Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 1008: Người thức thời

Spant đứng ngây ra đó, nhất thời không biết mình nên lên xe chạy trốn, hay là gọi nhân viên vũ trang tới.

Sau khi ngẩn người mấy giây, đầu óc nói cho anh ta biết, với tình hình giao thông trong núi, dùng tốc độ cao nhất của xe bán tải trong hoàn cảnh này cùng độ khó của thao tác tương ứng, trừ phi bằng lòng mạo hiểm có thể trực tiếp lao ra khỏi đường núi, lật xe xuống vách đá, nếu không khả năng cao anh ta không thể trốn được nhân loại mặc thiết bị khung xương quân dụng.

Hơn nữa đối phương không nhất định phải đuổi theo, chỉ đứng im tại chỗ là có thể thông qua các loại vũ khí có uy lực lớn như máy phóng lựu đạn, máy bắn tia laser và chức năng nhắm bắn bên trong thiết bị khung xương quân dụng, tấn công tầm xa khiến mình và cả chiếc xe đều bị tiêu hủy.

Về sự lựa chọn gọi nhân viên vũ trang ở đây tới, Spant liếc nhìn Gnawa biến mình thành tắc kè hoa, lại lặng lẽ loại trừ nó. Tốc độ mặc trang bị của người máy thông minh này quá nhanh, mình chỉ sửng sốt vài giây, do dự một hồi, nó đã hoàn thành công tác chuẩn bị rồi!

Đối diện với người máy thông minh "vũ trang đầy đủ" này, tất cả nhân viên vũ trang ở đây cộng lại sợ rằng cũng rất khó đột phá phòng tuyến của nó trong thời gian ngắn, thậm chí có khả năng bị nó đánh trả.

Mà chỉ cần nó gắng gượng được ba bốn mươi giây, đồng đội của nó dường như có thể mặc xong trang bị rồi.

Đến lúc đó, "chỉ" mấy chục người hoàn toàn không tạo ra sóng gió gì.

Sau khi đầu óc Spant quay cuồng suy nghĩ, cuối cùng vẫn không hạ được quyết tâm.

"Tổ điều tra cũ" không chờ anh ta đưa ra sự lựa chọn, tự mình mặc xong thiết bị khung xương quân dụng và áo giáp thông minh sinh học "Thiết Xà Hắc Trảo".

Thấy ánh mắt của đội ngũ này đồng loạt nhìn về phía mình, Spant nặn ra nụ cười, cố gắng bày ra vẻ thân thiện:

"Sao, sao mọi người lại muốn nhận nhiệm vụ này?"

"Không phải anh mời chúng tôi giúp một tay sao?" Thương Kiến Diệu "thành thực" rất ngạc nhiên.

Spant nghẹn lời, đồng thời có cảm giác mắt cay cay.

Anh ta lắp bắp giải thích:

"Không, không phải tôi có ý đó, tôi muốn hỏi, sao các anh lại coi trọng hai đồng vàng đại kỵ sĩ đến vậy?"

"Hai đồng không ít, tiêu tiết kiệm chút có thể đủ cho chúng tôi dùng trong một tháng." Tương Bạch Miên cố tình nghe không hiểu Spant thực sự muốn hỏi điều gì.

Pin tính năng cao của họ đã sạc đầy hết, sau này chỉ cần mỗi ngày bổ sung điện cho Gnawa và xe jeep, tiền điện sẽ giảm đi rất nhiều.

Spant cầm hai khẩu súng săn, cố gắng cười nói:

"Tôi chỉ là không hiểu lắm, với thực lực của, của các cô, lại coi trọng nhiệm vụ nhỏ như thế."

"Nhiệm vụ nhỏ thì làm sao? Đơn giản, thuận tiện, nhanh chóng, thù lao cũng không tính là quá thấp, vì sao lại không nhận?" Thương Kiến Diệu "thành thực" phản bác.

Tương Bạch Miên hắng giọng, trấn an Spant:

"Anh đừng coi chúng tôi là loại đội ngũ thích làm ăn lớn."

"Chúng tôi luôn tuân thủ quy củ và pháp luật ở các điểm tụ cư, thành thực làm người, chăm chỉ làm việc, tiền kiếm được đều phải bỏ công sức ra."

"..." Long Duyệt Hồng nghe vậy muốn mỉa mai một câu nhưng nhất thời không biết bắt đầu từ đâu.

Tiền kiếm được dựa vào công sức không thể đổi được ba thiết bị khung xương quân dụng, hai bộ áo giáp thông minh sinh học, một người máy thông minh... Quá xa xỉ, đội ngũ của họ thậm chí cả người máy thông minh cũng được mặc áo giáp thông minh sinh học! Spant không dám nói ra những lời trong lòng.

Anh ta cười nói:

"Tôi hiểu rồi."

"Có các cô ở đây, lần này tôi nhất định có thể dễ dàng kiếm được tiền thưởng."

Lời như vậy không được tùy tiện nói ra... Đây gọi là đặt cờ... Long Duyệt Hồng thầm làu bàu.

Ở phương diện này, từ trước đến nay hắn rất tự biết bản thân, biết với lịch sử huy hoàng không có việc gì cũng rước lấy sóng to gió lớn của tiểu đội nhà mình, gia nhập vào nhiệm vụ này đối với mọi người chưa chắc đã là chuyện tốt.

Tương Bạch Miên cười nói:

"Không cần tâng bốc chúng tôi, Spant, anh cứ phụ trách dẫn đường phía trước, nhìn xem trong xe có nhân vật nguy hiểm nào mà anh biết không."

"Không thành vấn đề." Spant vội vàng trả lời.

Tương Bạch Miên lại nghiêng đầu nhìn về phía Gnawa:

"Lão Gnawa, lát nữa ông ngồi xe của Spant."

"Được." Gnawa biết bản thân phải gánh vác trách nhiệm giám sát và trinh sát.

Tuy Spant không muốn, nhưng vẫn nở nụ cười:

"Được."

Bốn thành viên nhân loại gốc các-bon của "Tổ điều tra cũ" lập tức lên xe jeep của mình, Bạch Thần phụ trách lái xe, Tương Bạch Miên ngồi ghế lái phụ, Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng ngồi một trái một phái hàng ghế sau.

Gnawa vừa kéo cửa xe của Spant ra, vừa bật chức năng ẩn thân của áo giáp thông minh sinh học loại hình "Tắc kè hoa".

Spant trợn mắt nhìn một người máy cao lớn đáng sợ cứ thế biến mất khỏi mắt mình, thái dương không nhịn được mà nảy lên.

Anh ta đã lên thuyền giặc, chỉ đành cố gắng bình tĩnh, quay lại khu vực lái xe, đặt ba lô vải bạt lên hộp đồ chỗ tay ghế.

Anh ta bất giác đưa hai khẩu súng săn về phía ghế lái phụ, định đặt xuống chỗ đó như bình thường.

Đến khi anh ta tỉnh ngộ, nhìn về phía ghế lái phụ trống không thực ra có một người máy đang ngồi, thì hai khẩu súng săn đã bị không khí nhận lấy, chậm rãi để xuống.

"..." Spant không thể dùng từ ngữ để diễn tả tâm trạng của mình.

Không lâu sau, Sandro đi đến bên này, tùy ý liếc nhìn chiếc xe bán tải của Spant, trầm giọng hô lên:

"Chuẩn bị xong chưa?"

"Xong rồi!" Spant không rõ rốt cuộc nụ cười của mình có cứng nhắc quá không.

Sandro gật đầu:

"Được, xuất phát, các cậu lái trên cùng."

"Không cần tôi phải nói lại cần các cậu làm gì đấy chứ?"

"Không cần, không cần." Spant gượng cười lắc đầu.

Lúc này, ba mươi người thuộc hạ của chủ thuê lần lượt lên những chiếc xe chở đầy hàng hóa và hai chiếc xe con đơn độc được bọc thép chống đạn, ba đội ngũ thợ săn di tích khác cũng chuẩn bị đợi Spant lên tinh thần, lái chiếc xe bán tải của mình ra khỏi bãi đậu xa, trở về theo đường cũ, xe jeep của "Tổ điều tra cũ" theo sát đằng sau.

Theo sau họ là một đội ngũ thợ săn di tích khác, tiếp sau nữa là những chiếc xe chuyên chở hàng lần lượt khởi động, chiếc xe bán tải thẫm màu của đám người Sandro đi ở giữa đội xe.

Đi cuối cùng đội ngũ là hai đội ngũ thợ săn di tích khác.

Mọi người đều đã quen thuộc tuyến đường, nhưng so với lúc tới, hiện giờ không những phải đề phòng hai bên rừng rậm, vách núi, khe suốt có kẻ địch ẩn náu, hơn nữa còn phải cẩn thận lái xe.

Họ không có năng lực chặn đường không cho bất cứ chiếc xe nào đi qua, cũng không thấy từng chiếc xe nối đuôi nhau điên cuồng chạy ầm ầm về phía trước.

Là thợ săn di tích bản địa, mỗi lần Spant nhìn thấy một chiếc xe lái tới trước mặt, đều sẽ cẩn thận nhận rõ người lái tới là ai, ngồi cùng xe có những ai, thực lực thế nào, bình thường biểu hiện ra sao.

Gnawa thì dựa vào kính viễn vọng, thiết bị thu thập thông tin và module phân tích tương ứng có sẵn trong người, từ vẻ mặt, khẩu hình, động tác tứ chi mà phán đoán người trong xe đối diện có ý xấu hay không một cách rất bài bản.

Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu ở trong xe jeep phía sau thì tự cảm ứng bốn phía, không hề thả lỏng chút nào.

Vì kiếm hai đồng vàng đại kỵ sĩ, có thể nói họ vô cùng chuyên nghiệp.

Đội ngũ thợ săn di tích đi theo sau họ cũng rất thận trọng, không bỏ qua một chút gió thổi cỏ lay nào.

Mấy phút sau, người phụ trách lái xe bỗng nhiên cười nói:

"Đội ngũ phía trước kia rất cẩn thận, tôi thấy hai người ngồi hàng ghế sau đều đeo mũ giáp rồi."

"Loại chống đạn?" Đồng đội của anh ta tò mò hỏi.

"Không rõ lắm." Thợ săn di tích chỉ có thể nhìn thấy vị trí gáy của Thương Kiến Diệu và Long Duyệt Hồng lắc đầu.

Họ không để ý lắm đến chuyện này.

Mà ở một nơi kín đáo trong rừng núi phía xa xa, đang có bảy tám người mai phục ở đó.

Có hai người cầm đầu, một người thân hình cao lớn, tóc vàng kim, thể trạng vạm vỡ, gương mặt thô kệch, mang theo vài phần hoang dã, một người gầy gò, để mái tóc dài màu đen, đường viền bên phép rất sâu, hắn ta cao chưa được một mét bảy lăm, nhưng ánh mắt sắc bén, mặc quần áo rộng rãi thẫm màu, một tay đút túi.

Lúc này, tên thô kệch dường như có huyết thống Băng Nguyên kia đang cầm kính viễn vọng, dựa vào ưu thế địa hình, nhìn về đội xe đang vận chuyển hàng hóa ở đằng xa.

Hắn ta nhìn thấy Spant đầu tiên, bèn há cái miệng rộng, cười ha ha:

"Chiếc xe đi đầu chỉ có một người lái, tên xui xẻo này dùng làm mồi nhử chăng?"

"Không thú vị gì cả, người của chúng ta hoàn toàn có thể lái đến giữa đội xe, sau đó mới phát động tấn công." Người Hồng Hà để mái tóc dài màu đen lạnh nhạt nói.

Sau đó, hắn ta giục:

"Vardo, mau xác nhận xong tình hình đi, tổ xe bên kia vẫn đang chờ chúng ta ra tín hiệu để lái đến mục tiêu đấy."

Vardo thầm làu bàu hai câu, quan sát những chiếc xe đằng sau.

Đập vào mắt hắn ta là một người lái xe mặc thiết bị khung xương quân dụng.

"Ồ! Nhìn kìa, xem tao nhìn thấy gì này!" Vardo lấy kính viễn vọng ra, giơ tay dụi mắt, không dám tin vào mắt mình.

Hắn ta lại nhanh chóng để kính viễn vọng lên mặt.

Giây tiếp theo, hắn ta phát hiện không chỉ có người lái xe mặc thiết bị khung xương quân dụng, mà người khác ngồi trên xe cũng vũ trang đầy đủ.

Người ngồi ghế lái phụ và hàng ghế sau của chiếc xe cũng đều mặc thiết bị khung xương quân dụng, ngoài ra còn có một người mặc thứ nghi là áo giáp thông minh sinh học.

Vardo trợn mắt như sắp lọt cả tròng ra ngoài:

"Kiessling, tình hình không ổn lắm, vô cùng không ổn!"

Kiessling nhíu mày nhận lấy kính viễn vọng, quan sát tình huống của đội xe.

Dưới sự nhắc nhở của Vardo, hắn ta nhanh chóng tìm ra vấn đề, cả người rơi vào im lặng.

"Bọn chúng tìm đâu ra người giúp đỡ vậy?" Vardo hô lên, khó mà kìm chế.

Thấy đồng bọn bắt đầu ồn ào nhốn nháo, Kiessling nhìn quanh một vòng, nói:

"Bình tĩnh."

"Chỉ là một đội ngũ có trang bị tốt thôi."

"Quả thực bọn chúng rất mạnh, nhưng nếu không có người thức tỉnh, thì vẫn không thể ngăn cản chúng ta."

Vardo thô kệch tỏ ý phản đối:

"Mày cho rằng một đội ngũ có trang bị tốt như vậy lại không có người thức tỉnh? Trẻ con cầm châu báu không sống được đến khi về nhà đâu!"

Việc này không ai có thể xác định.

Sau khi im lặng hồi lâu, Kiessling trầm giọng nói:

"Rút lui!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận