Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 654: Tin đồn

Thiện phòng mà "Ứng thân phật" đang ngủ say... Những lời này giống hệt một tiếng sấm, nổ vang bên tai các thành viên của "Tổ điều tra cũ", khiến tâm thần họ chấn động.

Tương Bạch Miên gắng gượng kiểm soát biểu cảm, cười hỏi:

"Không có "Người viên giác" ở tầng bảy à?"

"Đó là nơi thờ ngã phật "Bồ Đề", cũng là nơi "Ứng thân phật" ngủ say." Hòa thượng trẻ tuổi tuy không trả lời chính diện, nhưng đã giải thích rõ ràng cho đám người Tương Bạch Miên, với lòng thành kính lễ phật của các "Người viên giác", chắc là sẽ không để bản thân ngồi ngang hàng với Chấp tuế.

"Không sợ bị trộm lẻn vào à?" Thương Kiến Diệu tò mò hỏi.

Hòa thượng trẻ tuổi tuyên một tiếng phật hiệu:

"Chỗ của "Ứng thân phật" tự có chỗ thần kỳ, không sợ ma quỷ từ bên ngoài."

"Hơn nữa, "Người viên giác" chỉ là không ở nơi đó, nhưng đều thay phiên trông coi."

Nói đến đây, hòa thượng trẻ tuổi liếc nhìn xung quanh, thấp giọng nói:

"Tôi phải nhắc nhở các cô một việc."

"Không được tự tiện xông vào tầng thứ bảy?" Thương Kiến Diệu lập tức hỏi lại.

Anh có ngu không đấy, chúng ta còn không thể ra khỏi căn phòng này... Long Duyệt Hồng ở bên cạnh nghe vậy, bất lực oán thầm.

Hòa thượng trẻ tuổi vẫn giữ thái độ hiền hòa:

"Tôi cảm thấy các anh không có ý đồ này."

Hắn dừng một chút, lại đè thấp giọng nói:

"Nghe đồn nơi "Ứng thân phật" ngủ say đang trấn áp một ác ma khủng khiếp."

"Mặc dù nó không thể nào tự do hoạt động, nhưng vì "Ứng thân phật" đang ngủ say, nó vẫn có thể lọt ra ngoài chút năng lượng, tạo ra những hiện tượng bất thường."

"Cho nên, bất kể các cô bị thứ gì mê hoặc, hoặc nhìn thấy chuyện gì, cũng đừng đi đến tầng thứ bảy, đến gần thiện phòng mà "Ứng thân phật" đang ngủ say, nếu không sẽ bị chết bằng những cách thức kỳ dị."

"Đã từng có tăng lữ cứ thế im hơi lặng tiếng chết đi vì chuyện này, không còn xuất hiện nữa."

Đây không phải là chuyện chúng ta gặp phải đêm qua sao? Tiếng đập cửa kỳ dị đưa ra lời ám chỉ, mê hoặc chúng ta đi lên tầng bảy... Long Duyệt Hồng vừa nghĩ mà sợ, vừa cảm thấy may mắn vì tổ trưởng đã lựa chọn lấy cẩn thận làm trọng.

Vẻ mặt Tương Bạch Miên lộ ra chút nghiêm trọng, cô gật đầu:

"Nhưng không phải nói có "Người viên giác" thay phiên canh gác sao, sao lại có người dễ dàng lên tầng bảy được?"

""Người viên giác" cũng có lúc lười biếng, cũng có lúc buông lỏng." Thương Kiến Diệu tỏ vẻ "nhân loại quả nhiên đều có thói hư tật xấu".

Hòa thượng trẻ tuổi lắc đầu:

"Không, chắc là ác ma đã ảnh hưởng đến cảm quan của "Người viên giác", che mắt họ, từ đó tạo ra sơ hở trong lúc họ canh gác."

"Ác ma kia mạnh thật đấy." Tương Bạch Miên nói ra cảm nhận.

Điều này khiến cô nhớ lại Ngô Mông ở di tích Số 13 khu đất hoang.

"Cho nên mới cần "Ứng thân phật" tự mình trấn áp." Hòa thượng trẻ tuổi xâu chuỗi logic của mình.

Tương Bạch Miên suy tư vài giây, lại hỏi:

"Anh nói là tin đồn, tức là chưa từng nhìn thấy?"

"Đúng vậy, người xuất gia không nói dối." Hòa thượng trẻ tuổi chắp hai tay trước ngực, tuyên một tiếng phật hiệu: "Đây cũng là vì tăng lữ trong miếu thường hay ra ngoài, đi lại trên Đất Xám, dùng việc này để rèn luyện tinh thần, tu hành ý thức. Ở phương diện này có rất nhiều người xuất phát từ tâm huyết dâng trào, đồng môn xung quanh cũng không rõ lắm, mà họ chưa chắc đã còn sống để trở về, chẳng khác nào mất tích."

Đúng là tùy tiện... Lãnh đạo của "Giáo phái Ý Thức Thạch Anh" thật sự lơ là ở phương diện này... Long Duyệt Hồng thầm lẩm bẩm.

Hòa thượng trẻ tuổi không nói thêm gì nữa, đóng cửa phòng, rời khỏi đây, để lại mấy thành viên của "Tổ điều tra cũ" mang theo vẻ mặt khác nhau nhưng cùng nghiêm túc nhìn lẫn nhau.

"Tôi còn tưởng rằng trong tổng bộ của tôn giáo cỡ lớn sẽ không xuất hiện chuyện kỳ dị đáng sợ như thế." Qua một lúc lâu, Long Duyệt Hồng cảm khái thành lời.

"Hôm qua và cả hôm trước nữa, anh không nói như vậy." Thương Kiến Diệu vạch trần.

Cảnh tượng thủ tịch nhảy lầu tự tử, xé rách xác thịt đã khiến Long Duyệt Hồng mơ thấy ác mộng.

Long Duyệt Hồng lúng túng ho khan một tiếng:

"Ý của tôi là, sẽ không xảy ra chuyện ma quỷ đáng sợ ở chỗ đám người từ ngoài đến như chúng ta, còn về phần nội bộ họ, đương nhiên là có chỗ đặc thù của họ."

"Tình huống hiện giờ khiến tôi cảm thấy không phải tôi đang ở thành phố Ban Sơ, ở trong tổng bộ "Giáo phái Ý Thức Thạch Anh", mà là đang ở di tích Số 13 khu đất hoang."

"Không để ý là được." Bạch Thần đưa ra ý kiến của mình.

Điều này rất phù hợp với tính cách của Long Duyệt Hồng.

Tương Bạch Miên nghiêng đầu liếc nhìn "Garibaldi" Giuseppe đang ngủ lại:

"Đôi khi, không phải cứ mặc kệ là có thể tránh được."

"Ừm, ác ma kia chưa chắc đã là thật, có lẽ chỉ là che giấu một vài chuyện khác thôi."

"Ví dụ như, không cho các tăng lữ tiến vào tầng bảy, phát hiện ra bí mật?" Thương Kiến Diệu giơ tay sờ cằm.

Long Duyệt Hồng lập tức nhíu mày:

"Tầng bảy có "Người viên giác" thay nhau canh gác, không nói là tăng lữ bình thường, cho dù là "Người lục thức", "Người thất thức", không có sự cho phép, cũng không được lên tầng bảy."

"Lỡ đâu câu nói "Người viên giác" thay nhau canh gác là nửa thật nửa giả thì sao? Có lẽ mỗi giây mỗi phút trong ngày, cho dù "Người viên giác" có thể không dám ở tầng thứ bả, thậm chí không dám cảm ứng tình huống xung quanh." Thương Kiến Diệu thỏa thích phát huy trí tưởng tượng của mình.

"Không phải người xuất gia không nói dối sao..." Long Duyệt Hồng nhỏ giọng thì thầm một câu.

Tương Bạch Miên khẽ cười nói:

"Đối với phần lớn "Người viên giác" mà nói, đây hẳn chỉ là giới luật, chứ không phải là cái giá phải trả."

"Giới luật mà, khó tránh có lúc làm trái."

Nghe thấy câu này, Thương Kiến Diệu lập tức hát lên:

"Là ai ở bên tai, nói..."

Câu hát tiếp theo của anh bị Tương Bạch Miên trừng mắt phải nín trở lại.

Tương Bạch Miên thuận thế nhìn quanh một vòng:

"Nếu nơi Diêm Hổ ngủ say tồn tại đủ loại nguy hiểm, thì chỗ của "Ứng thân phật" có tồn tại chút dị thường cũng hợp tình hợp lý."

"Nhưng, chúng ta lại không phải tới rình bí mật của "Giáo phái Ý Thức Thạch Anh" người ta, cho dù có cái gì liên quan đến thế giới cũ bị hủy diệt, vậy thì cũng là cất giấu ở năm đại thánh địa, chúng ta vẫn nên chuyên tâm làm chuyện của mình đi.'

Chuyện gì?

Tìm cơ hội chạy trốn!

Tương Bạch Miên nói xong, Bạch Thần thấp giọng trả lời một câu:

"Vừa rồi không phải cô mới nói, chỉ sợ cây muốn lặng mà gió chẳng đừng."

Tương Bạch Miên cười khan hai tiếng:

"Ừm, vừa rồi tôi nói là điều kiện khách quan bên ngoài, hiện giờ tôi nói thái độ chủ quan của chúng ta."

Bạch Thần không tiếp lời cô, tự nói thêm:

"Có lẽ vị gõ cửa kia bảo chúng ta lên tầng bảy là có tin tức quan trọng gì đó muốn báo cho biết, "Giáo phái Ý Thức Thạch Anh" tung ra tin đồn ác ma là vì không muốn có người tiến vào."

"Trước khi biết rõ tình huống đại khái, tôi không đề nghị mạo hiểm, nếu thật sự cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng thì đi tìm đại sư Thiện Na Già." Tương Bạch Miên nghiêm túc nói: "Hơn nữa, chúng ta ngay cả cửa phòng cũng không dám ra, còn nói gì đến tầng bảy?"

Lúc này Thương Kiến Diệu giơ tay lên, chỉ trần nhà:

"Không nhất thiết phải ra khỏi cửa phòng."

Tương Bạch Miên hết lời chống đỡ.

Ở rìa một phế tích thành phố, khu phế tích bờ bắc.

Hàn Vọng Hoạch liếc nhìn kính chiếu hậu, trầm giọng nói:

"Tôi cứ luôn cảm thấy chúng ta vẫn chưa thoát khỏi đám người theo đuôi."

"Các dấu vết cũng cho thấy, cảm giác của anh không sai." Gnawa đồng ý với phán đoán của Hàn Vọng Hoạch.

"Thật sao..." Tăng Đóa cảm thấy đau đầu, nhỏ giọng nói một câu.

Cô ta vốn tưởng rằng dựa vào diện tích rộng lớn của vùng đất hoang cùng hoàn cảnh phức tạp ở nơi đây, nhóm người mình chỉ cần kiên trì chạy ra xa, không tới gần khu vực thị trấn Sơ Xuân, không cố tình trêu chọc đội quân chính quy của thành phố Ban Sơ thì sẽ không bị định vị.

Gnawa gật gật cái cổ bằng kim loại:

'Ngoại trừ lực lượng khoa học kỹ thuật, thì có một vài năng lực của người thức tỉnh cũng có thể lần theo dấu vết, ví dụ như, khứu giác nhạy bén như chó."

Tăng Đóa không hỏi "bây giờ nên làm gì", trực tiếp tự suy nghĩ về biện pháp thoát khỏi theo dõi.

Cô ta suy nghĩ một hồi rồi nói:

"Chúng ta đi đến khu vực ô nhiễm nghiêm trọng hơn, hoàn cảnh phức tạp hơn đi, xem có thể phá rối sự theo dõi của kẻ địch không? Ừm, ở những nơi đó, nếu không ở quá lâu thì không thành vấn đề."

"Tôi không có ý kiến." Gnawa không sợ ô nhiễm lắm.

Hàn Vọng Hoạch gật đầu:

"Đây cũng là một cách."

Đến gần buổi trưa, "Tổ điều tra cũ" gặp được Thiện Na Già.

Vị "Người viên giác" này tự mình đến cửa, nói về tình huống của lời "ủy thác" lần trước:

"Mẫu máu mà các cô cung cấp và kết quả kiểm tra đã đưa đến một cơ sở y tế chuyên nghiệp, có lẽ cần ba đến năm ngày để ra báo cáo."

"Cảm ơn anh, thiền sư." Thương Kiến Diệu thật lòng thật dạ cảm ơn.

Tương Bạch Miên liếc nhìn ngoài cửa, cân nhắc rồi đưa ra ý tưởng mới:

"Thiền sư, sau khi ăn cơm xong chúng tôi có thể đi lại ở trên hành lang không? Cứ bí bách mãi trong phòng giống như ngồi tù vậy, rất khó chịu."

Từ khi nào thì cô sinh ra ảo giác chúng ta không phải đang ngồi tù? Long Duyệt Hồng không nhịn được thầm phàn nàn về tổ trưởng.

Nhóm người mình bị Thiện Na Già "bắt" về đó.

Thiện Na Già gật đầu:

"Không rời khỏi tầng này là được."

"Vâng, cảm ơn anh, thiền sư." Giọng của Tương Bạch Miên bất giác nhẹ nhàng hơn.

Đến khi Thiện Na Già rời đi, Long Duyệt Hồng mới tò mò hỏi:

"Tổ trưởng, cô yêu cầu như vậy là có ý gì?"

"Tôi đang nghĩ, nếu chúng ta không lên tầng thứ bảy, người gõ cửa có lẽ sẽ đưa ra nhiều "ám hiệu" hơn, đi lại nhiều ở hành lang, chưa biết chừng có thể phát hiện ra điều gì đó, à, thiền sư, nếu như anh đang "nghe", thì làm phiền anh hãy xử lý chuyện bất thường này, tránh quấy rầy đến chúng tôi." Tương Bạch Miên cười tủm tỉm giải thích: "Buổi tối gửi điện báo cho công ty, xem có nhận được phản hồi gì không."

"Vậy à..." Long Duyệt Hồng thấy tổ trưởng quả thực không có ý định lên tầng bảy mạo hiểm, bèn thở phào nhẹ nhõm.

Thương Kiến Diệu lại hăng hái bừng bừng đi dạo ở trên hành lang.

Đến chạng vạng, sắc trời sẩm tối, họ vừa mới đi vào hành lang, đã thấy có người từ tầng bảy đi xuống.

Đó là hai tăng lữ mặc áo dài xám tro, vẻ mặt chất phác, ánh mắt cứng đờ, một trước một sau khiêng một chiếc thùng gỗ nặng.

Đột nhiên, tăng lữ phía trước kia không biết đạp phải cái gì, chân trượt đi, lảo đảo vài cái, ngã phịch xuống đất.

Thùng gỗ kia cũng theo đó tuột khỏi tay, đang thẳng thì nghiêng đi.

Thùng gỗ rơi xuống đất, khiến đồ bên trong đổ ra.

Long Duyệt Hồng ở phía xa nương theo ánh sáng đèn đường trên hành lang nhìn thấy một gương mặt.

Đó là một gương mặt xanh tím đan xen, lưỡi lè ra ngoài, biểu cảm dữ tợn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận