Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 844: Quy luật

"Ọc!" Thương Kiến Diệu cố gắng phát ra âm thanh sợ hãi, nhưng cuối cùng phản ánh vào thực tế lại là phun ra một bong bóng nước.

"Có chuyện gì thế?" Gnawa cũng phát hiện ra điều bất thường.

Ông ta dường như hoàn toàn không bị ảnh hưởng, có thể mở miệng nói chuyện bình thường.

Thương Kiến Diệu muốn trao đổi, nhưng lại phun ra nhiều bong bóng hơn, giống hệt một con cá bị vớt ra khỏi nước, ném lên bờ.

Ở phía khác, Long Duyệt Hồng chú ý thấy hai người đồng đội dừng bước, sau đó nương theo ánh lửa trại, phát hiện Thương Kiến Diệu đang phun bong bóng ở đó.

"Lại phát bệnh?" Long Duyệt Hồng thầm nghĩ, không kinh ngạc lắm.

Đây là suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu hắn.

Trong chớp mắt, hắn kiểm điểm suy nghĩ của bản thân không đủ nghiêm cẩn: Sao lại gọi là lại phát bệnh? Từ lúc gia nhập "Tổ điều tra cũ", người này luôn phát bệnh, chưa từng bình thường lúc nào!

Long Duyệt Hồng thay đổi đường nhìn, đi về phía bên khác của lửa trại.

Giây tiếp theo, hắn kinh nhạc phát hiện ra hai chân của mình không thể nhúc nhích, trái ngược với việc này, hai tay hắn tách ra khỏi súng trường "Chiến sĩ điên cuồng", vung vẩy về trước sau.

"Chuyện gì xảy ra thế này?" Long Duyệt Hồng thốt lên.

Nhưng câu này chỉ vang vọng trong đầu hắn, thực tế hắn cũng phun ra bong bóng.

Thấy cảnh tượng này, Long Duyệt Hồng biết là không ổn.

Hắn cuống quýt quay sang Bạch Thần, định nhắc nhở, nhưng cơ thể không hành động theo suy nghĩ của hắn.

Phần eo hắn cong lại, cúi mình vái chào vào chỗ không người.

Bạch Thần cũng nhận ra điều bất thường sớm hơn Long Duyệt Hồng một chút.

Cô trực đêm vốn vẫn luôn đi lại quan sát bốn phía, kết quả hiện giờ lại dừng tại chỗ, hai cánh tay đung đưa trước sau.

Giờ phút này, Bạch Thần có cảm giác hiện thực đang hóa thành ác mộng.

Giống với họ, những thợ săn trong bãi đỗ xe kia đều còn nguyên lí trí, nhưng trơ mắt nhìn bản thân làm ra các hành động không mong muốn.

Những người không có nhiều kinh nghiệm nghi ngờ nhóm người mình gặp phải chuyện gì kinh dị, giống như các tình huống thường xảy ra ở các khu di tích đánh số, người từng trải nhiều lại cho rằng mình bị người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" nào đó hoặc là "Vô tâm giả" cao cấp đặc biệt âm thầm gây ra ảnh hưởng, mục đích không rõ.

Trong nội tâm của những thợ săn này đều vô cùng lo lắng, nhưng trên mặt họ lại hiện ra nụ cười khoa trương.

Trong màn đêm có ánh sao mờ nhạt, lửa trại lặng lẽ cháy, những người xung quanh hoặc đang tươi cười, hoặc vung vẩy hai tay, hoặc đá chân như khiêu vũ, hoặc phun bong bóng, hình ảnh kỳ dị đến mức không giống như ở hiện thực.

Tương Bạch Miên ngồi trong xe jeep, bởi vì lúc trước thử đột phá hòn đảo sợ hãi trong thế giới tâm linh mà tinh thần bị tiêu hao khá nhiều, lúc này vừa suy tư về cảnh tượng trên du thuyền mà Thương Kiến Diệu đã kể, vừa chậm rãi hồi phục trạng thái khá phấn khởi, hy vọng Thương Kiến Diệu trở lại là mình có thể nhanh chóng đi vào giấc ngủ.

Bây giờ cô khó có thể tiến vào "Biển khởi nguồn", đương nhiên không thể dựa vào biện pháp tương ứng để ngủ say.

Trong lúc suy nghĩ chuyển động trong đầu với tốc độ không nhanh không chậm, Tương Bạch Miên đột nhiên cảm thấy bên ngoài yên tĩnh đến đáng sợ.

Bình thường, những doanh trại như thế này cho dù là nửa đêm cũng không yên tĩnh như thế, nhiều thợ săn di tích kết bạn đi đến chỗ hẻo lánh không người để giải quyết vấn đề cá nhân, dọc đường còn bàn tán sôi nổi, có nhiều người hát hò, ngâm nga, làm người ta đỏ mặt, cũng có nhiều người phụ trách trực đêm, mượn bia loãng vừa đề phòng tập kích, vừa nói chuyện phiếm giết thời gian.

Vừa rồi cũng giống như vậy, nhưng bây giờ, toàn bộ doanh trại dường như bị ai đó bấm nút tắt âm.

Tương Bạch Miên bất giác đưa tay về phía bàn điều khiển, muốn cầm lấy ống phóng rốc-két tác chiến đơn binh mà mình đặt ở nơi đó.

Nhưng cô lại bất giác giơ chân trái của mình lên.

Khóe miệng Tương Bạch Miên khẽ giật giật, xác định có chuyện bất ổn.

Thứ cô thực sự muốn động đậy không phải là khóe miệng mà là lông mi.

"Xảy ra chuyện rồi! Xảy ra chuyện rồi!" Giọng của Gnawa từ xa đến gần, truyền vào tai Tương Bạch Miên.

Cô há miệng ra muốn hỏi thăm tình huống, thứ phát ra không phải là âm thanh, mà là bong bóng.

Cô nôn nóng muốn dùng tay chống người lên để nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng thứ ấn xuống không phải là bàn tay, mà là chân phải.

Chân phải đạp xuống phần thảm trải giữa bàn điều khiển và ghế phó lái, Tương Bạch Miên như trời xui đất khiến, thẳng người lên một cách vặn vẹo.

Bả vai của cô dựa vào cửa sổ xe, khó khăn nhìn ra ngoài, phát hiện nơi mắt có thể nhìn thấy, tất cả mọi người đều đang mang theo nụ cười khoa trương, làm ra các động tác kỳ quặc.

Việc này... Con ngươi của Tương Bạch Miên phóng to, trong nháy mắt liên tưởng đến một việc.

Đó chính là cảnh tượng hỗn loạn, điên cuồng đến tối mới hiện ra ở trên chiếc thuyền khủng khiếp mà Thương Kiến Diệu đã miêu tả.

Có điều giữa hai bên còn tồn tại sự khác biệt rõ rệt: Ngoại trừ một số rất ít, người trên du thuyền đều ở trong trạng thái mất đi ý thức, các thợ săn di tích trong doanh trại trước mặt tuy mang theo nụ cười, nhưng trong ánh mắt có sự lo lắng, rõ ràng đã nhận ra không ổn.

Sự bất thường cùng loại nhưng không giống hoàn toàn? Tương Bạch Miên thầm suy đoán trong lòng.

Sự hỗn loạn trong doanh trại này đến cuối cùng phải chăng cũng có kết cục là đa số hoặc tất cả mọi người đều bị mắc "Bệnh vô tâm"?

Đến lúc đó, "Tổ điều tra cũ" có người may mắn thoát được không?

Không được, không thể khoanh tay chịu chết như vậy được! Tương Bạch Miên nhanh chóng suy nghĩ, tìm kiếm từng khả năng tự cứu: Nếu như tình huống trước mắt có cùng bản chất với sự hỗn loạn trên chiếc du thuyền kinh khủng kia, phải chăng có thể giả định sức mạnh của "Bóng tối" thông qua một điểm tiếp nối ở gần đây để xâm nhập vào hiện thực?

Trong doanh trại này tồn tại một tiếp điểm nối liền với "Thế giới mới"?

Nếu thật sự là vậy, tìm ra điểm tiếp nối kia, cũng tiến hành phá hủy nó ở mức nhất định, có thể khiến cho ảnh hưởng tạm thời biến mất, tạo ra cơ hội cho mọi người thoát khỏi doanh trại...

Như vậy tiếp điểm thông đến "Thế giới mới" ở chỗ nào?

Nó không thể dùng mắt thường nhìn ra được...

Nhưng có thể... đúng, bất kể là dựa vào "Ngọc sáu giác quan", hay là dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh", đều có thể cảm ứng được "Bóng tối", giống như lúc chúng ta đối diện với "Bác sĩ" và "Tương lai"!

Tương Bạch Miên nhanh chóng có phương án, nhưng đạo cụ này đều nằm trong ba lô chiến thuật của Thương Kiến Diệu.

Mà ba lô chiến thuật của anh chắc chắn đang ở trên lưng anh.

Tương Bạch Miên muốn dùng suy nghĩ của mình để báo cho Thương Kiến Diệu biết, nhưng một mặt chỉ có thể phun ra bong bóng, nói không ra lời, mặt khác đang bị nhốt trong xe jeep, không biết làm thế nào để đẩy cửa đi ra.

Keng keng keng, Gnawa chạy tới.

Trên vai ông ta khiêng Thương Kiến Diệu.

Là người máy thông minh, ông ta là một trong số ít người không bị ảnh hưởng ở hiện trường.

Mấy người khác cũng là người máy.

Giây tiếp theo, Gnawa giơ bàn tay ra, kéo cửa xe bên cạnh ghế lái phụ.

"Soạt" một tiếng, ông ta đẩy Thương Kiến Diệu đến trước mặt Tương Bạch Miên.

"Này muốn nói chuyện với cô!" Gnawa nói bằng giọng gấp gáp.

"Này" có thể nói chuyện? Suy nghĩ lóe lên trong đầu Tương Bạch Miên có phần sai trọng điểm.

Gnawa dường như hiểu được sự kinh ngạc của cô, lại vội vàng bổ sung:

"Này dùng chân chỉ sang bên này."

Chân? Nhất thời trong đầu Tương Bạch Miên hiện lên dấu hỏi chấm.

Sau đó cô thấy Thương Kiến Diệu đứng đó cử động chân, vẽ hai chữ và một ký hiệu lên nền xi măng lâu rồi không được quét dọn:

"Du thuyền?"

Nhìn chữ viết hiện ra trên lớp bụi dày, Tương Bạch Miên có linh cảm, cũng đưa một chân ra.

Cô dựa vào việc này xác định mình muốn làm ra động tác ở bộ phận tay thì sẽ thật sự phản ánh xuống dưới chân!

Sự hỗn loạn hiện giờ không phải là không có quy luật, mà giống như kết nối thần kinh bị sai vị trí!

Tương Bạch Miên không thích ứng lắm, dùng chân viết xuống hai chữ siêu siêu vẹo vẹo:

"Tiếp điểm, đạo cụ."

Ý hoàn chỉnh của cô là cảnh tượng trước mắt nghi là có liên quan đến tiếp điểm "Thế giới mới" lúc trước đã thảo luận, dùng đạo cụ để tìm ra tiếp điểm.

Viết xong, Tương Bạch Miên cố gắng duỗi chân ra, móc ba lô trên lưng Thương Kiến Diệu xuống.

Không cần cô cố sức thực hiện, Gnawa nhanh chóng hiểu ý, dễ dàng tháo ba lô chiến thuật trên lưng Thương Kiến Diệu xuống, đưa tới.

Sau đó Tương Bạch Miên thấy Thương Kiến Diệu cọ hai chân vào nhau, cởi tất ra.

Thương Kiến Diệu dùng ngón chân cái kẹp lấy khóa kéo, kéo xuống, mở ba lô chiến thuật ra.

Ánh sáng đỏ trong mắt Gnawa bên cạnh lóe lên, ông ta nhanh chóng phân tích:

"Tiếp điểm... đạo cụ..."

Kết hợp với sự cố gắng của Thương Kiến Diệu, Gnawa nhanh chóng đưa ra kết luận:

"Muốn tôi lấy "Ngọc sáu giác quan" và dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh" ra đúng không?"

Thương Kiến Diệu và Tương Bạch Miên đồng thời chớp mắt.

Gnawa không chần chừ, giúp Thương Kiến Diệu lấy "Ngọc sáu giác quan" và dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh" từ trong ba lô chiến thuật ra.

Ông ta dựa theo sự ăn ý ngày thường của đội ngũ, đưa "Ngọc sáu giác quan" cho Thương Kiến Diệu, đưa dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh" đến trước mặt Tương Bạch Miên.

Thương Kiến Diệu không dùng tay, giơ chân phải lên, kẹp lấy chuỗi tràng hạt.

Tương Bạch Miên thì cầm lấy sợi dây chuyền bằng động tác vụng về, đeo lên cổ.

Cô khó khăn dùng chân đeo dây chuyền lên cổ, động tác này trông có chút bất thường.

Lần này cô bị liệt chân phải.

Sau đó hai người đồng thời cho ý thức chìm vào đạo cụ.

Việc này không liên quan đến thần kinh vận động, cho nên không bị ảnh hưởng.

Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu nhìn thấy trong những ngọn lửa trại đang cháy bập bùng, một nơi có bóng tối đặc quánh như mực đang tràn ra, khuếch tán về bốn phía.

Nó còn đậm đặc hơn cả bầu trời đêm có ánh sao nhanh nhạt.

Quả nhiên... Tương Bạch Miên vừa hiện lên suy nghĩ như vậy, đã phát hiện Thương Kiến Diệu làm ra động tác kỳ quặc.

Qua vài lần thử điều chỉnh, Thương Kiến Diệu đã tìm ra quy luật, anh lật người, chống hai tay xuống đất, đi chổng ngược về phía bóng tối đang tuôn ra.

Tương Bạch Miên nhìn thấy mà há hốc mồm.

Gnawa gật gật cái cổ bằng kim loại, nói như ngộ ra:

"Chẳng trách anh ta dùng chân để cầm "Ngọc sáu giác quan"..."

Nói xong, Gnawa quay sang nhìn Tương Bạch Miên:

"Có cần giúp không?"

Tương Bạch Miên đầu tiên là chớp mắt, sau đó gật đầu.

Dưới sự giúp đỡ của Gnawa, cô cũng làm được động tác trồng chuối ngược, buộc chân phải bị liệt và chân trái lại với nhau, dây chuyền trên cổ thiếu chút nữa rơi xuống.

Nhóm ba người nhanh chóng đi về phía mục tiêu.

Khi khoảng cách gần lại, Tương Bạch Miên xác nhận được ngọn nguồn của bóng tối.

Nó đến từ thợ săn di tích tên là Davis kia.

Chính là thợ săn di tích đã mạo hiểm ở phế tích Số 9 của đồng hoang Huyết Sắc trở về!
Bạn cần đăng nhập để bình luận