Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 910: Phá hủy

Mặc dù từng xem cảnh tượng oanh tạc theo kiểu bao trùm trong tư liệu giải trí của thế giới cũ, nhưng đến lúc thực sự nhìn thấy tận mắt, Long Duyệt Hồng vẫn cảm thấy bản thân nhỏ bé.

Thành quả của khoa học kĩ thuật gần như có thể so sánh với sức mạnh vĩ đại của trời đất bành trướng ở những nơi khác nhau trong thành phố, khiến khu vực này giống như nghênh đón ngày tận thế giáng xuống, dù là sắt thép, cánh tay người máy cũng sẽ bị nổ tan tác.

Bụi bặm bốc lên trên nghi ngút, ánh lửa hừng hực soi sáng khắp chốn, mặt đất dưới chân không ngừng chấn động, từng tiếng nổ khiến người ta đinh tai nhức óc, tất cả đều khiến đám người Long Duyệt Hồng đang ẩn náu đằng sau các công sự che chắn thật sự cảm nhận được cái gọi là chiến tranh quy mô lớn, cường độ cao.

Cảnh tượng này tráng lệ hơn, khiến tinh thần người ta chấn động hơn cả cảnh đại bác đồng loạt bắn ra mà Tương Bạch Miên được chứng kiến trước đây.

Không biết qua bao lâu, trận oanh tạc bằng đạn đạo rốt cuộc cũng ngừng lại, chỉ còn gió nổi mây tuôn, mưa to trút xuống.

Rào rào!

Một trận mưa lớn xối xả đổ xuống, làm ướt từng mảng bụi đất lớn.

Long Duyệt Hồng lau mặt, cảm khái nói:

"Cũng may chúng ta không phải mục tiêu tấn công."

Cũng may "Tổ điều tra cũ" đã sớm rút khỏi thành phố Đài, nghỉ ngơi và ăn uống.

Nhớ lại sự quyết đoán của tổ trưởng lúc đó, Long Duyệt Hồng chỉ muốn ôm chầm lấy Tiểu Bạch, gào to một tiếng:

"Muôn năm!"

Tương Bạch Miên hiếm khi thấy hiện lên vẻ mê mang, để mặc cho nước mưa bắn vào mặt.

"Sao tự dưng lại có đạn đạo oanh tạc?" Cô nghi hoặc tự hỏi.

Hơn nữa còn nhắm vào một phế tích thành phố, một trận oanh tạc hết công suất, mặc kệ phí tổn, không để ý đến hậu quả!

Phải biết rằng ngoại trừ những cuộc chiến tranh quy mô lớn giữa các thế lực đỉnh cấp như thành phố Ban Sơ, hiện nay trên Đất Xám, không biết đã bao nhiêu năm rồi chưa từng xuất hiện việc dùng đạn đạo tập kích mục tiêu như thế này.

Điều này quả thực có thể so sánh với việc "Tổ điều tra cũ" gặp chuyện đầu đạn hạt nhân bị mất cắp, đồng thời nó còn đột ngột hơn, không có dấu hiệu báo trước nào, càng không cách nào lý giải được.

Với tâm trí của Tương Bạch Miên, giờ phút này cũng có cảm giác hoang đường như gặp phải thần máy móc giáng trần.

"Có biết viết kịch bản không?" Thương Kiến Diệu ném một viên đá cầm trong tay xuống đất.

Vừa rồi lúc đi tìm công sự che chắn, anh rảnh rỗi buồn chán, nên đã chơi trò ném viên đá để chúng nối tiếp nhau.

Tương Bạch Miên phát hiện lần này bản thân dễ dàng hiểu được Thương Kiến Diệu định bày tỏ điều gì: Ông trời "biên kịch" vận mệnh cảm thấy thành phố Đài xuất hiện chỗ sai sót, không có cách giải quyết, vì vậy đã dùng đạn đạo gột rửa, cưỡng chế kết thúc công việc!

Gnawa tính toán quỹ đạo bay của đạn đạo đã quan sát được lúc trước, chỉ về một chỗ hướng tây bắc nói: "Bắn từ chỗ đó, tọa độ cụ thể cần thu thập thêm số liệu."

Bạch Thần vuốt mái tóc ngắn ướt nhẹp nước mưa của mình, suy đoán:

"Sự thay đổi trong thành phố Đài đã kích hoạt đạn đạo được cài đặt từ trước, sau đó oanh tạc chỗ này?"

Cho dù là dân du cư hoang dã nhiều năm, sau khi theo "Tổ điều tra cũ" lại được chứng kiến đủ loại tri thức siêu việt, nhưng vụ oanh tạc bằng đạn đạo vừa rồi vẫn khiến cho tinh thần cô chấn động, khó giữ được bình tĩnh, dường như quay về thời điểm yếu đuối nhất, bất lực nhất kia.

"Cũng có thể." Tương Bạch Miên đáp lại lời Bạch Thần.

Long Duyệt Hồng cản trở cuộc trao đổi sau đó, hỏi Bạch Thần với vẻ quan tâm:

"Sao lại thảo luận ở trong mưa?"

"Quay về xe trước đã, hoặc là mặc áo mưa vào."

Tuy tố chất cơ thể của mỗi thành viên "Tổ điều tra cũ" đều xuất chúng, thậm chí không phải là người, nhưng không cần thiết phải dầm mưa.

Gnawa cố gắng giúp Long Duyệt Hồng bớt sầu lo:

"Tôi đã đo lường, vụ oanh tạc vừa rồi không mang theo ô nhiễm phóng xạ, ô nhiễm hóa học."

"Còn may, còn may." Long Duyệt Hồng thở phào một hơi.

Tương Bạch Miên lại gọi các tổ viên, thu dọn vật phẩm rơi vãi ở bên ngoài, quay trở về xe.

Trận mưa do vụ oanh tạc gây ra qua hồi lâu mới dần tạnh, tuy bầu trời vẫn âm u như trước, nhưng độ sáng không còn ngăn trở "Tổ điều tra cũ" nhìn cảnh tượng của thành phố Đài ở phía xa xa nữa.

Rất nhiều kiến trúc ở nơi đó đã đổ sập, chỉ còn một bộ phận gắng gượng đứng vững, giống như đã trải qua ngày tận thế hơn lúc trước.

Tương Bạch Miên ngồi ghế cạnh cửa sổ hàng phía sau, nhìn một hồi rồi nói:

"Chúng ta rút ra xa thêm một chút, tránh để những đợt tấn công tiếp theo lan đến chúng ta."

"Đúng vậy đúng vậy!" Long Duyệt Hồng ngồi ở ghế lái phụ chỉ thiếu điều giơ hai tay hai chân tán thành.

Chẳng hiểu sao hắn có chút cảm kích trận oanh tạc bằng đạn đạo vừa rồi, điều này khiến hành động thăm dò tiếp theo của tiểu đội buộc phải ngừng lại giữa chừng.

Chưa biết chừng có thể nhanh chóng quay trở về công ty, cùng Tiểu Bạch đi đăng ký... Suy nghĩ của Long Duyệt Hồng đột nhiên bay xa.

"Tổ điều tra cũ" theo phương hướng lúc tới rút ra xa thêm mười cây số nữa, cho đến khu vực bị sụt lún lúc trước.

Họ không cắm trại nữa, yên vị trên xe jeep, đợi công ty gửi điện báo trả lời.

Sau khoảng một tiếng đồng hồ, "Sinh vật Bàn Cổ" rốt cuộc đưa ra chỉ thị mới nhất: Lúc đến thăm dò bệnh viện Nhân Huệ, cẩn thận tiếp điểm "Thế giới mới".

"Xem ra công ty cũng nghi ngờ bệnh viện Nhân Huệ có tồn tại tiếp điểm "Thế giới mới"." Tương Bạch Miên đánh giá ngắn gọn một câu.

Thương Kiến Diệu than thở:

"Muộn rồi muộn rồi, công ty còn chưa biết thành phố Đài đã bị nổ tan tác."

Nói xong, anh đột nhiên hăng hái:

"Tôi còn chưa từng thăm dò thành phố bị đạn đạo cho nổ."

"Cái loại vừa bị nổ ấy."

"Đợi thêm chút nữa, ai biết còn đợt oanh tạc tiếp theo hay không." Tương Bạch Miên bình tĩnh ngăn Thương Kiến Diệu.

Cô không quên phản hồi lại tình huống mới nhất cho công ty biết, mà thái độ của "Sinh vật Bàn Cổ" đối với việc này là: Quan sát thêm vài ngày, xác nhận địa điểm mục tiêu có bị hủy diệt hay không.

Thấy câu nói "xác nhận điểm mục tiêu có bị hủy diệt hay không", Tương Bạch Miên như có điều suy nghĩ:

"Mục tiêu tấn công của trận oanh tạc bằng đạn đạo này không biết là muốn cho nổ bệnh viện Nhân Huệ hay là trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài?"

"Nghe giống như chuyện mà viện nghiên cứu Số 8 muốn làm." Thương Kiến Diệu vỗ một phát vào đùi.

Một trong những sứ mệnh của viện nghiên cứu Số 8 chính là ngăn cản nhân loại điều tra nguyên nhân thế giới cũ bị hủy diệt và căn nguyên của "Bệnh vô tâm", vì thế bình thường hay cho nổ các kiến trúc có cất giấu đầu mối, ví dụ như phòng thí nghiệm bí mật trong phế tích đầm lầy Số 1.

"Nhìn từ những thông tin tình báo mà chúng ta thu thập được hiện giờ, trung tâm hồi phục người thực vật bệnh viện Nhân Huệ quả thực rất có khả năng cất giấu đầu mối có giá trị." Tương Bạch Miên gật đầu đồng ý với ý kiến của Thương Kiến Diệu.

Long Duyệt Hồng không hiểu lắm:

"Vậy tại sao viện nghiên cứu Số 8 không phá hủy nó sớm, cũng không phá hủy nó muộn, mà lại phóng đạn đạo vào đúng lúc này?"

"Lúc trước họ chỉ có thể tìm ra thành phố Đài giả, có lẽ cho rằng địa điểm mục tiêu đã sớm bị hủy diệt rồi." Bạch Thần nhớ lại những gì tiểu đội nhìn thấy lúc mới vào thành phố Đài, đưa ra suy đoán của mình.

Tương Bạch Miên khẽ gật đầu nói:

"Chúng ta đánh thức "Trang Sinh", khiến cho giấc mơ trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài bị vỡ nát, thành phố Đài giả bảo vệ thành phố Đài thật biến mất, vì vậy viện nghiên cứu Số 8 phát hiện nơi mình muốn hủy diệt nhất kia vẫn đứng sừng sững trên Đất Xám."

"Nhưng làm sao họ phát hiện ra nhanh như vậy?" Long Duyệt Hồng nghi hoặc gặng hỏi.

Viện nghiên cứu Số 8 cũng không phái người canh giữ ở bên này.

Gnawa gật gật cái cổ bằng kim loại, chỉ lên bầu trời nói:

"Có lẽ họ có "mắt" ở bên trên."

Vệ tinh? Viện nghiên cứu Số 8 nắm giữ vệ tinh còn có thể hoạt động? Long Duyệt Hồng nhanh chóng hiểu được ý của lão Gnawa.

Tương Bạch Miên "ừm" một tiếng:

"Cho nên chờ thêm mấy ngày nữa, nếu không có tình huống gì, lại xác nhận địa điểm mục tiêu có phải đã bị phá hủy rồi không."

Cứ thế đợi thêm hai ngày, "Tổ điều tra cũ" không đợi được trận tập kích bằng đạn đạo thứ hai.

Thế là, họ lái xe jeep, vòng một nửa vòng, tiến vào thành phố Đài từ một hướng khác.

Càng đi về phía bệnh viện Nhân Huệ, trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, đường càng hư hại nghiêm trọng, những tòa nhà hai bên đổ nát càng thê thảm.

Đến cuối cùng xe cũng khó mà đi tiếp, Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu chỉ đành đẩy cửa xe đi xuống, thay thiết bị khung xương quân dụng, vượt qua từng tầng chướng ngại vật, đi về phía bệnh viện Nhân Huệ.

Long Duyệt Hồng, Bạch Thần, Gnawa thì ở lại chỗ cũ, chờ tiếp ứng.

Không lâu sau, Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu đã tới khu phố có bệnh viện Nhân Huệ.

Họ liếc nhìn lại, phát hiện nơi đó gần như bị san bằng.

Hiển nhiên mục tiêu tấn công chủ yếu của đạn đạo đúng là ở chỗ này.

"Đầu mối bị cắt đứt rồi..." Thương Kiến Diệu phát ra âm thanh hụt hẫng.

Tương Bạch Miên cũng tiu nghỉu, cảm nhận được mùi vị của sự thất bại.

Cô lấy lại bình tĩnh, nói với Thương Kiến Diệu:

"Đến trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài xem thế nào."

Hai nơi cách nhau không xa lắm, nếu không thì thành viên của đội nghiên cứu khoa học kia cũng không thể hoảng loạn chạy nhầm vào bên đó.

Kết quả không cần nói cũng biết, trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài cũng bị san phẳng.

"Họ không sợ chọc giận "Trang Sinh" sao?" Thương Kiến Diệu "lỗ mãng" bày tỏ sự khâm phục với sự to gan của Viện nghiên cứu Số 8.

Tương Bạch Miên thở hắt ra, nói:

"Hẳn là liên quan đến cuộc phân tranh ở "Thế giới mới"."

Cô vẫy bàn tay được bao phủ bởi khung xương kim loại, thở dài nói:

"Đi thôi, quay về."

Lên xe jeep, Tương Bạch Miên rơi vào im lặng, tuy Long Duyệt Hồng thầm mừng rỡ, nhưng lúc này không dám nói gì.

Trong quá trình xe jeep lái trở về, Tương Bạch Miên đột nhiên ngẩng đầu, nói như có điều suy nghĩ:

"Tôi đang nghĩ, đội nghiên cứu khoa học có chồng của Đinh Linh kia không thể nào chết hết ở bệnh viện Nhân Huệ."

"Đã có người có thể trốn ra, đi nhầm vào trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, hẳn vẫn còn những người khác sống sót, ừm, điều này có xác suất nhất định."

"Đúng vậy." Long Duyệt Hồng không hiểu sao tổ trưởng đột nhiên thảo luận về đề tài này, có điều hắn cảm thấy suy luận này không có vấn đề gì.

Tương Bạch Miên nhìn kính chắn gió phía trước, nói:

"Những người còn sống sót chạy ra khỏi bệnh viện Nhân Huệ, sau khi qua giai đoạn hoảng loạn không lựa đường, sẽ đi đâu?"

Bạch Thần lái xe và Gnawa ngồi hàng ghế sau đồng thanh nói:

"Quay trở về đường cũ, rời khỏi thành phố Đài, tìm cứu viện."

Tương Bạch Miên gật đầu:

"Nhưng hiển nhiên, họ không thể rời khỏi thành phố Đài."

Lúc này Thương Kiến Diệu mỉm cười: "Có lẽ họ đã làm mất "tín vật" Phật môn ở trong bệnh viện Nhân Huệ, phát hiện không thể tìm được đường ra ngoài, vì vậy quanh quẩn ở sát rìa thành phố, vừa thu thập thức ăn, vừa tìm kiếm đường ra."

Việc này... Long Duyệt Hồng đột nhiên phát hiện đây thật sự là một phương hướng điều tra mới.
Bạn cần đăng nhập để bình luận