Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 783: Cuộc sống hoang dã

"Tổ điều tra cũ" đợi ở bên ngoài khu phế tích thành phố Thiết Sơn một ngày, vẫn không đợi được "Vô tâm giả" cao cấp đặc biệt kia, sau đó họ nhổ trại đi về phương Bắc, đến thành phố Ban Sơ, chuẩn bị thăm dò trung tâm y tế sản khoa Hoắc Mẫu trong di tích Số 13 khu đất hoang.

Vòng qua các khu vực bị ô nhiễm, các vùng nguy hiểm, lại lái xe thêm gần hai ngày nữa, Gnawa liếc mắt nhìn vùng hoang dã phía ngoài:

"Gần đây có một điểm tụ cư của dân du cư, có cần bổ sung chút vật tư không?"

Đây là nơi lúc trước ông ta đã đi qua khi từ thành phố Ban Sơ xuôi xuống phía nam.

Mà đối với vùng hoang dã này, Bạch Thần cũng không quen thuộc, vì cô chưa từng đến đây.

Tương Bạch Miên ở vị trí lái phụ suy nghĩ một chút rồi nói:

"Cũng được."

Tuy xe jeep của "Tổ điều tra cũ" đã được cải tạo, có cốp sau rộng lớn hơn, nhưng ba thiết bị khung xương quân dụng và hai bộ áo giáp thông minh sinh học vẫn chiếm một không gian khá lớn, hơn nữa còn thêm đạn, lưu đạn, đạn hỏa tiễn, thuốc nổ và vũ khí dự phòng, chỗ trống dành cho vật tư cũng không còn nhiều.

Dưới sự trợ giúp của "thiết bị dẫn đường thông minh" thật sự, xe jeep đi qua một rừng cây nhỏ và mấy gò đất, tới một điểm định cư được xây dựng dựa vào địa hình và khu phế tích thế giới cũ.

Lúc chiếc xe còn cách đích đến một trăm mét, Thương Kiến Diệu đột nhiên ngồi thẳng dậy:

"Bên trong không có ai."

"Họ đã di dời rồi?" Bạch Thần vừa giảm tốc độ, vừa đưa ra suy đoán

Đây là chuyện khá thường thấy trên Đất Xám, cứ cách vài năm thậm chí ngắn hơn, các dân du cư hoang dã sẽ vì các nguyên nhân như bại lộ tin tức, thời tiết thay đổi ác liệt, môi trường xảy ra vấn đề, sinh vật biến dị và "Vô tâm giả" thay đổi phạm vi săn mồi... mà rời khỏi điểm định cư hiện tại, di chuyển đến nơi an toàn hơn.

"Không thể nào." Gnawa đưa ra câu trả lời khẳng định: "Lúc trước tôi đi qua, họ đang canh tác trong đồng ruộng đằng sau điểm định cư."

Người sắp di dời sẽ không làm ra chuyện lãng phí tài nguyên như thế.

Thương Kiến Diệu "thành thực" lúc này phản bác:

"Biết đâu chỉ trong mấy ngày hôm nay, họ bị đội bắt nô lệ của thành phố Ban Sơ phát hiện."

Buộc phải di dời gấp rút.

Trong lúc một người gốc các-bon trao đổi với một người gốc si-líc, xe jeep đã đến gần đích.

"Đúng là không có tín hiệu điện sinh vật của bất cứ ai." Tương Bạch Miên khẳng định phát hiện lúc trước của Thương Kiến Diệu.

Cổng chính của điểm định cư do những cây gỗ hợp thành, lúc này một bên đóng, một bên mở rộng.

Bạch Thần đảo ánh mắt qua, trầm giọng nói:

"Dưới đất có máu."

Vị trí quan sát của cô tốt hơn Gnawa, Long Duyệt Hồng và Thương Kiến Diệu, mà Tương Bạch Miên thì đang tập trung cảm ứng.

Mấy thành viên của "Tổ điều tra cũ" theo tiếng nhìn lại, thấy bên ngoài cổng chính có mấy vết máu đã từ màu đỏ sậm biến thành màu đen.

Điều này khiến Long Duyệt Hồng có linh cảm không tốt.

Hắn nhớ lại những gì gặp phải ở thị trấn Hắc Thử.

"Bị tập kích?" Tương Bạch Miên cho xe jeep dừng lại.

Cô khoác súng phóng lựu, ôm ống phóng rocket tác chiến đơn binh, đẩy cửa bước xuống.

Đám người Thương Kiến Diệu theo sát phía sau, lần lượt đi vào điểm định cư.

Nhà cửa nơi này có xuất xứ từ thế giới cũ, sau đó được sửa chữa lại, có những ngôi nhà mới được xây bằng gỗ, hai phong cách kết hợp với nhau mang đến cảm giác đặc biệt.

Tình huống đúng như những gì Thương Kiến Diệu và Tương Bạch Miên cảm ứng được, nơi này không còn sự tồn tại của nhân loại, nhưng rất nhiều nơi còn lưu lại vết máu rõ rệt.

Chúng hoặc bắn ở trên tường, hoặc văng ra rất xa dưới đất, gần như xung quanh tất cả các phòng ốc đều thấy.

Một trận giết chóc... Trong đầu Long Duyệt Hồng tự nhiên nảy ra một suy nghĩ như vậy.

Trong quá trình lục soát tiếp theo, hắn dần dần nảy ra một vài nghi hoặc: Nếu thực sự xảy ra một cuộc tàn sát, vậy vì sao không có một thi thể nào, chỉ thỉnh thoảng tìm thấy ngón tay, thịt nát...?

Không thể có khả năng tất cả dân du cu hoang dã trong điểm định cư này đều bị nổ thành mảnh vụn được.

Cho dù đúng là như vậy, số máu thịt còn lại cũng không tương ứng!

Hơn nữa, trong điểm định cư này đều không thấy vũ khí, gồm cả các loại vật phẩm như dao đốn củi.

Trừ cái đó ra, chăn bông, thảm đắp, quần áo, và các loại đồ ăn cũng đều biến mất.

Những thứ này chắc chắn vốn từng tồn tại, nếu không thì dân du cư hoang dã trong điểm định cư sẽ không thể chống đỡ qua được mùa đông.

Có điều, trong các phòng ốc còn có một ít đồ kim loại được tích góp, dùng để giao dịch các tài nguyên khác, cùng với hai máy phát điện đốt dầu.

Sau khi kiểm tra xong, Bạch Thần mím môi nói:

"Bước đầu phán đoán là bị quần thể "Vô tâm giả" tập kích."

Thấy Long Duyệt Hồng để lộ vẻ mặt khó hiểu, cô giải thích đơn giản:

"Nếu là cướp hoặc đội bắt nô lệ, những thứ như máy phát điện và đồ vật bằng kim loại sẽ không thể bị để lại, những thứ này đôi khi còn có giá trị cao hơn nô lệ."

"Nếu là sinh vật biến dị hoặc là những con thú hoang khác, thì sẽ không mang vũ khí, quần áo, chăn bông và thảm đi."

"Chỉ có quần thể "Vô tâm giả" tập kích mới để lại hiện trường như thế này."

Nói đến đây, Bạch Thần tổng kết một câu:

"Rất nhiều dân du cư hoang dã cho rằng vào mùa đông thiếu thức ăn, "Vô tâm giả" mới có tính công kích mạnh nhất, nguy hiểm nhất, thực ra "Vô tâm giả" vào mùa xuân cũng vậy. Sau khi mùa đông dài dằng dặc đi qua, "Vô tâm giả" còn sống được đến lúc đó đều đã dùng hết đồ ăn, cần phải nhanh chóng bổ sung."

Quần thể "Vô tâm giả" tập kích điểm định cư của nhân loại, Tương Bạch Miên mới từng trải qua vài lần trong lúc đi nghĩa vụ ở các đại đội khác của Ban an toàn, nhờ vào họ giúp đỡ, những điểm định cư phụ thuộc vào "Sinh vật Bàn Cổ" đều thuận lợi vượt qua nguy nan, không gặp phải tai ương thảm khốc như hiện giờ.

Lúc này, cô thở dài nói:

"Những dân du cư có thể sống sót trong môi trường hoang dã sẽ không buông lỏng trong chuyện này, xem ra họ thực sự bị sức mạnh trấn áp..."

"Cũng có khả năng nơi này vốn không có quần thể "Vô tâm giả" mạnh mẽ, đầu xuân đột nhiên có một đám di chuyển tới." Bạch Thần nhớ lại những gì từng nghe, từng gặp phải.

Tương Bạch Miên liếc nhìn Thương Kiến Diệu im lặng, nhất thời không biết nói gì cho phải.

"Bây giờ phải làm sao?" Long Duyệt Hồng lên tiếng hỏi.

Hiển nhiên là không thể trao đổi vật tư nữa, ý hắn muốn hỏi là ở lại nơi này nghỉ ngơi lấy sức ngày mai xuất phát, hay là nhân lúc sắc trời còn sớm, tiếp tục đi.

Thương Kiến Diệu đột nhiên nghiêng đầu hỏi Gnawa:

"Gần đây còn có điểm định cư của dân du cư hoang dã không?"

"Trong vòng hai mươi cây số hẳn là vẫn có." Gnawa đáp lại.

Bạch Thần cũng nói theo:

"Họ chắc là còn chưa bị tập kích đâu."

"Đồ ăn thu hoạch được từ nơi này cũng đủ để "Vô tâm giả" sống sót một thời gian rất dài, trong tình huống như thế, tính công kích của bọn họ sẽ giảm đi nhiều."

Giống như sau khi thú hoang ăn no xong, sẽ lười biếng không muốn tấn công con người vậy.

Hơn nữa, một hơi săn bắn được nhiều như thế, còn không có cách để bảo quản thời gian dài, sẽ lãng phí cực kỳ nhiều, đối với "Vô tâm giả" có chỉ số thông minh cao hơn thú hoang mà nói, làm vậy còn chẳng bằng tiếp tục "nuôi thả".

Thương Kiến Diệu mỉm cười, chủ động đề nghị:

"Có muốn đi quét sạch quần thể "Vô tâm giả" kia không?"

"Với thực lực mà bọn họ thể hiện ra, nếu như phát động tấn công, ba điểm định cư khác cũng không chống đỡ được..." Tương Bạch Miên trầm ngâm rồi nói: "Có thể thử xem, nhưng không được lỗ mãng."

Đối với "Tổ điều tra cũ" bây giờ mà nói, đây chỉ là việc tiện tay, không quá khó khăn.

Gần đến xẩm tối, lúc những đám mây phía xa vẫn còn đỏ rực, thông qua Gnawa và Long Duyệt Hồng thu thập, so sánh và phân tích thông tin hoàn cảnh, "Tổ điều tra cũ" đã đuổi đến quần thể mục tiêu.

Bọn họ trốn trong một gò núi khá lớn, chiếm lấy một hang động kín đáo.

Gnawa mặc áo giáp thông minh "Tắc kè hoa", lẻn đến một nơi gần hơn, quan sát kỹ càng một phen.

"Ngoài cửa hang có bốn "Vô tâm giả" canh gác, vũ khí của bọn họ lần lượt là súng săn, súng trường, súng đạn ghém và súng tự động." Gnawa quay trở về cạnh xe jeep, báo cáo.

"Vũ khí của bọn họ cũng không yếu... Là thu hoạch được từ điểm định cư của dân du cư hoang dã kia?" Tương Bạch Miên bán tín bán nghi, cảm khái một câu.

Bạch Thần mím môi nói:

"Đây là một mặt, mặt khác nhìn từ hiện trường, bản thân họ cũng có hỏa lực khá mạnh."

Gnawa nói tiếp:

"Trong hang núi thỉnh thoảng sẽ tràn ra ngoài một loại khí tức đặc biệt, khiến bốn "Vô tâm giả" canh gác sợ hãi run rẩy."

"Sợ hãi run rẩy?" Tương Bạch Miên lẩm bẩm.

"Một "Vô tâm giả" cao cấp?" Thương Kiến Diệu có chút hăng hái.

Long Duyệt Hồng thì lập tức hiểu ra:

"Chẳng trách bọn họ có thể càn quét được điểm định cư của dân du cư hoang dã kia."

Đám "Vô tâm giả" này không những hỏa lực dư thừa, hơn nữa còn có thủ lĩnh tương đương với người thức tỉnh!

"Như vậy, lai lịch của bọn họ rất có khả năng tồn tại vấn đề." Tương Bạch Miên nói như có điều suy nghĩ.

Số lượng "Vô tâm giả" cao cấp khá ít, chỉ có trong các phế tích thành phố lớn, sau hàng ngàn hàng vạn "Vô tâm giả" mới có khả năng xuất hiện một người, mà theo Gnawa quan sát, số lượng "Vô tâm giả" trong hang núi này không quá năm mươi người.

Đương nhiên, chuyện này cũng có thể tồn tại sự ngoại lệ, xác suất nhỏ đến đâu cũng có nghĩa là có thể xảy ra.

Sau khi hơi trầm ngâm, Tương Bạch Miên ra lệnh:

"Mặc trang bị vào, chuẩn bị phương án đối phó với chuyện ngoài ý muốn."

'Tiểu Bạch, tiến vào vị trí ngắm bắn; Tiểu Hồng, anh và lão Gnawa xông lên phía trước, tôi sẽ chi viện cho hai người; "Này", anh ở cuối cùng gây ảnh hưởng, khống chế toàn cục."

Bận rộn một phen, Bạch Thần đã mặc thiết bị khung xương quân dụng theo Gnawa đi tới điểm ngắm bắn mà vừa rồi ông ta trinh sát đã tìm thấy.

Vị trí này trên một cái cây khô, cách gần ba trăm mét đã có thể nhìn thấy bốn tên "Vô tâm giả" đang canh gác trước cửa hang.
Bạn cần đăng nhập để bình luận