

Đợi anh đi ra khỏi phòng làm việc số 506, Tô Ngọc hơi dựa lưng về sau, một tay chống lên tay vịn của ghế sô pha đơn.

Ông ta nhìn vào khoảng không phía trước, rơi vào trầm tư.

Đúng lúc này cửa phòng "cạch" một tiếng mở ra.

Thương Kiến Diệu vừa chống cự đám cảnh vệ đang chặn lại, vừa giơ chân lên hô to:

"Giám đốc Tô, tôi còn có một câu hỏi!"

"Tôi có thể ăn cơm trưa ở tầng này không?"

Tô Ngọc day huyệt thái dương, nặn ra một nụ cười: "Có thể."

Cuối cùng Thương Kiến Diệu cũng yên tĩnh rời đi.

Tô Ngọc mất gần một phút mới tìm lại trạng thái tâm lý vừa rồi.

Ông ta khẽ vỗ lên tay vịn ghế sô pha, nhìn vào khoảng không phía trước, lầm bầm như có điều suy nghĩ:

"102..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận