Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 674: Bản ngã thật sự

Trong bầu không khí có chút lúng túng, Thương Kiến Diệu tò mò hỏi:

"Không đau à?"

"Đau." Forcas vẫn không ngừng quật vào mình, giọng còn có phần run rẩy: "Nhưng càng đau thì càng khiến tôi quên đi bên ngoài, quên đi quá khứ, nhìn thấy bản ngã thật sự."

Cách nói này... cứ cảm thấy là lạ... Đây lại là quan niệm của tôn giáo nào? Thành phố Ban Sơ đúng là trụy lạc, rất nhiều nguyên lão đều có liên quan nhất định đến giáo phái khác nhau... Thảo nào nội bộ ngày càng mâu thuẫn sâu sắc... Tương Bạch Miên cân nhắc một chút, cố tình hỏi:

"Các ông sùng bái bản ngã thật sự, chứ không phải là vị Chấp tuế nào?"

Chát!

Forcas lại quất cho mình một roi nữa;

"Không, "Bình Minh" chính là bản ngã thật sự, bản ngã thật sự chính là "Bình Minh"."

Một giáo phái khác sùng bái Chấp tuế Tháng Hai "Bình Minh"... Tương Bạch Miên không đặt tổ chức của tướng quân Forcas và ông chủ Ugo ngang bằng với "Sao Mai Bình Minh", bởi vì xuất phát từ đôi vài lời vừa nghe thấy, là có thể nhìn ra hai bên tồn tại sự khác biệt không nhỏ.

Ít nhất trong tư liệu mà "Sinh vật Bàn Cổ" cung cấp, cho tới giờ "Sao Mai Bình Minh" chưa từng đề cập đến từ "bản ngã thật sự" này.

Đối với việc tướng quân Forcas, ông chủ Ugo tín ngưỡng vị Chấp tuế "Bình Minh" này, mấy thành viên của "Tổ điều tra cũ" không ngạc nhiên lắm, bởi vì lúc trước Ugo đã biểu hiện ra mình có năng lực ảnh hưởng đến giấc mơ.

Mà bây giờ, đám người Tương Bạch Miên rốt cuộc cũng hiểu những dụng cụ trong phòng Ugo là chuyện gì: Họ quan niệm phải hành hạ bản thân, nhận được đau đớn mới tìm ra bản ngã.

"Tôi còn tưởng rằng các ông coi trọng giấc mơ hơn." Người nói câu này là Thương Kiến Diệu.

Trong lòng Long Duyệt Hồng cũng nghĩ vậy, dù sao lĩnh vực mà mọi người biết nhiều nhất về "Bình Minh" chính là "giấc mơ".

Forcas ngừng quất bản thân, thở hổn hển một hơi rồi nói:

"Đó là do người đời hiểu sai, cũng là điều khiến đám dị đoan, dị giáo lạc lối."

Ông ta ném roi sang một bên, cầm một chiếc khăn mặt ướt, lau vết máu trên người:

"Ý thức của chúng ta quả thực sẽ bị ác mộng cắn nuốt, bản thân lại biến thành "Vô tâm giả" ở thế giới hiện thực."

"Nhưng giấc mơ mà chúng tôi nói, không chỉ là đang nói về giấc mơ."

"Trong giáo phái của chtp, giấc mơ là một khái niệm rộng lớn hơn, chỉ về các vấn đề che mờ bản ngã."

Phân tách ở chỗ này... Tín đồ của Chấp tuế "Bình Minh" giải thích "Bệnh vô tâm" như thế à... Tương Bạch Miên không mù quáng cười nhạo lý luận của đối phương.

Lúc bản thân còn cách kết luận xa vạn dặm, thì bất cứ cái gọi là "chân tướng" nào, cô cũng sẽ không khinh thường, có một vài thời điểm, đằng sau những thứ nghe hoang đường hài hước biết đâu lại ẩn chứa nguyên nhân tàn khốc nhất, sâu sắc nhất.

Đừng trông mặt mà bắt hình dong!

Forcas lau người xong, cứ thế mang theo rất nhiều vết roi, mặc áo vào:

"Giáo phái Gương, "Giáo đoàn Mơ Mộng" cho rằng bản thân thế giới chính là một giấc mộng ảo, từ một ý nghĩa nào đó mà nói thì không tính là sai, nếu không ác mộng đã không có năng lực đáng sợ là cắn nuốt ý thức."

Lúc nói đến các tín đồ của Chấp tuế khác, vị tướng quân của thành phố Ban Sơ này thuận miệng đề cập đến hai tổ chức bí ẩn.

"Còn có giáo phái Thần Long." Thương Kiến Diệu tranh địa vị giúp đám người quán chủ Châu.

Forcas nhìn anh một cái, tiếp tục nói:

"Nhưng họ muốn mượn sức mạnh của Chấp tuế, muốn tỉnh dậy khỏi ảo mộng, tiến vào thế giới mới, chỉ có thể nói đó là ngu xuẩn."

"Chấp tuế đã sớm ban cách thức và sức mạnh cho chúng tôi rồi, chỉ là chúng tôi bị giấc mơ che mờ, không nhận ra thôi."

"Trong cơ thể mỗi người đều có bản ngã thật sự, bản ngã thật sự chính là "Bình Minh", chỉ cần có thể tìm thấy bản ngã thật sự ở bên trong, là có thể thoát khỏi giấc mơ, tiến vào thế giới mới."

Nói đến đây, vị tướng quân này giơ tay phải lên, nắm thành nắm đấm, khẽ gõ xuống bên cạnh đầu:

"Bản ngã thật sự vĩnh viễn tồn tại!"

"À, à." Thương Kiến Diệu nghe rất chuyên tâm, dường như muốn ghi nhớ nhất cử nhất động vừa rồi của tướng quân Forcas vào trong lòng.

Đợi Forcas mặc quần áo xong, Tương Bạch Miên mới cười hỏi:

"Tạo ra đau đớn cho cơ thể, chính là cách thức để các ông tìm ra bản ngã thật sự?"

"Đúng vậy." Forcas khẽ gật đầu: "Mỗi lần tổ chức lễ Misa, chúng tôi đều trao đổi làm thế nào để hành hạ mình thật đau đớn, có người thích dùng cách nhỏ sáp nến, có người thích bị kim châm, có người không ngừng tổng kết các kỹ xảo để trói chặt, treo lên và đánh bản thân, có người hi vọng được ngoại lực hành hạ, chứ không phải tự mình ra tay."

Ông ta nói tiếp:

"Đương nhiên, trọng điểm là hành hạ, không phải là đau đớn, thứ trước bao hàm thứ sai."

"Ngoại trừ đau đớn, còn là khuất nhục, còn có dằn vặt về mặt tinh thần, ví dụ đơn giản nhất là, thu được sức mạnh từ sự đau khổ sau khi có người cố gắng làm bạn mình rồi phản bội mình, từ đó chủ động tạo ra cơ hội, thử thách đối phương."

Giáo phái của các ông không bình thường... Với sự từng trải của Long Duyệt Hồng, hắn cũng cảm thấy quái lạ.

Mà giờ phút này, trong đầu Tương Bạch Miên chỉ lóe lên một cụm từ: Con người có chí hướng riêng...

Bạch Thần vốn định hỏi "Các ông thực sự có thể chấp nhận những thứ này sao? Các ông thực sự cảm thấy vừa lòng vì thế sao?".

Nhưng cô lại nhớ Forcas nhiều lần nhấn mạnh "đau đớn" và "hành hạ".

Điều này khiến Bạch Thần cảm thấy đối phương không có kẽ hở.

"Điều khiến người ta đau đớn nhất không phải là người thân, bạn bè, đồng đội chết đi sao?" Thương Kiến Diệu hỏi với vẻ nghiêm túc.

Sắc mặt Forcas có hơi thay đổi:

"Đúng vậy."

Ngữ điệu của ông ta rất trầm thấp.

Thương Kiến Diệu lại hỏi thêm:

"Vậy có cố tình đẩy người thân, bạn bè, đồng đội vào chỗ chết để cảm nhận loại đau khổ này không?"

Forcas không khỏi quan sát người này từ trên xuống dưới, giống như đang nhìn một tên biến thái.

Ông ta trầm giọng nói:

"Người có thể cố tình làm ra chuyện đẩy người thân, bạn bè, đồng đội vào chỗ chết, làm sao có thể cảm nhận được đau khổ từ cái chết của họ?"

"Chính thế!" Thương Kiến Diệu đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái, vẻ mặt vô cùng mừng rỡ.

Dường như anh đã hóa giải được một vài khúc mắc từ câu trả lời này của Forcas.

Forcas không hiểu lắm, cũng không muốn nhiều lời thêm, nhìn về phía Tương Bạch Miên nói:

"Các cô muốn tôi giúp đỡ điều gì?'

Tương Bạch Miên đã nghĩ sẵn trong đầu, vừa cười vừa nói:

"Nếu như trong thành phố xảy ra bạo động, trách nhiệm bảo vệ Avia sẽ chuyển cho quân phòng thủ thành phố, hoặc là xuất hiện chỗ trống, tôi muốn tướng quân có thể cung cấp sự thuận lợi nhất định để chúng ta tiếp xúc với Avia."

"Nếu không xảy ra bạo động thì sao?" Forcas không đáp mà hỏi lại.

Tương Bạch Miên mỉm cười đáp:

"Vậy sẽ không làm phiền tướng quân nữa, chúng ta quay về nhờ người khác giúp đỡ."

Forcas không cho ý kiến, lại nói:

"Nếu các cô đồng ý chia sẻ thu hoạch sau khi tiếp xúc với Avia, tôi có thể đồng ý."

Phù... Tương Bạch Miên thầm thở phào nhẹ nhõm, nói với giọng trêu đùa:

"Thực ra, với quan niệm của các ông, vì sao còn muốn tìm kiếm bí mật mà Orey để lại? Chuyên chú tìm kiếm bản ngã không được sao?"

Forcas nhìn quanh một vòng:

"Trước khi tìm được bản ngã, chúng tôi cũng phải đối đầu với ác mộng đáng sợ, tránh để ý thức của mình bị cắn nuốt, mà bí mật Orey để lại rất có khả năng tiết lộ chân tướng về ác mộng ở một mức độ nào đó."

Tương Bạch Miên không hỏi nữa, nở nụ cười:

"Hợp tác vui vẻ."

Forcas xoay người liếc nhìn cửa sổ đang bị rèm cửa che khuất, nói như thuận miệng:

"Tôi cũng cần phải về, đợi lát nữa Gaius nói chuyện trong buổi mít-tinh công dân."

Sau khi lấy được máy thu phát vô tuyến điện từ chỗ ông chủ Ugo, "Tổ điều tra cũ" trực tiếp điều chỉnh thử ở trên xe, sau đó gửi điện báo cho "Sinh vật Bàn Cổ".

Nội dung điện báo cũng gần với những gì Tương Bạch Miên đã lên kế hoạch trong đầu hôm qua, chỉ là thêm chuyện mít-tinh công dân hôm nay, cũng đưa ra suy đoán "có thể sẽ xảy ra bạo động", tỏ ý bản thân muốn nhân lúc hỗn loạn tiếp xúc với Avia.

Tương Bạch Miên hi vọng có thể được công ty giúp đỡ.

Cô cảm thấy, công ty là một thế lực lớn, không thể chỉ có một mạng lưới tình bào và một đội ngũ như "Tổ điều tra cũ".

Gửi điện báo xong, Tương Bạch Miên chuyển ánh mắt về phía "Garibaldi" Giuseppe:

"Công ty có người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" ở bên này không?"

Giuseppe chậm rãi lắc đầu:

"Tôi không rõ lắm, tôi chỉ phụ trách cung cấp tin tức tương ứng, không tiếp xúc sâu với người nắm tình hình, lần trước, tôi cũng không biết các cô mạnh đến vậy."

Ý của hắn là, những người được "Sinh vật Bàn Cổ" phái đến thành phố Ban Sơ chấp hành nhiệm vụ quả thật không ít. hắn và một phần rất lớn trong số họ quả thực từng chạm mặt, cũng cung cấp tin tức chỉ định, nhưng không biết đối phương có phải là người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" hay không.

Nói đến đây, Giuseppe bổ sung thêm hai câu:

"Có điều, quả thực đội ngũ và cá nhân của công ty chấp hành nhiệm vụ ở bên này không ít, khả năng có cường giả là rất cao."

"Cá nhân?" Hai mắt Tương Bạch Miên sáng lên.

Cũng giống như thợ săn độc hành thường khá mạnh, dùng cá nhân chứ không phải đội ngũ để chấp hành nhiệm vụ của công ty thì chắc chắn sẽ không yếu.

"Ba người." Giuseppe đưa ra câu trả lời khẳng định: "Nhưng tôi đã bại lộ, họ chắc chắn sẽ không liên lạc với tôi nữa."

Tương Bạch Miên như có điều suy nghĩ, gật đầu một cái, nói với Bạch Thần:

"Chạy xe đến chỗ tiếp giáp khu Hồng Cự Lang và khu Thanh Cảm Lãm."

Nơi đó có thể nghe thấy tiếng phát thanh của chính quyền thành phố Ban Sơ, tiện cho "Tổ điều tra cũ" nắm giữ tình hình buổi mít-tinh công dân, mà một khi xảy ra bạo động, họ lại có thể kịp thời rút lui về khu Thanh Cảm Lãm - nơi ở của công dân tầng lớp thấp nhất và dân du cư, chỗ này không đủ tầm quan trọng, không trở thành điểm tranh đoạt. Nó chỉ xảy ra rối loạn mất trật tự ở mức nhất định, không uy hiếp đến "Tổ điều tra cũ".

"Được." Bạch Thần lập tức cho xe jeep tăng tốc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận