Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 1015: Thoát thân

Vị quản lý trị an kia im lặng một hồi rồi nói:

"Nhìn từ tình huống hiện trường, More quả thực không phải do các anh giết."

"Đoàn bạch kỵ sĩ" chúng tôi luôn công bằng, sẽ không đổ oan cho người vô tội, nhưng các anh là nhân chứng, có nghĩa vụ trả lời tôi một vài vấn đề."

"Không thành vấn đề." Tương Bạch Miên quả thực rất vô tư trong chuyện này.

Quản lý trị an nhìn quanh một vòng, cân nhắc đến trình tự câu hỏi.

Lúc này, Thương Kiến Diệu lịch sự hỏi:

"Không biết nên xưng hô với anh như thế nào?"

"Yergai." Vị quản lý trị an kia trả lời ngắn gọn một câu, tiếp đó đi vào vấn đề chính: "Mấy người muốn nghe được chuyện gì từ chỗ More?"

"Việc đội buôn "Viễn hành giả" của Smith bị mất hàng hóa một cách bí ẩn." Tương Bạch Miên trả lời đúng sự thật.

Là quản lý trị an có uy tín lâu năm ở bản địa, Yergai từng nghe nói đến chuyện kỳ lạ này, hỏi với vẻ hơi kinh ngạc:

"More liên quan đến chuyện này? Hoặc nên nói, các cô muốn mua được tin tình báo tương ứng từ chỗ ông ta?"

"Chúng tôi biết được một chuyện từ miệng một vị, trong lô hàng hóa đột nhiên bốc hơi kia, có một phần là do More mua và thu thập." Tương Bạch Miên không cho Yergai cơ hội hỏi đó là ai, đã chủ động nhấn mạnh trước: "Chúng tôi đã đồng ý giữ bí mật cho vị kia, không thể nói cho ông biết thân phận của người này."

Yergai sờ chòm râu màu vàng kim của mình:

"Tôi sẽ điều tra tiếp, sau này nếu như cần thiết, chuyện này không phải các cô không muốn nói là được."

Ý của ông ta là dựa theo quy củ của "Đoàn bạch kỵ sĩ", trong vụ án có chiều hướng nguy hiểm, giao hẹn giữa các cá nhân sẽ thấp hơn lợi ích của đại chúng, đến lúc đó, "Tổ điều tra cũ" còn muốn giữ bí mật, sẽ phải đối mặt với biện pháp cưỡng chế.

"Hiểu rồi." Tương Bạch Miên cũng không bám mãi vấn đề này.

Cô cũng không nhất định phải giữ bí mật cho Esther, trong phạm vi thế lực của "Đoàn bạch kỵ sĩ", phải hành xử dựa theo quy củ của "Đoàn bạch kỵ sĩ", không ai được gây ra sai lầm.

Yergai thỏa mãn gật đầu, nhìn về phía cửa sổ thủy tinh bị bắn vỡ, nói:

"Miêu tả tỉ mỉ lại tình huống lúc đó đi."

Tương Bạch Miên kể lại chi tiết, không bỏ quên chút nào, chỉ che giấu việc Thương Kiến Diệu sử dụng năng lực với More.

Nghe đến cuối cùng, Yergai nhíu mày:

"More chủ động đi tới trước cửa sổ, đưa lưng ra ngoài?"

"Lúc ông ta nghe các cô hỏi ai ủy thác mình thu thập vật tư giao cho đội buôn "Viễn hành giả" thì lập tức rơi vào đấu tranh, dường như muốn tự sát?'

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu đưa ra câu trả lời khẳng định, Tương Bạch Miên cũng gật đầu.

Yergai lại sờ chòm râu bên mép, thấp giọng như tự nói:

"Trong chuyện hàng hóa mất tích kia ẩn giấu vấn đề không nhỏ đâu, tôi phải mau chóng báo cáo cho Phó đoàn trưởng..."

"Vị Phó đoàn trưởng nào?" Hai mắt Thương Kiến Diệu sáng lên, hỏi thăm.

Nếu là Iman, chưa biết chừng "Tổ điều tra cũ" có thể nhân cơ hội đặt quan hệ, hoàn thành nhiệm vụ "đến thăm hỏi".

Iman nằm trong danh sách năm người mà Gittis đưa cho, hiện giờ "Tổ điều tra cũ" đã đến gặp Esther và More.

Yergai lập tức cảnh giác:

"Phó đoàn trưởng Pollard, có vấn đề gì không?"

Trợ thủ của đại kỵ sĩ Havel không chỉ có một vị.

"Không có gì, chỉ là hơi tò mò thôi." Thương Kiến Diệu trả lời khá thành khẩn.

Yergai không tiếp tục đề tài này nữa, lại hỏi:

"Vừa rồi hai người đuổi theo đến đâu?"

"Tòa nhà của Hội liên hiệp khai thác mỏ." Tương Bạch Miên đáp: "Ông cũng biết đấy, chúng tôi có người máy, nó đã lập tức tính toán ra quỹ đạo đạn bắn, phát hiện nơi đặt súng bắn tỉa là sân thượng của tòa nhà đó."

Sau đó, cô nói lại kết quả lần theo dấu vết và thăm dò của nhóm người mình, cuối cùng thông báo vì sao Gnawa không ở đây:

"Chúng tôi không đủ nhân lực, không thể nào kiểm tra toàn bộ tòa nhà, chỉ đành để người máy canh giữ ở bên cạnh, quan sát những người ra vào ở cửa sau."

Yergai suy nghĩ vài giây rồi nói:

"Cảm ơn các cô đã phối hợp, tạm thời các cô không bị hiềm nghi, có thể rời đi, nhưng gần đây đừng ra khỏi pháo đài Guest, bởi vì có thể phải tìm các cô giúp đỡ điều tra bất cứ lúc nào."

"Hiện giờ các cô đang ở đâu?

"Khách sạn "Lửa và thép"." Tương Bạch Miên hỏi dò: "Ngài quản lý trị an, ông có muốn ủy thác chúng tôi điều tra chuyện này không? Chúng tôi thu lệ phí rất hợp lý, hơn nữa cũng nắm rõ tình hình về vụ án."

Cô muốn tham gia vào việc truy đuổi tay súng bắn tỉa một cách hợp tình hợp lý.

Một khi có thể bắt được tên kia trong thời gian ngắn thì cũng có nghĩa là bắt được cái đuôi của viện nghiên cứu Số 8.

Yergai cảm thấy kinh ngạc, quan sát đối phương vài lần:

"Các cô muốn thông qua tay súng bắn tỉa kia để điều tra rõ vụ hàng hóa biến mất, còn muốn nhân cơ hội kiếm chút tiền thưởng?"

"Đều có, đều có." Tương Bạch Miên mỉm cười.

Yergai sờ chòm râu của mình nói:

"Giai đoạn đầu, chúng tôi nhất định phải tự mình điều tra, nếu như quả thực gặp phải khó khăn, tạm thời không có cách nào giải quyết, mới cân nhắc đến việc ban bố nhiệm vụ ở nghiệp đoàn thợ săn."

Ông ta nói khá cẩn thận, không dám vỗ ngực đảm bảo, dù sao đây cũng không phải là chuyện ông ta có thể quyết định.

Đại đa số địa phương trên Đất Xám, nhân vật như nhân viên trị an hay cảnh sát, tác dụng chủ yếu là duy trì trật tự, chứ không phải là điều tra phá án, gặp phải vụ án tương đối đơn giản, thì tiện tay giải quyết luôn, một khi chuyện trở nên phức tạp, họ sẽ rơi vào rắc rối thiếu nhân lực, khó mà bố trí đội ngũ xử lý một vụ án phức tạp khó khăn trong thời gian dài, chỉ có thể dựa vào các thợ săn di tích hỗ trợ.

"Có thể trực tiếp cân nhắc đến chúng tôi." Tương Bạch Miên không tỏ ra quá cấp thiết theo đuổi vụ án này, chỉ lặp lại thái độ của nhóm người mình.

Cô lại nhắc nhở Yergai hai câu:

"Khả năng tay súng bắn tỉa kia vẫn còn trốn trong tòa nhà, các ông phải kịp thời lục soát, nếu muộn chưa biết chừng hắn chạy thóa rồi."

"Phải xem cả video trong camera giám sát, tuy chỉ có mấy cái lắp trong thang máy, lúc rút lui, tay súng bắn tỉa đã đi thang bộ, nhưng lúc hắn đi vào tòa nhà, chuyện còn chưa phát triển đến mức phải nổ súng bắn chết More, chưa chắn hắn đã cẩn thận đến vậy, biết đâu có đi thang máy."

"Lúc trước bạn của cô đã nói cho tôi biết vị trí đại khái của tay súng bắn tỉa, các đồng nghiệp của tôi đã chạy tới đó rồi." Yergai không trách móc Tương Bạch Miên xen vào việc của người khác, nhưng cũng có chút mất kiên nhẫn.

Quản lý trị an của pháo đài Guest điều tra vụ án còn cần đám thợ săn di tích các cô tới dạy bảo sao?

Tương Bạch Miên không nói thêm gì, dẫn mấy thành viên của "Tổ điều tra cũ" rời khỏi nhà More, lên xe jeep.

Trong quá trình lái xe đến tòa nhà của Hội liên hiệp khai thác mỏ, Long Duyệt Hồng ngồi vị trí ghế lái phụ chủ động nói:

"Tôi cho rằng tay súng bắn tỉa đã rời đi, mà hắn đồng thời còn là một người thức tỉnh, đám lính gác bị năng lực của hắn ảnh hưởng, bỏ qua hoặc quên đi cảnh tượng tương tự."

Bốp, Thương Kiến Diệu đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái:

"Mục tiêu quả nhiên vẫn còn trong tòa nhà!"

Lúc Long Duyệt Hồng á khẩu không trả lời được, Tương Bạch Miên day thái dương:

"Nghiêm túc chút."

Thương Kiến Diệu lập tức đổi biểu cảm, nghiêm túc nói:

"Tôi cảm thấy đám người Yergai xác suất cao là không điều tra ra được gì, sau đó chúng ta sẽ tiếp nhận, nên bắt tay từ chỗ nào?"

Thế lực phía chính quyền pháo đài Guest không điều tra được có nghĩa là trong video của camera giám sát không có tay súng bắn tỉa kia, trên người tất cả mọi người trong tòa nhà đều không có phản ứng khói thuốc súng, hơn nữa cũng không lục soát ra được dụng cụ súng bắn tỉa, mà đám lính gác quả thực không nhớ rõ có một người như thế rời đi.

Về phần điều tra người đi đường để tìm người chứng kiến, đó là một chuyện rất tốn thời gian, các quản lý trị an chắc chắn sẽ giao cho thợ săn di tích.

Bạch Thần đang lái xe chợt lên tiếng:

"Để lão Gnawa kiểm tra video trong camera giám sát, xem có dấu vết bị cắt bỏ hay làm nhiễu không."

"Đây là một chuyện" Tương Bạch Miên bổ sung: "Mặt khác cần phải men theo con đường đi ra từ cửa sau kia, lần lượt hỏi mọi người, đối tượng chủ yếu là chủ cửa hàng hoặc là nhân viên thời vụ."

Đây cũng là một công việc khá rườm rà, bởi vì tuyến đường rút lui không chỉ có một.

Tương Bạch Miên "ừm" một tiếng, lại nói:

"Còn có, tìm hàng xóm và tai mắt của More hỏi thử xem sao."

"Viện nghiên cứu Số 8 không có khả năng gần đây mới phái người âm thầm theo dõi ông ta, vừa phát hiện không đúng đã lập tức giết người bịt miệng, từ lúc ông ta bắt đầu phục vụ viện nghiên cứu Số 8, xung quanh ông ta hẳn là có tồn tại những người tương tự."

"Mà trong một khoảng thời gian dài như vậy, người giám sát hoặc ít hoặc nhiều cũng sẽ có chút sơ hở, không ai có thể vẫn luôn không phạm sai lầm, mọi người không làm được, tôi cũng không."

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay.

Trong lúc bốn người nói chuyện, xe jeep một lần nữa đi tới bên ngoài tòa nhà của Hội liên hiệp khai thác mỏ, đón Gnawa.

"Có người ra khỏi tòa nhà không?" Thương Kiến Diệu vội vàng hỏi.

"Trước khi nhân viên trị an của pháo đài Guest đến có ba người đi ra theo cửa chính, tôi đã ghi lại tướng mạo họ, sau đó sẽ lần lượt kiểm tra." Gnawa không làm người ta thất vọng.

"Được." Tương Bạch Miên liếc nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ: "Bây giờ chúng ta đi ăn, sau đó quay về khách sạn chờ tin tức."

Họ đã có kinh phí, lựa chọn ăn một bữa cơm đơn giản, sau đó đi vào khách sạn "Lửa và thép".

Hôm nay người trực trước quầy lễ tân vào ban ngày vẫn là Gittis.

Cô ta mang đôi mắt vô hồn, không biết đang suy nghĩ cái gì, nhìn thấy "Tổ điều tra cũ" trở về, lập tức lên chút tinh thần:

"More chết rồi?"

"Tin tức của cô nhạy bén thật đấy." Thương Kiến Diệu khen ngợi từ đáy lòng.

Gittis không hề tự hào về điều này, hơi ngẩn ra một chút rồi nói:

"Rất nhiều người biết chuyện tòa nhà Hội liên hiệp khai thác mỏ bị đóng cửa."

Tương Bạch Miên cười nói:

"Vậy cô có biết More chết bởi một phát súng từ một tay súng bắn tỉa không?"

Khóe miệng Gittis cong lên, để lộ nụ cười quyến rũ:

"Biết."
Bạn cần đăng nhập để bình luận