Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 622: Chuyển biến xấu

Sau khi Bạch Thần lái xe rời đi, liên tục có thợ săn di tích, nhân viên trị an chạy đến bên này.

Thỉnh thoảng họ lại dừng xe dừng bước, hỏi người đi đường, sau đó theo câu trả lời đi về phía bãi đỗ xe.

Một số người có kinh nghiệm phong phú trong đó lựa chọn đi vòng, chặn đường một lối ra khác.

Sau khi họ đến khu vực tương ứng, cẩn thận quan sát những chiếc xe đi ra ngoài, so sánh với chiếc xe màu đen theo thông tin nhận được.

Chiếc xe việt dã tối màu có dán miếng phim chống nắng trên cửa sổ của “Tổ điều tra cũ” cứ thế đi ngang qua họ, lái về phía xa.

Không lâu sau, Theodore, Wall và Constance từ những nơi khác nhau đã đi đến bãi đỗ xe phía tây bắc của phố Antana.

“Đã phát hiện chiếc xe mục tiêu chưa?” Theodore vô cùng tức giận vì bị đội ngũ của Tiết Thập Nguyệt cứ thế cướp người khỏi tay, tâm trạng vô cùng nôn nóng, anh ta cầm điện thoại di động lên hỏi một tay cấp dưới đã chạy đến từ sớm.

Trong hành động truy bắt lần này, thực ra có người lợi hại hơn họ chủ trì, nhưng cường giả địa vị này chắc chắn sẽ không tự mình đi kiểm tra từng khu vực, mà lựa chọn đợi ở một nơi nào đó, gắng sức bao phủ khu vực mục tiêu, các sự vụ mang tính chi tiết vẫn phải giao cho cấp dưới đi làm.

Việc Theodore hối hận nhất là sau khi phát hiện ra Hàn Vọng Hoạch chỉ có 1 đồng đội nữ đi cùng, cảm thấy mình có thể dễ dàng đối phó được, không báo cáo lên trên xin viện trợ, chỉ để các đồng nghiệp hỗ trợ vây bắt chặn đường, đợi đến khi bị tập kích mới báo cáo lên trên thì vị kia không kịp chạy tới, trên Đất Xám cũng không có năng lực “dịch chuyển tức thời”, mà trong tình uống chưa đánh dấu vị trí, cho dù người thức tỉnh cấp bậc “Hành lang tâm tinh” cũng khó mà nhận ra ý thức nhân loại của ai với ai, không thể nào đuổi theo.

Cấp dưới của Theodore đáp lại với tốc độ nói khá nhanh:

“Đang tìm, ở đây có rất nhiều xe cộ.”

Theodore nhìn quanh một vòng, ra mệnh lệnh mới:

“Phân công nhân thủ chặn các cửa ra khác trước!”

Trong bãi đỗ xe có thể từ từ lục soát.

Cùng lúc đó Wall, Constance cũng đưa ra mệnh lệnh tương tự cho cấp dưới của mình.

Mà khác với Theodore, Wall còn cố ý nhấn mạnh một câu:

“Lấy đoạn ghi hình từ camera giám sát của bãi đỗ xe.”

Ba mấy phút, các nhân viên trị an lần lượt báo cáo:

“Trưởng quan, đã tìm được chiếc xe mục tiêu, nó đỗ trong một góc, không còn ai!”

“Trưởng quan, camera giám sát ở nơi này đều đã bị phá hỏng.”

Từng thông tin được báo cáo lại chỗ ba người, để họ nhanh chóng kiểm tra lại tình huống trước mắt.

Gần như trong nháy mắt, trong đầu đám người có kinh nghiệm phong phú như họ đều loé lên một câu:

“Đổi xe!”

Lúc này, Wall ra lệnh mới:

“Kiểm tra camera giám sát lúc trước, xem trong vòng một tiếng đồng hồ gần nhất có xe nào tiến vào bãi đỗ xe không.”

Constance lại bổ sung:

“Hỏi người của bãi đỗ xe xem có chiếc xe nào bị mất không.”

Họ suy tính ra được hai loại khả năng.

Một là đội ngũ của Tiết Thập Nguyệt có người tiếp ứng ở bãi đỗ xe, hai là họ trực tiếp đánh cắp một chiếc xe khác.

Bởi vì camera giám sát ở lối ra vào đã bị phá nát, không ghi lại được trong vòng mười phút gần nhất có xe nào rời đi không, cho nên đám người Wall chỉ có thể dùng cách thức thô sơ.

Rất rõ ràng, làm thế sẽ phải tốn rất nhiều thời gian để kiểm tra lần lượt.

Wall và Constance nói xong, Theodore chợt có linh cảm, nhanh chóng ra lệnh:

“Kiểm tra camera giám sát trên con phố bên ngoài lối ra!”

Làm vậy có thể thấy trong thời gian ngắn có chiếc xe nào đi qua, chúng gồm cả một bộ phận từ bãi đỗ xe đi ra.

Theodore không tin đội ngũ Tiết Thập Nguyệt sẽ bắn vỡ từng chiếc camera ven đường, như thế chẳng khác nào để lại đầu mối của bản thân.

Không lâu sau, cấp dưới của anh ta báo cáo lên:

“Thưa sếp, ba con đường phía ngoài cửa đều không có camera giám sát.”

Nơi này là khu Thanh Cảm Lãm, rất gần phố Antana.

Khu Thanh Cảm Lãm là nơi tụ tập của công dân tầng lớp thấp nhất và người ngoại lai tới, trị an luôn không tốt, kinh phí tương ứng cũng thiếu thốn, làm sao được như khu Hồng Cự Lang và khu Kim Bình Quả, có camera giám sát trên phố?

Ở chỗ này, có người vì đói bụng mà bằng lòng mạo hiểm kiếm đồ ăn, “Bàn tay trật tự” thật sự dám tốn kém lắp một lượng lớn camera ở khu Thanh Cảm Lãm, thì đám người họ dám tháo những sản phẩm điện tử này xuống, mang đi đổi lấy bánh mì, mà các băng đảng xã hội đen cũng sẽ thuê một vài công dân tầng lớp thấp nhất, để họ đi “đối phó” với camera giám sát, xem là anh bắt người nhanh hơn, hay là chúng tôi phá hoại nhanh hơn.

Các con phố khác trong khu Thanh Cảm Lãm đều như thế, Với phố Antana có chợ đen nổi tiếng như thế làm sao lại có ngoại lệ. Hỏi những người ở nơi đây làm sao cho phép xung quanh tồn tại camera giám sát chứ?

Chỉ có những nơi thuộc tư nhân như bãi đỗ xe, bởi vì quanh năm mất trộm xe cộ cho nên ông chủ mới phải lắp đặt mấy cái.

Lúc trước Hàn Vọng Hoạch lựa chọn ở khu vực này, cũng đã suy tính một chút về phương diện này.

Báo cáo của cấp dưới khiến sắc mặt Theodore trở nên tái đi, muốn nổi nóng, lại không biết phải trút lên ai.

Về chuyện này, cấp dưới của anh ta chắc chắn không có vấn đề gì, dù sao đây không phải khu vực họ quản lý hằng ngày.

Bản thân Theodore cũng không rõ về chuyện này lắm, anh ta quanh năm sinh sống ở Kim Bình Quả và khu Hồng Cự Lang, chỉ thỉnh thoảng mới tới khu Thanh Cảm Lãm một lần vì vụ án.

Bạch Thần lái xe, đi một mạch đến vị trí càng gần khu Thanh Cảm Lãm.

Dọc đường, các thành viên trong đội ngũ vẫn giữ sự im lặng, cảnh giác cao độ những chuyện ngoài ý muốn.

Đi qua từng con ngõ nhỏ, từng khu phố, chiếc xe việt dã tối màu dừng lại ở một góc không người.

Ban ngày, khu Thanh Cảm Lãm vắng vẻ hơn ban đêm rất nhiều.

Đám người Thương Kiến Diệu lần lượt mở cửa xuống xe, đi về một góc khác.

Nơi đó có chiếc xe jeep đã được cải trang của “Tổ điều tra cũ”.

Họ đi rất nhanh, chỉ lo đột nhiên có người đi ngang qua, nhìn thấy mình.

Nếu quả thật xuất hiện tình huống này, “Tổ điều tra cũ” thật sự không thể làm được chuyện rút súng ra giết chết nhân chứng mục kích hoặc là dùng những cách khác khiến đối phương biến mất, họ chỉ lựa chọn để Thương Kiến Diệu dùng “Thằng hề suy luận” để mục tiêu quên đi những gì đã nhìn thấy, mà việc này không đề phòng được “Mục sư” Bố Vĩnh của “Giáo dục phản tri thức”.

Gnawa mang theo Hàn Vọng Hoạch, Tương Bạch Miên mang theo cô gái thấp bé gầy gò kia lên xe jeep trước, ngồi ở ghế sau.

“Tổ điều tra cũ” đã sớm cân nhắc đến tình huống này, cho nên bỏ hết tất cả khung xương quân dụng lên trên nóc xe, không gian vẫn còn khá rộng rãi.

“Anh ngồi ghế sau.” Thương Kiến Diệu nhìn về phía Long Duyệt Hồng, nhanh chóng nói một câu.

Tay anh đã kéo cửa ghế lái phụ ra.

Long Duyệt Hồng không hỏi vì sao, đây không phải là thời cơ tốt để tranh luận.

Đợi đến khi tất cả thành viên đều lên xe, Bạch Thần đạp chân ga, Long Duyệt Hồng mới lên tiếng hỏi Thương Kiến Diệu:

“Vì sao anh đột nhiên muốn ngồi phía trước?”

“Anh chỉ cao có một mét bảy lắm, hình thể hơi gầy, chiếm ít không gian hơn.” Thương Kiến Diệu nghiêm túc nói, giọng điệu đầy lý luận.

Nhất thời, Long Duyệt Hồng không biết tên này thực sự cầu thị, hay là tận dụng mọi cơ hội để sỉ nhục mình.

Hắn thốt lên:

“Lão Gnawa còn chiếm nhiều không gian hơn anh, cho dù phải đổi cũng chỉ có thể là tôi và ông ấy đổi.”

Hắn vừa dứt lời, đã nghe thấy trên người Gnawa vang lên tiếng răng rắc khe khẽ.

Người máy thông minh này thu tay chân lại, khiến một phần cơ thể gấp lên.

Nếu không phải ông ta còn đang ôm Hàn Vọng Hoạch thì chắc chắn có thể tự nhét mình vào trong chiếc thùng đựng thiết bị khung xương quân dụng.

“Tôi có thể khiến mình chỉ chiếm rất ít không gian.” Gnawa dùng sự thật để chứng minh cho Long Duyệt Hồng thấy cách nói vừa rồi của hắn là sai.

Long Duyệt Hồng hết lời chống đỡ.

Sau khi đổi chỗ ngồi, “Tổ điều tra cũ” đi một mạch về khu Kim Mạch Tuệ, đợi đến khi xung quanh không có ai, họ vội vàng đưa Hàn Vọng Hoạch và đồng đội nữ của anh ta về căn phòng an toàn.

Hàn Vọng Hoạch mơ màng tỉnh lại, nhìn thấy mấy gương mặt quen thuộc.

Đó là Tiết Thập Nguyệt, Trương Khứ Bệnh, Tiền Bạch, và Cố Tri Dũng.

“Anh tỉnh rồi à?” Thương Kiến Diệu mừng rỡ hỏi.

Đám người Tương Bạch Miên cũng nở nụ cười.

Hàn Vọng Hoạch đầu tiên là sửng sốt, sau đó tìm lại suy nghĩ của mình.

Anh ta chợt có linh cảm, thốt lên hỏi:

“Người bị “Bàn tay trật tự” phát lệnh truy nã thật ra là các anh?”

Nụ cười trên mặt Tương Bạch Miên nhất thời cứng lại.

Qua vài giây, cô cười khan nói:

“Cứ coi là vậy đi.”

“Chỉ là chuyện ngoài ý muốn, ngoài ý muốn.”

Hàn Vọng Hoạch xác minh suy đoán của mình, nghiêng đầu tìm Tăng Đóa.

Anh ta còn chưa kịp hỏi, đã thấy đối phương nằm ở bên cạnh.

Lúc này Tăng Đóa cũng từ từ tỉnh lại, vừa nghi hoặc, vừa cảnh giác nhìn đám người Thương Kiến Diệu.

“Bạn của tôi.” Hàn Vọng Hoạch ngồi thẳng dậy, giải thích đơn giản: “Họ đang bị “Bàn tay trật tự” phát lệnh truy nã.”

Con người của Tăng Đóa phóng to một chút, không nhịn được ho khan hai tiếng.

Đội ngũ này làm gì mà để “Bàn tay trật tự” coi trọng đến vậy, gây chiến?

Họ rốt cuộc đã làm gì?

“Khụ.” Tương Bạch Miên hắng giọng một tiếng: “Đây là một chuyện khác, chúng ta quay về rồi nói. Lão Hàn, bất kể anh nhận nhiệm vụ gì, bây giờ xem ra cũng không thể dễ dàng hoàn thành, chúng ta phải ngủ đông một thời gian, ừm, chuyện của anh chúng tôi đi đều biết rồi, có muốn thay trái tim bằng máy không?”

“Quá đắt.” Hàn Vọng Hoạch bình tĩnh đáp: “Hơn nữa, cho dù các cô có con đường, có chiết khấu, hiện giờ cũng không tìm được ai lắp cho tôi.”

Đúng vậy… Tương Bạch Miên thầm nói một câu trong lòng như thể bị đau răng.

Bị “Bàn tay trật tự” truy đuổi khắp thành phố, họ không thích hợp xuất đầu lộ diện, đừng nói gì đến chuyện tiếp xúc với xưởng ghép tim máy.

Long Duyệt Hồng ở bên cạnh lại cảm khải một điều ẩn giấu trong câu nói của Hàn Vọng Hoạch: Ở Đất Xám, trái tim của nhân loại không đáng giá bằng trái tim máy.

“Trái tim nhân tạo thì sao?” Thương Kiến Diệu đưa ra một cách khác.

“Cần bao lâu?” Hàn Vọng Hoạch không hỏi đối phương có kĩ thuật này không, trực tiếp đưa ra vấn đề mấu chốt.

Trước tiên phải dẫn anh quay về công ty, kiểm tra cơ thể, lấy DNA, làm các phân tích, cuối cùng xác định phương án, chính thức tiến hành... Tương Bạch Miên cân nhắc rồi nói:

“Ít nhất năm tháng.”

Đây không phải là thế giới cũ, chuyện khẩn cấp có thể ngồi máy bay, có thể gửi trước một phần hàng mẫu về, tiết kiệm thời gian.

Hàn Vọng Hoạch chậm rãi thở hắt ra:

“Chắc hẳn tôi chỉ còn thời gian ba tháng, có khi còn ít hơn.”

“Không phải bác sĩ kia nói chỉ dựa vào thuốc cũng có thể giữ được hai năm nữa sao?” Tương Bạch Miên nghi hoặc hỏi.

Hàn Vọng Hoạch không bất ngờ khi thấy họ biết rõ tình huống của mình, nhìn Tăng Đóa bên cạnh.

“Vốn là như vậy, nhưng vừa rồi, trái tim tôi bị ảnh hưởng, tôi cảm thấy tình trạng của nó đã xấu đi rất nhiều.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận