Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 797: Họ

Đôi mắt đằng sau kính râm, một to một nhỏ... Nghe lời Gnawa, trong đầu Long Duyệt Hồng đột nhiên hiện ra hình ảnh Odick tự lẩm bẩm trong trạng thái điên cuồng:

"Bên trái một người, bên phải một người, ở giữa đặt một khung ảnh nhỏ!"

"Mày một con mắt to, một con mắt nhỏ, không phải người tốt, tao móc xuống giúp mày nhé!"

Người đàn ông mặc áo gió đen, đeo kính đen vừa rồi chính là người mà Odick đã nhìn thấy trong "Ác mộng" trước khi phát điên?

Hắn đi ra từ tòa nhà trọ mà bọn mình thuê ở lúc trước, là do "Ác mộng" sai khiến, đến tìm kiếm đầu mối?

Một loạt suy nghĩ hiện ra như sấm rền trong đầu Long Duyệt Hồng, khiến hắn choáng váng, cả người căng thẳng.

Nếu đơn thuần là người có một bên mắt to, một bên mắt nhỏ, có lẽ Long Duyệt Hồng cho rằng đây chỉ là trùng hợp, dù sao người có tướng mạo khiếm khuyết giống nhau tuy không nhiều, nhưng cũng không ít đến mức chỉ có một hai người, thỉnh thoảng gặp phải là chuyện có xác suất không thấp.

Nhưng người này lại xuất hiện ở chỗ "Tổ điều tra cũ" từng thuê ở lúc trước, việc này lại có vẻ quá trùng hợp.

Mà chuyện quá trùng hợp thường có ý nghĩa đằng sau chắc chắn có vấn đề!

"Giáo phái Chân Ngã" vừa mới nói "Ác mộng" đã biến mất, không cần lo lắng nữa, bọn mình lại gặp phải người nghi là Odick đã từng gặp được trong giấc mơ? Long Duyệt Hồng há miệng ra, phát hiện tổ trưởng, Bạch Thần, Thương Kiến Diệu đều im lặng không nói gì.

Dường như nhận ra ánh nhìn của hắn, Tương Bạch Miên ngồi ở vị trí ghế lái phụ nghiêng người sang nhìn hắn một cái, rồi lại nhìn về phía Thương Kiến Diệu, nói:

"Đừng gấp gáp."

Giọng nói của cô trầm ổn lại ôn hòa, trấn an nội tâm đang dậy sóng của Long Duyệt Hồng.

Xe jeep vẫn duy trì tốc độ vừa rồi, không thay đổi, lái về phía khu Hồng Cự Lang, Tương Bạch Miên làm như tùy ý liếc nhìn kính chiếu hậu.

Người đàn ông có mái tóc màu nâu ánh kim, mặc áo gió màu đen, đeo kính đen vừa rồi đã sớm biến mất khỏi con đường này.

Đến khi xe jeep đi vào khu Hồng Cự Lang, vòng qua chỗ gần với Viện nguyên lão, Tương Bạch Miên mới lên tiếng hỏi Gnawa:

"Lão Gnawa, sau đó mục tiêu đã đi đâu?"

"Sau khi hắn rời khỏi tòa nhà chúng ta thuê ở lúc trước, đã đi vào con ngõ nhỏ chênh chếch đối diện." Gnawa thành thật trả lời.

Hành tung tiếp theo ông ta không nhìn thấy.

Dù sao ông ta cũng chỉ là một người máy thông minh, còn không có đồng đội vệ tinh của mình, không có trang bị phụ trợ tương ứng, cũng không có năng lực thức tỉnh "Thiên nhãn thông", "Thiên nhĩ thông".

Tương Bạch Miên gật đầu một cái nói:

"Có lẽ hắn sẽ ở một nơi không xa."

Long Duyệt Hồng rốt cuộc không nhịn nổi nữa, hỏi để tìm kiếm sự xác nhận:

"Tổ trưởng, đây là người có "một con mắt to, một con mắt nhỏ" trong miệng Odick?"

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay:

"Chúc mừng anh, trả lời đúng rồi!"

Anh rất phấn khởi, cả người tràn ngập sự kích động nóng lòng muốn thử.

Tương Bạch Miên khẽ gật đầu:

"Hiềm nghi rất lớn."

"Thứ nhất, hắn trùng hợp xuất hiện trước cửa tòa nhà mà chúng ta đã thuê ở trước đó."

"Thứ hai, hắn đeo kính đen, rõ ràng muốn che giấu điểm đặc thù một con mắt to, một con mắt nhỏ."

"Trùng hợp lại thêm trùng hợp, xác suất cao sẽ không phải là trùng hợp."

"Tôi nghi ngờ hắn là tay sai của "Ác mộng", đã bỏ một phần sức lực trong việc khiến Odick phát điên."

Thương Kiến Diệu nghe vậy, vỗ tay cười nói:

"Bên trái một người, bên phải một người, ở giữa là một khung ảnh nhỏ, không biết hắn là người bên trái, hay là người bên phải..."

"Nói chung, không phải là người ở giữa." Bạch Thần nói ra ý kiến của mình.

"Khung ảnh nhỏ kia đại diện cho "Ác mộng"?" Long Duyệt Hồng thuận thế đưa ra suy đoán.

Tương Bạch Miên "ừm" một tiếng: "Có lẽ."

Cô lập tức giải thích:

"Vừa rồi tôi bảo mọi người không nên gấp gáp, chủ yếu là lo "Ác mộng" đang theo dõi khu vực này, một khi chúng ta phản ứng quá khích, rất có khả năng sẽ bị bại lộ."

"Ừm." Long Duyệt Hồng gật đầu tỏ ý đã hiểu, thậm chí cảm thấy tổ trưởng làm vậy là rất đúng.

Hắn lại hỏi:

"Tiếp theo phải làm gì?"

Tương Bạch Miên trầm ngâm một chút rồi nói:

"Vẫn phải tìm "Giáo phái Chân Ngã", chỉ dựa vào chúng ta, một mặt không đủ hiểu về "Ác mộng", mặt khác lại bị hạn chế hành động ở trong thành phố Ban Sơ, hệ số nguy hiểm thực sự quá cao."

"Ngoài ra, thông qua cô Lawry, liên hệ với các giáo hữu của Odick, cũng chính là người của "Sao Mai Bình Minh", chuẩn bị cả hai bên."

Cô không quá chắc chắn "Giáo phái Chân Ngã" sẽ điều tra ra được.

"Hay lắm, hay lắm." Thương Kiến Diệu ngồi ở vị chí bên trái của hàng ghế sau, giơ cả hai tay hai chân lên.

Ngoại trừ trên đường nhờ người gửi tin nhắn cho cô Lawry, nhận được phản hồi, hẹn địa điểm gặp mặt, để cẩn thận, "Tổ điều tra cũ" không làm thêm việc nào khác.

Đến buổi chiều, họ mới lái xe, từ chỗ nhà thuê chậm rãi di chuyển đến khu Thanh Cảm Lãm.

Họ một lần nữa đi ngang qua khách sạn Ugo.

Long Duyệt Hồng nghiêng đầu nhìn lại, thấy chỗ sâu trong đại sảnh, vị trí trước quầy lễ tân, có một ông già tóc hoa râm, vẻ mặt lạnh nhạt đang đứng đó.

Khách sạn này đã có ông chủ mới.

Long Duyệt Hồng im lặng rời ánh mắt đi.

Xe jeep của "Tổ điều tra cũ" vòng qua khách sạn đi ra phố, đến cứ điểm của "Giáo phái Chân Ngã".

Họ khá thuận lợi đi vào căn phòng tận cùng bên trái của tầng một tòa nhà trọ, gặp được người phá mộng Clive.

Clive khoác chiếc áo choàng cổ xưa, nghi hoặc hỏi:

"Còn có chuyện gì sao?"

Tương Bạch Miên tiến lên một bước, trầm giọng nói:

"Chúng tôi có đầu mối mới về "Ác mộng", phát hiện một tên tay sai của nó."

"Không biết giáo phái có hứng thú hợp tác không?"

Clive im lặng.

Tương Bạch Miên cố ý nói khích:

"Ông chủ Ugo là một người thức tỉnh, cho dù ở trong giáo phái của các ông, người như vậy cũng tương đương với giáo chủ, mà không có giáo phái nào lại thờ ơ trước cái chết của giáo chủ nhà mình."

Clive lại im lặng thêm một lúc nữa, sau đó thở một hơi thật dài:

"Ác mộng đã biến mất, còn trêu chọc vào nữa chắc chắn sẽ gặp phải đòn phản công ác liệt, điều này rất có thể sẽ gây ra sự biến hóa cực kỳ đáng sợ."

"Khu vực này khó khăn lắm mới lấy lại được sự yên bình, trừ phi nắm chắc có thể hoàn toàn tiêu diệt được cơn "Ác mộng" kia, nếu không chúng tôi sẽ không chủ động khơi mào chiến tranh."

"Tôi nghĩ, Ugo quay về vòng tay của Chấp tuế chắc hẳn có thể hiểu được quyết định của chúng tôi."

Ông ta nói rất khéo léo, nhưng bày tỏ thái độ rất rõ ràng.

Tương Bạch Miên liếc nhìn Thương Kiến Diệu không che giấu tâm trạng thất vọng của mình, cúi thấp đầu, cười tự giễu nói:

"Là chúng tôi quá tích cực rồi, thật sự xin lỗi."

Trong một căn nhà trọ, khu Hồng Cự Lang.

"Tổ điều tra cũ" dựa theo lời hẹn tìm đến nơi này, gõ căn phòng bên trái ở tầng bẩy.

Người mở cửa là Lawry, so với mấy lần gặp trước, sắc mặt cô ta đã tốt hơn nhiều, tâm trạng cũng tương đối khá.

"Chào mừng mọi người đến nhà tôi chơi." Cô gái có tóc nâu mắt xanh, dung mạo xinh đẹp này vừa cười vừa nói.

Tương Bạch Miên ngẩn ra, thốt lên hỏi:

"Đây là nhà của cô và Odick?"

"Đúng vậy." Lawry mờ mịt đáp lại.

Đây là câu hỏi kỳ quặc gì vậy?

Tương Bạch Miên lại hỏi một câu:

"Lúc trước Odick sinh bệnh cũng là ở chỗ này?"

"Đúng." Lawry không biết chuyện này có gì hay mà hỏi.

Tương Bạch Miên im lặng vài giây, quay đầu phê bình đám người Thương Kiến Diệu:

"Thật là, làm sao có thể chen chúc trước cửa nhà người khác? Thật là không lịch sự!"

Lawry cũng cười nói theo:

"Mời vào."

Chỗ không xa phía sau cô ta, Odick đang đứng đó, mỉm cười với mấy thành viên của "Tổ điều tra cũ", vẫy tay chào.

"Chúng ta vào phòng làm việc nói chuyện đi." Anh ta chỉ vào một căn phòng bên cạnh, nói.

Bởi vì đang ở trong nhà, anh ta không mặc áo khoác nỉ dày thẫm màu kia nữa, mà mặc một chiếc áo nhung có hoa văn kết hợp với quần dài màu đen.

Nhân lúc Odick đi vào phòng sách, Tương Bạch Miên thấp giọng quan tâm hỏi han Lawry:

"Sau khi trở về biểu hiện của anh ấy thế nào?"

"Vô cùng tốt." Lawry cười nói: "Thỉnh thoảng anh ấy cũng sẽ nổi nóng, cũng muốn lầm bầm, nhưng đều cố gắng tránh né tôi, lén lút vỗ bàn ở chỗ đó, thấp giọng hô lên, cho nên, mỗi tuần vẫn phải đến bệnh viện tâm thần điều trị một lần, mua thuốc."

Trong nét mặt lo lắng của cô ta còn xen lẫn vẻ hạnh phúc khó có thể che giấu.

Long Duyệt Hồng đã yên tâm, quan sát nhà của Odick và Lawry.

Đây là một căn nhà bình thường ba phòng ngủ một phòng khách, diện tích coi như rộng rãi.

Căn phòng làm phòng sách không lớn lắm, ngoài những chiếc giá sách thì chỉ còn chỗ cho một chiếc bàn làm việc, một chiếc sofa ngắn và mấy chiếc ghế đơn.

"Ngồi đi." Odick chỉ vào chiếc sofa ngắn và mấy chiếc ghế bên cạnh: "Xin lỗi, có chút chật chội."

"Anh quá khách sáo rồi." Thương Kiến Diệu lịch sự đáp lại.

Tương Bạch Miên vừa ngồi xuống, vừa nói:

"Giáo hữu của anh bao lâu nữa sẽ đến?"

"Chắc là trong vòng mười phút nữa." Odick trầm ổn trả lời.

Sau khi mọi người ngồi xuống, Thương Kiến Diệu lên tiếng hỏi:

"Từ nơi này đến hải vực Hoàng Kim có xa không?"

"Rất xa." Odick nhớ lại rồi nói: "Phải đi qua nửa thành phố Ban Sơ, toàn bộ "Công nghiệp liên hợp" và "Hoàng Kim Hải Ngạn", ở giữa có những khu vực rộng lớn không người..."

Thấy Odick và Thương Kiến Diệu hỏi đáp hợp lý, tự nhiên lưu loát, Long Duyệt Hồng quả thực không thể tin được vị này cách đây không lâu còn là một người điên.

Qua một hồi, Lawry dẫn một cô gái tới.

Cô gái này mặc quần áo thợ săn màu đậm, tuổi tác gần bằng Odick, tóc vàng mắt xanh, làn da thô ráp, là một người Hồng Hà điển hình.

"Julia." Cô ta giới thiệu sơ lược bản thân.

Đợi đám người Tương Bạch Miên giới thiệu xong, cô gái này cười nói khá khách sáo:

"Cảm ơn các cô đã điều trị cho Odick, nếu không tôi không dám đến gặp Lawry."

Cô ta nhấn mạnh từ "điều trị" này.

"Việc nên làm." Thương Kiến Diệu đáp lại với vẻ mặt đương nhiên.

Nét mặt Julia nghiêm túc lại, tiện thể hỏi:

"Tình trạng này có thể duy trì trong bao lâu?"

"Chỉ cần anh ấy quả thực là người như vậy, cũng không ai có thể thực sự phủ định điều ấy, thì có thể tiếp tục kéo dài." Thương Kiến Diệu mỉm cười trả lời.

Sau khi hàn huyên thêm vài câu, Tương Bạch Miên chủ động nói:

"Chúng tôi phát hiện ra đầu mối về "Ác mộng", không biết các cô có hứng thú hợp tác không?"

Julia nhìn Odick một cái:

"Chuyện đã qua, giấc mơ đêm qua cũng đã trở lại bình thường, nếu không tuyệt đối nắm chắc, chúng tôi không muốn mạo hiểm."

"Các cô cũng không cần thiết phải điều tra bằng được, đối đầu với "Ác mộng" tương tự là chuyện lâu dài, thỉnh thoảng tìm được chút đầu mối cũng không có quá nhiều ý nghĩa."

Tương Bạch Miên lựa chọn im lặng.

Lại hàn huyên thêm một hồi nữa, "Tổ điều tra cũ" tạm biệt ra về.

Odick tiễn họ ra đến cửa.

Lúc cửa phòng đóng lại, khóe mắt Long Duyệt Hồng liếc thấy trên mặt Odick lộ ra nụ cười vặn vẹo.

Anh ta mờ mịt khẽ hô lên: "Bên trái một người, bên phải một người, ở giữa đặt một khung ảnh nhỏ!"

"Mày một con mắt to, một con mắt nhỏ, không phải là người tốt, tao móc xuống giúp mày nhé."

Long Duyệt Hồng chậm rãi thu hồi ánh mắt.

Quay lại xe, mọi người đồng thời rơi vào im lặng.

Qua hồi lâu, Long Duyệt Hồng giận dữ nói:

"Là người của họ bị giết, bị hại mà họ đều mặc kệ!"

Tương Bạch Miên, Bạch Thần, Gnawa đều không biết nên đáp lại thế nào.

Lúc này, Thương Kiến Diệu đột nhiên ngồi ngay ngắn lại, trả lời một cách chậm rãi nhưng kiên định:

"Họ mặc kệ, tôi không kệ!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận