Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 504: Phòng tắm

Ban đêm ở thành phố Ban Sơ không giống với thành phố Cỏ Dại, chỉ có một hai khu vực cố định là có vẻ náo nhiệt. Những nơi khác nhau ở đây thỉnh thoảng lại có tiếng động vang lên.

Mãi đến hừng đông, thành phố này mới hoàn toàn yên tĩnh lại.

Sau khi gặp người bị "Bệnh vô tâm" thứ tư, "Tổ điều tra cũ" không còn tâm trạng "đi tản bộ" xung quanh nữa, đi qua loa một vòng rồi quay về "Khách sạn Ugo", ai nấy đều đi nghỉ.

Sáng hôm sau, sau khi huấn luyện mang tính hồi phục, dùng lương khô và thanh năng lượng làm bữa sáng đơn giản, họ tranh thủ thời gian, quyết định phân công làm việc: Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu sẽ đi tìm người liên lạc của nhà họ Triệu ở thành phố Ban Sơ, tìm hiểu xem gần đây các trang viên ở ngoại ô có sự bất thường nào không, sau đó, tùy tình huống mà quyết định có triển khai bước đầu, điều tra ở vòng ngoài không; Bạch Thần, Long Duyệt Hồng và Gnawa thì đến nghiệp đoàn thợ săn của thành phố Ban Sơ, bán tin tức về con sói trắng cùng năng lực liên quan cho họ, đồng thời hỏi thăm tung tích của Hàn Vọng Hoạch.

Sau khi có hai bộ thiết bị khung xương quân dụng và Gnawa, Tương Bạch Miên tương đối yên tâm về thực lực của Long Duyệt Hồng và Bạch Thần.

Hơn nữa, "Tổ điều tra cũ" cũng không định đi thăm dò tình hình của hậu duệ Orey vào hôm nay, chuyện cần làm gần như không có nguy hiểm gì.

Về phần người liên lạc của công ty, Tương Bạch Miên đã thông qua điện báo mã hóa hẹn thời gian và địa điểm gặp mặt vào tối nay.

Quyết định như vậy, Tương Bạch Miên lái xe jeep màu xanh bộ đội, chở theo Thương Kiến Diệu đến khu Kim Mạch Tuệ phía nam khu Hồng Cự Lang.

Phân đội nhỏ Bạch Thần, Long Duyệt Hồng và Gnawa thì tự nghĩ ra cách lấy một chiếc xe, tiện mang theo hai bộ thiết bị khung xương quân dụng, đề phòng bất cứ tình huống nào.

Khu Kim Mạch Tuệ, phố Orro, phòng tắm Harvest.

Tương Bạch Miên quan sát quang cảnh xung quanh, dừng lại trong bãi đỗ xe nghi là của phòng tắm.

Nơi này cũng không lớn, bởi vì phía đông và nam của khu Hồng Cự Lang nằm trong nội thành, không phải là nơi phần lớn thợ săn di tích có thể ở được, tình trạng an ninh cũng tốt hơn, không cần phải tìm các thợ săn di tích đến hỗ trợ, mà trên Đất Xám, đứng đầu về "sản lượng" ô tô vẫn là các khu phế tích, chỉ có điều những chiếc xe kia thường không thể sử dụng ngay, phải qua sửa chữa hoặc cả tạo, đồng thời do tính chất nghề nghiệp của các thợ săn di tích yêu cầu họ phải có phương tiện di chuyển, cho nên ở những nơi mà các thợ săn di tích không hoạt động sôi nổi, không cần nhiều đến ô tô.

Các cư dân ở những nơi tương tự hoặc là cuộc sống tốt hơn các thợ săn di tích, hoặc nên nói là an toàn hơn, nhưng họ không có động lực lấy được xe, lại thiếu chỗ mua vì số lượng xe mới không nhiều, hơn nữa họ lại không quá tin tưởng vào xe cộ mà thợ săn di tích kéo từ phế tích về, đã được sửa chữa, luôn nghi ngờ chẳng mấy chốc sẽ rụng rời xương đốt.

Đương nhiên, việc gì cũng có ngoại lệ, nếu không thì thợ săn di tích vất vả khổ sở vác xe thừa về bán cho ai?

Phòng tắm Harvest chỉ có ba tầng, cửa được đỡ bằng cột đá màu trắng, bên trên trang trí đủ loại phù điêu không tinh xảo.

Lúc này, phòng tắm còn chưa kinh doanh, nhưng sau khi Tương Bạch Miên nói ra cái tên "đối tác của ngài Triệu", vẫn dễ dàng gặp được ông chủ Ranst.

Ranst là một người Hồng Hà có vóc dáng khá cao to, chỉ thấp hơn Thương Kiến Diệu một chút, anh ta chừng ba mươi tuổi, tóc nâu mềm mại, đôi mắt xanh sáng sủa nhanh nhẹn.

Anh ta mặc một chiếc áo khoác màu đen, vừa dẫn Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu vào trong phòng làm việc của mình, vừa dùng giọng điệu bàn chuyện làm ăn để giới thiệu về tình hình phòng tắm Harvest của mình.

"Nơi này của chúng tôi có bốn phòng tắm hơi, tám phòng tắm nước nóng, bốn phòng tắm nước lạnh, đều chia nam nữ... Chúng tôi có người chuyện phục vụ các hạng mục thư giãn..."

Giống như Bạch Thần đã giới thiệu lúc trước, phòng tắm ở thành phố Ban Sơ thường kiêm cả kỹ viện.

Lúc nói chuyện, ba người đi vào phòng làm việc.

Ranst ngồi xuống ghế bành bằng da, nhiệt tình, thân thiết hỏi:

"Các cô là người do nghị sĩ Triệu phái tới?"

"Đúng vậy." Tương Bạch Miên gật đầu.

Người liên lạc của nhà họ Triệu ở thành phố Ban Sơ có hai người, một ngoài sáng một trong tối, ngoài sáng là ông chủ Lao Ân của tiệm bánh mỳ Lao Ân đối diện với phòng tắm Harvest, trong tối chính là Ranst, chỉ có chủ nhà, chủ nhà tương lai và một người chấp hành cụ thể mới biết.

Đương nhiên, đây chỉ là cách nói của Triệu Chính Kỳ, Tương Bạch Miên nghi ngờ người liên lạc của nhà họ Triệu ở thành phố Ban Sơ không chỉ có hai người như thế.

Nguyên nhân họ tới gặp Ranst mà không phải là Lao Ân là vì: hai tuần trước, Lao Ân mới báo cáo trang trại không có vấn đề.

Ranst đang mỉm cười định tán gẫu thêm hai câu, Thương Kiến Diệu đột nhiên lên tiếng hỏi:

"Có phải anh là tín đồ của giáo phái Lò Luyện không?"

Vẻ mặt anh chợt trở nên vô cùng nghiêm túc.

Giờ phút này, Tương Bạch Miên theo bản năng giơ tay phải lên, che mặt.

Bởi vì cô đã hoàn toàn rõ "logic" của Thương Kiến Diệu.

Nơi này có "phòng tắm hơi", mà nghi thức chính trong lễ Misa của giáo phái Lò Luyện chính là phòng tắm hơi, cho nên ông chủ nơi này chính là tín đồ của giáo phái Lò Luyện.

Mà dựa theo logic này, phần lớn chủ phòng tắm ở thành phố Ban Sơ này đều tính là tín đồ của giáo phái Lò Luyện.

Tương Bạch Miên vừa giơ tay lên, đã thấy sắc mặt Ranst thay đổi.

Ông chủ phòng tắm có gương mặt tươi cười này chợt nghiêm mặt lại.

Ơ... Tay phải của Tương Bạch Miên dừng lại giữa không trung.

Ranst quan sát hai người vài lần, thấp giọng nói:

"Rốt cuộc hai người đến đây là định làm gì?"

Đứng dậy, rời khỏi ghế, bắt đầu... Tương Bạch Miên không đáp lại, "ngây ra" thầm đếm ngược trong lòng.

Cùng lúc đó, Thương Kiến Diệu chợt đứng dậy, bước lên hai bước, cả người co quắp lại như bị bỏng.

Nhảy xong điệu nhảy quái dị đó, Thương Kiến Diệu trịnh trọng chúc phúc:

"Cầu mong hơi thở thần linh sẽ gột rửa anh."

Ranst cũng bất giác đứng lên, nhảy theo vũ đạo như bị trúng nước sôi.

Sau vài động tác, anh ta vui mừng nói:

"Anh cũng là tín đồ của cánh cửa thế giới mới?"

Thương Kiến Diệu gật mạnh đầu, nghiêm túc giải thích:

"Chỉ thiếu một chút."

"Lúc ở Tarnan, tôi đã được định ngày đến nhận lễ rửa tội, kết quả gặp phải chuyện, phải rời đi sớm."

Anh nói với vẻ mặt tiếc nuối.

"Đúng vậy." Tương Bạch Miên cũng phối hợp gật đầu.

Cô không nói bản thân có chuẩn bị vào giáo hay không.

"Thì ra là giáo hữu." Ranst thở phào nhẹ nhõm: "Thảo nào biết tôi đang tín ngưỡng Chấp tuế."

Không, mèo mù vớ cá rán mà thôi... Tương Bạch Miên thầm lẩm bẩm một câu, tò mò hỏi:

"Là giáo phái bảo anh phục vụ cho nghị sĩ Triệu?"

Ranst bật cười nói:

"Không."

"Đây chỉ là công việc, tín ngưỡng Chấp tuế, đồng thời tôi cũng phải nuôi sống mình và gia đình nữa."

"Vậy à..." Tương Bạch Miên tỏ ra đã hiểu.

Thương Kiến Diệu lại hỏi:

"Nơi này có tiệc thánh không?"

Ranst một lần nữa ngồi xuống, lắc đầu:

"Tôi sợ bại lộ, không phục vụ thêm cái này, nhưng tín đồ khu này, tuần nào cũng bí mật tụ hội với nhau, cùng chung tiệc thánh."

"Không biết tôi, chúng tôi có thể tham gia không?" Thương Kiến Diệu do dự một chút, vẫn quyết định đem theo đám người Long Duyệt Hồng.

Ranst cười nói:

"Đợi "người phụng hiến" rửa tội cho các anh là được."

Tương Bạch Miên không cho Thương Kiến Diệu cơ hội đổi chủ đề, lập tức nói vào việc chính:

"Trang trại của nghị sĩ Triệu rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

Ranst chần chừ rồi nói:

"Những thợ săn di tích tôi thuê có phản hồi lại, mỗi ngày đều có người lạ ra vào trang trại"

"Họ sự lộ bản thân, không dám dùng camera, à, cũng không có camera, chỉ có thể dựa vào ký ức vẽ ra dáng vẻ của những người lạ này."

Anh ta vừa nói vừa kéo ngăn kéo ra, lấy một xấp giấy.

Thương Kiến Diệu hăng hái nhận lấy, lật xem vài tờ, vui mừng nói:

"Họ vẽ còn tệ hơn tôi!"

Tương Bạch Miên cảm thấy đây không phải vấn đề tệ hay không, mà là chân dung của những người kia không hề có đặc điểm nào, dựa vào chúng căn bản không nhận ra ai với ai.

Ranst không tiếp tục đề tài này, nói:

"Mà mấy người quản lý trang trại tôi có tiếp xúc đều nói không có người lạ."

"Hiện giờ chỉ điều tra được đến mức này."

Xem ra Triệu Chính Kỳ tìm người vào trang trại điều tra đều thông qua tuyến Lao Ân... Tương Bạch Miên suy nghĩ rồi nói:

"Có thể tạo cho chúng tôi một cơ hội, tiếp xúc trực tiếp với mấy quản lý của trang trại? Trong tình huống không tiến vào trang trại."

"Việc này đơn giản." Ranst mỉm cười: "Có một quản lý tên là Triệu Thủ Nhân rất thích phòng tắm hơi, vài hôm sẽ tới một lần, tính toán thời gian, hôm nay hẳn là ông ta sẽ đến."

"Thật sao?' Tương Bạch Miên bất giác hỏi lại.

"Các cô có thể chờ ở đây một lát, có lẽ buổi trưa có thể gặp được ông ta." Ranst chỉ vào trần nhà nói: "Tầng hai có phòng có thể nghỉ ngơi."

Đến trưa, phòng tắm Harvest chính thức mở cửa, nhưng chỉ sử dụng hai phòng tắm hơi, hai bể nước nóng và hai bể nước lạnh.

Không lâu sau, Ranst gõ cửa phòng nghỉ của Thương Kiến Diệu và Tương Bạch Miên:

"Triệu Thủ Nhân đã tới rồi, trong phòng tắm hơi."

"Tôi đi gặp ông ta một chút." Thương Kiến Diệu mỉm cười,

Ranst lập tức liếc nhìn Tương Bạch Miên:

"Hay là cô cũng vào phòng tắm nữ, tắm hơi một chút? Chỉ ở cách vách."

Tương Bạch Miên cũng là người hay tò mò, trầm ngâm một chút rồi nói:

"Được."

Lúc này, Thương Kiến Diệu đột nhiên phun ra một câu:

"Cẩn thận đừng chập mạch nhé."

Câu chế giễu này... Tương Bạch Miên siết chặt nắm đấm bên trái, chỉ hận không thể đấm vào bụng Thương Kiến Diệu.

Nhưng cô kiềm chế được mình, bởi vì lúc cô đang mài răng thì lại cảm thấy đây là lời quan tâm của Thương Kiến Diệu.

Nhưng tay chân nhân tạo gặp phải hơi nước sẽ không bị chập mạch.

Quay về tầng một, Thương Kiến Diệu vào phòng tắm nam, cởi quần áo, dội nước lên người, sau đó dùng khăn tắm lớn màu trắng buộc lại bên hông.

Anh đẩy cửa phòng tắm hơi, chỉ thấy bên trong sương trắng lượn lờ, hơi nóng bốc lên.

Lúc lờ mờ, anh thấy trong góc có một người, cũng ở trần, quấn một cái khăn tắm lớn.

Thương Kiến Diệu đi tới, ngồi vào bên cạnh đối phương, nhìn hơi nước đang tràn lên từ tảng đá đốt đỏ, vừa cười vừa nói:

"Thật là trùng hợp, ông cởi trần, tôi cũng cởi trần, ông ở trong phòng tắm hơi, tôi cũng ở trong phòng tắm hơi, cho nên..."

Người nọ sửng sốt một chút, nghiêng đầu nhìn về phía Thương Kiến Diệu, vừa mừng vừa sợ hỏi:

"Anh cũng tới?"

Ông ta tỏ vẻ như nhìn thấy người quen đã lâu không gặp.

Thương Kiến Diệu thấy thế, nắm lấy cơ hội, hàn huyên vài câu, xác nhận đối phương chính là Triệu Thủ Nhân, đồng thời đưa quan hệ leo cao đến mức như anh em sống chết.

"Nghe nói trang trại của ông có khá nhiều người lạ?" Cuối cùng Thương Kiến Diệu hỏi.

Triệu Thủ Nhân giật mình, mờ mịt đáp:

"Không có."
Bạn cần đăng nhập để bình luận