Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 866: Phản hồi

Dưới cái nồi nhôm đáy sâu màu xám trắng, vẻ mặt lão Trương như thế nào, Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu đều không thể biết được, chỉ có thể nhìn thấy ông ta run rẩy giơ tay phải lên cố gắng ấn lên ngực trái.

Có điều, động tác này chưa kịp hoàn thành, bàn tay lão Trương vừa dán sát vào quần áo, đã dừng lại hai giây rồi lại trượt xuống.

Giọng nói của ông ta dường như khàn hơn một chút, tốc độ vẫn nhanh như trước:

"Chuyện khống chế não nói một cách đơn giản chính là kẻ đứng đằng sau sự kiện thế giới cũ bị hủy diệt muốn nhân loại giữ trạng thái hiện giờ, vĩnh viễn không thể xây dựng lại nền văn minh chân chính, vì vậy đã dùng máy sóng não bí mật khống chế một nhóm đông người, gồm lãnh đạo cao cấp của các thế lực lớn, để họ mất đi ý chí tiến thủ, quên mất lí tưởng từng có, không còn cố gắng vì toàn bộ nhân loại nữa, trở thành người sa ngã."

"Máy sóng não là ngọn nguồn dẫn đến "Bệnh vô tâm" lúc trước, cho tới nay, chúng vẫn phát huy tác dụng ở rất nhiều nơi, giúp kẻ đứng sau màn loại trừ những nhân loại phát hiện ra bí mật."

"Thế nhưng chúng tôi đã gặp rất nhiều người mắc "Bệnh vô tâm" là nhân loại bình thường, không có bất cứ khả năng nào phát hiện ra bí mật khống chế não." Cho dù đối diện với chiến sĩ già của "Quân cứu thế", Thương Kiến Diệu "thành thật" vẫn phản bác những lúc cần.

Đám người lão Trương rõ ràng đã từng cân nhắc đến vấn đề này, cũng sớm nghĩ ra lý do, ông ta đáp lại không hề lắp bắp:

"Các cậu, còn quá trẻ tuổi, đây gọi là làm nhiễu logic!"

"Nếu như chỉ loại trừ những người biết về bí mật khống chế não, sẽ dễ dàng bị phát hiện ra, phải tiện thể khiến một vài người bình thường cũng biến thành "Vô tâm giả" mới có thể làm lẫn lộn thật giả, khiến sự việc có vẻ không dễ thấy."

"Ở thế giới cũ, có một câu nói như thế này."

"Muốn giấu một cây kim, cách tốt nhất chính là ném xuống biển."

"Vậy muốn tìm ra cũng rất khó." Thương Kiến Diệu "thành thực" bình luận đúng trọng tâm.

Lão Trương thở một hơi, thấp giọng nói:

"Nói chung, bây giờ các cậu phải nhân lúc còn chưa bị khống chế não, nhanh chóng tìm hai cái nồi nhôm đội vào, không có nồi nhôm thì dùng nồi sắt, nồi đồng, nồi inox cũng được, chỉ khi làm vậy các cậu mới giữ được tư duy độc lập, lí tưởng trong sạch, không bị lợi ích và sự hưởng thụ bào mòn."

"Tất cả đều đã có vết xe đổ rồi đấy! Bao nhiêu chiến sĩ "Quân cứu thế" lúc trước vào sinh ra tử vì cứu vớt toàn bộ nhân loại, nhiệt huyết sôi sục, không sợ gì cả, kết quả sau khi tình hình tốt lên lại biến chất."

"Họ đều đã bị khống chế não rồi!"

Lão Trương càng nói càng vô cùng đau đớn.

"Đúng đúng đúng!" Thương Kiến Diệu dường như tìm được tri âm: "Chắc chắn là như vậy, nếu không họ không thể dễ dàng từ bỏ lý tưởng lúc trước, quên đi lời thề của mình."

Đó đều là những người từng được trui rèn trong máu lửa, mà vẫn không hề sa ngã.

Tương Bạch Miên ở bên cạnh nhiều lần cố gắng cắt ngang cuộc nói chuyện giữa hai người, nhưng đều không thể chen vào cuộc trao đổi giữa một già một trẻ.

Lão Trương gật mạnh đầu, khiến cho chiếc nồi nhôm trên đầu lắc lư:

"Xem ra các cậu mới đến chưa được vài ngày nhưng đã nhìn thấy một vài hiện tượng xấu xí rồi."

"Ừm, người cấp giấy thông hành cho các cậu vẫn là Hồng Quang Minh đúng không?"

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu không hề giấu giếm.

Lão Trương phất tay, tâm trạng lập tức trở nên kích động:

"Thằng ranh Hồng Quang Minh kia tôi gặp một lần là mắng cho một lần, chỉ thẳng vào mặt mà mắng!"

"Lúc còn làm cấp dưới của tôi, nó là một thằng nhóc chất phác, nhiệt tình biết bao nhiêu, thấy có trẻ con dân du cư hoang dã ăn không đủ no, đều lén chia một phần đồ ăn của mình cho đứa bé."

"Có một lần, chúng tôi bị một đám người chỉ biết đốt nhà giết người cướp của bao vây, để yểm trợ cho phần lớn bộ đội rút lui, nó đã chủ động đứng ra xin chặn hậu, thiếu chút nữa chết ở đó."

"Như thế mà nó sợ rồi sao? Không hề! Nó vẫn xung phong tiến lên phía trước hết lần này đến lần khác. Các cậu cũng nhìn thấy đấy, nó lần lượt mất đi một cánh tay và một bên chân, cũng may lúc đó chúng tôi tìm được và thu nhận được khá nhiều tay chân máy móc, lại có người am hiểu phương diện giải phẫu gia nhập đội ngũ, nó mới sống được đến ngày hôm nay."

"Hiện giờ mọi người chưa nói đến chuyện có thể ăn no, ít nhất trong tình huống bình thường không có người chết đói, chưa nói đến chuyện có thể mặc đẹp, ít nhất không có người nào chết rét, sao nó lại biến thành bộ dạng thế này?"

"Sau khi phát hiện ra, tôi đã suy nghĩ mất cả một năm cũng không hiểu được, sau khi biết được bí mật khống chế não, đội nồi nhôm lên đầu, mới hiểu được một chút."

"Ôi..."

"Ôi." Thương Kiến Diệu cũng thở dài theo.

Hiếm khi gặp được tri âm, lão Trương rốt cuộc không cảnh giác nữa, ông ta suy nghĩ một chút rồi nói:

"Có phải hai cậu muốn hỏi lúc giới nghiêm chúng tôi tản bộ ở xung quanh có gặp được người nào khả nghi không đúng không?"

"Theo tôi đến trại an dưỡng, lần lượt hỏi từng người đi."

Tuy ông ta vẫn lo lắng đám người Thương Kiến Diệu là gián điệp đang cố gắng đánh vào nội bộ tổ chức phản khống chế bí mật, nhưng nghĩ chỉ dẫn họ đi hỏi thăm một vài chuyện liên quan đến giới nghiêm, không liên lụy những chuyện khác, lại cảm thấy không có vấn đề gì.

Tương Bạch Miên thầm vui vẻ, đang định đồng ý, Thương Kiến Diệu đột nhiên nói với vẻ kiên định:

"Không được."

"Vì sao?" Chiếc nồi nhôm màu xám trắng che đi vẻ mặt nghi hoặc lẫn kinh ngạc của lão Trương.

Thương Kiến Diệu đáp lại đầy lý lẽ:

"Bây giờ đang là lúc giới nghiêm, chúng tôi chưa nhận được sự cho phép, không được rời khỏi khách sạn.

Ông và chiến hữu cũ của ông có quyền ra ngoài tản bộ nhưng chúng tôi thì không, không thể dựa vào việc có ông chắn ở phía trước thì mặc kệ quy định."

"Làm như vậy có khác gì những kẻ sa ngã tư lợi cá nhân đâu?"

Trong chớp mắt, trong đầu Tương Bạch Miên hiện ra hai từ: Chính trực và thanh liêm.

Thực ra từ phía sau kia không hợp với trường hợp này lắm, nhưng từ phía trước thì vô cùng phù hợp.

Lão Trương sửng sốt vài giây rồi nói:

"Khá lắm! Nếu như đời tiếp theo của "Quân cứu thế" ai cũng giống cậu thì tốt biết bao."

Ai cũng bị mắc bệnh tâm thần thì không tốt lắm đâu... Tương Bạch Miên chỉ cảm thấy câu này của lão Trương đầy sơ hở.

Dừng một chút, lão Trương chủ động nói:

"Vậy tôi quay về trại an dưỡng hỏi giúp các cậu, sau đó ghi lại câu trả lời rồi đưa đến khách sạn."

"Cảm ơn." Tương Bạch Miên vội vàng nói một tiếng.

Cô suy nghĩ một chút, lại bổ sung:

"Thuận tiện nhờ ông hỏi thêm các chiến hữu cũ, ba ngày gần đây có gặp phải chuyện gì đáng chú ý không, chuyện mà bình thường không có, ừm, không đáng chú ý cũng không sao, chỉ cần bình thường sẽ không hay xảy ra đều cần ghi chép lại."

"Rất chu đáo cẩn thận." Lão Trương có kiến thức rộng rãi, khen một câu.

Ông ta lại lập tức nói:

"Bây giờ tôi quay về, tranh thủ trước mười giờ tối sẽ gửi nội dung hỏi được đến đây."

Thương Kiến Diệu nhiệt tình vẫy tay:

"Thuận buồm xuôi gió nhé!"

Nhìn lão Trương biến mất ở một lối ra khác của bãi đỗ xe khách sạn, Tương Bạch Miên dẫn theo Thương Kiến Diệu quay trở về khách sạn bằng đường bình thường.

Quản lý khách sạn Thẩm Khang đứng ở cạnh cửa đang đi qua đi lại tại chỗ, vừa thấy hai người bước vào vội vàng hỏi:

"Lão Trương đi rồi?"

"Đi rồi." Thương Kiến Diệu trả lời khá tích cực.

Thẩm Khang thở vào nhẹ nhõm, lại nói:

"Lão Trương già cả hồ đồ, lại có hội chứng chiến tranh, không phân rõ hiện thực và hư ảo."

"Lứa của họ rất nhiều người có thói quen không tốt, có người còn nát rượu, quan điểm thì bảo thủ, giống như sống ở mấy thập niên trước, nói gì cũng không muốn tin."

"Mọi người nghĩ mà xem, có thể tin vào chuyện khống chế não, có thể ngày ngày đội nồi nhôm trên đầu thì bình thường được đến đâu?"

Ý của ông ta là chỉ tinh thần lão Trương có vấn đề.

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu gật đầu tán thành.

Tương Bạch Miên kinh ngạc nhìn anh một cái, không lên tiếng.

"Hai người vẫn rất tỉnh táo đấy." Thẩm Khang rất vui mừng.

Thương Kiến Diệu lập tức chỉ vào bản thân:

"Tinh thần của tôi cũng có vấn đề, vì sao ông còn muốn tin?"

Thẩm Khang lập tức bị cuốn vào trong.

Buổi tối, đài phát thanh tuyên bố ngày mai bắt đầu sơ tán dân chúng.

"Nếu như ngày mai đầu đạn hạt nhân được đưa đi đến một thế lực nào đó, cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì..." Long Duyệt Hồng vừa vô cùng chờ mong sáng mai có thể rời khỏi Ô Bắc, vừa nói với chút lo lắng.

Gnawa thành thực đáp lại:

"Hẳn là không có sự khác biệt rõ rệt so với ở trong tay "Quân cứu thế"."

Đều không đủ năng lực chế tạo quy mô lớn, xác suất cao cũng chỉ dùng để uy hiếp.

Thương Kiến Diệu đang định gia nhập thảo luận, đột nhiên nghe thấy bên ngoài cửa sổ có người gọi:

"Thằng nhóc và cô nhóc buổi chiều kìa, đồ hai đứa muốn thu thập đã đến rồi đây!"

Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu liếc mắt nhìn nhau, mở cửa sổ ra, quả nhiên phát hiện lão Trương mặc đồng phục màu đen của "Quân cứu thế" đã giặt đến bạc màu, đội chiếc nồi nhôm đế sâu màu xám trắng đứng trong bãi đỗ xe, trong tay cầm một xấp giấy, không ngừng cao giọng gọi.

Sau khi nhảy hai ba cái, hai người lập tức đáp xuống bên cạnh lão Trương.

"Tôi đã lần lượt hỏi qua từng người, đều ghi chép lại vào giấy, yên tâm không để bỏ sót, gồm cả chính tôi cũng ghi vào."

Thương Kiến Diệu và Tương Bạch Miên vội vàng thành khẩn nói lời cảm ơn.

"Hai đứa mau xem có vấn đề gì không." Lão Trương đưa xấp giấy tới.

Tương Bạch Miên nhận lấy tài liệu, tháo đèn pin trên đai vũ trang xuống, xem ngay tại chỗ.

Thông tin ghi lại trên giấy được sắp xếp theo thứ tự, mọi người đều gồm hai bộ phận, một là trong lúc giới nghiêm có gặp được người nào khả nghi không, hay là trong ba bốn ngày nay có gặp phải chuyện gì bình thường ít xảy ra không.

Thương Kiến Diệu đi đến bên cạnh Tương Bạch Miên, cùng cô xem từng thông tin một.

"Không có thông tin nào hữu hiệu..." Trong lúc sắp xem hết, Thương Kiến Diệu thất vọng.

Tương Bạch Miên không nhiều lời, đưa ánh mắt về phía trang giấy cuối cùng.

Trang giấy này chỉ ghi chép phản hồi của một người, đó chính là bản thân lão Trương:

"1. Bên đường chỉ gặp chiến sĩ phụ trách giới nghiêm;
2. Buổi chiều hôm kia, trong khách sạn có thuốc hạ huyết áp của khách ở trọ bị trộm mất, không thể kịp thời uống thuốc, bệnh huyết áp cao phát tác, tình huống vô cùng nghiêm trọng, được đưa đến bệnh viện cấp cứu."

Huyết áp cao, được đưa đến bệnh viện cấp cứu hai ngày... Tương Bạch Miên có linh cảm, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận