Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 571: Đi tới doanh trại

Diện tích của dãy núi bờ bắc khu đất hoang sông Hồng Hà rất rộng lớn, có rất nhiều loại sinh vật biến dị và căn cứ quân sự, trung tâm nghiên cứu của thế giới cũ, thỉnh thoảng có thể phát hiện ra một vài thứ có giá trị.

Bởi vì nơi này có rất nhiều con đường đã bị phá hủy, không thể nào sửa chữa, hoàn cảnh lại vô cùng phức tạp, quân đội của thành phố Ban Sơ khó mà tiến vào quy mô lớn, chỉ có thể cử các tiểu đội, phân đội nhỏ đến thăm dò, cho nên trở thành chỗ vui chơi cho thợ săn di tích.

Hàng năm không biết có bao nhiêu người lui tới, cố gắng tìm đường sống, mấy chỗ trong núi tự nhiên tạo thành doanh trại có quy mô khác nhau, cung cấp các nhu yếu phẩm như đồ ăn, nước uống, vũ khí, đạn dược, băng vải, dầu đốt, pin... cho những thợ săn di tích đi vào dãy núi.

Đồng thời, những doanh trại tiền tuyến này cũng cung cấp không gian nghỉ ngơi an toàn cho những thợ săn di tích quay về, để họ kịp thời điều trị những bệnh bình thường và vết thương nhẹ.

Chỉ cần anh đưa ra đủ vật tư, cho dù bị thương nặng, cũng sẽ có phi cơ trực thăng đưa anh quay về thành phố Ban Sơ điều trị khẩn cấp, tài nguyên về phương diện này nghe nói có liên quan đến quân đội.

"Tổ điều tra cũ" đến doanh trại sâu nhất trong dãy núi, phía trước có rất nhiều nơi không thể đi xe vào được, chỉ có thể đi bộ.

Tương Bạch Miên liếc nhìn lại, quan sát quy mô khái quát của doanh trại.

Nó được xây dựa theo một pháo đài cũ của thế giới cũ, bên ngoài là một vòng tường thành bằng đá, bên trong chia ra kiến trúc chính cao năm tầng và các phòng phụ quây bốn phía xung quanh.

Ở đó có một khoảng sân tương đối rộng rãi, vào những năm xa xưa chắc là dùng để huấn luyện binh lính, mà bây giờ để đầy ô tô.

Tương Bạch Miên chú ý thấy trên vách tường vây xung quanh pháo đài ngoại trừ thực vật xanh tươi tốt, còn có những vết đạn và vết cháy rõ ràng.

Tất cả điều này đều chứng tỏ nơi đây vốn không hề yên ổn.

Lái xe vào pháo đài, tìm chỗ đỗ lại, Tương Bạch Miên dẫn đám người Thương Kiến Diệu đi xuyên qua đám thợ săn di tích thưa thớt, tiến vào "quán bar Coase" ở tầng một của tòa kiến trúc chính.

Nói là quán bar, nhưng phần lớn thời điểm ở đây không có rượu, thỉnh thoảng vận may tốt mới có đội buôn mang một ít rượu tự ủ tới bán.

Long Duyệt Hồng tùy ý quan sát một chút, phát hiện phần lớn thợ săn di tích coi nơi này như nhà hàng, chỉ duy nhất có một người đàn ông ngồi trước quầy bar kia là đang cầm một cái ly trong tay, nhưng cũng không phải là rượu, mà là thứ gì đặc sệt.

Người đàn ông kia khoảng ba mươi tuổi, trên mặt để bộ râu rối nùi, vừa nhìn là biết đã nhiều ngày chưa cạo.

Mà bộ râu kia không đủ dày rậm cũng chứng tỏ người đàn ông này lúc trước đã từng sửa sang bề ngoài của mình.

Lúc này, anh ta vừa uống đồ trong ly, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng nhấm nuốt, vừa cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ vỡ nát trong lòng bàn tay, vẻ mặt đau khổ.

"Xảy ra chuyện gì?" Thương Kiến Diệu đi tới, kéo một cái ghế qua, hỏi như quen biết.

Người đàn ông kia nghiêng đầu nhìn anh một cái, nhếch khóe miệng lên nói:

"Các anh vừa mới tới?"

"Vì con sói màu trắng khổng lồ kia?"

"Tôi khuyên các anh nên từ bỏ thì hơn, ở trong dãy núi còn cả đống cơ hội, đừng để thù lao kếch xù che mờ mắt."

Tương Bạch Miên cũng ngồi xuống theo, hỏi như đang suy tư:

"Đây là bài học mà anh đã nhận được?"

Người đàn ông tóc nâu nhạt mắt xanh lục nhạt kia chợt thay đổi sắc mặt, im lặng không nói gì.

Vài giây sau, anh ta mới thở dài nói:

"Đây là một chuyện rất rõ ràng."

"Muốn bắt lấy cơ hội trong dãy núi, cũng phải đảm bảo tốt cho an toàn của bản thân, các thợ săn cần tạo thành đội ngũ, giống như các anh vậy. Ở đây có rất ít người hành động một mình, thỉnh thoảng họ mạnh đến đáng sợ."

Không đợi Thương Kiến Diệu gặng hỏi, người đàn ông kia lại uống thứ nước trong ly, nhai hai cái nói:

"Mà tôi đã không còn đồng đội nữa rồi…"

Lúc nói những lời này, giọng của anh ta vừa thấp vừa trầm.

Bạch Thần mím môi, hỏi bằng giọng ôn hòa:

"Họ đều chết dưới móng vuốt của con sói trắng khổng lồ kia?"

Người đàn ông bỏ chiếc ly xuống, chôn mặt vào hai bàn tay, qua một hồi mới nói:

"Chúng tôi đã xác định được quy luật hoạt động của con sói trắng kia, tự nhận là đã ở ngoài phạm vi năng lực quái dị của nó, dùng thuốc mê bắn chúng nó..."

"Nhưng, nhưng, không biết nó phát hiện ra sự tồn tại của chúng tôi từ lúc nào, giữa chừng thay đổi đường đi, vòng qua đến cạnh chỗ chúng tôi đang đứng..."

"Sau đó, sau đó, các anh có thể tưởng tượng ra được kết quả chứ?"

Nói đến phần sau, người đàn ông đã bỏ hai tay xuống, để lộ ra vẻ mặt kinh hoàng, dường như vẫn còn đắm chìm trong cơn ác mộng, không thể tỉnh lại.

Thấy mấy người "Tổ điều tra cũ" đều không trả lời, anh ta khẽ mấp máy miệng, nói với vẻ vừa điên cuồng vừa hoảng loạn:

"Tôi không biết tôi làm thế nào trốn ra được, nhưng con sói trắng kia đã ăn một bữa rất thỏa mãn."

"Tôi sẽ không bao giờ quên ánh mắt của họ nhìn tôi, xa lạ, thù hận, lạnh lùng, hệt như biến thành người hầu của con sói kia."

"Phù..." Người đàn ông kia thở hắt ra nói: "Sau đó, tôi lấy dũng khí, quay trở về nơi đó, phát hiện được chiếc đồng hồ này. Nó là vật phẩm quý giá nhất đã vỡ đến mức này."

Anh ta không nói thêm gì nữa, giống như không muốn thừa nhận những đồng đội kia đã hoàn toàn bị tiêu diệt.

Tương Bạch Miên và đám người Thương Kiến Diệu liếc mắt nhìn nhau, trong đầu nảy ra một suy nghĩ: Không phải con sói trắng khổng lồ kia cảm ứng được ý thức nhân loại đấy chứ?

Cho nên mới dễ dàng phá giải đợt mai phục của đám thợ săn di tích này.

"Việc này không công bằng." Thương Kiến Diệu đột nhiên lên tiếng.

Lần này, Tương Bạch Miên đại khái đã hiểu anh có ý gì: Người thức tỉnh không thể cảm ứng được thú hoang, nhưng sinh vật biến dị lại có thể phát hiện ra ý thức nhân loại.

Người đàn ông kia nghe vậy thì ngẩn ra:

"Cái gì không công bằng?"

"Không công bằng với con người." Thương Kiến Diệu thành thật trả lời, nhưng chỉ nói nửa câu sau.

Người đàn ông kia vô cùng tán đồng:

"Đúng vậy, vì sao một con thú hoang lại có thể mạnh như vậy, có thể nắm giữ năng lực quái dị đến thế?"

Anh ta lại nhìn đám người Tương Bạch Miên một lần nữa:

"Thật sự gặp được con sói trắng kia mà còn sống trở về, tất cả đều từ bỏ, nhưng vẫn có rất nhiều người tràn đầy tự tin ùn ùn kéo đến, ví dụ như các cô."

Lúc này, anh ta nhìn thấy Gnawa, ngây ra:

"Các cô dẫn theo người máy à? Vậy thì chúc các cô may mắn."

Người máy có thể đối kháng với năng lực đặc thù tương tự là kiến thức bình thường trong một bộ phận thợ săn di tích.

Tương Bạch Miên không tiếp những lời này, lại hỏi:

"Anh có thể chia sẻ quy luật hoạt động của con sói trắng mà các anh đã tổng kết ra được cho chúng tôi không?"

"Chúng tôi sẽ trả thù lao."

"Đây là một vụ làm ăn tốt." Người đàn ông kia cười tự giễu nói: "Đợi lát nữa ra ngoài rồi nói, ở nơi này nhiều người."

"Được, xưng hô thế nào?" Tương Bạch Miên hỏi.

Cô đã cố gắng hóa trang để khiến mình trông có vẻ bình thường.

Người đàn ông kia không lưu ý lắm, đáp:

"Waite."

Bình thường đến mức giống một cái tên giả... Long Duyệt Hồng thầm chế giễu một câu trong lòng.

Lúc này Thương Kiến Diệu tò mò hỏi:

"Anh uống cái gì vậy? Thơm quá."

Waite chỉ vào ông chủ trong quầy bar:

"Thịt chưng của nơi này."

Ông chủ là một người tóc hoa râm đã có tuổi, nghe vậy thì ngẩng đầu lên nói:

"Trong dãy núi thường xuyên thu hoạch được các loại con mồi, loại ngon, có mùi vị đặc biệt lại không có nguy hiểm gì thì đều bị các quý tộc lấy đi rồi, còn lại những loại hoặc là chất thịt không ngon, hoặc là vừa chua vừa thối, hoặc là bản thân có chút vấn đề, không thích hợp ăn thường xuyên, bán với giá rẻ."

"Nhưng tôi đều thu mua lại, nấu thành cháo thịt, cộng thêm mấy thứ rau trong núi nấu thành thứ này, ngửi vào rất thơm nhưng ăn không ngon lắm, cũng giảm đi chút thèm ăn."

Tương Bạch Miên hỏi như có điều suy nghĩ:

"Chắc hẳn cũng có người chuyên mua loại thịt này chứ?"

"Trong tình huống có sự lựa chọn thì rất ít, nhưng rất nhiều người không còn sự lựa chọn nào cả." Ông chủ lời ít ý nhiều.

Sau khi im lặng một lát, Long Duyệt Hồng nghĩ tới một chuyện, bèn vội vàng hỏi:

"Có phòng làm việc của nghiệp đoàn thợ săn ở nơi này không?"

Waite nghe vậy bật cười ha ha:

"Làm sao mà có chứ?"

"Vì sao lại không có?" Long Duyệt Hồng tỏ ý không hiểu.

Waite chỉ ra bên ngoài:

"Mười năm gần đây, nơi này bị phá hủy hai lần, không biết đã chết bao nhiêu người, nguyên nhân là vì một lượng lớn "Vô tâm giả" tấn công và sinh vật biến dị di cư."

"Nhân viên của nghiệp đoàn làm sao dám đến? Dù sao từ nơi này ra khỏi núi cũng phải mất nửa ngày đi, đến thành phố Ban Sơ giao nhận nhiệm vụ còn có thể nới lỏng một chút."

Nhớ đến những vết tích bên ngoài tường, Long Duyệt Hồng không hỏi nữa.

Waite lại chỉ ông chủ:

"Nếu không phải là hết cách, ai lại muốn đến nơi này mở quán rượu chứ?"

"Dù sao tôi cũng đã nhiều tuổi rồi." Ông chủ bình tĩnh đáp lại.

Waite lại nhìn về phía đám người Thương Kiến Diệu:

"Người Đất Xám à... Gần đây mới đến đây nơi này? Thảo nào không rõ việc này lắm."

"Đúng vậy, đúng vậy." Thương Kiến Diệu không hề che giấu, trực tiếp hỏi: "Các anh đã từng gặp một thợ săn di tích tên là Phí Lâm Thông chưa? Cao bằng anh ta, tóc màu xám, mắt nâu thẫm, thích dùng súng lựu đạn."

"Anh ta" là chỉ Long Duyệt Hồng.

Phí Lâm Thông là thợ săn di tích biết về tình hình của giáo phái gương trong miệng ông chủ thứ hai của "đảng áo đen" Terrence.

Khi Waite lắc đầu, ông chủ quán bar đồng thời đáp:

"Anh ta đuổi theo con sói trắng kia, có thể trở về hay không tôi cũng không biết."

"Ừm." Tương Bạch Miên khẽ gật đầu, đúng lúc đó ngoài cửa quán bar có một người bước vào.

Người này gầy gò, chừng ba mươi tuổi, cao chưa đến một mét bẩy, mặc áo phông dài màu đen có vết vá và quần vải bố màu lam thẫm.

Đây lại là một người quen, chính là thợ săn di tích đã nói tin tức cho "Tổ điều tra cũ" đầu tiên: Vương Phú Quý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận