Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 1047: Câu cá

Cuối cùng Lawton không tiến vào phòng "131".

Ông ta không phải trẻ con ba tuổi, người khác nói đó là "nhà của người thức tỉnh thành phố Tuế Mạt", thì ông ta sẽ tin tưởng.

Căn cứ vào kinh nghiệm của ông ta, khả năng đây là cái bẫy có xác suất rất cao.

Sau khi rời khỏi "Hành lang tâm linh", ông ta mở mắt, nhìn trần nhà trắng tinh và chiếc đèn treo có tạo hình như chữ cái, rơi vào trầm tư.

Ông ta nhớ chủ nhân căn phòng "131" là có bệnh tinh thần khá nghiêm trọng, khả năng lớn nhất là nhân cách phân liệt.

Người như vậy dán một tờ giấy trắng bên ngoài cửa phòng tâm linh của mình, viết chữ "nhà của người thức tỉnh thành phố Tuế Mạt", là chuyện quá bình thường, những người khác không cần tìm hiểu, cũng không hiểu nổi.

Lawton để ý đến hai điểm khác: Một là bên ngoài cửa phòng tâm linh có thể dán giấy, viết chữ, đây là chuyện mà ông ta chưa từng nghĩ tới.

Hai là chủ nhân căn phòng "131" lại biết đến thành phố Tuế Mạt, hơn nữa bất kể người này ôm theo thái độ gì, suy nghĩ gì, đều chứng tỏ người này rất hứng thú với thành phố Tuế Mạt.

Đối với điều thứ nhất, kinh nghiệm và trực giác của Lawton nói cho ông ta biết, trong tình uống bình thường chắc chắn không thể làm được.

Thành phố Tuế Mạt cũng có người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" có tinh thần không bình thường, họ đã từng thử làm rất nhiều việc, gồm cả việc vẽ bậy lên cánh cửa của căn phòng tâm linh, nhưng đều không thành công.

Lawton nghi ngờ chủ nhân căn phòng "131" sở dĩ có thể dán giấy trắng lên cửa, viết chữ, là vì người này đã từng tiếp xúc với một vài vị Chấp tuế, nhận được sự quan tâm nhất định.

Việc này và việc các Chấp tuế có thể thay đổi thứ tự căn phòng trong "Hành lang tâm linh" đã chứng thực lẫn nhau, Lawton không có nghi ngờ quá lớn, chỉ là một lần nữa xác nhận phòng "131" thực sự vô cùng nguy hiểm.

Mà việc chủ nhân căn phòng "131" cảm thấy hứng thú với thành phố Tuế Mạt khiến trong lòng ông ta ngứa ngáy như bị mèo cào, không sao bình tĩnh lại được.

Đối phương có nguyện vọng thì sẽ có không gian để thương lượng!

Lawton nghĩ ngợi, cảm thấy mình có thể thử tiếp xúc với chủ nhân căn phòng "131".

Nếu như đối phương không yêu cầu quá nhiều, hơn nữa còn không liên quan đến sự an nguy tồn vong của thành phố Tuế Mạt, vậy thì ông ta hoàn toàn có thể phối hợp ở mức độ nhất định, dùng cách này để đổi lấy việc đối phương thu lại ký ức, khống chế bóng ma tâm lý, để mình có thể nhanh chóng qua cửa, tìm được cánh cửa dẫn đến "Thế giới mới".

Đương nhiên đây là một chuyện hết sức nguy hiểm.

Nếu đối phương mang theo ác ý cực lớn đối với thành phố Tuế Mạt, Lawton đi vào căn phòng "131" chẳng khác nào dê vào miệng cọp, chỉ có thể mặc cho người ta xâm lược, dù sao vị kia cũng có quan hệ với các Chấp tuế, thế giới tâm linh lại kỳ quặc, chỉ thay đổi chủng loại một chút là có thể khiến ông ta sống không bằng chết.

Nếu đổi lại là hai mươi năm trước, mười năm trước, thậm chí là năm năm trước, Lawton cũng sẽ không mạo hiểm như vậy, nhưng bây giờ ông ta lại do dự.

Bởi vì bệnh tình của ông ta ngày càng nặng, dạ dày ngày càng kém, xem ra không gắng gượng được hai ba năm nữa.

Nếu trước đó ông ta tiến vào "Thế giới mới", thoát khỏi gông cùm xiềng xích của cơ thể, thì sẽ được bất tử.

Suy nghĩ hồi lâu, Lawton hạ quyết tâm: Thử một lần!

Có điều, thử và thử một cách mù quáng, thử một cách lỗ mãng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, Lawton vừa quyết định, trong đầu đã hiện ra phương án tương ứng.

Ông ta định đi tìm một vị trưởng lão khác, mượn một món đạo cụ.

Buổi chiều hôm sau, Lawton đã chuẩn bị sẵn sàng, một lần nữa đi vào "Hành lang tâm linh".

Sau khi đi tới trước cửa căn phòng "131", ông ta lấy ra một chiếc lá cây xanh biếc đã được làm thành tiêu bản.

Đây là món đạo cụ hình thành do chuyển khí tức vào trong.

Giây tiếp theo lá cây tỏa ra ánh sáng xanh biếc.

Trong ánh sáng xanh, cơ thể do ý thức của Lawton hóa thành trở nên vặn vẹo, kéo dài ra bốn phía.

Chẳng mấy chốc, nó đã chia ra làm hai, biến thành hai Lawton.

"Thần kính thông"!

Đạo cụ hình chiếc lá mà Lawton mượn được có năng lực "Thần kính thông" của lĩnh vực "Bồ Đề".

Nó có thể phân tách ý thức của Lawton, từ một biến thành nhiều.

Phương án của Lawton rất đơn giản, để lại một bản thân ở bên ngoài.

Như vậy, cho dù Lawton đi vào gặp phải tổn thương nghiêm trọng, bị kẹt lại ở bên trong, hoặc là trực tiếp chết đi cũng chỉ khiến cơ thể của ông ta bị tổn thương tinh thần thời gian dài và chịu ảnh hưởng tiêu cực ở một mức độ nhất định, không đến mức khiến ông ta trở thành người thực vật ngay tại trận.

Đây là kết quả có thể để lại di chứng khá nghiêm trọng, nhưng vẫn ẩn chứa hi vọng, Lawton cảm thấy mình có thể chấp nhận được.

Dù sao thời gian cũng không chờ đợi ông ta!

Một trong hai Lawton được chia ra giơ tay cầm lấy nắm đấm cửa phòng "131", nhìn thật sâu vào mấy chữ "nhà của người thức tỉnh thành phố Tuế Mạt", sau đó khẽ vặn một cái, đẩy cửa ra.

Sau khi cánh cửa đỏ thẫm mở ra, Lawton đi vào.

Đập vào mắt ông ta là một hành lang, nhưng không phải là hành lang của bệnh viện trong trí nhớ của ông ta.

"Xem ra, rốt cuộc mình đã vượt qua bóng ma tâm lý đầu tiên rồi?" Lawton nhìn quanh một vòng, thấp giọng lẩm bẩm.

Tuy lần trước ông ta bị "phẫu thuật", tinh thần xuất hiện bất thường, mất một khoảng thời gian rất dài mới hồi phục, nhưng chỉ cần vượt qua bóng ma tâm lý này, thì cũng là một chuyện tốt.

Men theo từng ngọn đèn đường đi đến cuối hành lang, Lawton nhìn thấy một cánh cửa.

Cánh cửa kia có màu trắng bạc, đóng không chặt lắm, để lộ ra một khe nhỏ.

Nhớ tới ánh nhìn chăm chú đáng sợ sau khi đẩy cửa ra trong lần trước, Lawton không khỏi sợ hãi, ông ta sợ gặp phải cảnh tượng tương tự.

Ông ta không muốn trải qua nỗi sợ hãi khó diễn tả đó một lần nữa.

Sau khi chuẩn bị tâm lý một lúc lâu, Lawton vẫn lấy dũng khí, đưa tay đẩy cánh cửa màu bạc trắng ra.

Đằng sau cánh cửa là bóng tối sâu hun hút, vô cùng giống với cảnh tượng trong cơn ác mộng của Lawton.

May mắn là, ở đây không có bóng người phụ nữ như ẩn như hiện, cũng không có ánh mắt đến từ đối phương.

Lawton lấy lại bình tĩnh, đi vào trong bóng tối.

Trước mắt ông ta không nhìn thấy vật gì nữa, trong tai cũng không nghe thấy bất cứ âm thanh nào, giống như bị thế giới vứt bỏ.

Việc này mang đến nỗi sợ hãi nào đó và cảm giác khó thở khiến người ta phát điên, Lawton dần dần có ý muốn lớn tiếng ca hát.

Ông ta muốn phá vỡ không gian tăm tối tĩnh mịch này.

Bất đắc dĩ, ông ta ép bản thân phân tâm, suy nghĩ đến chuyện khác:

"Tiếp theo phải làm thế nào để tiếp xúc với chủ nhân căn phòng đây?"

"Trong tình huống bình thường, mình thăm dò đến chỗ sâu trong thế giới tâm linh của hắn, hắn sẽ nhiều lần gặp ác mộng, xuất hiện cảm giác bất an, sau đó biết có người sắp tiến vào "Biển khởi nguồn" của mình, từ đó định vị được mình, đưa ra lời cảnh cáo, cho đến khi khai chiến..."

"Vấn đề là, nếu có thể liên tiếp vượt qua hai bóng ma tâm lý, thăm dò đến chỗ sâu trong căn phòng, vì sao mình còn muốn tiếp xúc với hắn? Lúc đó mình đã tìm được cánh cửa nối đến "Thế giới mới" rồi."

"Nhưng càng đi sâu vào trong, mình càng xác định cánh cửa dẫn đến "Thế giới mới" thuộc về mình ở trong căn phòng này."

"Vấn đề bây giờ là làm thế nào khiến chủ nhân căn phòng sớm nhận ra mình đang thăm dò bóng ma tâm lý của hắn, chủ động tiếp xúc với mình..."

Trong lúc Lawton mải mê suy nghĩ, ông ta nhìn thấy phía trước có ánh sáng.

Đốm sáng này không xua tan được bóng tối xung quanh, phải đến rất gần mới có thể phát hiện ra.

Nó đến từ một vật phẩm giống như màn hình máy tính, vật phẩm này được đặt trên một cái cột màu bạc trắng, ngang bằng vai Lawton.

Lawton dừng suy nghĩ, đến gần, thấy màn hình của vật phẩm kia đang tỏa ra ánh sáng dìu dịu, trên đó hiện ra hai hàng chữ viết.

Hai hàng chữ viết một là dùng tiếng Đất Xám, một dùng tiếng Hồng Hà, bày tỏ ý giống nhau.

Chúng đang hỏi:

"Ông từ đâu tới?"

Dưới câu hỏi này là một ô trống, có thể nhập đáp án vào.

Lawton mất một phút để tiêu hóa hình ảnh mình nhìn thấy, sau đó như có điều suy nghĩ, giơ tay phải ra, lựa chọn tự tay nhập chữ vào đó.

Sau đó, ông ta nghiêm túc điền đáp án:

"Thành phố Tuế Mạt."

Cuối cùng ông ta bấm nộp lên.

Thương Kiến Diệu đang kiểm tra vật tư ở cốp sau xe jeep, đột nhiên dừng lại.

Anh bất chợt xoay người, nói với đám người Tương Bạch Miên:

"Cá mắc câu rồi!"

Không đợi các đồng đội đáp lại, anh chạy thẳng lên xe, ngồi vào ghế, giơ tay lên day hai huyệt thái dương.

Lawton đợi một hồi, cuối cùng nhìn thấy chữ trên màn hình có sự thay đổi.

Bụp bụp bụp, pháo hoa đủ mọi màu sắc nở rộ trên màn hình, âm thanh để lộ sự vui mừng rõ ràng.

Trong pháo hoa, một hàng chữ tiếng Đất Xám hiện ra:

"Hoan nghênh tới "nhà của người thức tỉnh thành phố Tuế Mạt", tôi có thể giúp được gì không?"

Bởi vì mấy chữ "thành phố Tuế Mạt" mà Lawton nhập vào dùng bằng tiếng Đất Xám, cho nên lần này không có tiếng Hồng Hà.

Lawton chậm rãi thở hắt ra, nói với sự cảnh giác cao độ:

"Anh muốn nhận được điều gì?"

Dòng chữ lại một lần nữa thay đổi:

"Vị trí cụ thể của thành phố Tuế Mạt."

"Anh muốn đến thành phố Tuế Mạt làm gì? Có lẽ không cần đến đó, tôi có thể thỏa mãn nhu cầu của anh." Lawton cân nhắc rồi nói: "Hơn nữa cho dù tôi cho anh một tọa độ giả, thì bây giờ anh cũng không thể nào xác nhận được."

Người nhìn thấy tờ giấy ghi "nhà của người thức tỉnh thành phố Tuế Mạt" mà vẫn tiến vào, khi trả lời vấn đề vừa rồi, xác suất cao sẽ điền chữ "thành phố Tuế Mạt", nhưng người này chưa chắc đã là người của thành phố Tuế Mạt.

Trên màn hình xuất hiện hai bàn tay, một bàn tay trong đó nắm thành nắm đấm, đấm vào lòng bàn tay còn lại.

'Đúng vậy, ông làm thế nào chứng minh mình nói thật?" Chủ nhân căn phòng lại dùng hình thức văn tự để bày tỏ sự nghi ngờ của mình.

Lawton đã sớm nghĩ sẵn trong đầu:

"Tôi hi vọng có thể thăm dò ở một mức nhất định trong căn phòng của anh, xem cánh cửa "Thế giới mới" có ở trong này không."

"Đây là điều tôi muốn thu được, mà nó cần khá nhiều thời gian để hoàn thành, trong khoảng thời gian này anh có thể đi kiểm chứng lời tôi nói là thật hay giả."

"Nếu tôi nói dối, sẽ không thoát được sự trừng phạt của anh."

"Không sai, nói cho tôi biết vị trí cụ thể của thành phố Tuế Mạt đi." Trên màn hình, dòng chữ lại một lần nữa thay đổi.

Lawton cảm thấy vấn đề lại vòng trở về rồi.

Ông ta hít sâu một hơi, nói:

"Có lẽ anh có thể thay bằng câu hỏi khác."

Trong tình huống khó phân biệt được bạn hay thù, ông ta không muốn bán đứng thành phố Tuế Mạt, con cháu đời sau của ông ta đều đang sống ở đó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận