Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 539: Công việc mới

Không đợi Thương Kiến Diệu đáp lại, Tương Bạch Miên đã tự bồi thêm một câu:

"Xem ra "Giáo dục phản tri thức" chủ định tấn công tướng quân Forcas, giáo phái "Dục Vọng Chí Thánh" sẽ nhắm vào quan giám sát Alexander. Bọn họ tiến hành song song, chỉ cần một bên thực hiện được, thì thế cục ở thành phố Ban Sơ sẽ trượt xuống vực sâu không thể vãn hồi."

Thương Kiến Diệu gật đầu:

"Vì sao không làm ngược lại?"

Không biết tên này sao lại nghĩ ra vấn đề kỳ quặc như thế, Tương Bạch Miên thuận miệng nói:

"Có lẽ tướng quân Forcas không có dục vọng thê tục, không dính bả độc của giáo phái "Dục Vọng Chí Thánh"..."

Nói đến đây, cô mỉm cười, dường như cảm thấy nói xấu sau lưng tướng quân Forcas như thế không được tốt lắm.

Hơn nữa, với một vài năng lực của người thức tỉnh trong giáo phái "Dục Vọng Chí Thánh", cho dù đối mặt với hoạn quan, cũng có thể đốt lên ngọn lửa dục vọng trong người bọn họ, cùng lắm là không có chỗ chút ra.

Dừng một chút, Tương Bạch Miên nghiêm mặt nói:

"Alexander là một trong hai người đứng đầu thành phố Ban Sơ, lực lượng an ninh bên cạnh chắc chắn vượt xa tướng quân Forcas, chỉ có đánh vào tầng lớp quý tộc, có thể cùng mục tiêu, ha ha, "đánh" thành một đống, thì giáo phái "Dục Vọng Chí Thánh" mới có cơ hội, tương tự, rõ ràng "Giáo dục phản tri thức" cũng đã xâm nhập vào phủ tướng quân Forcas không ít thời gian, địa lợi, nhân hòa cũng không thiếu."

"Đánh" trong đánh thành một đống của cô chính là ám chỉ chuyện kia.

Thương Kiến Diệu một lần nữa cầm kính viễn vọng lên, mục tiêu là mấy nhà vệ sinh công cộng.

Tương Bạch Miên không ngăn cản anh, tự cảm thán:

"Cũng may chúng ta không tham bát bỏ mâm, vừa phát hiện ra đầu mối khác đã vứt bỏ bên này."

Lúc nói chuyện, cô vẫn luôn quan sát chiếc xe màu xanh thẫm đã được cải trang kia.

Cô vừa nhớ biển số xe "A125" thuộc về Viện nguyên lão, vừa chú ý mật thiết đến hướng đi của mục tiêu.

Chiếc xe việt dã màu xanh thẫm nghi là bên trong có một "cha xứ" giả khác lái qua phủ của tướng quân Forcas, đến ngã tư phía trước thì rẽ trái.

Nó đi nửa vòng lớn, tiến vào khu vực cửa sau của phủ tướng quân Forcas.

Đó là góc chết của tầm nhìn của Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu.

Khoảng gần mười phút, chiếc xe việt dã màu xanh lục đã được cải trang này lại một nữa xuất hiện trong tầm mắt hai người, rời khỏi khu Kim Bình Quả từ một con đường khác với tốc độ không nhanh không chậm.

"Cha xứ thật phái con rối ra liên lạc với người của "Giáo dục phản tri thức" đang ẩn náu bên trong phủ?" Tương Bạch Miên như có điều suy nghĩ, gật đầu một cái.

Thương Kiến Diệu cũng thở dài theo:

"Nhà vệ sinh công cộng của khu Kim Bình Quả có mức độ sử dụng không cao."

Hoàn toàn không thể so với khu Thanh Cảm Lãm, nhưng mức độ bao phủ nhà vệ sinh công cộng ở nơi này lại vượt xa khu Thanh Cảm Lãm, gần như con phố nào cũng có."

"Cha xứ thật hiện giờ cũng không có ở bên cạnh, chẳng lẽ còn cần chạy đi ngàn dặm để đi vệ sinh?" Tương Bạch Miên bật cười một tiếng.

Cô chợt rơi vào trầm tư, lẩm bẩm như tự nói:

"Nếu anh là "cha xứ" thật, sau khi nhất định phải tham gia vào kế hoạch ám sát tướng quân Forcas, anh sẽ làm thế nào?"

"Dùng phong cách làm việc của "cha xứ" thật, cân nhắc từ thói quen hành sự, chứ không phải của anh..."

Thương Kiến Diệu nhất thời nghiêng người về phía trước, giơ tay lên che miệng, ngáp dài một cái.

"..." Tương Bạch Miên thiếu chút nữa cạn lời: "Không phải anh mô phỏng bề ngoài của ông ta!"

Thương Kiến Diệu một lần nữa thẳng người lên, bày ra tư thế suy nghĩ:

"Cha xứ thật là một người cẩn thận lại xảo quyệt."

"Đúng, ông ta muốn làm một chuyện lớn như thế, cho dù chỉ là người phụ tá, tất nhiên cũng sẽ nắm rõ ràng tất cả các phương diện." Tương Bạch Miên phụ họa: "Đứng ở góc độ của ông ta, tôi sẽ làm thế nào đây? Ừm... Cho dù có con rối phụ trách liên lạc, quan sát quang cảnh xung quanh, hiểu biết về động tĩnh của các phương diện, tôi cũng không yên tâm lắm, bởi vì đôi mắt của con rối không thể thay thế được mắt của tôi, tai của con rối không thể thay thế được tai của tôi, tin tức mà họ thu thập rất có thể bỏ quên một vài chi tiết then chốt... Đây là những suy nghĩ ắt sẽ sinh ra trong đầu những người cực kỳ tự phụ, cực kỳ cẩn thận."

Thông tin cực kỳ tự phụ này đến từ "cha xứ" giả Quách Chính ở thành phố Cỏ Dại, trí nhớ của hắn chỉ hơi bị bóp méo, một khi hiệu quả "thôi miên" bị giải trừ, lập tức biết mình là "cha xứ" giả, chứ không kiên trì cho rằng mình là "cha xứ" thật, dựa theo cách nói của hắn, là vì "cha xứ" thật không cho phép "cha xứ" giả trở thành "cha xứ" thật, cho dù chỉ là ở trong trí nhớ cũng không được.

Cũng giống vậy, tên "cha xứ" giả Sandel lúc trước cũng gặp trường hợp tương tự.

Ký ức hắn bị bóp méo chỉ là để che giấu sự tồn tại của "cha xứ" thật, cho hắn một cảnh tượng mình trở thành "cha xứ" giả, một khi hiệu quả "thôi miên" bị Thương Kiến Diệu phá hỏng, hắn lập tức biết rõ mình là "cha xứ" giả.

Thương Kiến Diệu suy nghĩ một chút rồi nói:

"Một người tự phụ lại cẩn thận như thế, rất có thể sẽ tự mình đến hiện trường kiểm tra một lần."

Tương Bạch Miên khẽ gật đầu:

"Ông ta hẳn là sẽ quan sát một chút, để xác nhận các chi tiết, nhưng xác suất lớn là không trực tiếp ra mặt."

"Mà nếu không trực tiếp ra mặt, có thể tự mình quan sát được tình huống, vậy chỉ có thể, chỉ có thể..."

Nói đến đây, Tương Bạch Miên nhướng mày.

Thương Kiến Diệu mỉm cười:

"Chỉ có thể giống như chúng ta bây giờ!"

Ở một nơi khá xa, lợi dụng địa hình và công cụ để quan sát, theo dõi!

Như vậy còn có thể phát hiện ra con rối có bị người ta theo dõi không.

"Đúng vậy!" Tương Bạch Miên đột nhiên phấn khởi.

Cô chỉ vào sàn nhà nói:

"Phải chăng "cha xứ" thật cũng đang ở trong tòa nhà này?"

"Hoặc là..." Cô lấy bản đồ vẽ tay ra, chỉ vào mấy ký hiệu bên trên: "Trong mấy tòa nhà chúng ta đã chọn?"

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay.

Tương Bạch Miên không để ý tới anh, thong thả lùi lại vài bước nói:

"Còn phải thêm vào mấy tòa nhà chúng ta loại trừ lúc trước, chúng có thể không cao lắm, nhưng cự ly gần hơn, mà "cha xứ" thật lại không giống chúng ta, cần lo lắng bị "Giáo dục phản tri thức" phát hiện."

Cô vừa nói đến đây, Long Duyệt Hồng, Gnawa và Bạch Thần đã nghỉ ngơi xong tiến vào căn phòng thuê này, chuẩn bị thay ca cho họ.

"Tổ trưởng, có thu hoạch?" Long Duyệt Hồng rõ ràng cảm giác được tinh thần của Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu được nâng cao.

Tương Bạch Miên mỉm cười nói lại kết quả quan sát được và suy đoán phân tích lúc trước, cuối cùng nói:

"Cha xứ thật rất có khả năng cách chúng ta gần đến mức trước nay chưa từng có."

"Vậy phải làm thế nào để xác định "cha xứ" thật ở trong tòa nhà nào, đi tìm từng tòa nhà một?" Long Duyệt Hồng cũng kích động theo, đưa ra vấn đề mấu chốt.

"Đây là một cách, nhưng tòa nhà có điều kiện phù hợp không ít, phòng cũng nhiều, kiểm tra lần lượt từng phòng sẽ tiêu tốn rất nhiều thời gian." Tương Bạch Miên cân nhắc rồi nói: "Chỉ tốn thời gian còn may, lần lượt kiểm tra sẽ gây ra động tĩnh không nhỏ, tôi sợ khiến "cha xứ" cảnh giác, đánh rắn động cỏ."

Bạch Thần suy tư rồi nói:

"Ngồi chờ ngoài mỗi tòa nhà hai hôm, quan sát người ra vào, tìm kiếm mục tiêu có ngoại hình phù hợp với "cha xứ" thật?"

"Mục tiêu cần phải đi mua nguyên liệu nấu ăn, mua vật phẩm nâng cao tinh thần, hai ba hôm nhất định phải ra ngoài một lần." Gnawa tỏ ý tán thành.

"Vì sao chứ?" Thương Kiến Diệu tỏ ý phản đối: "Dù sao ông ta cũng có con rối, để họ mua giúp, dùng cách tiếp sức đưa tới là được."

Giống như cách "cha xứ" giả Sandel lấy video trong camera giám sát ở "ổ sói" lúc trước, qua tay từng người, tầng tầng che giấu.

"Với sự cẩn thận của "cha xứ" thật, sau khi vào khu vực quan sát, xác suất lớn sẽ lựa chọn không ra ngoài nữa, để "người khác" đưa vật phẩm thiết yếu đến, ha ha, dù sao trong các căn nhà thuê đều có sẵn nhà vệ sinh, à, họ thích gọi là phòng tắm." Trong quá trình vừa tự hỏi vừa phân tích, trên mặt Tương Bạch Miên dần lộ ra nụ cười.

Cô nhìn quanh một vòng, nói:

"Tôi biết phải làm sao để tìm ra được "cha xứ" thật rồi!"

"Làm sao tìm được?" Long Duyệt Hồng vô cùng phối hợp, hỏi.

Tương Bạch Miên ngừng cười, nghiêm túc nói:

"Đến phòng để rác của mấy tòa nhà, tìm vật phẩm bên trong."

"Cha xứ thật bị khó ngủ, tinh thần cũng luôn trong trạng thái suy nhược, trong trạng thái này, sức chịu đựng đối với hoàn cảnh sinh hoạt chắc chắn sẽ giảm xuống, đặc biệt là lúc ông ta thử nghỉ ngơi, chắc chắn có yêu cầu cực cao về mức độ yên tĩnh của căn phòng, mùi vị tương ứng, mà bây giờ thời tiết đang dần nóng lên, rác để lâu trong phòng tất nhiên sẽ có mùi lạ, "cha xứ" thật cũng sẽ không để nó ở trong phòng."

"Đương nhiên, cách mà ông ta lựa chọn khả năng cao là "thôi miên" hàng xóm, để họ giúp mình đổ rác."

Dừng một chút, Tương Bạch Miên tổng kết:

"Chỉ cần chúng ta đồng thời tìm thấy đầu lọc thuốc lá hiệu Cờ Xí và giấy bọc kẹo "Ralph" các thứ trong phòng để rác, thì có thể sơ bộ xác định "cha xứ" thật ở trong tòa nhà nào!"

Khu vực bên cạnh khu Kim Bình Quả, người ăn kẹo "Ralph" chắc chắn vẫn có một vài, nhưng hút thuốc lá hiệu Cờ Xí thì gần như không có mấy.

Thứ đó thuộc về những người lao động nặng ở khu Thanh Cảm Lãm.

Lục rác... Long Duyệt Hồng vừa tưởng tượng ra hình ảnh đó, vừa đáp lại:

"Vâng, thưa tổ trưởng!"

Posen mặc áo jacket cũ nát nhìn hai người một nam một nữ mặc quần áo bình thường đeo mặt nạ kỳ quặc trước mặt, có chút nao núng lùi về sau mấy bước.

Từ khi chút điền thổ cuối cùng ở vùng ngoại ô bị sát nhập, hắn liền trở thành người nhặt ve chai ở khu Kim Bình Quả.

Nơi này khác với các khu khác, dân cư thường có đồ ăn thừa, coi là rác mà ném đi, khiến hắn có thể lấp đầy bụng, đồng thời trong rác cũng không thiếu những vật phẩm có giá trị ở khu Thanh Cảm Lãm, Posen thường có thể dùng chúng để đổi lấy chút Cass hoặc là Drasser.

"Không cần lo lắng, chúng tôi tới giúp anh." Thương Kiến Diệu vì vấn đề mùi mà phải đeo mặt nạ chống độc nghiêm túc nói: "Một mình anh lục rác quá lãng phí thời gian."

Posen không nói gì, trên mặt hiện vẻ đề phòng.

Thương Kiến Diệu ngồi xổm xuống, lật ra mấy tờ giấy bị vò thành cục, tiện tay mở ra xem, sau đó ném cho Posen:

"Vẫn chưa dùng nhiều, anh có thể cầm về làm ghi chép."

Posen không dám nhận, nhưng do dự không muốn rời đi, bởi vì trong phòng đựng rác này rất có thể thu hoạch được đồ ăn.

Lúc này, Tương Bạch Miên đeo găng tay nghiêng đầu liếc nhìn Thương Kiến Diệu:

"Làm việc của anh đi."

"Thuận tiện thôi mà." Thương Kiến Diệu nhấn mạnh bản thân cũng không lãng phí thời gian.

Posen thấy đôi nam nữ tự làm việc của mình, không quan sát mình nữa, chần chừ một chút rồi lấy dũng khí gia nhập vào đội ngũ của họ.

Đây không chỉ là công việc, còn là cuộc sống.
Bạn cần đăng nhập để bình luận