Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 408: Lòng người thú vị

Lúc nhảy đến đoạn dữ dội, đám người Means giơ hai tay lên, hô lớn: "Ca ngợi người, cánh cổng của thế giới mới!"

Thương Kiến Diệu là thành viên chính thức của giáo đoàn "Lễ tế sinh mệnh" cũng làm theo y hệt:

"Ca ngợi người, cánh cổng của thế giới mới!"

Sau một hồi khiêu vũ tập thể, Thương Kiến Diệu dù không cần dùng "Thằng hề suy luận", thì đám người Means cũng đã nhìn anh với ánh mắt như nhìn bạn bè.

Hai nhân viên nữ của thương xá Thập Phương vốn nghĩ anh "cao không với tới", cũng lấy dũng khí tán gẫu với anh vài câu.

Lúc này, Means lau mồ hôi trán, đi đến trước mặt Tương Bạch Miên.

"Chúng tôi phải đi rồi."

"Các ông tiếp tục đến "Liên minh Lâm Hải" hay là quay về Tarnan?" Tương Bạch Miên thuận miệng hỏi.

Means thản nhiên đáp:

"Chúng tôi vẫn quyết định về nhà."

"Đi theo hướng đông nam khoảng nửa ngày nữa là có thể ra khỏi vùng núi Chilar, bên kia có điểm tụ cư thuộc "Liên minh Lâm Hải" chúng tôi, chúng tôi không lo bị cướp đột kích nữa."

"Được, thuận buồm xuôi gió." Tương Bạch Miên không có ý giữ lại.

Sau khi viết xong thư gửi cho "Người phụng hiến" Lý Triết trước mặt Thương Kiến Diệu, Means vẫy tay, lên một chiếc xe vẫn còn khá nguyên vẹn mà toán cướp để lại.

Khi hai chiếc xe mà "Tổ điều tra cũ" đưa cho thương xá Thập Phương từ từ di chuyển, Thương Kiến Diệu ở đằng sau gắng sức vẫy tay, la lớn:

"Đi đường cẩn thận!"

"Nhất định sẽ gặp lại!"

Thật là chân thành thân thiết... Tương Bạch Miên châm chọc một câu, tồi quay sang nhìn bốn tên cướp vừa ăn xong cơm thừa canh cặn của họ.

Cảm nhận được ánh nhìn của cô, đám tù binh lập tức cứng đờ, không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Tương Bạch Miên chậm rãi đảo mắt qua mặt bọn chúng, cười tủm tỉm nói:

"Tôi quyết định..."

Nói đến đây, cô cố ý dừng lại một chút, khiến tim bốn tên cướp như bắn ra khỏi lồng ngực, thiếu chút nữa thì ngừng đập.

Tương Bạch Miên tiếp tục nói:

"Đưa mấy người đến Tarnan, nếu không ai chuộc lại thì giao cho người của "Thiên đường máy móc"."

Ánh mắt bốn tên cướp vừa sáng lên thì Tương Bạch Miên lại đổi giọng:

"Nhưng mà việc này còn phải xem mấy người có phối hợp không."

"Phối hợp!" "Chúng tôi chắc chắn sẽ phối hợp!" Đám cướp hăng hái bày tỏ thái độ của mình.

"Được." Tương Bạch Miên chỉ vào đống hỗn độn thung lũng: "Dọn dẹp sạch sẽ đi."

"Đống hỗn độn" kia chủ yếu là kết quả của trận chiến lúc trước, chứ không phải là đồ linh tinh do tiệc thánh lẩu để lại.

Đám cướp không hề do dự, đồng thanh đáp lại, dưới sự giám sát của Bạch Thần, dọn dẹp rác rưởi, thu lại những thứ hữu dụng.

Long Duyệt Hồng vốn tưởng đây là nhiệm vụ của mình, nhìn thấy cảnh ấy thì sửng sốt, phát hiện mình tự dưng được nhàn thân.

"Có người làm việc giúp anh có phải cảm giác rất tuyệt không?" Tương Bạch Miên đứng bên cạnh hắn, mỉm cười hỏi một câu.

Long Duyệt Hồng cảm nhận cẩn thận một chút:

"Đúng vậy, đúng vậy."

Tuy lúc bị sai làm những việc vặt này hắn cũng không cảm thấy khó chịu hay gì, nhưng con người mà, nếu có thể lười biếng thì ai muốn chăm chỉ chứ?

Đợi đến khi đám cướp làm xong nhiệm vụ, Tương Bạch Miên hỏi tên tù binh tóc vàng trông có vẻ lanh lợi kia:

"Anh tên là gì?"

"Jorgensen." Tên cướp tóc vàng mừng rỡ nói ra tên mình.

Hắn từng nghe người ta nói, lúc bị bắt làm tù binh, nếu đối phương muốn biết tên hắn thì chứng tỏ hắn sẽ không bị giết ngay tại chỗ.

"Anh trói tay ba người kia ra sau lưng, sau đó lái chiếc xe này chở bọn họ đi theo sau chúng tôi." Tương Bạch Miên chỉ vào một chiếc xe màu trắng do toán cướp "Cáo Núi" để lại.

Ngoại trừ hai chiếc xe thương xá Thập Phương đã lái đi, thì đây là chiếc xe còn nguyên vẹn nhất lúc này, ngoại trừ vỏ ngoài hơi bám bụi và dính bùn, suýt không nhận ra màu sắc gốc thì những phương diện khác đều không có vấn đề gì.

Jorgensen vội vàng đồng ý, dưới sự phối hợp của đồng bọn, dùng dây thừng trói hai tay bọn họ ra sau lưng.

Nhưng còn chưa lên xe, hắn đột nhiên sửng sốt, bởi vì đám người Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu hoàn toàn không quản bên này, không những không điều người sang giám sát, hơn nữa còn trực tiếp khởi động xe jeep, chậm rãi đi về phía một lối ra khác của thung lũng.

Khu vực cạnh dòng suối chỉ còn lại bốn tên cướp mang thân phận tù binh.

"Jorgensen." Một tên cướp mặt có sẹo nhỏ giọng gọi: "Hay là quay xe, chạy ra theo hướng khác?"

Jorgensen do dự một chút, nói:

"Mày nghĩ bọn họ thực sự mặc kệ à?"

"Có phải bọn họ đang thử thăm dò bọn mình không?"

Đám cướp im lặng, không ai dám cam đoan.

Đây rõ ràng là một cơ hội chạy trốn tuyệt hảo, nhưng bọn họ lại không dám hạ quyết tâm.

Bởi vì đám người Thương Kiến Diệu vừa rồi tỏ ra rất tùy ý, như thể đang nói "tùy chúng mày muốn làm gì thì làm", khiến trực giác của bọn họ cho rằng chuyện này kỳ lạ.

Jorgensen thấy đồng bọn im lặng, vừa khởi động ô tô, vừa lên tiếng:

"Có lẽ bọn họ có lòng tin tuyệt đối sẽ không để bọn mình chạy thoát."

Thấy đồng bọn vẫn không đáp lại, Jorgensen lại nói thêm hai câu:

"Chúng mày nghĩ xem, bọn họ chỉ cần một thành viên mặc thiết bị khung xương quân dụng đã đánh bại bọn mình, ba người còn lại thậm chí còn chưa thể hiện gì."

"Không biết chúng mày đã nghe qua câu thành ngữ "sư tử sẽ không làm bạn với lang sói". Người mặc thiết bị khung xương quân dụng kia chắc chắn không lựa chọn làm bạn với những người yếu ớt hơn mình, ba người kia có lẽ có sở trường của mình, có thể giám sát bọn mình một cách hiệu quả hoặc là kịp thời phản ứng một khi bọn mình chạy trốn."

Nghe Jorgensen nói xong, tên cướp có sẹo trên mặt thở hắt ra:

"Vậy thì đi theo đi, tao cũng không muốn vừa quay đầu đã giống đám "Nanh Rắn", bị tên lửa nuốt chửng."

"Nanh Rắn" chính là tài xế của chiếc xe đuổi theo Tương Bạch Miên đầu tiên."

"Đúng vậy, dù không ai chuộc bọn mình thì khi giao cho "Thiên đường máy móc" cùng lắm là bị nhốt hai năm, không phải chuyện gì lớn." Một tên cướp khác phụ họa.

Trong nhà tù của "Thiên đường máy móc" tuy không ăn không đủ no, nhưng không đến mức chết đói.

Thấy những đồng bọn khác không có ý kiến, Jorgensen lái xe, đi theo sau chiếc xe jeep đã từng độ lại kia.

Trên ghế sau của xe jeep, Long Duyệt Hồng quay đầu nhìn chiếc xe của tù binh, kinh ngạc nói:

"Không ngờ lại thực sự đi theo..."

Hắn còn tưởng rằng tổ trưởng cố tình tạo ra cơ hội đó là để bỏ rơi đám tù binh, bởi vì giữ trong tay cũng không biết nên xử lý thế nào.

Trong tình huống bình thường, "Tổ điều tra cũ" sẽ không giết tù binh, nhưng nếu đưa thẳng đến Tarnan thì phải phân người trông giữ, vừa rắc rối vừa dễ xảy ra chuyện bất trắc.

Kết quả, đám tù binh kia lại lựa chọn tự mình trông mình, tự mình áp giải mình, toàn bộ hành trình đều không cần "Tổ điều tra cũ" quan tâm.

"Có lẽ họ tiếc nồi lẩu." Thương Kiến Diệu "ừm" một tiếng, đồng cảm mà nói.

"Anh đang tự nói anh đấy à?" Long Duyệt Hồng lẩm bẩm một câu.

Hắn vừa dứt lời, Thương Kiến Diệu đột nhiên dùng nắm tay phải đấm vào lòng bàn tay trái:

"Thôi, quên một việc rồi."

"Việc gì?" Long Duyệt Hồng chợt căng thẳng.

Thương Kiến Diệu đáp với vẻ mặt đau khổ:

"Tôi quên không xin Means gia vị rồi."

Long Duyệt Hồng lại có cảm giác quen thuộc không nên quan tâm đến con người này mới phải, nhưng không hiểu sao cảm thấy chuyện này đáng để "đau lòng".

Không có gia vị và nước chấm có nghĩa là trong thời gian ngắn họ không thể làm ra món lẩu ngon lành kia, chỉ đành dùng kiểu chế biến đơn giản để ứng phó.

Lúc này, Tương Bạch Miên liếc nhìn kính chiếu hậu, cười nói:

"Chủ yếu là vừa rồi Tiểu Hồng thể hiện quá xuất sắc, xóa bỏ dũng khí muốn phản kháng của họ."

"Lòng người, quả là thứ thú vị."

Bạch Thần lái xe, bổ sung một câu:

"So với kết quả còn có thể chấp nhận thì những chuyện chưa biết còn đáng sợ hơn."

Họ lái thẳng đến chập tối, dưới sự trợ giúp của đám cướp đã quen thuộc địa hình, "Tổ điều tra cũ" tìm được một nơi có nguồn nước sạch để cắm trại.

"Tháo hết dây thừng ra cho họ, dẫn theo họ đi nhặt củi ở xung quanh đây." Tương Bạch Miên ra lệnh cho Jorgensen.

Cô nhìn ra được tên này một lòng một dạ muốn làm "quân đầy tớ", hòng đổi được kết quả tốt hơn.

Có một "người chăn cừu" như thế, Tương Bạch Miên tin rằng đám tù binh càng thêm nghe lời.

Đợi Jorgensen phân công công việc cho ba tên cướp khác, Tương Bạch Miên đột nhiên nghĩ tới một chuyện, gọi hắn lại:

"Anh không cần đi, tôi có vài việc muốn hỏi anh."

"Vâng." Jorgensen vốn định dùng kính ngữ để đáp lại cô quân nhân mạnh mẽ này, nhưng không biết nên xưng hô thế nào.

Cũng đâu thể gọi là "thủ lĩnh"?

Tương Bạch Miên vừa nhìn ba tên tù binh khác đi xung quanh núi tìm củi, vừa hỏi như tùy ý:

"Anh đã từng nghe thấy "Đầu não" ở Tarnan chưa?"

"Chưa." Jorgensen lắc đầu: "Nói với những người máy kia như đàn gảy tai trâu, lại không uống rượu, không thể nào moi được tin tức gì hữu dụng từ miệng bọn chúng."

Khu vực này chủ yếu dùng tiếng Đất Xám, cho nên một tên cướp người Hồng Hà như Jorgensen cũng có thể nói được một vài câu thành ngữ.

"Thị trưởng của họ là ai?" Thương Kiến Diệu xen vào hỏi.

Anh khá hứng thú với đám người máy thông minh.

"Là một người máy tên là Gnawa, nó tự xưng là đội trưởng của phân đội Tarnan trực thuộc sở An Toàn gì đó." Jorgensen nhớ lại những gì nghe được ở Tarnan: "Nó là một người máy kỳ quặc."

"Kỳ quặc thế nào?" Tương Bạch Miên hỏi nhiều như vậy chủ yếu là để đối chiếu với tư liệu mà chợ Đá Đỏ cung cấp.

Jorgensen gãi đầu:

"Cũng không tính là kỳ quặc lắm, Tarnan có rất nhiều người máy thông minh giống vậy."

"Chúng sẽ chủ động chia thành nam nữ, tạo thành gia đình, còn có thể thông qua các con đường nội bộ đổi lấy các linh kiện, tự mình lắp ráp thành người máy nhỏ như trẻ con."

"Người máy có những giới tính gì?"

Lúc đám người Thương Kiến Diệu nói chuyện về Tarnan, ba tên cướp khác đã đi xa khỏi nơi cắm trại, nhặt cành cây khô trong rừng làm củi.

Bởi vì nơi này đã ra khỏi tầm mắt kẻ địch, bọn chúng gần như đồng thời lóe lên một suy nghĩ:

"Có muốn chạy trốn không?"

Nghĩ qua nghĩ lại, bọn chúng lại nhớ đến lời Jorgensen nói:

"Họ có lòng tin tuyệt đối..."

"Sư tử chắc chắn sẽ không làm bạn với lang sói..."

"Ngoài ra còn có ba người khác có lẽ có sở trường của mình, có thể giám sát bọn mình..."

Suy nghĩ trong đầu tuôn ra, bọn chúng càng bình tĩnh lại, cảm thấy đến Tarnan cũng không phải sự lựa chọn tồi.

Tính toán một chút... Bọn chúng nhanh chóng ném ý tưởng chạy trốn ra sau đầu, cặm cụi hoàn thành công việc được giao.
Bạn cần đăng nhập để bình luận