Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 570: Giao lưu theo kiểu Thương Kiến Diệu

"Ducasse ở đây à? Vậy có thể kéo quan hệ rồi." Tương Bạch Miên nhìn Thương Kiến Diệu một lần nữa lên xe, thoáng thở phào nhẹ nhõm.

Trong tình huống có người quen, chuyện gì cũng dễ giải quyết.

Tuy gã cơ bắp Ducasse trông không dễ nói chuyện lắm, không quá thân thiết với người khác, nhưng bên mình lại có Thương Kiến Diệu.

Nếu như tình hình không thuận lợi, không tiện dùng "Thằng hề suy luận", thì kích động Ducasse một chút, có thể đánh cuộc bằng việc vật cổ tay.

Nghĩ tới đây, Tương Bạch Miên không tìm cơ hội cho xe quay đầu, tiếp tục nối đuôi xe phía trước, chậm rãi đi vào chốt kiểm tra.

Mắt thấy chiếc xe thiết giáp chắn ngang đường đã gần trong gang tấc, binh sĩ phụ trách kiểm tra đi tới, Tương Bạch Miên nháy mắt với Thương Kiến Diệu.

Lúc này Thương Kiến Diệu hạ cửa xe xuống, thò đầu ra, vui vẻ vẫy tay với Ducasse - người giám sát chốt kiểm tra này.

Hiện giờ anh đang đội tóc giả màu đen, không có các thứ ngụy trang khác, không sợ Ducasse không nhận ra.

Ducasse nhìn thấy bóng người quen thuộc đang cố gắng vẫy tay kia, mí mắt hơi giật giật, bất giác quay đầu đi, giả vờ không phát hiện ra.

Thương Kiến Diệu làm sao để cho anh ta được như ý nguyện, vừa vẫy tay vừa lớn tiếng gọi:

"Ducasse!"

"Ducasse!"

Chúng ta thân thiết lắm sao? Mạch máu trên thái dương Ducasse khẽ động đậy, cả người hơi cứng lại.

Anh ta do dự nên thuận thế chào lại, hay là là giả vờ không nghe thấy.

Đám binh lính ở phía bên kia đang cố gắng kiểm tra hai chiếc xe của "Tổ điều tra cũ", nghe thấy đối phương gọi tên cấp trên, nhất thời không biết nên tiến hay lùi.

Khi cảnh tượng trở nên có chút kỳ quặc, Thương Kiến Diệu rất năng động, đẩy cửa xe bước xuống, đi thẳng về phía Ducasse.

Đám binh lính nghiêng người đi, đưa ánh mắt về phía cấp trên đợi lệnh của anh ta.

Ducasse há há miệng, cuối cùng không nói gì, chỉ là vẻ mặt có phần không dễ nhìn.

Thương Kiến Diệu dễ dàng đi xuyên qua đám binh sĩ, xuyên qua chốt kiểm tra, đi đến bên cạnh chiếc xe bọc thép mà Ducasse đang ngồi kia.

"Lâu rồi không gặp." Anh hoàn toàn phớt lờ vẻ mặt của Ducasse, nở nụ cười tươi rói, bắt chuyện.

Ducasse hít vào một hơi, lại chậm rãi thở ra:

"Lâu rồi không gặp."

Nhìn hai người họ tương tác ở phía xa xa mà Tương Bạch Miên chỉ muốn cười.

Loại người lạnh lùng, khép kín gặp phải Thương Kiến Diệu đúng là khổ không kể xiết.

Nếu như thực lực hùng mạnh, có thể đánh cho Thương Kiến Diệu một trận thì còn may, sợ nhất là hai bên ở trên cùng một trục hoành, hoặc là yếu hơn Thương Kiến Diệu.

"Đang tìm ai thế?" Thương Kiến Diệu hỏi như quen biết.

Ducasse nhìn anh một cái, lấy lại vẻ lạnh lùng:

"Anh không cần biết."

Thương Kiến Diệu giơ tay lên sờ cầm mình, bắt chước giọng điệu của Tương Bạch Miên:

"Vừa rồi tôi với nghe ngóng được, đang tìm đồng bọn của hung thủ ám sát trong sân giác đấu, cũng là kẻ đã đánh bom vụ biểu tình của các công dân."

Ducasse chẳng ừ chẳng hử.

Thương Kiến Diệu tiếp tục nói:

"Tôi nghe nói hung thủ ám sát trong sân giác đấu là tín đồ của "Cái Bóng Vặn Vẹo", mà tín đồ của vị này có rất nhiều trong quân đội."

Ducasse chợt nâng mí mắt lên, nhìn thấy Thương Kiến Diệu hơi mỉm cười.

"Trong quân đội của thành phố Ban Sơ cũng có tín đồ của "Cái Bóng Vặn Vẹo" đúng không? Hơn nữa còn không ít? Vụ ám sát trong sân giác đấu sẽ làm sâu sắc thêm nghi ngờ của một vài người nào đó trong Viện nguyên lão đối với các phe phái quân đội, các anh phải tự chứng minh sự trong sạch của mình?" Thương Kiến Diệu mỉm cười đưa ra hai vấn đề.

Ducasse không trả lời, hỏi ngược lại:

"Các anh muốn ra khỏi thành phố?"

Thương Kiến Diệu cường điệu hóa biểu hiện "tôi hiểu mà", bật cười ha hả nói:

"Chúng tôi đã nhận nhiệm vụ đến dãy núi bờ bắc để bắt con sói trắng kia."

"Anh hẳn cũng biết rõ, vào khu phế tích, dù sao cũng phải bảo đảm an toàn cho bản thân, chúng tôi có kiếm một ít vũ khí hạng nặng, không tiện để kiểm tra lắm."

Anh nói rất rõ ràng, tỏ vẻ mọi người đều là bạn tốt.

Giả Địch ở cách đó không xa sửng sốt một chút, không ngờ người anh em này của mình lại giao du rộng đến vậy.

Ducasse liếc nhìn Thương Kiến Diệu một cái:

"Anh lại dám tự khai ra vấn đề, không sợ tôi trực tiếp giam giữ các anh lại à?"

"Với khoảng cách này…" Thương Kiến Diệu cố ý đưa mắt về khu vực trống giữa hai người.

Hai người cách nhau chưa đến một mét.

"Anh muốn nói gì?" Ducasse từ trước đến giờ chỉ ăn mềm không ăn cứng.

Thương Kiến Diệu mỉm cười:

"Ý tôi là khoảng cách này, nếu tôi lớn tiếng hô lên, xung quanh sẽ có rất nhiều người nghe thấy được."

"Hô cái gì? Cứu mạng à?" Ducasse cười nói.

Thương Kiến Diệu bật cười ha ha:

"Hô Ducasse vật tay thua một cô gái."

Ducasse nhất thời hết lời chống đỡ.

Thương Kiến Diệu lại uy hiếp thêm:

"Tôi còn có loa phóng thanh, có loa phát nhạc, anh có muốn chuyện này truyền khắp thành phố Ban Sơ không?"

Ducasse nặng nề thở hắt ra:

"Có phải anh còn chưa thành niên không?"

"Tôi sẽ bỏ qua cho các anh vì lời uy hiếp kiểu này ư?"

"Vậy thì đấu thêm một trận vật cổ tay nữa, nếu anh thua thì phải cho chúng tôi ra khỏi thành phố." Thương Kiến Diệu hoàn toàn không tiếp lời vừa rồi của Ducasse, tư duy nhảy cóc, đưa ra đề nghị mới.

Ducasse suy nghĩ một chút, sắc mặt chợt trở nên tại mét.

Anh ta phát hiện ra lúc này mình không hoàn toàn nắm chắc phần thắng!

Nghĩ tới sức lực khủng khiếp kia, anh ta cảm thấy đây không phải là trình độ mà con người có thể đạt tới được.

"Anh cũng có thể lựa chọn đấu với tôi." Thương Kiến Diệu dùng giọng điệu trêu trọc để kích thích đối phương.

Ducasse im lặng vài giây, tự mình nói:

"Đội ngũ như của các anh, hiện giờ ra khỏi thành phố tốt hơn là giữ lại ở trong thành phố."

"Nhưng, vẫn phải kiểm tra một chút, để tôi tự mình làm, yên tâm, sẽ không mở thùng của các anh, chỉ nhìn xem có mang theo tội phạm chạy trốn hay không."

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay.

Điều này khiến cho Ducasse lập tức có chút hối hận, không muốn thừa nhận bản thân vừa nói những câu đó.

Thương Kiến Diệu chợt chuyển đề tài:

"Người mà các anh muốn tìm có phải có mái tóc màu nâu, mắt màu xanh lục, luôn dùng khăn quàng cổ che kín miệng không?"

Ducasse gật đầu một cái.

Đây cũng không phải là bí mật gì, sau khi cuộc biểu tình của công dân gặp phải vụ nổ, các quản lý trị an đã đi khắp nơi tìm người này.

"E rằng khăn quàng cổ chỉ là đặc thù cố tình làm ra." Thương Kiến Diệu một lần nữa giơ tay sờ cằm: "Cho dù xung quanh miệng có vết tích rõ ràng, cũng có cách khác để che giấu."

Ducasse không trả lời, chỉ để lộ vẻ mặt như có điều suy nghĩ.

Thương Kiến Diệu lại một lần nữa cười nói:

"Một vấn đề cuối cùng."

"Đám người kia rốt cuộc muốn làm gì, muốn đạt được mục đích gì?"

Ducasse im lặng một hồi rồi nói:

"Người bị bắt kia đến từ quân đoàn Đông Phương, là một sỹ quan đã xuất ngũ, hắn muốn ám sát tất cả các thành viên của phái bảo thủ, thúc đẩy một vòng bành trướng mới."

Quân đoàn trưởng quân đoàn Đông Phương chính là tướng quân Gaius, mới lên nguyên lão, thủ lĩnh của phái cải cách.

"Vậy à…" Thương Kiến Diệu luôn là người giữ đúng giao hẹn, nói không hỏi nữa là không hỏi nữa.

Anh và Ducasse cùng nhau về đến bên cạnh xe, cùng anh ta mở cửa xe và cốp sau, kiểm tra mỗi một góc ngách có thể giấu được người.

Người thức tỉnh có thể che giấu ý thức của mình khiến người cùng ngành không thể cảm ứng được, trừ khi hai bên đã từng tiếp xúc.

Sau khi xác nhận thùng đựng thiết bị khung xương quân dụng không có vấn đề gì, Ducasse theo lời hứa, không mở nắp thùng ra, chỉ rút một thanh mã tấu rất mỏng, xuyên nó vào khe hở của những chiếc thùng này, đâm vài cái vào trong, khuấy một hồi.

Thấy không có cảm giác đâm trúng vào thân thể mục tiêu, cũng không có máu tươi chảy ra, Ducasse thu lại mã tấu, nói với đám binh lính:

"Hai chiếc xe này không có vấn đề gì."

Đám binh lính lập tức mở trạm kiểm soát, cho nhóm năm người của "Tổ điều tra cũ" lái xe ra khỏi cây cầu lớn.

Trong quá trình này, Thương Kiến Diệu có hạ cửa xe xuống, quay người lại vẫy tay với Ducasse, tỏ ý cảm ơn.

Ducasse hoàn toàn không có cảm giác vui mừng.

Biểu hiện của tên này khiến những người xung quanh đều cho rằng anh ta bao che cho người thân.

Anh ta mang theo gương mặt xanh xám, quay người trở về chiếc xe chỉ huy bọc thép.

Trên chiếc xe jeep cũ của "Tổ điều tra cũ", Tương Bạch Miên bật cười ha hả nói:

"Ducasse không nổi điên ngay tại chỗ, tẩn cho anh một trận, chứng tỏ năng lực khống chế cơn nóng giận của anh ta cũng không tệ lắm."

Vừa rồi thực ra Tương Bạch Miên đã chuẩn bị tâm lý Ducasse đột nhiên trở mặt, bên này buộc phải mạnh mẽ xông qua trạm kiểm soát.

"Tôi cho rằng chúng tôi đã xây dựng được tình hữu nghị."

Thương Kiến Diệu tỏ vẻ "vô cùng kinh ngạc".

Tương Bạch Miên không tiếp tục đề tài này nữa, nói với vẻ suy tư:

"Không ngờ kẻ ám sát ở sân giác đấu kia lại là người từng đi lính ở quân đoàn Đông Phương, vũng nước của thành phố Ban Sơ thực sự càng ngày càng đục rồi."

"Ha ha, có thể là vu oan cũng có thể là giáo phái "Cái Bóng Vặn Vẹo" đang âm thầm xâu chuỗi, thử đi một mình, dù sao tôi cũng không tin Gaius khó khăn lắm mới bắt được nhược điểm của phái bảo thủ lại cho người làm ra những chuyện tương tự vào thời điểm này."

"Ừm, còn có đồng bọn của kẻ ám sát lại là người thực hiện vụ nổ trong cuộc biểu tình của công dân, và cuộc biểu tình kia là do Gaius triệu tập…"

"Có lẽ đầu óc Gaius không được bình thường lắm." Thương Kiến Diệu cho ra một lời giải thích.

Lúc hai người đang nói chuyện, Long Duyệt Hồng, Bạch Thần và Gnawa ở xe phía sau vẫn giữ yên lặng.

Đối với Long Duyệt Hồng mà nói, lúc ở với đồng đội thật sự, anh không cần cố gắng tìm đề tài để nói chuyện, cần phải trò chuyện vài câu, miễn là bầu không khí không lúng túng, thì anh có thể thoải mái tận hưởng sự yên bình, không cần lo lắng điều gì.

Hắn bất giác nhìn ra ngoài cửa sổ, liếc mắt về phía Đông Bắc.

Nơi đó có di tích số 13 của khu phế tích.

Sau khi Gnawa nghe lén nhiều lần, tiến hành đo lường từ các địa điểm khác nhau , "Tổ điều tra cũ" cuối cùng đã xác định kênh phát thanh "Đạo và sửa chữa thiết bị điện" thực sự nằm ở khu phế tích, hơn nữa vị trí chưa từng thay đổi.

Điều này khiến cho Long Duyệt Hồng càng ngày càng có cảm giác giống một câu chuyện ma xưa cũ.

Cũng may là lần này bọn mình tới dãy núi… Long Duyệt Hồng không dám nói câu cảm khái này ra khỏi miệng, tránh cái xấu thì linh cái tốt lại không linh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận