Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 562: Hoàn thành

Không đợi Ugo hỏi, Tương Bạch Miên đã tự nói:

"Chúng tôi từng đụng phải nó ở một phế tích thành phố..."

Cô kể lại chuyện Ngựa ác mộng làm thế nào khiến một số lượng lớn thợ săn di tích chết trong mộng, nhóm mình trải nghiệm năng lực kia mà không gây ra thay đổi quá lớn ra sao, chi tiết tường tận, khiến người ta tin tưởng.

Ugo im lặng nghe xong, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu.

"Thế mà các cô vẫn còn sống." Ông ta dùng giọng điệu bình thản trước sau như một nói.

Vừa rồi Tương Bạch Miên không nói "Tổ điều tra cũ" làm thế nào thoát khỏi được "giấc mơ chân thực" của Ngựa ác mộng.

"Không, chúng tôi đã chết rồi." Thương Kiến Diệu trầm giọng đáp: "Bây giờ ông chỉ đang nhìn thấy hồn ma của chúng tôi, nó tồn tại vì lý tưởng."

Thấy Ugo không biết tiếp hai câu này như thế nào, Tương Bạch Miên cười nói:

"Chúng tôi có bạn."

Cô nói hoàn toàn là sự thật, lúc đó chủ yếu dựa vào Thương Kiến Diệu nảy ra suy nghĩ phát huy "Thằng hề suy luận" ngay tại trận, nhưng kết hợp với tình huống hiện giờ của "Tổ điều tra cũ", sẽ khiến người ta trực tiếp cho rằng người máy kia phát huy tác dụng quan trọng.

Ugo hơi hạ mí mắt xuống, sau đó lại trở về bình thường, đầu khẽ động đậy.

Tương Bạch Miên tiếp tục nói:

"Điều khiến người ta kinh ngạc hơn chính là, con ngựa đó có chủ nhân, chủ nhân nó thậm chí còn có thể thuần hóa "Vô tâm giả" cao cấp, vô cùng nguy hiểm."

"Một vị cha chú chúng tôi quen nói cho chúng tôi biết, chủ nhân con ngựa kia có thể hủy diệt cả thành phố này, chỉ cần số lượng người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" ở đây ít đến một mức độ nhất định."

Ugo không bỏ qua lời nhắc nhở của Tương Bạch Miên, vẻ mặt lạnh nhạt vừa thêm phần nghiêm trọng.

Mà từ những lời vừa rồi, ông ta còn bắt được một chi tiết: Đội ngũ trước mặt này có bối cảnh rất lớn, lúc vị cha chú của họ thảo luận về chủ nhân con ngựa kia, giọng điệu thoải mái tự nhiên, tỏ ra vô cùng bình đẳng.

"Đại khái là như vậy, nếu ông có nhìn thấy, thì phiền báo cho chúng tôi biết, sẽ có thù lao." Tương Bạch Miên nói với giọng điệu không thân quen thì không nói nhiều, dùng cách thức bình thường để kết thúc cuộc trao đổi.

Cô lập tức khẽ vỗ lên trán mình:

"Ôi, suýt thì quên mất, nếu hôm đó chúng tôi không có trong khách sạn, thì ông cứ viết tin tức tương ứng vào giấy, nhét vào phòng chúng tôi."

Ugo nhìn cô và Thương Kiến Diệu, không nói được, cũng không nói không được.

Ra khỏi khách sạn, Tương Bạch Miên thở phào một hơi:

"Về nghỉ ngơi thôi, tiếp theo phải xem lúc nào ông chủ có thể cho chúng ta tin tức."

Dùng cách tìm kiếm như biển rộng tìm kim thế này cũng không phải là cách.

Thương Kiến Diệu quay lại liếc nhìn khách sạn, chúc phúc một cách chân thành:

"Hi vọng Tiểu Xung không dọa ông chủ và người của giáo phái ông ta chết khiếp."

Thời gian chờ đợi và quan sát nhanh chóng trôi qua, chớp mắt đã đến ngày "Tổ điều tra cũ" giao dịch với Lehman.

"Các cô kiểm tra đi." Lehman bảo đám người Rondal khiêng hai thùng gỗ đến.

Long Duyệt Hồng, Bạch Thần mỗi người mở một thùng, nghiêm túc xác nhận xem có vấn đề gì không.

"Thiết bị khung xương quân dụng loại AC-45, tuy không phải là loại mới nhất, nhưng cũng đã được lắp thêm các module, cô thậm chí có thể chơi trò chơi trên mặt nạ bảo hộ của mũ giáp..." Lehman tiện mồm giới thiệu: "Cánh tay người máy đa chức năng loại T1, do "Công nghiệp liên hợp" chúng tôi sản xuất, điểm mạnh rất rõ ràng, thao tác cực kỳ chính xác, tuyệt đối không tệ, có thể hoàn thành những chuyện yêu cầu cao về tính chính xác, ừm, nghe nói có thể kết nối với thần kinh trong cơ thể người, có sử dụng kỹ thuật của "Sinh vật Bàn Cổ", ha ha, tuy danh tiếng của "Sinh vật Bàn Cổ" không tốt lắm, khiến người ta chỉ cần nghĩ thôi đã thấy sợ, nhưng có vài kỹ thuật thực sự vô cùng mạnh, thảo nào nhiều người cho rằng đây là một trong những hung thủ hủy diệt thế giới cũ."

Đám người Tương Bạch Miên, Long Duyệt Hồng không khỏi nhìn nhau.

Đúng vậy, chúng tôi chính là tổ chức phản diện lớn đó...

"Nó còn có chức năng nào?" Thương Kiến Diệu không kịp chờ đợi, gặng hỏi tình hình cánh tay người máy.

Lehman liếc mắt nhìn cánh tay người máy màu thiếc đen kia, nhớ lại rồi nói:

"Nó có một module năng lượng, có thể cung cấp trợ lực bên ngoài, khiến anh có thể tung ra nấm đấm cực mạnh, có thể bóp gãy cổ người bình thường..."

"Nó có thể bắn ra lưỡi dao, ống tiêm, ống phun khí, cụ thể sẽ sinh ra hiệu quả gì thì được quyết định bởi việc các anh sẽ lắp cái gì trước..."

"Nó có module laser, có thể ép năng lượng dự trữ, phóng ra laser với cường độ không thấp, nhưng dù sao cũng không thể so với thiết bị khung xương quân dụng, mỗi lần bắn không được bao nhiêu..."

Nói xong câu cuối cùng, Lehman khoe khoang:

"Loại hợp kim mà cánh tay người máy dùng chịu lực rất tốt, đã từng có người bắn thẳng một quả pháo vào chính diện..."

"Anh ta dùng cánh tay người máy này để chặn lại?" Long Duyệt Hồng ngạc nhiên ngắt lời.

Lehman lắc đầu:

"Không."

"Ý tôi là, tuy cả người hắn bị nát bét, nhưng cánh tay người máy vẫn còn nguyên vẹn, hư hại không đáng kể lắm."

Có ý gì... Long Duyệt Hồng tưởng tượng ra cảnh cả người bị nổ tung mà cánh tay người máy vẫn còn nguyên không hư hại gì, có cảm giác hoang đường khó nói.

Thương Kiến Diệu không để ý chuyện này, hỏi với vẻ tiếc nuối:

"Nó không thể dùng để mở đồ hộp sao?"

Lehman chất phác như nông dân ngẩn người: "Không phải là không được, anh lắp thêm một con dao mở đồ hộp không phải là được rồi sao? Hơn nữa với sức mạnh của nó, mở thẳng ra cũng không có vấn đề gì."

"À à." Thương Kiến Diệu tỏ vẻ háo hứng muốn thử.

Sau khi xác nhận hai vật phẩm đều không có vấn đề gì, Tương Bạch Miên giao trang trại ở bờ trái và số vật tư kia cho Lehman.

Về phần sau đó làm sao chuyên nhượng quyền sở hữu trang trại, Lehman tự có cách, không cần họ phải đứng ra, chỉ cần cung cấp đủ tư liệu.

Mà số lượng lớn Orey có được do hôm qua "Tổ điều tra cũ" đem thiết bị khung xương quân dụng thế chấp ở "đảng áo đen" cũng đã chuyển vào trong tài khoản ngân hàng của Lehman.

"Phù, cuối cùng cũng xong rồi." Lehman nhìn đám tay chân thu hồi đủ loại vật tư, thở phào nói.

Ông ta lấy ra một xấp vé được in màu sắc sặc sỡ từ trong túi áo:

"Đây là vé vào phòng quý tộc mà các cô yêu cầu, trận sớm nhất là ba ngày nữa. Ha ha, khi đó tôi cũng đã rời khỏi thành phố Ban Sơ rồi."

"Không tệ." Tương Bạch Miên mỉm cười nhận lấy vé vào.

Buổi trưa, bên ngoài "ổ sói", năm thành viên của "Tổ điều tra cũ" ngồi trên chiếc xe jeep đã được cải trang của mình, nhìn cửa hàng đồ ăn nhanh náo nhiệt ở lầu một cùng đám người Tô Na và Lý Quỳnh đang bận rộn.

Từ lúc trang trại bờ trái được chuyển giao cho "Tổ điều tra cũ", tiệm đồ ăn nhanh "Cass" này đã chính thức đi vào hoạt động.

Đám người vốn là kỹ nữ Đất Xám kia áp dụng sách lược hạ giá, ngay cả tên cũng là đơn vị tiền tệ nhỏ nhất của thành phố Ban Sơ.

Các cô dựa vào con đường nguyên liệu rẻ và quy mô nấu ăn, đưa ra khẩu hiệu "đồ ăn còn rẻ hơn nhà làm".

Nếu không như vậy, tiệm thức ăn nhanh không thể thu hút được một số lượng lớn công nhân bến cảng và công dân tầng chót ở xung quanh.

Trong chuyện này, đám người Tô Na tỏ ra thành thục hơn dự đoán của "Tổ điều tra cũ", ví dụ như, họ bán bánh mỳ đen bằng với giá thấp nhất trong khu vực xung quanh, nhưng không thấp hơn nữa, tránh để các cửa hàng bánh mỳ của dân cư bản địa không bán được hàng, đồng thời họ cũng sẽ tặng thêm một cốc nước sôi để nguội, chỉ cần khách hàng lựa chọn ăn trong tiệm.

Cho nên, trong khoảng thời gian này, khi danh tiếng dần lan xa, tiệm đồ ăn nhanh cũng bán đắt hàng hơn, những nồi thức ăn và bánh mỳ dự phòng được làm từ sớm, không đến một tiếng đồng hồ là bán hết.

Đương nhiên, các cô làm việc này cũng không phải để kiếm tiền, cùng lắm là giữ hòa vốn, có thêm chút ít lợi nhuận, lợi ích lớn nhất là, mở tiệm đồ ăn sẽ không khiến bản thân bị đói, chị em họ dù sao cũng có thứ ăn.

Trong mấy ngày này, có không ít người đến gây phiền toái, nhưng hiện giờ "ổ sói" trên danh nghĩa vẫn thuộc về "đảng áo đen", cũng có khá nhiều thành viên "đảng áo đen" "giúp đỡ", đám người Tô Na dễ dàng ứng phó được. Điều này khiến các cô càng thêm chịu khó luyện tập bắn súng và rèn luyện thân thể.

"Nhìn họ tuy vừa mệt vừa vất vả, nhưng tinh thần đều sáng láng, rất hăng hái." Long Duyệt Hồng nhìn ra ngoài cửa sổ, bất tri bất giác mỉm cười.

"Muốn tới chào hỏi không?" Hắn quay đầu lại hỏi.

Tương Bạch Miên lắc đầu:

"Không cần, giờ chúng ta đã chọc vào "Giáo dục phản tri thức", có thể không tiếp xúc với họ thì tạm thời không tiếp xúc."

"Tiểu Bạch, lái xe đi, chúng ta đến chỗ Terrence, đổi thiết bị khung xương quân dụng về."

Tuy Thương Kiến Diệu tỏ ra thèm muốn cánh tay người máy, nhưng vật phẩm này đối với "Tổ điều tra cũ" mà nói, trong thời gian ngắn quả thực không sử dụng được.

Số nhà 25, đường Sterne, khu Hồng Cự Lang.

Lúc Terrence nhìn thấy cánh tay người máy đa chức năng màu thiếc đen kia, ánh mắt chợt đăm đăm.

"Có thể trả thiết bị khung xương quân dụng lại cho chúng tôi rồi." Tương Bạch Miên lên tiếng.

Terrence thu lại đường nhìn, thầm hít sâu một hơi:

"Được, không thành vấn đề!"

Giờ phút này, trong đầu ông ta chỉ có một suy nghĩ: Những người trước mắt này rốt cuộc là đội ngũ khủng khiếp gì?

Không những có người thức tỉnh, mà về phương diện khác có thể tùy tiện lấy ra một thiết bị khung xương quân dụng, một cánh tay người máy, mà không biết họ còn thế chấp những thứ này để mua cái gì nữa?

Một đội ngũ như vậy, tuy không thể sánh ngang với một tiểu đội tinh anh của quân đội chính quy, nhưng trong các tổ chức thợ săn di tích, băng đảng xã hội đen, chắc chắn có thể coi là hạng nhất!

Dừng một chút, Terrence nặn ra nụ cười, hỏi dò:

"Hai vật phẩm này của các cô có bán không?"

Bất kể là "đảng áo đen" hay là giáo đoàn "Trí Tuệ Siêu Việt", đều vô cùng khao khát những trang bị này.

"Ông nói xem?" Tương Bạch Miên mỉm cười hỏi lại.

Terrence thở hắt ra:

"Tôi hiểu rồi, vật phẩm kiểm soát kiểu này rất khó có được, không phải là không có cách, mà là không ai muốn bán."

Tương Bạch Miên suy nghĩ một chút, lại nói:

"Đúng rồi, còn có chuyện muốn nhờ ông giúp đỡ."

"Việc gì?" Terrence lập tức trở nên cảnh giác.

Không phải lại định vay tiền đấy chứ?

Tương Bạch Miên cười tủm tỉm nói:

"Tôi muốn thông qua các ông mua một ít thuốc nhuộm tóc..."

Cô một hơi báo ra rất nhiều tên vật phẩm, mục đích là để lúc xem giác đấu, khiến bản thân không bắt mắt, trông giống "người Hồng Hà" bình thường.

Thấy Terrence sửng sốt, Thương Kiến Diệu mỉm cười, bồi thêm một câu:

"Yên tâm, lần này sẽ trả tiền."

Anh tỏ ra có chút phấn khởi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận