Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 974: Lành làm gáo vỡ làm muôi

"Chân Lý"? Sao từ trước tới nay tôi chưa từng nghe thấy có một vị Chấp tuế như thế?" Sau khi trở lại ủy ban làng Huyền Nhai, Long Duyệt Hồng vừa đóng cửa phòng, vừa lên tiếng hỏi.

Họ không trò chuyện quá lâu về tín ngưỡng với lão Hà, bởi vì "Chân Lý" trong miệng đối phương chạm đến vùng mù trong kiến thức của họ, ngay cả người máy thông minh có kho số liệu khổng lồ như Gnawa và "học giả dân tộc" nghe nhiều hiểu rộng như Tương Bạch Miên cũng không rõ lắm.

Lúc đó, tuy Thương Kiến Diệu có gặng hỏi đây là vị Chấp tuế nào, có đặc điểm gì, nếu muốn tín ngưỡng ngài, cần phải hoàn thành nghi thức gì, nhưng lão Hà đều không trả lời, chỉ cười lấy lệ mấy câu.

Ngại vì thần linh mà đối phương tín ngưỡng có sự kỳ quặc rõ ràng, cũng ngại cả việc thành Tuế Mạt liên quan đến Chấp tuế "Tư Mệnh", hơn nữa còn có một vài chỗ khác thường, Thương Kiến Diệu "bình tĩnh lý trí" không cố tình kết giao bạn bè, để mục tiêu nói ra những lời xuất phát từ nội tâm, định quan sát thêm một thời gian nữa.

Việc này cũng nhận được sự khẳng định và tán thưởng từ Tương Bạch Miên.

Bạch Thần mím môi một cái, nói:

"Có lẽ cách gọi khác của "Mạt Nhân", giống như Thế Tự Tại Như Lai có liên quan đến "Trang Sinh" vậy."

Tương Bạch Miên cũng nói theo:

"Mặt dây chuyền hình người của lão Hà quả thực rất giống với ký hiệu đại diện cho thần linh của "Giáo dục phản tri thức"..."

Đều là người không có ngũ quan.

Trong giáo lý của "Giáo dục phản tri thức", điều này tượng trưng cho "Mạt Nhân".

"Năng lực người thức tỉnh mà trưởng thôn miêu tả cũng nghi là thuộc về lĩnh vực "Mạt Nhân"." Gnawa vẫn mặc áo trùm như trước, bổ sung thêm chứng cứ.

"Lão Hà đã loại bỏ suy đoán này." Thương Kiến Diệu tỏ vẻ "ông ta nói cái gì tôi tin cái đó".

Lúc thấy rõ lão Hà lấy dây chuyền ra, anh đã lập tức hỏi ngay một câu "Mạt Nhân?".

Lão Hà lại lắc đầu không chút do dự, tỏ ý "Chân Lý" không phải là "Mạt Nhân".

Tương Bạch Miên "ừm" một tiếng:

"Trên lý thuyết, thần linh mà mình tín ngưỡng là một vị Chấp tuế là một chuyện đáng để tự hào, không cần phải phủ định, giống như mấy giáo phái lớn trong Phật môn thản nhiên thừa nhận Thế Tự Tại Như Lai là "Trang Sinh"."

"Có điều, Chấp tuế "Mạt Nhân" chấp chưởng ký ức, khá thần bí, "Giáo dục phản tri thức" tín ngưỡng ngài cũng kế thừa đặc điểm này, trong phong cách hành sự điên cuồng có mang theo sự thận trọng, trong vẻ ngạo mạn lại lộ ra sự cẩn thận..."

Ý của cô là, chưa biết chừng Chấp tuế "Mạt Nhân" cũng thế, nắm giữ rất nhiều thân phận giả và nhiều hóa thân không ai biết.

Như vậy, tín đồ của một hóa thân nào đó của ngài không biết thần linh nhà mình là Chấp tuế "Mạt Nhân" cũng rất bình thường.

"Nhưng cũng tồn tại khả năng "Chân Lý" là một Chấp tuế khác, hoặc không phải là Chấp tuế." Tương Bạch Miên lại bổ sung thêm: "Có nhớ Diêm Hổ không? Trước khi ngủ say, hắn dùng thân phận thần linh để ở chung với các tín đồ trong đảo giữa hồ. Tình huống tương tự xảy ra khá nhiều trên Đất Xám, trong thời đại hỗn loạn và giai đoạn đầu lịch mới, không hiếm gặp lắm."

Thương Kiến Diệu đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái, nói:

"Tôi biết rồi."

"Chân Lý là một cường giả "Thế giới mới" thuộc lĩnh vực "Mạt Nhân" ở thành Tuế Mạt, thậm chí là vị cường giả "Thế giới mới" duy nhất, cho nên được một bộ phận dân cư tín ngưỡng."

Bạch Thần suy nghĩ một chút rồi nói:

"Nhưng vì sao người này lại để ký hiệu biểu trưng của bản thân gần giống với "Mạt Nhân", không sợ tín đồ của mình sai khi gặp phải "Giáo dục phản tri thức", sẽ xuất hiện sự xáo trộn về nhận thức sao?"

"Có lẽ ký hiểu biểu trưng của lĩnh vực "Mạt Nhân" là cố định, việc này phải nói từ căn nguyên của thần bí học..." Thương Kiến Diệu liếc nhìn Tương Bạch Miên, cố gắng thể hiện ra thái độ của học giả dân tộc.

Tương Bạch Miên đảo mắt một cái, nói:

"Thực ra ký hiệu đối ứng với một vị Chấp tuế không cố định."

"Mọi người còn nhớ giáo phái Cảnh Giác, giáo đoàn Sợ Hãi và "Bàn Tay Thân Thiện" cùng tín ngưỡng "U Cô" không?"

Đây là ba giáo phái mà "Tổ điều tra cũ" đã đụng phải ở chợ Đá Đỏ, họ đều tín ngưỡng "U Cô", lại có quan niệm và ký hiệu bất đồng.

Lúc đó học giả dân tộc Tương Bạch Miên đã bớt thời gian để đi tìm hiểu.

Đây không phải là chuyện quá quan trọng, Long Duyệt Hồng mất một chút thời gian mới nhớ ra được:

"Ký hiệu của giáo phái Cảnh Giác là một cánh cửa khép hờ, trong bóng tối đằng sau cánh cửa có bóng dáng mơ hồ một người phụ nữ..."

Hắn có ấn tượng sâu sắc nhất về cái này, đôi khi gặp ác mộng đều sẽ coi đây là bản gốc.

"Ký hiệu của giáo đoàn Sợ Hãi là bóng phụ nữ màu đen, "Bàn Tay Thân Thiện" lại là một bàn tay hơi phát sáng sâu trong bóng tối."

"Điểm giống nhau của họ đều là có bóng tối, sự u ám, ừm, lúc ba giáo phái này tranh luận, đều chưa từng chỉ trích ký hiệu của đối phương không thể đại diện cho Chấp tuế "U Cô"."

"Hình như là vậy..." Thương Kiến Diệu cảm thấy chán nản, không muốn thừa nhận lắm.

Giọng nói mang theo cảm giác âm thanh điện tử của Gnawa vang lên:

"Mỗi một Chấp tuế đều nắm giữ trong tay nhiều lĩnh vực, có lẽ ký hiệu cũng không trực tiếp đại diện cho Chấp tuế, mà là tượng trưng cho một lĩnh vực bên dưới."

"Ví dụ như bóng người phụ nữ sau cánh cửa đối ứng với "cảnh giác", bóng phụ nữ màu đen đối ứng với "sợ hãi", bàn tay phát sáng trong đêm đối ứng với "thân thiện"."

Tương Bạch Miên gật đầu:

"Việc này khá thường thấy trong phong tục tập quán, tôn giáo và thần bí học."

"Cho nên, "Chân Lý" là cường giả "Thế giới mới", nắm giữ lĩnh vực liên quan đến ký ức, đối ứng với ký hiệu kia của "Giáo dục phản tri thức"?"

Bạch Thần, Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu đều tỏ ý tán thành với suy đoán này.

Lúc Tương Bạch Miên muốn chuyển sang đề tài tiếp theo, Thương Kiến Diệu đột nhiên bật cười, thấp giọng nói:

"Tôi nghĩ tới một khả năng khác."

"Khả năng gì?" Gnawa thành thật rất phối hợp.

Thương Kiến Diệu nhìn quanh một vòng, nói:

"Thay thế!"

"Chân Lý sử dụng ký hiệu của "Mạt Nhân", là vì sẽ có một ngày thay thế đối phương."

"Anh xem quá nhiều tư liệu giải trí của thế giới cũ rồi đấy." Phản ứng đầu tiên của Tương Bạch Miên là vừa bực mình vừa buồn cười.

Sau đó cô nói như có điều suy nghĩ:

"Việc này cũng không phải là không thể, dù sao hình thức tồn tại của các Chấp tuế và tình huống cụ thể ở "Thế giới mới", chúng ta đều không rõ lắm."

"Nếu các Chấp tuế cũng sẽ yếu đi, ngã xuống, rồi bị thay thế, thì rất nhiều chuyện có thể giải thích được." Bạch Thần nhớ lại chuyện viện nghiên cứu Số 4 bị hủy diệt, nhớ câu mà Thương Kiến Diệu từng nói, mỗi vị Chấp tuế chiếm giữ một tháng trong năm, vậy sinh ra một vị Chấp tuế mới sẽ xảy ra chuyện gì.

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay, mà trong lòng Long Duyệt Hồng không hiểu sao lại cảm thấy nặng nè.

Tương Bạch Miên chậm rãi thở hắt ra:

"Đây tạm thời chỉ là suy đoán."

"Hiện giờ việc đáng để chúng ta quan tâm hơn là, vì sao giáo phái của "Tư Mệnh" ở thành Tuế Mạt lại cho phép "Chân Lý" truyền giáo, phát triển tín đồ?"

"Hơn nữa, hai bên còn sống chung khá hòa hợp."

"Không phải sếp tổng vẫn luôn mặc kệ tín đồ, không thích dùng thân phận Chấp tuế để ở chung với nhân loại sao?" Long Duyệt Hồng đáp lại theo phản xạ có điều kiện.

"Sếp tổng là sếp tổng, lãnh đạo của giáo phái "Tư Mệnh" là lãnh đạo của giáo phái "Tư Mệnh", hai bên không thể coi như nhau." Tương Bạch Miên giải thích: "Nếu thành Tuế Mạt đã công khai tín ngưỡng sếp tổng, các trưởng lão ở nơi đó hẳn là sẽ không cho phép các giáo phái khác xuất hiện, trừ phi đánh không lại hoặc là có suy tính thực tế nào đó."

Đây là do đặc điểm bản thân tôn giáo quyết định, chúng sẽ xa lánh tín ngưỡng khác theo bản năng, cho đến khi bị hiện thực hạn chế mới có thể cân nhắc đến chuyện dung hòa hoặc là cùng tồn tại.

Đương nhiên, loại trừ những giáo phái kỳ lạ như "Bàn Tay Thân Thiện".

"Có lẽ thực sự đánh không lại." Thương Kiến Diệu hả hê: "Sếp tổng không để ý đến chuyện ở hiện thực lắm, cường giả "Thế giới mới" tín ngưỡng "Tư Mệnh" ở thành Tuế Mạt lại khá ít, hoàn toàn không làm gì được "Chân Lý", chỉ có thể thỏa hiệp."

Long Duyệt Hồng lẩm bẩm:

"Chưa biết chừng chỉ là vì phải trả một cái giá quá lớn để tiêu diệt "Chân Lý", chi bằng hai bên hợp tác."

Bạch Thần liếc nhìn Tương Bạch Miên:

"Còn có một khả năng nữa."

"Chân Lý và sếp tổng có quan hệ mật thiết, là đồng minh cùng một phe ở "Thế giới mới"."

"Ừm..." Tương Bạch Miên chậm rãi gật đầu.

Những người khác nhất thời không biết nói gì nữa, ngay cả Thương Kiến Diệu cũng chỉ lẩm bẩm:

"Quan hệ giữ sếp tổng và "Mạt Nhân" không tốt lắm?"

Không ai trả lời anh.

Qua một hồi, Tương Bạch Miên nhìn tổ viên rồi nói:

"Nhân lúc người của thành Tuế Mạt còn chưa đi, mấy ngày nay tiếp xúc nhiều với họ một chút."

"Sau đó nếu có cơ hội, có thể bảo "Này" hỏi vị trí cụ thể của thành Tuế Mạt, đến đó thăm hỏi xem sao, thôi bỏ đi, tạm thời chưa cân nhắc đến chuyện này."

"Vì sao?" Long Duyệt Hồng không hiểu, lên tiếng hỏi.

Tương Bạch Miên cười nói:

"Nhảy nhót ngay dưới mí mắt sếp tổng à? Chưa biết chừng đó là nơi trọng điểm chú ý của sếp tổng."

"Cũng phải." Long Duyệt Hồng ngộ ra.

Tinh thần chủ đạo trong phương án lần này của "Tổ điều tra cũ" vẫn là tìm manh mối từ các thí nghiệm ngoài lề và các phế tích thành phố không thuộc về "Tư Mệnh".

Buổi tối, Thương Kiến Diệu một lần nữa đi vào "Hành lang tâm linh", đẩy cửa căn phòng "506" ra.

Anh vừa tiến vào giấc mơ, đã nhìn thấy bóng người phụ nữ mơ hồ kia đứng dậy khỏi sô pha ở phòng khách, ra đón.

"Rốt cuộc anh cũng tới rồi!" Bóng người phụ nữ kia dùng giọng điệu như bị thần kinh để nói: "Hỏi đi, hỏi đi! Tôi sẽ nói hết cho anh biết!"

"Có phải cô bị bệnh không?" Thương Kiến Diệu ân cần hỏi han.

"Không có!" Bóng người phụ nữ kia kêu lên: "Tôi muốn hoàn toàn thoát khỏi ác mộng! Đừng đến tìm tôi nữa!"

Thương Kiến Diệu sờ cằm, lẩm bẩm:

"Áp lực tâm lý tích tụ ở ngoài hiện thực khiến cho ngày nghĩ gì đêm mơ đó, đồng thời tinh thần hoàn toàn sụp đổ trong giấc mơ, nôn nóng muốn trút hết ra ngoài?"

Không đợi đối phương đáp lại, anh lại hỏi:

"Chấp tuế ở căn phòng sâu trong khu thí nghiệm kia là ai?"

Lúc nói chuyện, Thương Kiến Diệu lùi về sau hai bước, chuẩn bị chạy khỏi giấc mơ này bất cứ lúc nào.

Bóng người phụ nữ kia im lặng một hồi, dùng giọng nói chập chờn đáp lại:

"Bình Minh..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận