Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 965: Giấc mơ

Tương Bạch Miên cũng không che giấu điều gì, trực tiếp hỏi:

"Chắc hẳn cô đã gặp qua không ít thành viên của tổ chức tôn giáo nhỉ?"

"Từng gặp một vài người." An Như Hương không phủ nhận.

Tương Bạch Miên lại hỏi thêm:

"Trong số họ có người mắc "Bệnh vô tâm" không?"

"Có." An Như Hương trả lời rất khẳng định: "Không khác gì người bình thường mắc "Bệnh vô tâm"."

Tương Bạch Miên và Bạch Thần liếc nhìn nhau, cân nhắc một chút rồi nói:

"Xác suất họ mắc "Bệnh vô tâm" so với người bình thường như thế nào?"

Cô không rõ lắm về trình độ văn hóa của An Như Hương, cho nên đã chuẩn bị sẵn sàng sẽ giải thích xác suất là gì.

Nhưng An Như Hương không hỏi lại, nhớ lại một hồi rồi nói:

"Hẳn là thấp hơn người bình thường."

"Tôi chỉ từng gặp mười mấy hai chục thành viên của một tổ chức tôn giáo mắc "Bệnh vô tâm", mà bình thường hay đụng phải "Vô tâm giả" do người thường biến thành..."

Có lẽ là do Chấp tuế "phù hộ"... Tương Bạch Miên đột nhiên cảm thấy, nếu Thương Kiến Diệu ở phòng khách, chắc chắn sẽ nói như vậy, mà Gnawa nếu không phải trông xe, đi lên đây theo, chắc chắn sẽ kẻ xướng người họa với Thương Kiến Diệu.

Cô gật đầu một cái, ngẫm nghĩ một lúc lâu mới nói:

"Cô từng gặp tình huống nào tương đối đặc biệt, liên quan đến các thành viên của tổ chức tôn giáo chưa?"

An Như Hương bình tĩnh đáp lại:

"Tôi không rõ lắm đặc biệt mà cô nói rốt cuộc là chỉ điều gì, nghi thức của những tổ chức tôn giáo này khá khó hiểu, đôi khi, họ sẽ cuồng hoan trắng đêm, đôi khi họ lại nhảy những vũ đạo kỳ quặc vào buổi sáng."

Điều này khiến Tương Bạch Miên và Bạch Thần lập tức liên tưởng đến chuyện tập thể dục theo đài của "Chí Cao Hùng Ưng" và vũ hội cuồng hoan của "Dục Vọng Chí Thánh".

Đối với người bình thường mà nói, chúng quả thực tương đối đặc biệt.

Tương Bạch Miên cân nhắc rồi đưa ra điều kiện giới hạn:

"Liên quan đến "Bệnh vô tâm", tình huống tương đối đặc biệt."

An Như Hương suy nghĩ một chút rồi nói:

"Có một lần, tôi lẻn vào một trang trại, cố gắng ám sát người sở hữu nó."

"Trước đó tôi đã lấy được thông tin cặn kẽ, biết hắn là một tín đồ tà giáo, bảy giờ sáng sẽ lấy ra một bức tượng được giấu kỹ, ngồi trên ban công phòng ngủ cầu khấn.

"Tôi vừa tiến vào vị trí ngắm bắn thì thấy người kia biến thành "Vô tâm giả" trước bức tượng, Chấp tuế mà hắn sùng bái cũng không giúp hắn thoát khỏi vận rủi."

"Có lẽ bản thân hắn đã làm chuyện gì báng bổ." Thương Kiến Diệu cầm hai đĩa thức ăn nóng, ra khỏi nhà bếp.

Tương Bạch Miên mặc kệ anh, lại hỏi An Như Hương:

"Bức tượng kia có hình dạng thế nào?"

"Trên gương mặt là một cái gương, tôi chỉ nhớ đặc điểm này." An Như Hương liếc mắt nhìn xem đồ ăn đặt trên bàn trà là món gì.

"Giáo phái Chân Ngã"... Chấp tuế "Bình Minh" Tháng Hai... Tương Bạch Miên khẽ gật đầu một cái.

Cô lập tức mỉm cười, nói với An Như Hương:

"Cũng nên ăn cơm rồi."

"Nếm thử mùi vị, lấy từ phủ thành chủ đấy." Thương Kiến Diệu không hề cảm thấy đâu là chuyện mất mặt, ngược lại còn có chút tự hào.

Anh đưa đôi đũa trong tay cho An Như Hương.

Bữa cơm này rất náo nhiệt, tuy An Như Hương không nói nhiều, tính cách khá lạnh lùng, nhưng "Tổ điều tra cũ" luôn không yên tĩnh, không phải Thương Kiến Diệu trêu Long Duyệt Hồng thì là Tương Bạch Miên ngăn hai người nói ra những câu không hợp hoàn cảnh.

Họ chỉ còn thiếu cãi nhau ầm ĩ nữa thôi.

An Như Hương không tỏ ra phản cảm, ăn uống rất nghiêm túc, thỉnh thoảng lại nghe xem "Tổ điều tra cũ" đang nói chuyện gì.

Ăn uống no say, đám người Thương Kiến Diệu tạm biệt An Như Hương, quay về xe jeep.

Tương Bạch Miên ngồi ở ghế phó lái liếc nhìn tòa nhà và người đi đường một hồi, nói:

"Ngày mai xuất phát đến Băng Nguyên, lần này đi từ phía trên vùng hoang dã Hắc Trảo, tìm manh mối về những thí nghiệm của công ty."

Dừng một chút, Tương Bạch Miên lại cảm khái:

"Không biết lần sau đến thành phố Cỏ Dại là khi nào..."

Đám người Long Duyệt Hồng nghe vậy có chút thổn thức.

"Chỉ cần cô có mong muốn mãnh liệt tới nơi này, sớm muộn gì cũng tới lần nữa." Thương Kiến Diệu lại không có quá nhiều cảm xúc, tràn đầy niềm tin kiên định.

Tương Bạch Miên nghiêng đầu liếc nhìn anh ở ghế lái:

"Nhớ kiểm tra căn phòng "506", mau giải quyết cho xong chuyện này, tránh ảnh hưởng đến trạng thái tinh thần trên đường đi."

Cô gọi việc Thương Kiến Diệu đến căn phòng "506" xem có xuất hiện giấc mơ hay không là "kiểm tra căn phòng".

"Lão Gnawa, ông lái xe!" Thương Kiến Diệu lập tức nôn nóng

Khách sạn U mộng, Tarnan.

Bà chủ Ainol lảo đảo đứng lên, đi vào nhà vệ sinh.

Tinh thần của cô ta mơ màng, có cảm giác mình sẽ hôn mê bất cứ lúc nào.

Cố gắng không ngủ quá giày vò người ta!

Đối với người có ý chí không mạnh mẽ mà nói, có lẽ còn có thể chống đỡ thêm vài ngày, nhưng Ainol chưa bao giờ là người có ý chí mạnh mẽ.

Nghĩ đến hiện thực tàn khốc còn phải đối mặt với mấy ngày không ngủ nữa, cô ta cảm thấy mơ thấy ác mộng còn không đáng sợ bằng.

Cho dù thật sự liên quan đến bí mật kia, những lời nói trong giấc mơ, Chấp tuế chưa chắc đã nghe thấy!

Chấp tuế cũng đâu thể cứ nhìn chằm chằm mình đúng không? Bình thường mình nằm mơ, thỉnh thoảng cũng sẽ mơ thấy chuyện trong quá khứ, cũng chẳng làm sao... Ainol khó khăn ra khỏi nhà vệ sinh, quyết định nhắm mắt lại, mặc kệ tất cả.

Coi như nằm mơ bình thường!

Về phần trong mơ có tên khốn kiếp từ ngoài đến không, người nằm mơ làm sao biết được?

Người không biết không có tội!

Ainol lập tức nhào vào chiếc giường thoải mái của mình, kéo chăn trùm kín.

Cơn buồn ngủ nặng nề lập tức dâng lên, cô ta không kịp an ủi bản thân đã tiến vào giấc ngủ say.

Trên "Hành lang tâm linh", Thương Kiến Diệu đẩy cửa căn phòng "506" ra, đúng giờ kiểm tra phòng.

Anh tiến lên một bước, nhìn cảnh tượng phòng ngủ được ánh sao chiếu rọi, bật cười "ha ha" thành tiếng:

"Mới cố được vài ngày đã không chịu nổi rồi?"

Thương Kiến Diệu vô cùng đắc chí tiến vào giấc mơ.

Anh phát hiện một bóng người phụ nữ đang nằm trên giường, đắp kín chăn, đang ngủ say.

Trên trần nhà, một bóng người đang lơ lửng ở chỗ đèn treo, khẽ đung đưa, trong ngóc ngách của căn phòng cũng nghi là có bóng người đang di chuyển.

"Ác mộng như truyện ma?" Thương Kiến Diệu phấn khởi đi tới, nằm sát xuống đất, nhìn xuống gầm giường.

Nơi đó quả nhiên có một thể trắng bệch đang nằm, gương mặt sưng phù, mắt lồi ra.

Nhìn nhau mấy giây, Thương Kiến Diệu thất vọng đứng lên:

"Chẳng sáng tạo gì cả."

Anh ngồi ở mép giường, đẩy bóng người phụ nữ đang bọc chăn kia một cái:

"Dậy đi, dậy đi!"

Bóng người phụ nữ mờ mịt kia tỉnh lại, bị bóng người bên giường dọa cho hết hồn:

"A!"

Trong tiếng hét chói tai, cô ta ngồi bật dậy, ôm lấy chăn, rúc vào đầu giường:

"Ngươi là ai?"

Thương Kiến Diệu rất có tinh thần đống vai, chỉ vào thi thể trên đèn treo:

"Cô quên rồi sao? Tôi là ma nhân do cô mời tới."

"Ma!" Bóng người phụ nữ hét lên một tiếng trước, sau đó mới nơm bớp lo sợ hỏi: "Hắn, hắn còn sống, còn động đậy được sao?"

Thương Kiến Diệu mỉm cười:

"Tôi đã trấn áp hắn."

"Chúng ta quen biết nhiều năm, đều đã trở thành bạn tốt, tôi sẽ không lừa gạt cô..."

Bóng người phụ nữ kia rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm.

Cô ta ở trong giấc mơ không thể nào tự suy xét, không nhớ nổi có thực sự quen biết một người như vậy không.

Thương Kiến Diệu tán gẫu với cô ta cho đến khi tinh thần đã tiêu hao gần đủ, mới lùi ra khỏi căn phòng.

Thấy anh mở mắt, ngồi dậy, giống như đang ngẫm nghĩ, Tương Bạch Miên quan tâm hỏi:

"Có kết quả?"

"Không có, quên hỏi rồi." Thương Kiến Diệu trả lời rất thản nhiên: "Tôi nghi ngờ tôi đã trúng năng lực của chủ nhân căn phòng trong giấc mơ."

"Sao lại nói thế?" Tương Bạch Miên cũng ngồi dậy theo.

Thương Kiến Diệu nhớ lại rồi nói:

"Trong tiếng "a" đầu tiên, chắc hẳn cô ta đã phát động năng lực."

"Tôi cảm thấy bản thân trở nên khá ngạo mạn, rõ ràng có cơ hội sử dụng "Dẫn dắt tư duy", lại cứ phải tự bịa chuyện, thử thuyết phục theo cách bình thường, kết quả vẫn không thể tháo bỏ sự cảnh giác của cô ta."

"Bị ảnh hưởng trong giấc mơ của người khác là chuyện rất bình thường." Tương Bạch Miên bình luận đúng sự thực: "Có điều đây chắc không phải là vấn đề lớn gì, bởi vì trong giấc mơ, cô ta đã gần với trạng thái vô thức, mà anh có thể tự suy xét, có thể lên kế hoạch, thì cũng đủ tỉnh táo."

Nếu như thế vẫn không thể xử lý được chủ nhân căn phòng, Tương Bạch Miên sẽ đề nghị Thương Kiến Diệu đến "Biển khởi nguồn" xem có phải mình phân liệt ra nhân cách có chỉ số thông minh còn thấp hơn Thương Kiến Diệu "lỗ mãng" hay không.

"Có lý!" Thương Kiến Diệu đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái.

Tiếp đó, anh lại sờ cằm nói:

"Thực ra, vô thức lại nguy hiểm hơn, chưa biết chừng trong lúc bị kích động, sẽ mô phỏng ra sự vật nguy hiểm từng gặp trong quá khứ."

"Căn cứ vào điều này, thứ gì cũng có thể xuất hiện trong giấc mơ của cô ta, tôi sợ rằng sẽ thực sự đối mặt với Chấp tuế."

Tương Bạch Miên gật đầu:

"Đề nghị của tôi chính là ra tay áp chế trước."

"Anh ngủ một chút trước, bổ sung tinh thần, đến bình minh rồi thử lại, cô ta lâu rồi không ngủ, không đến nửa ngày chắc chắn sẽ không tỉnh lại."

Lần này Thương Kiến Diệu nghe theo lời phải.

Sau khi trời sáng, cứ cách nửa tiếng anh lại vào căn phòng "506" một lần, sau ba lần, rốt cuộc đã gặp được giấc mơ của vị kia.

Lần này, bóng người phụ nữ mơ hồ đang đứng trong khu nhà ở của viện nghiên cứu Số 4, hít thở không khí trong lành buổi sáng, xung quanh không một bóng người.

Thương Kiến Diệu bắt chuyện:

"Đã lâu không gặp."

"Đã lâu không gặp." Bóng người phụ nữ kia hơi nghi hoặc.

Thương Kiến Diệu vừa đến gần, vừa cười nói:

"Chúng ta đã từng gặp nhau rất nhiều lần."

Trong giấc mơ.

"Coi như cũng đủ thân thiết..."

Thân thiết đơn phương.

"Không ngờ lại gặp cô ở đây, cô cũng là người của viện nghiên cứu Số 4?"

Đến đây, Thương Kiến Diệu đã hoàn thành "Dẫn dắt tư duy".

"Đúng vậy..." Giọng của bóng người phụ nữ kia có chút chập chờn.

"Hình như họ đều chết hết rồi." Thương Kiến Diệu nhìn quanh một vòng, chủ động nói.

"Ôi." Người phụ nữ kia thở một hơi thật dài.

Thương Kiến Diệu lại hỏi:

"Quan điểm của cô về Chấp tuế như thế nào?"

Bóng người phụ nữ kia hơi ngẩn ra, nhìn xung quanh vài lần rồi thấp giọng nói:

"Đừng nói ra ngoài."

"Họ đang lặng lẽ ăn thịt người!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận