Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 901: Giấc mơ giống nhau

Soạt Soạt Soạt, từ các vị trí khác nhau trên người Thương Kiến Diệu mọc ra chín cái đầu.

Tổng cộng hai mươi con mắt của họ đồng thôi nhìn vào cửa phòng "102".

"Ha ha, đi nát đế giày không tìm thấy, lúc có được lại chẳng tốn chút công sức nào." Qua vài giây, Thương Kiến Diệu "lỗ mãng" đắc ý nói.

Anh ta điều khiển hai chân, đi về phía cửa phòng thoạt nhìn không có gì khác biệt so với cửa của các căn phòng xung quanh.

"Muốn tìm chết đừng liên lụy mọi người!" Thương Kiến Diệu "cẩn thận nhát gan" tức giận mắng tên lỗ mãng kia.

"Đúng vậy đúng vậy." Một Thương Kiến Diệu khác phụ họa.

"Thật sự cho mình là Diêm Hổ à? Lúc đó Diêm Hổ đã là người thức tỉnh thăm dò sâu vào "Hành lang tâm linh", cho dù xông nhầm vào giấc mơ của Chấp tuế, cũng vẫn có cơ hội phát hiện ra cánh cửa nối đến "Thế giới mới" và chạy thoát." Thương Kiến Diệu "thành thực" bật cười.

"Tổ điều tra cũ" bước đầu nhận định Diêm Hổ đã tiến vào "Thế giới mới", chỉ vì nguyên nhân nào đó, bị sự tồn tại nào đó vây nhốt, không thể tự do quay trở lại Đất Xám.

Hắn không thể nào bị nhốt trong giấc mơ của Chấp tuế, khó mà thoát ra, như vậy hắn sẽ thực sự trở thành người thực vật, trong tình huống thiếu thốn thiết bị y tế chữa trị, cơ thể không thể giữ được hoạt tính trong một thời gian dài, kéo dài đến tận bây giờ.

Hiện nay chỉ có cường giả tiến vào "Thế giới mới" mới biểu hiện ra sự đặc thù này.

Thương Kiến Diệu "thích mới mẻ" cân nhắc một chút rồi nói:

"Mở cửa thì vẫn được, nhưng đừng nôn nóng đi vào, quan sát tình huống bên trong từ ngoài cửa."

Thương Kiến Diệu "bình tĩnh lí trí" gật đầu:

"Nếu như không làm gì, vậy chúng ta vào đây vì cái gì? Chứng minh thứ bao phủ trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài thật sự là giấc mơ của Chấp tuế?"

Anh ta không nói rõ là "Trang Sinh", dù sao "Bồ Đề" cũng là Chấp tuế, hơn nữa còn chấp chưởng tháng Một, các căn phòng tương ứng trên "Hành lang tâm linh" đều bắt đầu bằng số "1".

Qua một cuộc bỏ phiếu căng thẳng, các Thương Kiến Diệu miễn cưỡng đạt được sự đồng thuận.

Đầu và tay chân dư thừa trên người anh đồng thời rút trở về, lấy lại hình dáng của nhân loại bình thường. Bởi vì hội hiệp thương dân chủ đã quyết định, cho nên thiền sư Phổ Độ bình thản từ bi đại diện cho tập thể, đi đến trước căn phòng "102", giơ tay cầm lấy nắm đấm cửa bằng đồng thau.

Anh ta khẽ vặn một cái, cánh cửa màu đỏ thẫm chậm rãi mở về sau, phát ra tiếng ken két nho nhỏ.

Bên trong cánh cửa chỉ là bóng tối, không nhìn thấy gì cả, Thương Kiến Diệu "thiền sư Phổ Độ" thử bước về phía trước một bước.

Trước mắt anh đột nhiên trở nên rộng rãi, giống như đi đến một thế giới khác, trên đỉnh đầu là mây đen cuồn cuộn che gần hết bầu trời, phía trước là một khoảng sân xi măng, phía sau là chiếc cổng xếp chạy bằng điện chậm rãi đóng lại, đối diện và hai bên là những tòa nhà ký túc xá và phòng học.

Không cần nhớ lại, Thương Kiến Diệu lập tức nhận ra cảnh tượng này: Trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài!

Anh vừa mới gặp phải, có ấn tượng cực kỳ sâu sắc.

Nhìn thấy cánh cổng xếp chạy bằng điện gần đóng lại, Thương Kiến Diệu vội vàng lùi về sau hai bước.

Vừa lùi lại, anh lập tức quay trở về "Hành lang tâm linh".

Cánh cửa màu đỏ thẫm của căn phòng "102" không biết đã đóng lại từ lúc nào.

Đưa mắt nhìn một lúc, Thương Kiến Diệu lựa chọn quay về hiện thực.

Anh đứng dậy khỏi cổng trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, quay trở về bên cạnh đám người Tương Bạch Miên, miêu tả lại những gì mình đã gặp phải trong "Hành lang tâm linh".

"102 nối đến giấc mơ của Trang Sinh..." Bạch Thần đưa ra ý kiến.

