Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 781: Phương án

Montes, người ngoại quốc;

Con trai Phạm Văn Tư, xảy ra tai nạn giao thông, sống đời thực vật;

Thành phố Thiết Sơn từng xảy ra một vụ tai nạn giao thông, người ngoại quốc đâm vào người đi đường khiến người ta sống đời thực vật;

Sau khi thế giới cũ bị hủy diệt, Montes thức tỉnh năng lực lĩnh vực "Bồ Đề";

Công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn trở thành một trong năm thánh địa Phật môn, nhân viên tên Lưu Lộ không biết bị ai dùng "Kết nối số mệnh" chiếm xác;

Thương Kiến Diệu dùng bệnh án của Phạm Văn Tư kích hoạt sự dị thường trong bóng ma tâm lý có công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn;

Xưởng sắt thép liên hợp thành phố Trường Hà, nơi mà vợ chồng Phạm Văn Tư và Lý Cẩm Long ở trở thành thánh địa Phật môn...

Một loạt thông tin quay cuồng trong đầu Long Duyệt Hồng, khiến hắn cảm thấy những đầu mối thu thập được bao lâu nay đã hoàn toàn xâu chuỗi lại, không còn có chỗ trống nữa.

Nhưng như thế sẽ mang đến sự mâu thuẫn, khiến rất nhiều suy đoán của "Tổ điều tra cũ" lúc trước không thể thành lập: Nếu như con trai của Phạm Văn Tư thực sự bị Montes đâm thành người thực vật, nghi là có liên quan đến Chấp tuế "Bồ Đề", vì sao anh ta còn có thể để Montes thức tỉnh năng lực lĩnh vực liên quan, đồng thời một mạch tiến vào "Hành lang tâm linh", cho đến khi bị một Chấp tuế khác là "U Cô" trấn áp?

Long Duyệt Hồng đưa ánh mắt về phía Tương Bạch Miên, Thương Kiến Diệu và Bạch Thần, phát hiện họ hoặc đang trầm tư, hoặc vô cùng kinh ngạc, hoặc lơ mơ, mỗi người đều có phản ứng rõ ràng.

Về phần Gnawa, ngoại trừ ánh sáng đỏ trong mắt lóe lên vài cái, trên gương mặt không hề có bất cứ biểu cảm nào.

Ông ta vốn cũng không có biểu cảm.

Thành viên "Quân cứu thế" Từ Đại Đồng, Lê Thủ Nghĩa lúc trước đã được "Tổ điều tra cũ" chia sẻ về bản bệnh án của Phạm Văn Tư, biết được Montes là người thức tỉnh hùng mạnh lĩnh vực "Bồ Đề", sau khi nghe thấy Gnawa nói, cũng lập tức có liên tưởng, cảm nhận được sự chấn động khó có thể diễn tả bằng lời.

Trong lúc chấn động, họ đều im lặng, nhanh chóng suy xét những tin tức này, những đầu mối này có thể tạo thành câu chuyện như thế nào, đằng sau câu chuyện lại ẩn chứa bí mật đáng sợ gì.

Qua một lúc lâu, Từ Đại Đồng chủ động lên tiếng: Nhiều chuyện như vậy đan xen với nhau, chắc chắn ẩn chứa bí mật gì đó mà hiện giờ chúng ta chưa biết."

"Ôi, còn thiếu một chút nữa, có lẽ cần thêm một chút tin tức liên quan, chúng ta mới có thể nhìn thấy được một góc chân tướng."

Đầu mối bây giờ chỉ có thể chứng tỏ những người đó, sự việc đó thực sự có liên quan, móc nối chúng lại với nhau chính là con trai sống đời thực vật của Phạm Văn Tư kia.

Nhưng vì sao có thể xâu chuỗi, bản chất của những hiện tượng này là gì, hiện nay chỉ có thể dựa vào các suy đoán không căn cứ.

"Đúng vậy đúng vậy." Thương Kiến Diệu có thói quen phụ họa lại một lần nữa cướp lời thoại của Long Duyệt Hồng.

Nghe Từ Đại Đồng nói, Tương Bạch Miên nghiêng đầu liếc nhìn tòa nhà bảy tầng của công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn, nói như có điều suy nghĩ:

"Nơi này cũng không phải không thể tìm được nhiều tin tức liên quan hơn..."

"Ý cô là?" Từ Đại Đồng giàu kinh nghiệm, lờ mờ đoán ra được Tiết Thập Nguyệt định nói gì.

Tương Bạch Miên mỉm cười:

"Vô tâm giả cao cấp đặc biệt mà các anh đã gặp phải kia."

"Rất nhiều điều đặc biệt trong khu phế tích thành phố Thiết Sơn hẳn là đều liên quan đến thánh địa Phật môn, hơn nữa "Vô tâm giả" cao cấp kia còn tập kích các anh ở nơi này."

"Cho nên, nếu có thể bắt được hắn, biết rõ căn nguyên sự đặc biệt trong người hắn, có lẽ sẽ tìm được nhiều tin tức liên quan hơn, thậm chí là đáp án của vấn đề."

Từ Đại Đồng gật đầu một cái rõ ràng, tán thành phương án của Tương Bạch Miên, Lê Thủ Nghĩa lại hơi cau mày nói:

"Tên "Vô tâm giả" cao cấp kia không dễ bắt được, hình như hắn nắm giữ năng lực "dự báo"..."

"Không phải "dự báo"." Thương Kiến Diệu ngắt lời Lê Thủ Nghĩa .

Đây là Thương Kiến Diệu không biết lịch sự, bởi vì anh ta quá thành thật.

Tương Bạch Miên đành phải bổ sung giúp:

"Chúng tôi nghi ngờ năng lực của hắn là "Thiên nhĩ thông", có thể còn thêm cả "Thiên nhãn thông"..."

Cô nói lại đại khái những suy đoán của mình.

Đương nhiên, cô chắc chắn sẽ không chủ động tiết lộ "Tổ điều tra cũ" có năng lực tra xét loại khác, đổ hết những vấn đề này lên người Gnawa.

Dù sao Gnawa thật sự có chức năng ra-đa, camera hồng ngoại, có thể khiến tên "Vô tâm giả" cao cấp kia dễ bị bại lộ hơn.

Những thứ này, người biết về người máy thông minh đều không lạ gì.

"Nếu là "Thiên nhĩ thông", vậy những gì chúng tôi gặp phải lúc đó cũng có thể nói thông suốt rồi." Từ Đại Đồng cân nhắc một chút rồi nói.

Tương Bạch Miên gật đầu mỉm cười:

"Cho nên, bây giờ chúng ta phải bày ra một phương án né tránh "Thiên nhãn thông"."

"Đầu tiên phải tìm được mục tiêu đã." Thương Kiến Diệu thành thực chưa bao giờ che giấu suy nghĩ với người của mình.

Không ai phản bác anh, đây đúng là một vấn đề khá thực tế.

Thành phố Thiết Sơn từng là một thành phố quy mô lớn, khu phế tích của nó đương nhiên cũng rất rộng lớn, nếu muốn tìm ra một con mồi giỏi ẩn nấp, có bản năng xuất chúng trong "cánh rừng rậm" xi măng cốt thép, đương nhiên là vô cùng khó khăn.

Sau khi đám người Từ Đại Đồng bị tập kích, không phải không muốn đuổi theo, nhưng tên "Vô tâm giả" cao cấp này khi rút lui không hề để lại chút dấu vết nào, lúc đầu quả thực có một chút, nhưng sau đó thì hoàn toàn mất sạch.

Hơn nữa mục tiêu bình thường hay sinh hoạt ở gần dãy núi, chỉ có những nơi đó mới đầy đủ đồ ăn để nuôi sống hắn và thuộc hạ của hắn.

"Nếu coi thành săn bắn, dẫn dụ mục tiêu, thiết lập bẫy rập có lẽ là biện pháp hữu hiệu nhất." Từ Đại Đồng nhớ lại kinh nghiệm mình từng đối phó với mấy "Vô tâm giả" cao cấp.

Tuy đám "Vô tâm giả" cao cấp này thông minh hơn "Vô tâm giả" một chút, nắm giữ trí khôn cao hơn một chút, nhưng vẫn không thoát khỏi sự khống chế của bản năng thú tính.

Tương Bạch Miên hỏi bằng giọng tham khảo:

"Lấy cái gì làm mồi?"

"Đồ ăn?"

"Mục tiêu trông không giống như bị thiếu ăn." Lê Thủ Nghĩa từng giao đấu với "Vô tâm giả" cao cấp lên tiếng nói.

Trong tình huống có người ngoài, Gnawa luôn đóng vai là một người máy thông minh bình thường, lúc này tuy ông ta đã phân tích ra một loại khả năng, lại không có cách nào lên tiếng nói, đành phải nghiêng đầu nhìn về phía Tương Bạch Miên, định thông qua tần suất ánh sáng đỏ trong mắt lóe lên, gửi cho Đại Bạch một chuỗi mật mã Moóc-xơ.

Người gốc các-bon dựa vào ăn ý, người máy thông minh dựa vào khoa học kĩ thuật.

Tương Bạch Miên khẽ gật đầu với Gnawa một cái, cân nhắc rồi nói:

"Tên "Vô tâm giả" cao cấp kia cố gắng tập kích chúng ta, rất có thể vì chúng ta từng thăm dò nơi này."

Nơi này là chỉ công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn.

"Những thợ săn di tích từng gặp hắn trong phế tích thành phố Thiết Sơn, đại đa số đều không bị hắn tập kích, chỉ bị gây ảnh hưởng nào đó, chỉ có một số rất ít nổ súng về phía hắn theo phản xạ có điều kiện, kết cục không tốt lắm." Tương Bạch Miên giải thích thêm.

Từ Đại Đồng suy nghĩ một chút, chỉ vào tòa nhà công ty thực phẩm bên cạnh, nói:

"Dùng nó làm mồi nhử?"

Nghe họ thảo luận, Long Duyệt Hồng luôn cảm thấy có vấn đề gì đó, bật thốt lên:

"Nếu như "Vô tâm giả" cao cấp kia đang ẩn náu ở khu vực quanh đây, chẳng phải đã dựa vào "Thiên nhĩ thông" nghe được tất cả những lời chúng ta nói rồi sao?"

Như vậy kế hoạch gì cũng đều vô dụng!

Đám người Tương Bạch Miên, Từ Đại Đồng bị hỏi thì im lặng, ngay cả Thương Kiến Diệu cũng không nói thêm gì, chỉ giơ tay lên vuốt cằm.

Qua một hồi, Tương Bạch Miên vừa thở dài vừa nói:

"Thiên nhĩ thông rất khó đối phó, ôi, chỉ có thể bỏ qua, đến một thánh địa Phật môn khác để tìm đầu mối."

"Ba thánh địa Phật môn khác theo thứ tự là..."

Cô chia sẻ thông tin về phương diện này cho đám người Từ Đại Đồng, sau đó dẫn mấy thành viên còn lại của "Tổ điều tra cũ" lên xe jeep, đi về phía bắc khu phế tích thành phố."

Từ Đại Đồng nhìn họ vài giây, dẫn theo Lê Thủ Nghĩa quay trở về chiếc xe tối màu, đi về phía Nam.

Sau khi xe jeep lái được hai cây số, Tương Bạch Miên ở vị trí phó lái đột nhiên lên tiếng:

"Để tôi lái đi."

Hả? Tổ trưởng, cô bình tĩnh một chút... Long Duyệt Hồng bất giác lóe lên một suy nghĩ như vậy.

Tuy hắn biết trong tình huống có người dẫn đường, hiện giờ tổ trưởng sẽ không bị lạc đường, chỉ là tốc độ sẽ chậm hơn bình thường một chút, nhưng cứ cảm thấy để một người mù đường lái xe không phải là chuyện tốt.

Lúc này, Thương Kiến Diệu trên ghế lái sờ cằm, vừa cười vừa nói:

"Vẫn để tôi lái tiếp đi."

Lúc nói chuyện, anh quay tay lái, để chiếc xe jeep rẽ trái rồi lại rẽ trái.

Cùng lúc đó, Thương Kiến Diệu nhìn về phía kính chiếu hậu, dựng một ngón tay lên, "suỵt" một tiếng.

Đây là... Quay trở về công ty thực phẩm Số 2? Vừa rồi những gì tổ trưởng nói với đám người Từ Đại Đồng chính là để thiết kế bẫy rập dẫn dụ "Vô tâm giả" cao cấp kia vào? Long Duyệt Hồng đầu tiên là ngẩn ra, sau đó hiểu rõ.

Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Bạch Thần, phát hiện cô chậm rãi gật đầu một cái.

Cứ thế, xe jeep của "Tổ điều tra cũ" đi một vòng, một lần nữa đến trước tòa nhà bảy tầng của công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn.

Chỗ này vẫn yên tĩnh như trước, không có bóng dáng người khác.

Gần như đồng thời, chiếc xe tối màu của đám người Từ Đại Đồng cũng xuất hiện ở đằng xa.

Đến khi hai bên tập hợp một lần nữa, Tương Bạch Miên đã xuống xe nhìn quanh một vòng, cảm thấy tiếc nuối nói:

"Đáng tiếc, hắn không bị mắc lừa."

"Thì ra cô thật sự đang lừa hắn." Từ Đại Đồng để lộ vẻ mặt tán thưởng.

Thương Kiến Diệu tò mò hỏi:

"Anh biết rõ từ lúc nào?"

Từ Đại Đồng cười nói:

"Tôi đã lớn tuổi thế này rồi, kinh nghiệm vẫn có một chút."

"Lúc đó tôi cảm thấy các cậu từ bỏ quá nhanh."

Anh ta ngừng một chút rồi nói:

"Làm sao bây giờ?"

Tương Bạch Miên trầm ngâm vài giây, nghiêng người nhìn tòa nhà bảy tầng của công ty thực phẩm:

"Có muốn thử phá hủy nơi này, kích thích hắn đi ra?"

Cô nhớ lại cảnh tượng lúc tòa nhà số 4 khu 2 dành cho người nhà của phế tích xưởng sắt thép đổ sập xuống.

Từ Đại Đồng im lặng một hồi rồi nói:

"Có thể thử xem."

Tương Bạch Miên nghiêm túc nhắc nhở:

"Đây là thánh địa Phật môn, phá hỏng bình thường có lẽ còn may, phá hỏng mang tính hủy diệt có lẽ sẽ mang đến sự thay đổi đáng sợ."

Lê Thủ Nghĩa tuổi còn trẻ lại một lần nữa nhíu mày, nói với Từ Đại Đồng:

"Không cần thiết phải làm như vậy, chỉ là một "Vô tâm giả" cao cấp, có nhiều đặc biệt hơn nữa cũng chẳng cất giấu được bao nhiêu bí mật."

Từ Đại Đồng suy nghĩ một chút, nở nụ cười thoải mái:

"Tiểu Lê, cậu lên xe, cùng họ lùi ra ngoài hai trăm mét, chỗ này giao cho tôi."

"Nếu đã nhìn thấy hi vọng có thể điều tra rõ chân tướng, chung quy cũng phải thử một lần."

"Đừng nói nữa, đây là mệnh lệnh!"

"Vâng." Lê Thủ Nghĩa giơ tay phải đặt lên ngực trái.

Thấy cảnh tượng này, Thương Kiến Diệu chủ động tiến tới, nhìn về phía Từ Đại Đồng.

Anh cũng đặt tay trái lên ngực phải, sau đó trầm giọng nói:

"Vì toàn bộ nhân loại!"

Từ vẻ mặt Từ Đại Đồng lập tức trở nên nghiêm trang, cũng đặt tay phải lên ngực trái:

"Vì toàn bộ nhân loại!"

Trong giọng nói ngắn gọn mạnh mẽ, hai người cùng đi đến tòa nhà bảy tầng của công ty thực phẩm Số 2 thành phố Thiết Sơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận