Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 396: Tìm người

Nghe Lehman nói, Tương Bạch Miên đeo mặt nạ cười một tiếng:

"Thật là trùng hợp."

Dừng một chút, cô lại bổ sung một câu:

"Lúc trước tôi còn tưởng rằng ủy tác của ông có liên quan đến "Công nghiệp liên hợp", cần chúng tôi đến nơi khác."

Lehman thấy tiểu đội thợ săn di tích có lai lịch thần bí này tỏ ra thân thiện, cũng nở nụ cười:

"Nếu các cô bằng lòng, tôi cũng có rất nhiều ủy thác liên quan đến "Công nghiệp liên hợp"."

Thương Kiến Diệu hăng hái hỏi:

"Có cái gì?"

Đây không phải chỉ là một câu nói khách sáo thôi sao... Lehman nhất thời nghẹn lời.

Chuyện phía "Công nghiệp liên hợp", hắn ta vẫn luôn tôn thờ "bản lĩnh giỏi không bằng quan hệ tốt".

Tương Bạch Miên thầm cười một tiếng, vừa chỉ huy Long Duyệt Hồng tiếp tục làm cơm cùng Bạch Thần, vừa nói với Lehman:

"Ông nói một chút về nhiệm vụ kia đi, nhưng chưa chắc chúng tôi đã nhận."

Phù... Lehman thở phào nhẹ nhõm:

"Là như thế này, lúc tôi còn là một viên chức trong xí nghiệp công nghiệp quân sự trực thuộc "Công nghiệp liên hợp", được một thợ săn di tích cứu."

"Anh ta tên là Halmir, nhỏ tuổi hơn tôi một chút, kỹ thuật bắn rất tốt, đấu tay đôi cũng xuất chúng, là thợ săn thâm niên."

"Sau đó, chúng tôi hay chạm mặt, anh ta giúp đỡ tôi rất nhiều, tôi cũng hay ủy thác nhiệm vụ cho anh ta, để anh ta sống cũng không tệ lắm..."

Sau khi kể sơ qua chuyện cũ, Lehman nói:

"Nói chung, anh ta là người bạn tốt nhất của tôi."

"Anh ta làm sao rồi?" Tương Bạch Miên hỏi.

Long Duyệt Hồng đang giúp Bạch Thần nấu cơm cũng dỏng tai lên nghe.

Chuyện này nghe có vẻ thú vị.

Vẻ mặt Lehman chợt trở nên nghiêm trọng:

"Anh ta mất tích rồi."

"Khoảng gần một năm trước, anh ta mất tích ở chợ Đá Đỏ."

"Trước khi mất tích, anh ta có nói gì với ông không?" Người hỏi câu này không phải Tương Bạch Miên, mà là Thương Kiến Diệu một tay khoanh trước ngực, một tay vuốt cằm.

Anh chỉ thiếu một ống tẩu nãu là có thể bắt chước thám tử trong kịch truyền thanh.

Lehman chậm rãi thở hắt ra:

"Điểm tụ tập mà anh ta xuất thân bị người ta tập kích, anh ta còn sống, chỉ có em gái bị bắt đi, trở thành nô lệ."

"Anh ta vẫn luôn đi tìm tung tích của em gái mình. Có một hôm, anh ta vui mừng nói cho tôi biết, anh ta đã tìm được manh mối, xác định em gái mình bị bán vào chợ Đá Đỏ, hơn nữa có khả năng trở thành người hầu trong "Chiếc thuyền Noah ngầm"."

"Tôi nghĩ chuộc một người ra khỏi "Chiếc thuyền Noah ngầm" không phải là chuyện quá khó khăn, nên nói với anh ta rằng chỉ cần có thể xác định em gái anh ta ở đó, tôi có thể lo một khoản vật tư giúp anh ta, để anh ta hoàn thành giao dịch."

"Anh ta nhanh chóng xuất phát đến chợ Đá Đỏ, có một người bạn nói cho tôi biết, anh ta quả thực có đến đây, nhưng chưa đến mấy hôm thì không thấy đâu nữa."

"Anh ta cứ thế mất tích."

Nói đến đây, giọng Lehman rất buồn rầu.

"Ông nghi ngờ việc anh ta mất tích có liên quan đến "Chiếc thuyền Noah ngầm"?" Tương Bạch Miên hỏi.

"Chưa biết chừng anh ta xảy ra xung đột với một vài người ở chợ Đá Đỏ, bị âm thầm giết chết, cột đá bỏ xuống hồ." Thương Kiến Diệu cung cấp một khả năng khác.

Ở Đất Xám, ngoại trừ bên trong các thế lực lớn, các nơi khác đều là vừa trật tự vừa hỗn loạn, giết người cướp của cũng là chuyện bình thường.

Lehman lắc đầu:

"Ở điểm tụ cư khác có thể xảy ra chuyện này, nhưng ở chợ Đá Đỏ, các anh cũng biết, tất cả dân cư đều thích trốn đi, không có xích mích về phương diện làm ăn, người từ ngoài đến rất khó sinh ra mâu thuẫn với họ, à, tôi còn bảo Halmir mang theo thư của tôi, tìm mấy người bạn của tôi để nhờ giúp đỡ."

"Ví dụ như Herwig?" Tương Bạch Miên cười hỏi lại.

"Đúng vậy." Lehman không phủ nhận.

Trước khi chết, Herwig là đối tác chủ yếu của Lehman ở chợ Đá Đỏ, gọi một câu "bạn bè" cũng không quá đáng.

Thương Kiến Diệu nhất thời phấn khởi:

"Hay là do Herwig làm?"

"Tình cảm giữa vợ của Herwig và ông ta không tốt lắm, Halmir ở nhà họ, lại là thợ săn rất có năng lực, liệu hai người có nhanh chóng sinh ra tình cảm, bị Herwig phát hiện, trong lúc giận dữ đã lỡ tay giết chết?"

Kịch truyền thanh, truyện truyền thanh của công ty bình thường hay phát cái gì vậy... Ơ, câu chuyện này sao nghe quen tai thế? Bản gốc chính là Weller yêu đương vụng trộm với vợ thủ trưởng, bị bắt quả tang tại trận, kết hợp với việc giáo chủ Renato bị mắc "Bệnh Vô tâm", Herwig bị dọa chết trong đường ống thông gió? Tương Bạch Miên từ từ hiểu ra nơi bắt nguồn linh cảm của Thương Kiến Diệu.

Lehman không do dự lắc đầu:

"Không thể nào."

"Ông có chứng cứ gì?" Thương Kiến Diệu tỏ ý không thể chấp nhận.

Lehman chần chừ một chút, đan hai tay vào nhau:

"Anh ta không thể nào yêu đương vụng trộm với Teresa được, bởi vì anh ta chỉ thích đàn ông."

Việc này... Tương Bạch Miên nhìn tay buôn vũ khí trước mặt, liếc mắt nhìn Thương Kiến Diệu một cái, ý bảo anh không cần tiếp tục "suy luận" nữa, nói gì mà "tôi hiểu rồi, là Halmir và Herwig yêu đương vụng trộm, bị Teresa phát hiện, thẹn quá hóa giận, đã mời người tình là giáo chủ Renato giúp đỡ giết chết kẻ thứ ba".

Chưa nói đến tính hỗn loạn, tính phức tạp của chuyện này, nó nhất định sẽ tạo thành tổn thương cho Lehman.

Thương Kiến Diệu thu lại ánh mắt tiếc nuối, ngậm miệng không nói nữa.

Tương Bạch Miên hỏi:

"Vậy sau đó ông có phát hiện ra đầu mối nào không?"

Lehman do dự vài giây mới nói:

"Tôi tra ra được, anh ta từng đến thăm "Công ty mậu dịch Visa", có gặp gỡ một quản gia của Dimarco, quản gia đó tên là Ullrich.

"Ngoại trừ việc này thì không còn đầu mối nào nữa. Tôi điều động nhân thủ, mời rất nhiều người ở chợ Đá Đỏ hỗ trợ, điều tra những gì liên quan đến "Chiếc thuyền Noah ngầm", nhưng đều không có thu hoạch."

"Thậm chí tôi còn từng tự mình đến tìm Ullrich, nhưng ông ta nói sau khi Halmir biết em gái mình bất hạnh ốm chết, đã mất tung tích. Đúng vậy, quả thực em gái của Halmir đã đi vào "Chiếc thuyền Noah ngầm", trở thành người hầu trong đó, nhưng chưa đến mấy tháng thì mắc bệnh qua đời."

Mắc bệnh qua đời? Tương Bạch Miên bỗng nhớ tới lời Duy Gia Nhĩ nói lúc trước: Dimarco rất tàn bạo, thích lấy người hầu ra để trút giận, không coi mạng người ra gì.

Lehman liếc nhìn cô gái đeo mặt nạ tăng nhân thanh tú này, ngập ngừng rồi nói:

"Gần đây, tôi thông qua Herwig biết được một tin tức."

"Chiếc thuyền Noah ngầm" có một lối ra ở chỗ nào đó trong Thiết Sơn, bình thường có người ra vào."

Thiết Sơn chính là phía bắc của phế tích thành phố, nơi tụ cư của quái núi, mà phía bên kia của dãy Thiết Sơn có một phế tích khá nổi tiếng thời kỳ loạn lạc, tên là "thành phố Thiết Sơn".

Điểm này ăn khớp với tin tức mà Duy Gia Nhĩ cung cấp... Tương Bạch Miên như có điều suy nghĩ hỏi:

"Làm sao Herwig lại biết được?"

Lehman không định giấu giếm thay người đã chết này:

"Ông ta biết tin từ Anhebas, Anhebas nghe đám quái núi nói."

Cũng phải, Anhebas vẫn luôn âm thầm giao dịch với quái núi... Đợi đã, "Chiếc thuyền Noah ngầm" có lối ra ở chỗ nào đó của Thiết Sơn... Nơi đó chắc chắn rất gần điểm tụ cư của quái núi, nếu Dimarco muốn bán tin tức của chợ Đá Đỏ, hoàn toàn có thể thực hiện mà thần không biết quỷ không hay... Tương Bạch Miên nhanh chóng xâu chuỗi các chuyện lại.

"Cụ thể là ở đâu?" Cô lên tiếng hỏi.

Lehman lấy ra một tấm bản đồ vẽ tay, chỉ vào vòng tròn đỏ bên trên nói:

"Ở đây."

Sau đó ông ta miêu tả những ký hiệu trên tấm bản đồ là gì, tiện cho "Tiểu đội không làm mà hưởng" có thể tìm được đích đến chính xác.

Nói xong, Lehman lấy ra một bức ảnh chụp:

"Đây là ảnh chụp của Halmir trước khi mất tích không lâu."

Tương Bạch Miên nhận lấy ảnh chụp, liếc nhìn một cái, phát hiện Halmir là một người trung niên rất nam tính.

Anh ta có mái tóc ngắn màu nâu xám, mũi rất cao, đôi mắt màu xanh nhạt, để râu lưa thưa quanh miệng, đặc thù lớn nhất là thái dương có một vết bớt màu xanh đen.

Còn chiều cao thì không nhìn ra được từ trong ảnh.

Đợi Tương Bạch Miên xem ảnh xong, Lehman cân nhắc rồi nói:

"Tôi không mong các cô đồng ý với tôi ngay, chỉ hi vọng trong quá trình các cô điều tra "Chiếc thuyền Noah ngầm", có thể để ý giúp tôi một chút."

"Nếu tiện thể phát hiện ra tung tích của anh ta hoặc là đầu mối liên quan, thì có thể tìm tôi đòi thù lao bất cứ lúc nào."

Rất biết cách đối nhân xử thế... Ừm, nếu không thì cũng không làm được tay buôn vũ khí giàu có như thế... Vấn đề duy nhất là, ông ta chỉ tỏ thái độ nể nang, khiêm tốn với những người mạnh hơn mình mà thôi... Tương Bạch Miên khẽ gật đầu:

"Chúng tôi sẽ chú ý giúp ông."

"Ông có thể đưa ra thù lao gì?" Thương Kiến Diệu xen miệng hỏi.

Lần này, Tương Bạch Miên không trừng mắt với anh, bởi vì đây cũng là chuyện cô muốn hỏi.

Lehman mỉm cười:

"Ví dụ như thiết bị khung xương quân dụng kiểu mới, nhưng có lẽ cần phải chờ một năm mới có cơ hội lấy được."

"Còn có cánh tay người máy đa chức năng loại T1, phải cho thời gian nửa năm trở lên, à, không phụ trách cấy ghép."

"Ngoại trừ những cái đó, còn có xe thiết giáp, xe tăng, đạn pháo các loại..."

Tương Bạch Miên yên lặng nghe xong, nhắc nhở một câu:

"Ông cũng đừng quá chờ mong."

Tiễn Lehman đi, ăn cơm trưa xong, "Tổ điều tra cũ" lái xe jeep, chạy về phía Thiết Sơn ở phía bắc.

"Đây có phải là cạm bẫy không?" Trên đường, Long Duyệt Hồng cảnh giác hỏi.

Tương Bạch Miên mỉm cười:

"Chưa nói đến chuyện có lý do tất yếu để đối phó với chúng ta không, cho dù có, thực lực của đội ngũ chúng ta cũng đã tăng lên, hiện giờ đã có thể phá hủy một đội quân trong điểm tụ cư của dân du cư."

Biết tổ trưởng đang nói đến thiết bị khung xương quân dụng, trong lòng Long Duyệt Hồng chợt có chút đắc ý.

Họ vừa nói chuyện, vừa dựa theo đánh dấu trên bản đồ, mất gần hai giờ đồng hồ, rốt cuộc cũng tới Thiết Sơn, tìm được lối ra của "Chiếc thuyền Noah ngầm" ẩn dưới chân núi.

Nơi này có một khe núi, bên trong có con đường nhỏ dẫn đến một hang núi, cửa vào "Chiếc thuyền Noah ngầm" chính là ở sâu trong hang núi đó.

Tương Bạch Miên không cho đám người Thương Kiến Diệu lập tức đến gần, mà tìm những vị trí cao tiện giám sát, sau đó trốn đi, chăm chú quan sát lối ra này.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, sắc trời bắt đầu tối xuống, Long Duyệt Hồng ngồi xổm lâu bắt đầu hết kiên nhẫn.

Hắn nghiêng đầu, nhìn Thương Kiến Diệu đang trốn sau mấy cái cây, hỏi như nói chuyện phiếm:

"Anh không cảm thấy chán sao?"

"Bây giờ tôi là một tảng đá, tảng đá sẽ không có cảm giác chán." Thương Kiến Diệu đáp, mắt không chớp.

Long Duyệt Hồng không nhịn được trả lại một câu: "Tảng đá cũng không biết nói chuyện."

"Vai diễn của tôi là tảng đá biết nói chuyện." Thương Kiến Diệu thản nhiên đáp.

Mình ngu quá, thật sự... Long Duyệt Hồng tự mắng mình một câu trong lòng, cảm thấy vẫn nên ngồi im thì hơn.

Đúng lúc này, có hai người ra khỏi cửa hang, họ vác theo một cái bao tải nặng trịch.
Bạn cần đăng nhập để bình luận