Tương Bạch Miên gật đầu, nhìn Thương Kiến Diệu, nói như có điều suy nghĩ:

"Nếu anh không kịp thời đi ra, hoặc nên nói nếu đi thêm vài bước về phía trước, phải chăng sẽ giống chúng ta lúc nãy, rơi vào trong mộng, bị cấy ghép tư duy tương ứng, đóng một vai diễn nào đó ở bên trong, không thể thoát ra được nữa, không tìm được về nhận thức của mình, hoàn toàn lạc đường?"

"Chắc chắn là vậy." Thương Kiến Diệu "bình tĩnh lí trí" trả lời không chút do dự.

Anh cho rằng nếu hình thức của giấc mơ trong thế giới hiện thực và giấc mơ trong "Hành lang tâm linh" hoàn toàn giống nhau thì sẽ không tồn tại quá nhiều khác biệt về biểu hiện.

"Đây là chỗ nguy hiểm trong giấc mơ của Chấp tuế." Long Duyệt Hồng không hề che giấu nỗi sợ hãi của mình.

Nó và bóng ma tâm lý trong các căn phòng khác là hai khái niệm khác nhau.

Tương Bạch Miên "ừm" một tiếng:

"Tôi đang suy nghĩ lúc trước rốt cuộc Diêm Hổ đã làm thế nào để tìm lại bản thân trong căn phòng "102", cũng chính là giấc mơ của "Trang Sinh", phát hiện ra cánh cổng nối đến "Thế giới mới"?"

Ít nhất đến giờ Diêm Hổ vẫn còn đang "yên ổn" ở "Thế giới mới", không bị lạc đường trong giấc mơ của căn phòng "102".

"Có lẽ vận may của ông ta không tệ, gặp một lỗ thủng, lúc này mới tìm lại được bản thân, cũng có khả năng ông ta đã chuẩn bị từ trước, đóng vai học sinh hoặc giáo viên thỉnh thoảng sẽ mơ màng nằm mơ thấy các cảnh tượng ở Đất Xám, từ đó nảy sinh nghi hoặc, dần dần tìm ra các chi tiết giả tạo trong giấc mơ." Gnawa đưa ra hai trường hợp mà bản thân cho rằng có khả năng nhất sau khi đã phân tích.

Tương Bạch Miên bỗng nhiên thở dài:

"Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là nếu chúng ta có cách liên lạc được với Diêm Hổ là có thể nắm giữ "bí tịch qua cửa", điều này không những giúp chúng ta có thể dễ dàng phá giải sự bất thường trong thánh địa Phật môn này, hơn nữa còn có thể giúp "Này" vượt qua giấc mơ của Chấp tuế trong "Hành lang tâm linh", như vậy anh ta chắc hẳn sẽ tương đương với cấp bậc thăm dò sâu vào "Hành lang tâm linh"."

"Đáng tiếc!" Thương Kiến Diệu đấm ngực giậm chân: "Lúc trước không hỏi cách liên lạc của Diêm Hổ! Ông ta chỉ biết kêu lên "cứu tôi"!"

"Hiện giờ thì không kịp rồi." Long Duyệt Hồng bình tĩnh chỉ ra: "Chợ Đá Đỏ ở tít phía Nam."

Tương Bạch Miên khẽ gật đầu:

"Nếu lần này thực sự không có cách giải quyết sự bất thường do giấc mơ của "Trang Sinh" đưa tới, sau khi quay về công ty nghỉ ngơi, một lần nữa đến đây, sẽ vòng qua chợ Đá Đỏ một lần."

Nói đến đây cô nhìn sắc trời:

"Rút lui khỏi phế tích thành phố này trước đã, sáng mai quay lại."

Trước khi màn đêm buông xuống, "Tổ điều tra cũ" rời khỏi thành phố Đài từ lối vào cũ, tìm một nơi có nguồn nước sạch sẽ gần đấy để hạ trại.

Lúc phân công trực đêm, Tương Bạch Miên đột nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi:

"Lão Gnawa, nhân vật mà tôi đóng vai trong giấc mơ có tên gốc là gì? Tôi nhớ lúc trước ông có nói một câu, tên là Từ Kiều đúng không?"

"Đúng vậy." Ánh sáng đỏ loé lên trong mắt Gnawa, ông ta chủ động báo tên cả nhân vật của những người khác: "Tiểu Hồng là Trương Hoa Đống, Tiểu Bạch là Lâm Ngôn, "Này" tên là Đỗ Thiếu Xung."

Lâm Ngôn và Đỗ Thiếu Xung là cái tên ông ta thông qua so sánh và loại trừ để xác định.

"Mỗi nhân vật đều có tên, mỗi học sinh và giáo viên ở đó đều có tên, hơn nữa không giống ngẫu nhiên tạo ra..." Tương Bạch Miên chậm rãi nói bằng giọng nghi ngờ: "Cho dù "Trang Sinh" thực sự từng giáng thế, dạy học hoặc đi học ở trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, cũng không thể nào nhớ được tên tất cả mọi người, phải biết rằng đa số người trong đó đều không có tiếp xúc trực tiếp với ngài, hoàn toàn không thể biết được tên họ của đối phương, là Chấp tuế cũng không thể nào tự dưng nghĩ ra được."

Long Duyệt Hồng cũng có nghi vấn tương tự, cho dù trường học trong mỗi tầng của sinh vật Bàn Cổ có rất ít người, hắn cũng chỉ quen người học cùng lớp và một vài bạn học cùng khóa, không thể nào biết được tên của tất cả học sinh, giáo viên và nhân viên trong trường.

"Đừng dùng tư duy của người phàm để lý giải uy năng của Chấp tuế!" Thương Kiến Diệu "thành thực" bắt đầu mở ra hình thức châm chọc số đông: "Điều chúng ta không làm được, không có nghĩa các Chấp tuế cũng không làm được, chuyện nhỏ như ghi nhớ toàn bộ tên mọi người trong trường lão Gnawa cũng có thể làm được, không có bất cứ vấn đề gì."

Lão Gnawa có thể giống chúng ta sao? Tương Bạch Miên vốn định đáp lại một câu như vậy, nhưng sau khi suy nghĩ lại, phát hiện như vậy có thể suy diễn ra câu "Chấp tuế có thể giống chúng ta sao" một cách hợp lý nên đành ngậm miệng.

Bầu không khí nhất thời có chút lúng túng, Long Duyệt Hồng, Bạch Thần và Gnawa đều nghi ngờ giây tiếp theo Tương Bạch Miên sẽ tung ra một cú đấm thật mạnh.

Chốc lát sau, Tương Bạch Miên cân nhắc rồi nói:

"Sở dĩ tôi đột nhiên hỏi lão Gnawa tên nhân vật của mình là vì lúc tôi nhớ lại những gì trải qua hôm nay, đột nhiên phát hiện đoạn tư duy cái ghép có bao gồm một vài ký ức của bản thân."

Hình thức tư duy, phong cách hành xử của mỗi người đều không tách biệt với một phần ký ức của quá khứ.

Trong chỗ cắm trại yên tĩnh, bên cạnh đống lửa bập bùng, giọng của Tương Bạch Miên mang theo cảm giác chập chờn: "Tôi nhớ nhân vật đó mỗi lần đi thi đều sẽ nằm trong top ba toàn khoa, nhưng tính cách khá hướng nội, bởi vì luôn ở xa bố mẹ, phải đi xa để học, ở nhờ trong nhà họ hàng..."

"Nhiều hơn nữa tôi không nhớ được, lúc tìm về bản thân, đa số tư duy bị cấy ghép đã biến mất."

Bạch Thần khẽ gật đầu:

"Tôi nhớ rằng, sức khỏe của nhân vật của tôi không được tốt lắm, thường xuyên bị cảm, đau đầu, xin nghỉ ở nhà..."

"Nhân vật của tôi khá tự ti, lúc tiểu học bị người ta bắt nạt nên mới như vậy..." Long Duyệt Hồng cũng bắt đầu nhớ lại.

Thương Kiến Diệu thì cười nói:

"Tôi từng nói rồi, nhân vật của tôi có thành tích ưu tú, hằng năm luôn trong top mười, thể dục cũng rất tốt, thích đàn đúm với đám học sinh hư, thích đùa dai, to gan lớn mật, ai cũng dám chòng ghẹo."

"Không chỉ mỗi nhân vật đều có tên, có hình thức tư duy tương ứng, hơn nữa họ còn có câu chuyện đằng sau, có quá khứ từng trải..." Gnawa tổng kết giúp: "Dù là tôi, bố trí cuộc đời trong mười mấy hai mươi năm cho mấy nghìn người cũng không phải là chuyện dễ dàng."

Giấc mơ của "Trang Sinh" này cũng quá chân thật đi?

Một khi rơi vào, thật sự khiến người ta không biết "Trang Sinh" mơ thấy hồ điệp hay là hồ điệp mơ thấy "Trang Sinh".

"Đây là một điểm." Tương Bạch Miên khẽ gật đầu, nhìn quanh một vòng rồi nói: "Điểm khác là những nhân vật này hoặc ít hoặc nhiều đều có chỗ tương tự với bản thân chúng ta."

"Tôi gọi cái này là nguyên tắc ghép đôi." Gnawa nói ra suy đoán của mình.

Đám người Long Duyệt Hồng, Bạch Thần suy tư một chút, cảm thấy đúng là như vậy.

Tương Bạch Miên đang định nói tan họp, trong đầu đột nhiên lóe lên một suy nghĩ, chợt nhìn về phía Thương Kiến Diệu.

"Không được đánh vào mặt"! Thương Kiến Diệu không biết nghĩ đến điều gì, giơ tay lên che mặt.

Tương Bạch Miên không để ý tới anh, tự nói:

"Theo lý mà nói, trên người "Này" có một điểm khác có thể dùng để ghép đôi, hơn nữa có người phù hợp."

"Điểm nào?" Long Duyệt Hồng nghi hoặc hỏi.

Tương Bạch Miên nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:

"Anh ta là người thức tỉnh lĩnh vực "Trang Sinh"."
Bạn cần đăng nhập để bình luận