Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 486: Tựa như mộng ảo

Phản ứng đầu tiên của Long Duyệt Hồng là tin Thương Kiến Diệu thật sự không nhìn thấy, phản ứng thứ hai là ngộ ra: Anh không nhìn thấy gì sao biết sẽ lên lẹo?

Cho nên, hắn phớt lờ câu này của Thương Kiến Diệu, nhíu mày, lẩm bẩm:

"Đó có phải là tín đồ "giáo phái Thiên Nhiên" lọt lưới không?"

"Không có đạo đức xã hội." Thương Kiến Diệu ông nói gà bà nói vịt, đánh giá một câu.

Long Duyệt Hồng dùng đèn pin chiếu vào nút giao phía xa xa, nói với giọng không chắc chắn:

"Có phải chỉ là bệnh tâm thần phát tác không?"

Là một công ty có số lượng lớn nhân viên, trong "Sinh vật Bàn Cổ" hàng năm luôn có vài người xuất hiện vấn đề về tinh thần.

Mà người như vậy làm hành động gì cũng không lạ.

"Cũng có thể là bị người ta cướp mất quần áo." Thương Kiến Diệu đưa ra một khả năng.

Long Duyệt Hồng liếc nhìn anh:

"Anh tưởng đang ở bên ngoài à?"

Các vụ án nghiêm trọng trong "Sinh vật Bàn Cổ" thường đều là loại phạm tội do kích động, chưa từng có chuyện cướp quần áo của người khác.

Nếu có thì cũng tồn tại một tiền đề: người phạm tội mắc bệnh tâm thần.

Thương Kiến Diệu không trả lời câu hỏi lại của Long Duyệt Hồng, vừa cười vừa nói:

"Cách nhà anh không xa lắm đâu."

Hả? Trong chớp mắt này, Long Duyệt Hồng hoàn toàn không hiểu ý của Thương Kiến Diệu là gì.

Nhưng hắn nhanh chóng biết rõ trọng điểm mà đối phương muốn diễn đạt: Tên vừa nghi là tín đồ của "giáo phái Thiên Nhiên" vừa vào một căn phòng ở khu C, cách nhà mình không xa lắm.

Thương Kiến Diệu đã có thể cảm nhận được tất cả ý thức của nhân loại trong vòng ba mươi mét.

Long Duyệt Hồng lập tức lo sốt vó, tinh thần tiến vào trạng thái căng thẳng cao độ.

"Đến "phòng quản lý trật tự" tố cáo?" Hắn vừa dùng đèn pin chiếu vào con đường hành lang tối tăm, vừa cân nhắc hỏi.

Thương Kiến Diệu dùng tay trái vỗ vào đèn pin cầm ở tay phải:

"Cách hay đấy."

Long Duyệt Hồng thở hắt ra:

"Vậy bây giờ chúng ta đi ngay nhé."

"Phòng quản lý trật tự" cùng tầng ở ngay bên cạnh "Trung tâm hoạt động" khu C.

Thương Kiến Diệu gật đầu, nói như có điều suy nghĩ:

"Tôi nhớ tới một việc."

"Cái gì?" Long Duyệt Hồng vô thức hỏi lại.

Thương Kiến Diệu thở dài:

"Lúc trước chú Thẩm muốn tới phòng "Phòng quản lý trật tự" tố cáo giáo đoàn "Lễ tế sinh mệnh", kết quả vừa đi vào đã biến thành "Vô tâm giả"..."

Long Duyệt Hồng nghe được câu này thì tóc gáy dựng đứng lên, cảm giác có một bóng ma từ trên trời giáng xuống, bao phủ cả người.

Hắn miễn cưỡng nói:

"Lần này không giống lần đó, "giáo phái Thiên Nhiên" đã bị đả kích nghiêm trọng."

Hắn không muốn giả vờ không nhìn thấy gì, quay về nhà như không có chuyện gì, bởi vì chỗ đó cách nhà mình quả thật quá gần.

Cửa thành cháy rất dễ vạ lây đến cá trong chậu.

"Tôi chỉ nhắc nhở anh chú ý một chút." Thương Kiến Diệu dường như quay về trạng thái người bình thường.

Nói xong, anh lia đèn pin, cất bước đi về phía nút giao xa xa.

Long Duyệt Hồng đuổi theo sau.

Trong quá trình này, hắn vô thức đưa tay về phía bên hông, lại phát hiện không có sự tồn tại của hai khẩu súng "Rêu băng" và "Liên hợp 202" quen thuộc.

Trong bóng tối thâm trầm, hai luồng ánh sáng đèn pin soi sáng con đường phía trước, xung quanh vẫn chưa hoàn toàn yên ắng, các nhân viên vừa lên giường nằm còn chưa ngủ, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng nói chuyện khe khẽ.

Long Duyệt Hồng đi một lúc, đột nhiên cảm thấy sai sai:

"Đây không phải là đường đến "Phòng quản lý trật tự"..."

Đường trong tòa nhà ngầm không hề phức tạp.

Thương Kiến Diệu lia đèn pin, mỉm cười nói:

"Đến tìm người kia nói chuyện trước."

"Người kia?" Long Duyệt Hồng hỏi đồng thời hiểu Thương Kiến Diệu đang chỉ ai, chính là người nghi là thành viên của "giáo phái Thiên Nhiên" kia.

Hắn hỏi như có điều suy nghĩ:

"Anh muốn vì sao hắn lại gia nhập vào "giáo phái Thiên Nhiên", và còn đường cứu vãn hay không?"

Sau đó mới quyết định có tới "Phòng quản lý trật tự" tố cáo không.

"Tôi muốn hỏi tiệc thánh của "giáo phái Thiên Nhiên" là gì." Thương Kiến Diệu nghiêng đầu liếc nhìn Long Duyệt Hồng, giống như câu hỏi vừa rồi của hắn rất kỳ quặc.

Không hổ là anh... Long Duyệt Hồng cảm thán thì cảm thán, vẫn cảm thấy Thương Kiến Diệu có mấy ý mà mình nghĩ.

Trong lúc nói chuyện, họ đã tới trước một căn phòng.

Trên cửa có biển số "23".

Căn phòng 23, khu C, tầng 496.

Cửa sổ nơi này đã bị tấm rèm dày che kín, không để lại chút khe hở nào.

"Ở đây?" Long Duyệt Hồng thấp giọng hỏi.

Thương Kiến Diệu đầu tiên là gật đầu một cái, tiếp đó vừa hoạt động cơ thể, vừa nói với Long Duyệt Hồng:

"Anh cách xa một chút, chuẩn bị chi viện."

Lúc này giọng nói của anh trầm thấp, có cảm giác nghiêm túc không cho người khác từ chối.

"Ơ, được." Long Duyệt Hồng lùi về sau mấy bước.

Đợi đến khi hắn dừng lại, Thương Kiến Diệu gập ngón tay gõ nhẹ lên cửa phòng 23 ba cái.

Sau khi yên lặng một đoạn ngắn ngủi, có một giọng đàn ông nói với vẻ vội vàng:

"Ai?"

"Thương Kiến Diệu." Thương Kiến Diệu lịch sự giới thiệu bản thân.

"Tôi, hình như không quen anh." Giọng đàn ông đằng sau cánh cửa nghi hoặc hỏi.

"Không sao, bây giờ bắt đầu tính là quen rồi." Thương Kiến Diệu vừa cười vừa nói.

Người đàn ông sau cánh cửa kia im lặng vài giây:

"Rốt cuộc anh muốn làm gì? Tôi sẽ gọi nhân viên quản lý trật tự!"

Thương Kiến Diệu dùng tay trái vỗ vào đèn pin bên tay phải:

"Được, được."

Giọng đàn ông đằng sau cánh cửa qua hồi lâu mới hỏi với cảm giác run run:

"Rốt, rốt cuộc anh muốn làm gì?"

"Vừa rồi tôi nhìn thấy anh trên đường, cảm thấy trạng thái của anh không bình thường, muốn hỏi xem anh có cần giúp đỡ không." Thương Kiến Diệu bày ra bộ dạng quần chúng nhiệt tình.

Giọng đàn ông đằng sau cánh cửa kia đột nhiên có chút sắc bén:

"Không cần, tôi rất ổn, anh có thể đi về."

"Thật sao?" Thương Kiến Diệu nói với giọng "tôi không tin".

Giọng đàn ông đằng sau cánh cửa kia dường như mang theo chút nức nở:

"Thật đấy, tôi thật sự không sao, anh mau về đi, về đi."

Trong lúc lắng nghe, ánh đèn pin trong tay Thương Kiến Diệu đã chuyển xuống dưới, chiếu vào khe dưới của cửa phòng.

Dưới ánh sáng vàng, trong khe hở kia không hề có chút bóng đen nào.

Long Duyệt Hồng cách đó vài bước vừa nghe Thương Kiến Diệu nói chuyện với người đàn ông sau cánh cửa, vừa nhanh chóng nhớ lại người trong phòng này là ai.

Là nhà cũ ở khu C, tuy nhà họ lúc trước không ở phía này, nhưng hắn cũng không quá xa lạ với bên này.

Trong suy nghĩ thật nhanh, ánh mắt Long Duyệt Hồng chợt ngưng lại, hắn thốt lên:

"Phòng này không có người ở!"

Hắn nhớ dãy phòng này còn chưa được phân phối!

Sau khi dọa mình hết hồn, Long Duyệt Hồng vội vã bổ sung:

"Trước khi bọn mình đi là như thế, giờ thì tôi không biết."

Họ đã ra ngoài mấy tháng, tình hình phân phối phòng trong công ty có thay đổi là chuyện hết sức bình thường.

Thương Kiến Diệu khẽ gật đầu, mỉm cười gõ cửa phòng số 23:

"Nghe nói ở đây không có ai ở?"

Đằng sau cánh cửa hoàn toàn yên tĩnh, không còn ai đáp lại nữa.

Thương Kiến Diệu cũng không hỏi nữa, xoay người đi đến bên cạnh Long Duyệt Hồng.

Anh không chút hoang mang nói:

"Đi đến "Phòng quản lý trật tự"."

"Được." Long Duyệt Hồng đáp lại như phản xạ có điều kiện.

Sau khi ra khỏi con đường này, hắn đột nhiên phản ứng lại, lên tiếng hỏi:

"Sao anh không hỏi tiếp? Không trực tiếp mở cửa đi vào?"

Thương Kiến Diệu vừa lắc đèn pin, nhìn luồng sáng màu vàng lia qua lia lại, vừa bình tĩnh nói:

"Ý thức nhân loại ở bên trong đã biến mất."

"Việc này..." Long Duyệt Hồng lập tức rợn tóc gáy.

Hắn không hỏi nhiều nữa, đi theo Thương Kiến Diệu tới "Phòng quản lý trật tự" bên cạnh "Trung tâm hoạt động".

Là gia đình ở tầng này, họ đều quen biết hai "nhân viên quản lý trật tự" trực đêm, không xa lạ chút nào. Sau khi hai bên chào hỏi, Thương Kiến Diệu nói:

"Lúc trên đường đi nhà vệ sinh, chúng ta nhìn thấy có người lõa thể chạy trên đường."

Kể lại vụ việc xong, anh nói thêm một câu đánh giá:

"Phá hoại thuần phong mỹ tục."

"Lõa thể chạy bộ?" Một "nhân viên quản lý trật tự" dường như nhớ ra gì đó, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng: "Hai anh có thấy người này đi vào phòng nào không?"

Long Duyệt Hồng đang định trả lời thì Thương Kiến Diệu đã lắc đầu:

"Không thấy."

"Vậy tôi liên lạc với bên trên, kiểm tra camera giám sát." "Nhân viên quản lý trật tự" gật đầu nói: "Hai người có thể về trước, yên tâm, không có chuyện gì lớn đâu."

"Được." Thương Kiến Diệu lập tức xoay người, đi ra ngoài, không hề dông dài.

Long Duyệt Hồng đi theo bên cạnh anh, nghi hoặc hỏi:

"Vì sao vừa rồi anh không nói là ở trong phòng số 23?"

Thương Kiến Diệu vô cùng bình tĩnh:

"Để hai người họ đi chịu chết sao?"

"Cũng phải..." Long Duyệt Hồng hiểu ra: "Để họ thông báo lên trên, để cấp trên điều tra."

Sau khi tách khỏi Thương Kiến Diệu, trở lại nhà mình, Long Duyệt Hồng rửa mặt qua loa, nằm lên giường trên của em trai.

Hắn lắng nghe động tĩnh bên ngoài hành lang, muốn đợi kết quả.

Nhưng, ban đêm vẫn cứ yên bình như thế.

Không biết qua bao lâu, Long Duyệt Hồng mới gắng gượng đi ngủ.

Sáng hôm sau, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng đi đến phòng 14 tầng 647 trong quang cảnh bình yên.

Tương Bạch Miên đang nhìn chằm chằm màn hình máy tính, ngẩng đầu liếc nhìn họ, nghi ngờ nói:

"Sao bên trên đột nhiên gửi thư bảo chúng ta cùng đi kiểm tra trạng thái tinh thần?"

Tuy đây là quy trình mà mỗi một tiểu đội, đại đội ra ngoài làm việc đều phải thực hiện sau khi trở về, nhưng trong tình huống bình thường, không ai tới giục, sẽ do lãnh đạo đội ngũ đó tự hẹn trước và sắp xếp thời gian thực hiện.

Tương Bạch Miên vốn định đợi thẩm duyệt kết thúc mới cho đám người Long Duyệt Hồng đến gặp bác sĩ tâm lý, nếu không thì cũng không biết cái gì nên nói, cái gì không nên nói, nào ngờ đột nhiên lại nhận được một bức thư như thế.

Điều này khiến cô có cảm giác tinh thần của đội ngũ có vấn đề nghiêm trọng, hơn nữa còn bị bên trên biết được.

Long Duyệt Hồng suy tư một chút, giành lời nói trước Thương Kiến Diệu:

"Có lẽ liên quan đến những gì chúng tôi gặp phải hôm qua."

Hắn nhanh chóng kể lại chuyện liên quan đến "giáo phái Thiên Nhiên" và những gì tối qua gặp phải.

"Việc này có liên quan đến gì đến chuyện chúng ta phải đi kiểm tra trạng thái tinh thần?" Bạch Thần cảm thấy hai chuyện hình như không thể liên hệ với nhau.

Tương Bạch Miên "ơ" một tiếng:

"Có lẽ, bên trên kiểm tra camera giám sát phát hiện hoàn toàn không có người lõa thể chạy bộ nào, lúc đó Thương Kiến Diệu chỉ đang nói chuyện với bức tường..."

"Việc này... Tổ trưởng, đừng dọa tôi sợ." Long Duyệt Hồng không nhịn được run lên.

Tương Bạch Miên nghe vậy thì bật cười một tiếng:

"Sợ cái gì? Chẳng phải anh cũng đã trải qua ảo ảnh rồi sao?"

Nói đến đây, cô chậm rãi thở hắt ra:

"Sau khi trở về sao cũng nhiều chuyện thế..."

Thương Kiến Diệu lập tức đưa ánh mắt về phía Long Duyệt Hồng.

Bạch Thần cố nhịn không chuyển động cổ.

Long Duyệt Hồng vội vàng thanh minh:

"Chuyện giáo đoàn "Lễ tế sinh mệnh" lúc trước cũng không phải do tôi gây ra."

Hắn vừa dứt lời, Thương Kiến Diệu lộ vẻ mặt trầm tư.

"Anh đang, đang nghĩ gì đấy?" Tương Bạch Miên hỏi dò.

Thương Kiến Diệu khẽ gật đầu, nghiêm túc đáp:

"Tôi đang nghĩ tôi nên đổi tên gì thì tốt hơn."
Bạn cần đăng nhập để bình luận