Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 861: Bày tỏ thiện ý

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu gật mạnh đầu, tỏ ý khẳng định.

Tương Bạch Miên ngồi trên ghế sô pha sau lưng anh đã chết lặng, lười ngăn cản, dù sao đây cũng không phải chuyện quá quan trọng.

Ủy viên Hoàng suy nghĩ kỹ càng một chút, khẽ gật đầu nói:

"Những gì Orey để lại liên quan đến nguyên nhân thế giới cũ bị hủy diệt và một vài bí mật của "Thế giới mới", gặp phải đặc phái viên của viện nghiên cứu Số 8 là chuyện rất bình thường."

"Các anh có thể thoát được sự ngăn cản, thậm chí cướp được một đạo cụ, chứng tỏ thực lực của các anh rất mạnh."

"Lúc đó còn yếu hơn bây giờ rất nhiều." Thương Kiến Diệu ăn ngay nói thật.

Lúc bắt được đặc phái viên của viện nghiên cứu Số 8, lấy được dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh", Thương Kiến Diệu còn chưa tiến vào "Hành lang tâm linh", Tương Bạch Miên còn chưa là người thức tỉnh, "Tổ điều tra cũ" cũng chưa nhận được hai bộ áo giáp thông minh sinh học.

Lúc đó thực ra họ có người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" Connor hỗ trợ, nhưng trong lòng Thương Kiến Diệu, vị đó và chủ nhân "thế giới hư cấu" bảo vệ Avia đều ở trong trạng thái đổi quân, không thể tính.

Ủy viên Hoàng không nhịn được quan sát Thương Kiến Diệu từ trên xuống dưới mấy lần, nhất thời không nói nên lời.

"Anh có thể quay lại và ngồi xuống." Tương Bạch Miên cố gắng không để giọng của mình nghe có vẻ bất đắc dĩ.

Thương Kiến Diệu nhảy một chân một chút mới phát hiện lần này thứ bị liệt là cánh tay trái không cầm dây chuyền "Thiên sứ sinh mệnh", vội vàng đi lại bình thường.

"Cái giá phải trả của anh có phần rõ ràng đấy." Ủy viên Hoàng thấy thế, cảm khái một câu.

Kinh nghiệm của ông ta không thể nói là không phong phú.

Thương Kiến Diệu một lần nữa ngồi xuống, tò mò hỏi:

"Cái giá phải trả của ông thì sao, có rõ ràng không?"

Này! Thứ này có thể hỏi trực tiếp được sao? Tương Bạch Miên cảm thấy sau khi Thương Kiến Diệu vượt qua bóng ma tâm lý ở du thuyền, cái giá phải trả càng thêm nghiêm trọng.

Số lần nói chuyện không lịch sự tăng lên nhiều!

Có điều cô cũng rất quan tâm đến cái giá phải trả của ủy viên Hoàng, vẫn luôn phân tích hành vi lời nói của đối phương, bước đầu nghi ngờ là hấp tấp.

Ủy viên Hoàng bật cười ha ha, đáp:

"Không rõ ràng đến vậy."

Ông ta nhớ lại rồi nói:

"Cái giá phải trả tôi thấy không rõ ràng nhất chính là táo bón."

"Đáng tiếc, sau khi vị kia tiến vào "Hành lang tâm linh", cái giá phải trả tăng lên, trong một lần giải phẫu hỗ trợ bài tiết đã bị nhiễm khuẩn, bất hạnh qua đời."

"Thời đại đó, mức độ sạch sẽ trong giải phẫu rất có vấn đề."

Đề tài đột nhiên bốc mùi, Tương Bạch Miên dựa vào lịch sự, vẫn đáp lại một câu đơn giản:

"Thực ra cái giá phải trả không tính là quá bí ẩn, nếu như thời gian dài quan sát trạng thái sinh hoạt của mục tiêu, có thể dễ dàng đưa ra kết luận."

Ủy viên Hoàng dùng giọng điệu "các cô ấy mà, còn quá trẻ tuổi, quá ngây thơ" để nói:

"Sở dĩ tôi nói không rõ ràng nhất là vì anh ta thu được năng lực có thể đề phòng hữu hiệu người khác quan sát bản thân trong thời gian dài."

"Anh ta ở lĩnh vực "U Cô"."

Liên quan đến cảnh giác? Tương Bạch Miên như hiểu ra.

Tiếp đó hai bên trao đổi về phòng thí nghiệm bí mật ở di tích Số 13 khu đất hoang kia.

"Tổ điều tra cũ" đương nhiên không có ý định giữ bí mật cho trí tuệ nhân tạo "Tương lai", cái gì nên nói đều nói, chỉ là không nhắc đến đánh giá của Ngô Mông.

Ủy viên Hoàng một mặt nghe như được mở mang tầm mắt, thỉnh thoảng lại thêm vào một câu "tuy tôi không hiểu trí tuệ nhân tạo lắm, nhưng cảm thấy rất chấn động", mặt khác nét mặt dần nghiêm túc lại.

"Trí tuệ nhân tạo như thế, tương lai sẽ ảnh hưởng như thế nào đến nhân loại..." Ông ta tự mình lẩm bẩm, dường như có xúc động muốn bóp chết nguy cơ từ trong trứng nước.

Nghe Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu nói xong, ủy viên Hoàng không đưa ra đánh giá ngay, mà gật đầu nói:

"Cảm ơn các cô đã cung cấp những thông tin vô cùng quan trọng này..."

"Ông không nghi ngờ chúng tôi tự mình bịa ra à?" Thương Kiến Diệu "thành thực" cắt ngang câu sau của đối phương.

Ủy viên Hoàng bật cười một tiếng:

"Tôi vẫn có chút mắt nhìn này."

"Chuyện trí tuệ nhân tạo "Tương lai", nếu không phải thực sự gặp phải, các anh không bịa ra nổi."

Ông ta lại nói tiếp:

"Không biết các cô muốn nhận được thù lao dạng gì?"

"Quân cứu thế chúng tôi luôn làm việc công bằng."

Đây là ông nói đấy nhé... Tương Bạch Miên gắng sức để nụ cười của mình trông vô hại:

"Có thể chia sẻ thông tin liên quan đến viện nghiên cứu Số 8 cho chúng tôi không?"

"Tôi nghĩ chắc hẳn các ông không chỉ gặp đặc phái viên của viện nghiên cứu Số 8 một hai lần."

"Quân cứu thế" không giống "Sinh vật Bàn Cổ", không có ẩn náu dưới lòng đất, lại coi việc cứu vớt nhân loại trường kỳ là nhiệm vụ, xác suất bị viện nghiên cứu Số 8 quấy rầy, gây thiệt hại, loại bỏ nhân viên không nhỏ.

Sở dĩ "Tổ điều tra cũ" lựa chọn cách thức thân thiện đi qua phạm vi thế lực "Quân cứu thế", bỏ ra cái giá lớn để nhận được giấy thông hành, một mặt là vì như vậy sẽ tiện để tiếp tế vật tư, mặt khác là Tương Bạch Miên muốn thử bòn rút, à không, dùng thông tin đổi thông từ "Quân cứu thế".

Ủy viên Hoàng trầm ngâm vài giây rồi nói:

"Về nguyên tắc cá nhân tôi không có vấn đề gì, nhưng cần phải xin bên trên, mất khoảng một đến hai ngày."

Là ủy viên quản lý tình báo của Ủy ban thống nhất vật tư Ô Bắc, bên trên ông ta đương nhiên là toàn bộ Ủy ban thống nhất vật tư của "Quân cứu thế".

"Chúng tôi có thể đợi." Tương Bạch Miên không để giọng nói mình có vẻ cấp bách: "Đối phó với viện nghiên cứu Số 8 là mục tiêu chung của chúng ta."

Nói chuyện xong về đề tài này, ủy viên Hoàng lật cổ tay xem đồng hồ cơ trên tay.

Chiếc đồng hồ cơ kia có rất nhiều vết xước, giống như lấy được từ phế tích thành phố, chỉ sửa qua loa là dùng.

Nhìn đồng hồ đeo tay xong, ủy viên Hoàng ngập ngừng một chút rồi nói:

"Mục đích các cô đến Băng Nguyên lần này có tiện tiết lộ không? Nếu không tiện thì thôi."

"Cũng không có gì cần bảo mật, chúng tôi đang điều tra về năm đại thánh địa Phật môn, định đi đến thành phố Đài Băng Nguyên, đúng rồi, chúng tôi đã từng gặp ủy viên Từ Đại Đồng của Ủy ban quản lý trị an của các ông ở khu phế tích thành phố Thiết Sơn, phát hiện ra các ông cũng đang điều tra về phương diện này, lúc đó đã nói tư liệu của năm đại thánh địa Phật môn cho anh ta." Tương Bạch Miên cố gắng đem trọng điểm của chuyện này từ quen biết Từ Đại Đồng đổi thành thái độ của "Tổ điều tra cũ" vẫn luôn rất thân thiết với "Quân cứu thế", vẫn luôn chia sẻ tin tình báo.

Ủy viên Hoàng kinh ngạc:

"Sự vô tư của các cô vượt quá tưởng tượng của tôi."

Đội ngũ bình thường nhận được tin tình báo này đều sẽ treo giá.

Thương Kiến Diệu đứng phắt dậy, dùng tay phải ấn lên ngực trái, cao giọng nói:

"Vì toàn bộ nhân loại!"

Ủy viên Hoàng ngạc nhiên nhìn anh, một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần.

Ông cũng đặt tay phải lên ngực trái, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:

"Vì toàn bộ nhân loại!"

Không biết có phải bản thân hoa mắt hay không, Tương Bạch Miên cảm thấy giờ phút này ủy viên Hoàng dường như có chút ướt át.

Ủy viên Hoàng chậm rãi thở hắt ra, đột nhiên hỏi:

"Giấy thông hành của các cô là do lão già Hồng Quang Minh kia cấp phải không?"

"Đúng vậy." Thương Kiến Diệu không giữ lại chút nào, lập tức đưa ra câu trả lời khẳng định.

Ủy viên Hoàng khẽ vẫy tay phải một cái:

"Ông ta cứ thế dễ dàng ký giấy thông hành cho một đội ngũ có người thức tỉnh "Hành lang tâm linh", người máy thông minh, hai bộ áo giáp thông minh sinh học, ba thiết bị khung xương quân dụng?"

"Đúng là làm ăn bừa bãi!"

Ủy viên Hoàng không hề che giấu sự tức giận của mình:

"Có phải ông ta đã nhận phiếu định mức của các cô không?"

"Sau này ông ta còn mặt mũi xuống lòng đất gặp mặt chiến hữu cũ đã hi sinh?"

Trút giận xong, ủy viên Hoàng điều tiết hơi thở:

"Nếu không phải các cô thể hiện phẩm chất đáng tin cậy, tôi cũng sẽ không nâng lên cao rồi nhẹ nhàng hạ xuống như thế đâu."

"Quay về nói với Hồng Quang Minh, lần sau không được làm việc tùy tiện như thế nữa!"

"Phù, tôi biết ông ta lo lắng cho con mình, nhưng phải chú ý cách thức phương pháp, không được làm ra chuyện vi phạm điều lệ chế độ."

"Vâng." Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu đều gật đầu như gà mổ thóc.

Cùng lúc đó, Tương Bạch Miên bắt đầu nghi ngờ, cái giá phải trả của ủy viên Hoàng có lẽ là dễ nổi giận.

Cô suy nghĩ một chút, lựa chọn đổi đề tài:

"Ủy viên Hoàng, lần này Ô Bắc giới nghiêm là vì việc gì?"

"Đội trưởng Đinh vẫn chưa nói rõ."

Cô cố ý hỏi việc này, là vì sau đó có thể rũ sạch trách nhiệm Đinh Linh để lộ tin tức ra ngoài.

Ủy viên Hoàng thở dài một hơi:

"Các cô coi như hỏi đúng người rồi, tôi là chủ nhiệm Ủy ban quản lý trị an Ô Bắc, vừa hay toàn quyền phụ trách việc này."

"Chuyện này không thể nói ra bên ngoài, đây là việc xấu trong nhà chúng tôi!"

"Lần này là hai tên phản đồ đánh cắp một quả bom khinh khí cỡ nhỏ, đưa đến Ô Bắc, giao cho người khác. Để không cho thứ nguy hiểm này lọt ra ngoài, chúng tôi đành phải phong tỏa Ô Bắc, dùng dao sắc chặt đay rối."

Bom khinh khí... Tương Bạch Miên đột nhiên hơi ê răng.

Thương Kiến Diệu thì thành khẩn hỏi:

"Cần chúng tôi hỗ trợ không?"

"Tạm thời không cần." Ủy viên Hoàng khá tự tin: "Ô Bắc chúng tôi có thể xử lý."

Ông ta dừng lại một chút rồi nói:

"Tôi nói kỹ càng tỉ mỉ cho các cô biết, là sợ người kia cuối cùng sẽ thông qua một vài người từ ngoài đến để đưa đầu đạn hạt nhân ra ngoài. Các cô ở "Khách sạn lớn Đất Xám", làm phiền lưu ý một chút. Ừm, nếu thật sự phát hiện ra, đừng ép đối phương đến đường cùng, tránh họ chó cùng rứt giậu, nếu họ thật sự khởi động kíp nổ thì mọi người cùng đi đời."

"Không thành vấn đề." Thương Kiến Diệu đáp lại không chút do dự.

Tương Bạch Miên do dự vài giây, vẫn phải gánh chức tránh của tổ trưởng:

"Chúng tôi có thể mau chóng rời khỏi Ô Bắc không?"

Ủy viên Hoàng ngẩn ra, thở dài nói:

"Đợi nhận được thông tin về viện nghiên cứu Số 8, tiếp nhận kiểm tra nghiêm ngặt, các cô có thể rời đi."

Thương Kiến Diệu vừa định lắc đầu, lại bị Tương Bạch Miên trừng mắt trở lại.

Tương Bạch Miên chủ động nói:

"Trước đó chúng tôi sẽ lưu ý tình hình bên trong "Khách sạn lớn Đất Xám"."

Ủy viên Hoàng vui mừng gật đầu:

"Các cô có thể về."

Đến khi Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu tạm biệt đi ra cửa, ủy viên Hoàng đột nhiên gọi họ lại, vừa suy tư vừa nói:

"Nếu như chúng tôi tổ chức một đội ngũ, cùng các cô đến thành phố Đài, cùng thăm dò thánh địa Phật môn kia, không biết các cô có bằng lòng không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận