Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 372: Bản đồ

"Các cô muốn đưa vũ khí cho đội cảnh vệ thị trấn?"

Người cảnh báo Tống Hà nghe Tương Bạch Miên nói xong, cảm thấy rất kinh ngạc.

Căn phòng của ông ta rất đơn sơ, kích cỡ tương đương với phòng của đám Thương Kiến Diệu ở doanh trại khách sạn, không có đồ gia dụng dư thừa, chỉ có một chiếc giường, mấy cái ghế, một chiếc tủ, một giá sách và bàn để giấy bút.

Đặc điểm thể hiện ông ta là nhân viên thần chức nhất chính là: trên vách tường đối diện giường ngủ, có vẽ thánh huy "U Cô", cánh cửa màu trắng nửa mở, đằng sau là một màu u ám, dường như đang cất giấu một bóng người phụ nữ như ẩn như hiện.

Bố cục này khiến Long Duyệt Hồng hơi tê dại da đầu, bởi vì hắn không nhịn được nghĩ tới cảnh tượng lúc ngủ: Chấp tuế trốn trong chỗ tối tăm, lẳng lặng theo dõi mình.

Cũng may thánh huy ở trên vách tường đối diện, không kéo dài đến trần nhà, nếu không thì không thể nào ngủ nổi! Trong lúc Long Duyệt Hồng thầm lẩm bẩm, Thương Kiến Diệu trả lời thay Tương Bạch Miên:

"Không phải là đưa, là bán."

Tống Hà hiểu ý anh, không cho rằng như thế là ngang ngược, vừa cười vừa nói:

"Tôi nói đưa ý là áp tải, không phải là tặng."

"Tôi hiểu sai rồi." Thương Kiến Diệu sai thì nhận.

Cho dù không đeo mặt nạ, anh cũng không để ý đến những thứ này.

Tống Hà khoác áo chùng màu đen gật đầu một cái, khẽ thở dài:

"Bất kể thế nào, tôi cũng có thể cảm nhận được thiện ý của các anh."

"Tôi thay dân cư chợ Đá Đỏ cảm ơn các anh."

Ông ta không dài dòng thêm nữa, trực tiếp nói:

"Nhìn từ tình huống, người cá và quái núi cố gắng đột phá từ hướng đông nam của phế tích, Hàn Vọng Hoạch cũng đã tổ chức phần lớn cảnh vệ thị trấn qua đó tiếp viện rồi."

Ông ta vừa nói chuyện, vừa đi đến cạnh bàn đọc sách, lấy một tấm bản đồ ra, trải nó lên mặt bàn:

"Kế hoạch của Hàn Vọng Hoạch là: bố trí một đường phòng tuyến mới ở khu vực từ siêu thị Ale đến trung tâm thương mại Ngày Thứ Sáu, chặn kẻ địch lại."

"Một khu vực rất lớn ở nơi này bị hư hại nghiêm trọng, nhà cửa đổ nát rất nhiều, người cá và quái núi nếu không muốn vòng đường xa, thì chỉ có thể xông qua trận địa này."

Tương Bạch Miên im lặng nghe xong, nhắc nhở một câu:

"Quái núi rất giỏi len vách đá, địa hình này không thể ngăn cản bọn họ."

"Đúng vậy, Hàn Vọng Hoạch cũng lo lắng về điều đó, nên anh ta muốn thử đặt một cái bẫy." Tống Hà tỏ ý đây đúng là vấn đề.

Tương Bạch Miên lại nhìn về phía mặt bàn:

"Đây là bản đồ để lại từ thế giới cũ?"

Bố cục thành phố vô cùng rõ ràng.

Tống Hà "ừm" một tiếng:

"Tôi tìm được lúc vừa tới chợ Đá Đỏ, là bản đồ du lịch của thành phố này. Các cô xem, công viên trong thị trấn có tên là công viên Đá Đỏ ở thế giới cũ, đây chính là nguyên nhân vì sao nơi này có tên là chợ Đá Đỏ."

"Nguyên nhân vì sao" sai ngữ pháp." Thương Kiến Diệu chỉ ra.

Tống Hà buồn cười:

"Nói theo thói quen."

Tương Bạch Miên quan sát tấm bản đồ kia, hiếu kỳ hỏi:

"Ông đã đánh dấu khá nhiều chỗ."

Trên bản đồ có khá nhiều ký hiệu, có khi là gạch đỏ, có khi là khoanh đen, đủ loại ký hiệu khác nhau.

Khu vực trống bên cạnh còn ghi chú tương ứng với các ký hiệu khác nhau.

"Tôi đánh dấu những chỗ nhà cửa đã đổ sập, đường không thể đi lại." Ông cụ đã ở chợ Đá Đỏ bốn năm mươi năm này bỗng nói với giọng buồn bã: "Những chỗ cần đáng dấu ngày càng nhiều, nhìn lại bản đồ gốc, thật sự có cảm giác khó mà hạ bút nữa."

Ông ta thu lại ánh mắt, thở dài nói:

"Cha mẹ tôi là dân di cư từ thế giới cũ, nhưng chưa từng sống trong thời đại chiến tranh loạn lạc."

"Họ đã từng dạy tôi một câu là "bãi bể nương dâu", tôi có thể hiểu được ý của nó, nhưng lĩnh hội không sâu, cho đến khi tôi xử lý những bản đồ này, thăm dò thực địa..."

Tương Bạch Miên nhếch môi cười tự giễu:

"Vừa rồi tôi hỏi nhiều như vậy là muốn mượn ông tấm bản đồ này, hiện giờ không mở miệng được nữa."

Tống Hà ngẩn ra, cười nói:

"Cầm đi đi, tôi không chỉ có một tấm."

"Hả?" Tương Bạch Miên hơi sửng sốt.

Tống Hà thuận miệng giải thích:

"Tôi lấy bản đồ không phải chỉ để cho bản thân, đôi khi người trong thị trấn cần thứ này."

Tương Bạch Miên như hiểu ra:

"Vậy thì tôi không khách sáo nữa."

Cô từng khách sáo cái gì chứ... Long Duyệt Hồng thầm cà khịa tổ trưởng một câu, nhưng không dám nói ra miệng.

Thương Kiến Diệu lại nhìn Tống Hà, thành khẩn nói:

"Cảm ơn."

Thấy họ cất bản đồ xong, Tống Hà mỉm cười dặn dò:

"Nếu kẻ địch có thế tấn công dữ dội, các cô không cần phải thủ bằng được, cứ nhanh chóng rút lui."

"Không cần lo lắng, đội cảnh vệ thị trấn cũng sẽ làm vậy."

Trong lúc Long Duyệt Hồng vô cùng kinh ngạc, Tương Bạch Miên như có điều suy nghĩ hỏi:

"Người cá và quái núi tập kích chợ Đá Đỏ, rốt cuộc là muốn đạt được mục đích gì?"

Tống Hà nhìn cô với vẻ rất tán thưởng:

"Họ muốn hủy diệt thị trấn, muốn giết sạch con người bản địa, có lẽ muốn đuổi toàn bộ nhân loại ra khỏi khu phế tích này, sau đó chiếm lấy."

"Vậy à..." Tương Bạch Miên không hỏi nhiều.

Tống Hà bổ sung:

"Một khi người cá và quái núi đột phá phòng tuyến, nhất định sẽ đến chợ Đá Đỏ, hủy diệt nơi đó trước."

"Hủy diệt thì hủy diệt thôi, nơi đó cũng không có bao nhiêu vật tư, ban đêm cũng không có ai ở, đợi đánh lui người cá và quái núi, trong phế tích còn có mấy cái chợ ngầm và hầm trú ẩn, có thể dùng để xây dựng lại thị trấn."

"Mọi người sao? Ha ha, bình thường đều trốn quen rồi, người nhà muốn tìm còn không dễ dàng, huống hồ là người cá và quái núi? Đến lúc đó, có thể dựa vào việc quen thuộc địa hình, bảy tám người một tổ, luân phiên đánh lén kẻ địch, khiến bọn họ mệt mỏi đối phó."

"Trừ phi người cá và quái núi có thể nhanh chóng hủy diệt toàn bộ phế tích, bằng không trong thời gian ngắn họ không thể giải quyết được vấn đề này."

Nghe thấy Tống Hà nói vậy, Long Duyệt Hồng đầu tiên là kinh ngạc, sau đó hoàn toàn hiểu ra một việc. Vì sao cư dân chợ Đá Đỏ lại tôn sùng và thích việc lẩn trốn như vậy, cho dù "nghi thức trốn tìm" thoạt nhìn có vẻ hoang đường, cũng không hề ảnh hưởng đến lòng thành kính của họ.

Đây quả nhiên là một trong những bản lĩnh để họ yên thân gửi phận!

Lúc trước nghe Tương Bạch Miên phân tích, Long Duyệt Hồng đã sơ bộ hiểu về phong tục tập quán nơi này, biết tính tất yếu của nó.

Mà bây giờ, trận tập kích của người không hoàn chỉnh khiến nguyên nhân đằng sau phong tục này được thể hiện ra hết, không cần phải suy đoán thêm: Chỉ cần trốn thật kỹ là có thể tránh được tập kích, có thể tìm được cơ hội đánh trả kẻ địch, có thể đứng vững đến cuối cùng.

Trong phế tích thành phố vô cùng rộng lớn này, số lượng kẻ địch lại không đông lắm, đây chính là một trong những cách thức đối phó cuộc xâm chiếm tốt nhất!

Giờ phút này, Long Duyệt Hồng nhớ lại một vài lời tổ trưởng từng nói: Đằng sau những chuyện hoang đường đều có nhân tố hiện thực.

Góc đông nam của phế tích thành phố, Đàm Thiên Ân, Cao Địch và Scheler đang trốn đằng sau một tòa nhà đổ nát, nghe người cá, quái núi cách đó không xa đang dùng đủ loại ngôn ngữ địa phương kỳ quặc để trao đổi tình hình, nghe tiếng bước chân đang đi về phía này của họ.

Sau khi họ thoát khỏi tòa nhà bị đạn pháo bắn gần đổ, vốn tưởng rằng có thể dựa vào việc quen thuộc địa hình, kéo giãn cự ly, quay về chỗ phòng tuyến đã định, kết quả, đám người cá và quái núi này dường như biết họ trốn ở đâu, định vượt qua từ chỗ đó và vây chặt họ ở đây.

Mắt thấy kẻ địch ngày càng gần, Đàm Thiên Ân đè thấp giọng, nói:

"Không thể tiếp tục thế này nữa."

Lần này, anh ta dùng tiếng Hồng Hà.

Cao Địch im lặng một chút rồi nói:

"Hơi lạ, phải báo cáo tình hình này lại."

Căn cứ vào lòng cảnh giác, họ không cho "Thiên đường máy móc" xây dựng trạm cơ sở bản địa của chợ Đá Đỏ, giữa hai bên chỉ có thể dựa vào bộ đàm để liên lạc từ xa.

Mà giờ khoảng cách giữa họ và siêu thị Ale, trung tâm thương mại Ngày Thứ Sáu rõ ràng đã vượt quá phạm vi tương ứng.

Scheler nghe xong, nghiến răng nói:

"Một người dẫn đám người cá đi, hai người khác chạy tới chỗ đỗ xe."

Có xe, họ mới có thể nhanh chóng kéo giãn cự ly, quay về khu vực siêu thị Ale, trung tâm thương mại Ngày Thứ Sáu.

"Được." Cao Địch lấy ra một đồng tiền đến từ thành phố Ban Sơ: "Mỗi người ném một lần, của ai khác hai người còn lại thì ra ngoài."

Điều này khiến Scheler đột nhiên ngây ra, nhớ lại rất nhiều chuyện cũ.

Giáo phái Cảnh Giác tập trung những đứa trẻ có tuổi xấp xỉ nhau, cùng nhau chơi đùa, cùng nhau bồi dưỡng năng lực lẩn trốn, đến khi họ trưởng thành, thường sẽ dùng một đồng tiền để quyết định ai tìm ai trốn.

"Tôi trước." Đàm Thiên Ân cầm đồng tiền, tiện tay ném lên, sau đó bỏ luôn vào túi áo.

Anh ta trầm giọng nói:

"Tôi thua rồi."

"Thiên Ân?" Cao Địch ngạc nhiên thốt lên.

Scheler kinh ngạc trợn tròn mắt, giống như đây là lần đầu tiên quen biết Đàm Thiên Ân.

Đàm Thiên Ân nghiêng đầu nhìn họ, hít vào một hơi, nói:

"Sau khi tôi xông ra, hai cậu lập tức chạy về hướng ngược lại."

Nói đến đây, anh ta dừng ánh mắt ở trên mặt Scheler, nghiêm mặt lại, khẽ gầm lên một tiếng:

"Ai bảo cậu thích em gái tôi!"

Vừa dứt lời, anh ta xoay người, xách súng tự động lên, từ chỗ ẩn nấp xông ra ngoài.

Tạch! Tạch! Tạch!

Anh ta vừa bắn súng, vừa chạy về một phía khác.

Mặc dù là mồi nhử, nhưng anh ta vẫn gắng sức chạy thoát thân.

Cao Địch và Scheler thấy cảnh đó, mặc kệ nội tâm đang vô cùng kích động, cúi người xuống, nương theo các chướng ngại vật, chạy thật nhanh đến chỗ đang đỗ xe.

Đàm Thiên Ân đang định lăn đi, tiến vào tòa nhà đối diện, tất cả những gì nhìn thấy trước mắt đột nhiên bị "rút" khỏi thế giới hiện thực.

Giống hệt cảm giác sắp chết chìm lúc anh ta học bơi, cảnh tượng trước mắt hóa thành những hình ảnh dập dờn như sóng nước, tiếng động xung quanh hệt như từ nơi xa truyền đến.

Suy nghĩ của Đàm Thiên Ân dần mờ mịt, cả người hệt như đang bị chìm xuống hồ nước, không thể hít thở.

Trước khi đường nhìn quay trở về bóng tối, anh ta nhìn thấy một người cá.

Người cá này vô cùng cao to, mắt không lồi lắm, trên đỉnh đầu quấn một vòng nguyệt quế, dưới ánh trăng, những chiếc vảy màu xám đen bọc ngoài thân dường như đang lấp lánh ánh nước.

Sau khi ra khỏi giáo đường Cảnh Giác, di chuyển số vũ khí kia lên chiếc xe địa hình màu vàng đất, Tương Bạch Miên cân nhắc một chút, dùng tên đầy đủ để phân công:

"Long Duyệt Hồng, anh và Thương Kiến Diệu lái xe jeep."

Lần này, cô không nhét đầy đồ lên ghế phó lái của xe địa hình nữa, mà chuyển những chiếc thùng tương ứng ra phía sau xe jeep.

"Vâng, thưa tổ trưởng!" Long Duyệt Hồng không hỏi vì sao, mà Thương Kiến Diệu đã không kịp chờ nữa, mở cửa xe jeep ra.

Tương Bạch Miên lại nói với Bạch Thần bên cạnh:

"Cô lái xe, tôi quan sát bốn phía."

Bởi vì còn phải theo dõi, cảm ứng động tĩnh bên ngoài, cô phải cố gắng tập trung tinh thần.

"Được." Bạch Thần cầm súng, ngồi vào ghế lái của xe địa hình.

Tương Bạch Miên lên xe, lấy bộ đàm ra nói:

"Bây giờ có thể bật đèn ô tô, đến gần khu vực giao chiến thì nghe tôi chỉ huy."

"Xuất phát!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận