Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 1006: Năm người

"Là gì?" Thương Kiến Diệu sốt ruột không kìm được.

Trên mặt Gittis dần nở nụ cười, trong mắt có thêm vài phần thần thái.

Cô ta nói không nhanh không chậm:

"Chuyện về Konimis."

"Đây coi như là phần dôi ra của tiền đặt cọc, không cần trả thêm tiền."

Tuy Gittis cố gắng khiến mình trông có vẻ hào phóng, nhưng Long Duyệt Hồng và Bạch Thần vẫn tự nhiên sinh ra cảm giác "bị thiệt rồi".

Lúc trước họ đã biết đội ngũ có cha của Thương Kiến Diệu nếu quả thực đã tới pháo đài Guest, xác suất cực lớn là để hỏi thăm chuyện về Konimis, hiện giờ chỉ là được xác nhận thôi.

Đương nhiên, bất kể thế nào, có thể xác nhận dù sao cũng là một chuyện tốt.

"Cụ thể liên quan đến phương diện nào?" Thương Kiến Diệu gặng hỏi.

Tương Bạch Miên muốn giành lời cũng không kịp.

Gittis cầm mảnh giấy vứt đi trên bàn và bút mực thép bên tay lên, nghiêm túc nói:

"Tôi đã hỏi rất nhiều người, đại đa số họ đều có sự hiểu biết về Konimis gần giống tôi, các anh có thể tùy tiện kéo một người bản địa hơn ba mươi tuổi trên đường lại, đều có thể hỏi ra tin tức tương tự, đội ngũ người Đất Xám lúc trước cũng không thể thu hoạch được nhiều hơn từ chỗ họ."

"Tôi nghĩ, chắc hẳn các cô sẽ không hứng thú với điều này."

"Không." Tương Bạch Miên khẽ lắc đầu: "Tôi vẫn hi vọng biết được rốt cuộc đội ngũ người Đất Xám kia đã từng hỏi vấn đề nào..."

Việc này cũng có thể đẩy ngược ra một vài chuyện.

Gittis gật đầu:

"Chủ yếu hỏi thăm họ biết gì về Konimis, trọng điểm là cư dân từ nơi đó đến pháo đài Guest giao dịch có từng đề cập tới những chuyện bất thường không, hiển nhiên, đội ngũ người Đất Xám kia không nhận được câu trả lời hài lòng."

"Đây coi như phần dôi ra của tiền đặt cọc, không cần trả thêm tiền."

Như thế còn tạm được... Long Duyệt Hồng cuối cùng cũng cảm nhận được giá trị từ tiền đặt cọc.

Gittis lại để lộ ra nụ cười hấp dẫn:

"Có điều, có năm người, tôi cho rằng họ biết nhiều hơn về Konimis, có rất nhiều dấu vết chứng minh điểm này, nhưng họ cũng chỉ cho tôi câu trả lời tiêu chuẩn, không khác lắm với những đối tượng được hỏi khác."

"Năm người nào?" Thương Kiến Diệu lại hỏi tới.

"Câu này cần trả thêm tiền." Gittis vẫn giữ nguyên vẻ mặt vừa rồi: "Một cái tên là hai đồng bạc kỵ sĩ, năm cái tên là mười đồng."

Mười đồng? Tương Bạch Miên nghe vậy thì cảm thấy ê răng.

Hiện giờ cộng toàn bộ số đồng kỵ sĩ bạc của "Tổ điều tra cũ" lại cũng mới được sáu đồng, chỉ gắng gượng đủ ăn trong hôm nay, mà tiền phòng và tiền điện có thể mấy hôm thanh toán một lần, chỉ cần không vượt qua số tiền thế chấp quá nhiều là được.

"Ngày mai chúng tôi mới có một nhiệm vụ, có thể nhận được tiền thưởng." Thương Kiến Diệu vô cùng tích cực, đề nghị: "Có thể cho thế chấp được không?"

"Mười đồng bạc kỵ sĩ cũng phải thế chấp?" Gittis dường như rất lâu rồi không thấy người nào như vậy: "Các anh định lấy cái gì thế chấp?"

Nhất thời, Tương Bạch Miên nghi ngờ Thương Kiến Diệu sẽ trả lời "đầu đạn hạt nhân".

Cô vội vàng giành trả lời:

"Một khẩu "Liên hợp 202"."

Cô lập tức lấy xuống một khẩu "Liên hợp 202" từ đai vũ trang của mình.

Ngoại trừ những loại vũ khí khá thông thường này, "Tổ điều tra cũ" thật sự không thể tìm ra vật phẩm nào thích hợp để thế chấp mà không dọa cho người ta hết hồn cả.

Nếu thực sự bí bách, họ chỉ có thể đưa lão Gnawa ra, coi như là đồ thế chấp.

Gittis cầm lấy khẩu súng, kiểm tra một chút rồi nói:

"Trong chợ đêm, một khẩu "Liên hợp 202" tốt có thể bán được từ 25 đến 30 đồng bạc kỵ sĩ, dùng nó thế chấp không có vấn đề gì."

"Đoàn bạch kỵ sĩ" rất thiếu thốn vũ khí, giá cả vũ khí ở đây cao hơn những chỗ thuộc "Công nghiệp liên hợp".

Lúc đi lại trên đường trong pháo đài Guest, thứ vũ khí mà "Tổ điều tra cũ" thường thấy nhất trên người bình thường chính là súng đạn ghém và súng săn đã được cải tạo.

"Chốt!" Thương Kiến Diệu mỉm cười.

Gittis dùng bút mực viết ra một loạt tên trên tờ giấy vụn, sau đó đưa cho Tương Bạch Miên.

Tuy vừa rồi chủ yếu là Thương Kiến Diệu trao đổi, nhưng cô gái bán thông tin này dường như đã nhạy bén nhận ra rốt cuộc ai mới là người cầm đầu.

Thương Kiến Diệu thò đầu đến gần vai Tương Bạch Miên, đọc thông tin được ghi bằng bút mực trên tờ giấy vụn kia:

"1. Phó đoàn trưởng đoàn kỵ sĩ bản địa, trợ lý của đại kỵ sĩ Havel, kỵ sĩ cao cấp Iman."

"2. Hội trưởng nghiệp đoàn thợ săn bản địa Franz."

"3. Hội trưởng hội liên hiệp khai thác mỏ bản địa Esther."

"4. Một người bán thông tin khác More."

"5. Thủ lĩnh đội buôn "Viễn hành giả" Smith."

Lúc "Tổ điều tra cũ" quây lại đọc tờ giấy vụn kia, Gittis dùng giọng điệu như đọc thuộc để nói:

"Cha của Iman là lãnh chúa tiền nhiệm của pháo đài Guest, một đại kỵ sĩ, đã qua đời vào bảy năm trước. Đội ngũ người Đất Xám lúc trước được xác định đã đến gặp cha của Iman, ông ta cũng có mặt ở đó, mà là con trai của người từng thống trị pháo đài Guest, một trong những người chủ đạo trong việc giao dịch với Konimis, tôi tin rằng ông ta biết không ít."

"Franz đã làm hội trưởng nghiệp đoàn thợ săn bản địa gần ba mươi năm, hiện giờ là thợ săn đứng đầu, chắc chắn biết không ít chuyện, có lý do để tin tưởng, đội ngũ người Đất Xám lúc trước cũng từng đến gặp ông ta."

"Trước khi Konimis còn chưa bị hủy diệt, từng có hợp tác thương mại khá mật thiết với pháo đài Guest chúng tôi, thậm chí Esther còn từng xây dựng một chi nhánh công ty ở đó, mỗi năm bỏ ra một nửa thời gian ở bên đó, may mắn là thời điểm tai họa giáng xuống không nằm trong một nửa thời gian đó."

"More là đối thủ cạnh tranh của tôi, ông ta đã già, dựa vào mạng giao thiệp vốn có cố gắng kiếm chút lương hưu, nhưng mười hai năm trước, ông ta vẫn còn là một người đàn ông trung niên tràn trề sức lực, biết rất nhiều chuyện không nên biết."

"Smith chính là thủ lĩnh của đội ngũ "Vô căn giả" mà các cô quen biết, đội buôn của ông ta tên là "Viễn hành giả", các loại giao dịch giữa chúng tôi và Konimis chủ yếu là vận chuyển qua lại, số lần ông ta đến Konimis nhiều hơn bất cứ người bản địa nào."

"Lúc trước chúng ta lại không tìm Smith hỏi chuyện này!" Thương Kiến Diệu bóp cổ tay, thở dài.

Đây chính là người anh em của anh, về phần bây giờ còn phải không thì phải xem tình hình.

Lúc trước sở dĩ "Tổ điều tra cũ" không hỏi, là vì còn chưa liên hệ đội ngũ của cha Thương Kiến Diệu với pháo đài Guest.

Gittis lại ngẩn ra vài giây rồi mới lên tiếng:

"Các cô có thể tự mình đến gặp năm người này, hỏi những chuyện tương ứng, cũng có thể nhờ tôi hỗ trợ, nhưng muốn cạy được miệng của họ, tôi phải tìm được đầy đủ lợi thế, cho nên giá cả sẽ không thấp, mỗi người một đồng vàng đại kỵ sĩ."

Chỉ một đồng vàng đại kỵ sĩ? Tương Bạch Miên lại cảm thấy lần này Gittis ra giá quá rẻ.

Không phải là giá trị một đồng vàng đại kỵ sĩ thấp, nhiệm vụ pho tượng Bồ Đề mới treo thưởng có năm mươi đồng vàng đại kỵ sĩ, đã thu hút một lượng lớn thợ săn di tích tới, rất nhiều người còn cảm thấy nếu quả thật có thể lấy được toàn bộ số tiền thưởng, cuộc đời sau này không cần phải sầu lo nữa.

Bởi vì tiền có thể sinh ra tiền, đôi khi nhanh hơn súng, đôi khi chậm hơn súng.

Đương nhiên, đôi khi nó còn có thể chạy sang nhà người khác.

Sở dĩ Tương Bạch Miên cảm thấy rẻ, là vì những người có cấp bậc như Iman, Esther, muốn dựa vào một đồng vàng đại kỵ sĩ để cạy miệng họ thì tuyệt đối không có khả năng.

Họ còn thiếu một đồng vàng đại kỵ sĩ hay sao?

Từ kẽ ngón tay họ lọt bừa ra một ít cũng không chỉ có chút xíu tiền ấy!

Gittis có biện pháp không theo lẽ thường nào đó? Tương Bạch Miên vừa suy tư, vừa cười nói với Gittis:

"Để chúng tôi tự mình thử xem đã, nếu không được thì sẽ đến tìm cô."

"Được." Gittis không bất ngờ trước đáp án này, người bình thường dường như đều sẽ lựa chọn như thế.

"Hai chuyện khác thì sao?" Tương Bạch Miên hỏi.

Gittis hồi tưởng một hồi rồi nói:

"Về chuyện pho tượng Bồ Đề, hiện giờ chưa có thông tin nào khác ngoài tài liệu của nghiệp đoàn thợ săn."

"Lô hàng hóa mà đội buôn của Smith vận chuyển lúc trước còn có một phần đến từ Esther, cụ thể là cái gì, tạm thời không rõ lắm. Tin tức này đáng giá mười đồng bạc kỵ sĩ, tôi sẽ tính vào đồ thế chấp."

Esther... Đám người Tương Bạch Miên thầm lặp lại cái tên này.

"Còn có chuyện gì khác không?" Gittis hỏi.

Sau khi nhận được câu trả lời phủ định, cô ta lại rơi vào trạng thái thất thần quen thuộc.

Thương Kiến Diệu ra khỏi khách sạn, vội vàng đề nghị:

"Chúng ta đi tìm Smith trước đi, chỗ ông ta dễ ra tay nhất."

Tương Bạch Miên mỉm cười trấn an:

"Không cần gấp gáp như vậy, còn chưa ăn sáng đâu."

"Ừm, chỗ Smith hẳn không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nào, đợt lát nữa có thể đi hỏi xem sao, bốn người còn lại chúng ta đợi ngày mai hoàn thành nhiệm vụ xong rồi tính."

"Được." Thương Kiến Diệu không có ý kiến.

Nhưng, sau khi họ tùy tiện ăn sáng, bắt đầu đi tìm đội buôn "Viễn hành giả" thì chuyện ngoài ý muốn vẫn xảy ra.

Smith dẫn theo đội ngũ "Vô căn giả" của mình vận chuyển một lô hàng hóa đến một điểm tụ cư ở phía đông nam, họ đã xuất phát được mấy ngày, khoảng năm ngày nữa mới quay về.

Thương Kiến Diệu rất thất vọng vì chuyện này, chỉ đành trở lại khách sạn, kiên trì chờ đợi.

Lại qua một ngày, "Tổ điều tra cũ" đã sạc đầy tất cả pin tính năng cao, ai nấy đều rất tự tin.

Cốc cốc cốc!

Sáng sớm, Spant đến gõ cửa phòng họ.

"Có thể xuất phát chưa?" Anh ta liếc nhìn Gnawa cao to rắn chắc mang đầy xúc cảm kim loại, cảm thấy nhiệm vụ lần này sẽ vô cùng đơn giản.

Chỉ cần kẻ địch có mắt, đều không thể phớt lờ sự tồn tại của một vật phẩm nguy hiểm thế này!

Để so sánh, bốn nhân loại kia chỉ là hàng đi kèm.

Họ may mắn thật đấy, lúc nào mới có thể sở hữu một người máy thông minh thuộc về riêng mình đây... Nếu vậy, mình có thể tích góp tiền, mua thuốc loại hình mới nhất, hiệu quả nhất, phạm vi lựa chọn cũng rộng hơn... Ánh mắt Spant đảo qua đám người Tương Bạch Miên, trong lòng dâng lên chút hâm mộ và ghen tị.

Thương Kiến Diệu sờ bụng mình, nghiêm túc hỏi:

"Có bữa sáng miễn phí không?"

Spant không hề bất ngờ vì câu hỏi này, anh ta bật cười ha ha:

"Có!"

"Tôi cũng chưa ăn sáng."

Thợ săn di tích ấy mà, thói quen đều là có thể ăn bớt được chút nào hay chút ấy.

Thương Kiến Diệu thỏa mãn gật đầu, gọi đám người Tương Bạch Miên:

"Lên đường thôi!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận