Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 528: Xỉ than đá

Tương Bạch Miên liếc nhìn Thương Kiến Diệu, thấy trên mặt anh mang vẻ mong chờ, bèn cân nhắc rồi nói:

"Nếu như mời thì có thể cân nhắc tham gia."

Cô dùng từ rất cẩn thận, chỉ nói là cân nhắc.

Mà kết quả cân nhắc phải xem xét tình huống lúc đó và diễn biến của sự việc.

Thương Kiến Diệu thỏa mãn gật đầu, không hỏi lại.

Sau khi Long Duyệt Hồng và Bạch Thần lên lên xuống xuống, quả thật cũng có chút mệt mỏi, bèn lần lượt đi vào phòng ngủ khác nhau.

Lúc này, Tương Bạch Miên dặn dò một câu:

"Đừng đóng cửa."

"Hả?" Long Duyệt Hồng nhất thời mờ mịt.

Tương Bạch Miên cười giải thích:

"Tôi sợ trên người các anh vẫn còn tàn dư ảnh hưởng, nên phải luôn luôn chú ý đến trạng thái của hai người."

"Nếu cảm thấy thỉnh thoảng chúng tôi lại theo dõi sẽ khó ngủ thì có thể lựa chọn để "Ngọc số mệnh" làm tổng vệ sinh."

Thương Kiến Diệu nhìn Long Duyệt Hồng, giọng nói dần trở nên âm trầm:

"Tôi sợ lúc ngủ anh đột nhiên giơ tay lên tự bóp chết mình."

"Anh xem quá nhiều tư liệu giải trí của thế giới cũ rồi!" Long Duyệt Hồng nói xong cũng không dám lơ là tình huống như thế, vô cùng thành thật mở rộng cửa phòng ngủ ra thêm chút.

Đợi đến khi hắn và Bạch Thần đều đi ngủ, Tương Bạch Miên đứng dậy nói với Thương Kiến Diệu và Gnawa:

"Chúng ta nghiên cứu những thứ thu thập được từ hiện trường trước."

Vừa nói, cô vừa lấy cái túi nhỏ đựng đầu lọc thuốc lá ra, bỏ lên bàn ăn.

Căn phòng mà "Tổ điều tra cũ" thuê ở khu Hồng Cự Lang có tổng cộng ba phòng ngủ và một phòng khách, một phòng vệ sinh, giá cũng không rẻ, nhưng có kinh phí hoạt động nên họ không keo kiệt ở phương diện này.

Gnawa cũng lấy ra một đống vật phẩm đựng trong túi zipper ra, dùng ánh sáng đỏ trong mắt quét một vòng.

"Đây là cái gì?" Thương Kiến Diệu nghênh ngang ngồi xuống, nhấc một cái túi zipper lên.

Bên trong có hai viên màu đen.

"Tôi từng phân tích rồi, chắc là xỉ than đá." Gnawa cũng kéo ghế tới, chậm rãi ngồi xuống.

Đương nhiên, ông ta đã đo lường tải trọng của cái ghế này, để hai chân đỡ một phần trọng lượng cơ thể.

"Tìm được ở đâu?" Tương Bạch Miên cũng ngồi xuống.

Gnawa giải thích tỉ mỉ:

"Có một vài vết chân giẫm lên bụi cây và tảng đá, thứ này lấy được từ đó."

"Những thứ này cũng vậy."

Ông ta đẩy một cái túi zipper khác ra.

Bên trong túi là bùn đất màu đen kịt, nhìn có vẻ bình thường, không có gì đặc thù.

Không đợi Tương Bạch Miên hỏi, Gnawa nói ra nguyên nhân:

"Màu sắc của chúng đậm hơn bùn đất trong rừng, cũng không quá giống bùn đất ở ngoại ô phía nam, hơn nữa, tôi đã kiểm tra chúng, chúng có phóng xạ vi lượng."

"Thông qua so sánh, chúng có hơn 95% khả năng là đến từ khu phế tích bờ bắc sông Hồng Hà."

Tương Bạch Miên gật đầu như có điều suy nghĩ:

"Nói cách khác, lần gần đây nhất "cha xứ" đổi giày, ra khỏi thành phố, đi đến bắc bờ sông..."

"Số xỉ than đá này giẫm phải ở đâu?

Trong lúc lẩm bẩm, cô nhớ ra lúc đi dạo quanh thành phố Ban Sơ đã quan sát được một vài hiện tượng: Khu Thanh Cảm Lãm thường hay bị cúp điện, hơn nữa mức độ tiền điện cũng không thấp, cho nên các công dân ở tầng áp chót và các nô lệ thích dùng xỉ than đá để làm than tổ ong, than củi chất lượng thấp và củi giá rẻ để nhóm lửa, nấu cơm, sưởi ấm.

Điều này khiến cho khu Thanh Cảm Lãm gần sông Hồng Hà có nhiều xưởng than tổ ong, nếu đi qua những nơi đó, đạp phải một ít xỉ than đá là chuyện có xác suất rất lớn.

Cũng giống vậy, xưởng than đá ở bờ bắc sông Hồng Hà, khu công xưởng ngoại ô phía tây thành phố Ban Sơ, đều có môi trường tương tự.

"Quá nhiều khả năng." Tương Bạch Miên tự mình trả lời: "Khả năng lớn nhất là "cha xứ" thật gần đây đã đi ngang qua một công xưởng than đá nào đó ở bờ bắc sông Hồng Hà."

Gnawa bổ sung:

"Không loại trừ khả năng "cha xứ" thật đã giẫm phải ở khu Thanh Cảm Lãm, nơi này có rất nhiều công dân tầng áp chót kiêm thợ săn di tích, bình thường họ ra vào khu phế tích bờ bắc, bất giác mang theo một ít bùn đất về là rất bình thường, mà đường Thiết Huân Chương cũng không cách cảng xa lắm."

Những xưởng than tổ ong cũng như vậy.

"Ý của ông là, "cha xứ" thật đã giẫm phải trong lúc theo dõi chúng ta?" Tương Bạch Miên dễ dàng hiểu được ý của Gnawa.

Gnawa di chuyển cái cổ kim loại lên xuống:

"Có khả năng nhất định."

"Còn một khả năng khác." Thương Kiến Diệu cũng lập tức nói theo.

"Là gì?" Tương Bạch Miên muốn xem xem người này có suy nghĩ thần kỳ gì.

Chưa biết chừng có thể mang đến linh cảm cho cô.

Thương Kiến Diệu nói với vẻ thành thật:

"Cha xứ thật có thể làm thuê trong một xưởng than đá ở khu phế tích bờ bắc."

Tương Bạch Miên đầu tiên không nói gì, sau đó bật cười: "Giáo dục phản tri thức đã phát triển đến mức cần lãnh đạo cao cấp như "cha xứ" thật đi làm thuê nuôi đám tín đồ từ bỏ đầu óc rồi ư?"

"Sức khỏe của "cha xứ" thật không tốt có thể là do làm thuê quá cực khổ." Thương Kiến Diệu suy đoán thêm một bước.

Tương Bạch Miên tưởng tượng lại cảnh tượng đó, cố gắng không để bản thân cười ra tiếng.

Hình tượng bí ẩn, nguy hiểm của "cha xứ" thật lập tức sụp đổ.

Xỉ than đá, đất khô cằn có thể chứng tỏ điều gì, Tương Bạch Miên, Gnawa và Thương Kiến Diệu thảo luận một phen, nhưng không thu được phương hướng điều tra rõ ràng, chỉ có thể quyết định sau đó sẽ bỏ chút thời gian dạo quanh mấy địa điểm nghi ngờ một chút.

Lúc Tương Bạch Miên chuyển đường nhìn về phía các túi zipper khác, cô hơi cau mày nói:

"Vừa mới nói rằng "cha xứ" thật có khả năng theo dõi chúng ta, nếu không thì không thể nào nắm giữ được hành tung của Tiểu Bạch và Tiểu Hồng một cách chính xác, kịp thời tìm ra họ, "thôi miên" họ, nhưng tôi đã nhiều lần suy xét, cảm thấy chúng ta không hề bại lộ hành tung."

"Mỗi một khâu chúng ta đều chú ý: không trực tiếp đi xung quanh trang trại điều tra, lúc quay lại, bất kể là có phát giác ra điều gì hay không, cũng đều nghiêm túc hoàn thành khâu phản theo dõi cần thiết này, ngoại hình xe cộ của chúng ta khá bình thường, không nói đến chuyện đặc biệt... Với sự cảm ứng cùng năng lực trinh sát của tôi và Thương Kiến Diệu, thực sự sẽ bị "cha xứ" thật lặng lẽ theo dõi mà không phát hiện ra bất cứ dấu hiệu nào sao?"

"Cha xứ thật cùng lắm là từ trong trí nhớ của Thân Khuê biết được mấy người chúng ta đang điều tra chuyện trang trại nhà họ Triệu, cũng từ một vài người nằm vùng ở thành phố Cỏ Dại biết được lúc đầu ai là người đã phá hủy kế hoạch của hắn.'

Thương Kiến Diệu lại đưa ra một khả năng khác:

"Có lẽ theo dõi chúng ta là cường giả của "Giáo dục phản tri thức" cấp bậc "Hành lang tâm linh"."

"Phạm vi cảm ứng của hắn lớn hơn chúng ta, chưa biết chừng có thể nhớ được các đặc điểm không cùng ý thức, có thể theo dõi ở cự lý khá xa."

Tương Bạch Miên có chút buồn cười:

"Trên lý thuyết là có thể, nhưng, một người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" phải làm như thế sao?"

"Hấn trực tiếp ra tay tập kích không phải là được rồi sao?"

Nói đến đây, Tương Bạch Miên "ơ" một tiếng, bởi vì cô nhớ ra sự tồn tại của Gnawa.

Có một người máy thông minh như thế ở bên cạnh, người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" tập kích bất ngờ chưa chắc đã có hiệu quả, chưa biết chừng còn bị đánh một trận tơi bời.

Dù sao năng lực có thể ảnh hưởng đến người máy thông minh cũng không thường thấy.

Tương Bạch Miên bổ sung:

"Ý của tôi là, năng lực của người thức tỉnh phần lớn đều kỳ dị, cổ quái, khó đề phòng, đến cấp bậc "Hành lang tâm linh", hoàn toàn có thể đùa giỡn chúng ta trong lòng bàn tay trong tình huống không ra mặt, khiến lão Gnawa ngay cả kẻ địch cũng không phát hiện ra được, chỉ có thể trơ mắt nhìn chúng ta bị ảnh hưởng, xuất hiện nguy cơ."

"Nếu nói hắn vì không muốn chúng ta phá hỏng kế hoạch chia rẽ nội bộ thành phố Ban Sơ, thì sau đó hẳn là nên tự mình đứng ra, chứ không phải để "cha xứ" thật tùy ý thử, để chúng ta trở nên cảnh giác hơn."

"Có lẽ cái giá phải trả của hắn." Thương Kiến Diệu chỉ vào đầu mình: "Suy nghĩ không bình thường."

Họ lại thảo luận thêm một hồi nữa, vẫn không nghĩ ra cách giải thích hợp lý, đành phải tiếp tục kiểm tra các đầu mối thu thập được từ hiện trường, xem có thể thu hoạch được gì không.

"Không có vết tính mang tính quyết định." Tương Bạch Miên thở dài nói: "Chỉ đành chờ mong có thể xét nghiệm được đầu lọc kia ra điều gì đó."

Cô định thông qua hệ thống tình báo của công ty, tìm một phòng thí nghiệm đáng tin cậy để làm chuyện này, tránh để "Giáo dục phản tri thức" biết được ở mức độ lớn nhất.

Thời gian sau đó, ba người in tư liệu đã soạn lúc trước, chỉnh sửa biên soạn một quyển giáo trình nhập môn tiếng Đất Xám.

Đến ba giờ chiều, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần tỉnh lại, gia nhập vào đội ngũ này, bận đến tận sẩm tối.

"Ăn gì nhỉ?" Long Duyệt Hồng thu lại giấy trên bàn, đưa ra câu hỏi thiên cổ này.

"Mỳ?" Tương Bạch Miên cân nhắc rồi nói: "Ở thành phố Ban Sơ vài ngày rồi, đột nhiên hơi muốn ăn mỳ."

Bạch Thần hất cho cô một chậu nước lạnh:

"Thành phố Ba Sơn có rất ít nơi bán mỳ, trừ phi là đường phố có người Đất Xám tụ tập, nhưng phần lớn đều ở khu Thanh Cảm Lãm."

"Chúng ta có bột mỳ dự trữ, có thể tự mình làm." Gnawa lên tiếng nói.

"Được." Thương Kiến Diệu lập tức phấn khởi.

Không lâu sau, bốn người gốc các-bon của "Tổ điều tra cũ" vây quanh bàn ăn, nhìn Gnawa đeo tấm vải màu trắng lên là tạp dề, thành thạo chuẩn xác hòa bột, nhào bột, cán dẹt, cắt thành từng sợi mỳ.

Toàn bộ quá trình này không thể gọi là đẹp mắt, nhưng tuyệt đối sinh động lưu loát như nước chảy mây trôi.

"Thật là lợi hại." Long Duyệt Hồng khen ngợi Gnawa.

Đôi mắt Gnawa lóe lên ánh sáng đỏ hai phát:

"Lúc trước tôi có tải xuống một vài video dạy nấu ăn, muốn giống con người hơn, không ngờ hôm nay lại có thể phát huy tác dụng."

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay cho "đầu bếp" Gnawa.

Long Duyệt Hồng do dự một chút, quyết định vỗ tay theo, tăng lòng tin cho lão Gnawa.

Mà lúc này, Bạch Thần đã vỗ tay rồi.

Người duy nhất không nhúc nhích chính là Tương Bạch Miên, cô dường như đang trầm tư cái gì đó.

Thương Kiến Diệu lúc này đưa tay vẫy vẫy trước mặt cô.

Tương Bạch Miên lập tức tỉnh táo lại, cân nhắc nói:

"Tôi vừa nghĩ tới một địa điểm có khả năng khiến chúng ta bị "Giáo dục phản tri thức" để mắt đến."

"Chỗ nào?" Bạch Thần và Long Duyệt Hồng đồng thanh hỏi.

Vẻ mặt Tương Bạch Miên dần nghiêm túc:

"Phủ của tướng quân Forcas."
Bạn cần đăng nhập để bình luận