Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 709: Dung hợp

Khi một lượng lớn ánh sáng mặt trời chiếu vào "Biển khởi nguồn" đại diện cho Thương Kiến Diệu, Thương Kiến Diệu chắn trước buồng thang máy màu vàng kim kia thay đổi sắc mặt.

Tuy hắn không cũng không rõ bị một người thức tỉnh đã thăm dò sâu trong "Hành lang tâm linh" định vị được thế giới tâm linh của mình sau đó xâm nhập sẽ có kết cục như thế nào, nhưng chỉ cần là người có chỉ số thông minh bình thường đều biết, không phải chuyện tốt lành gì.

Thực ra, lúc chín Thương Kiến Diệu đạt thành nhất trí, sắc mặt của Thương Kiến Diệu này cũng đã khá khó coi, hắn muốn ngăn cản, nhưng đối diện có chín người, hơn nữa mọi người hiểu rõ lẫn nhau, bất kể như thế nào cũng chỉ có thể hòa nhau.

Kết quả hòa có nghĩa là đối diện không thể xông vào tháng máy màu vàng kim, mà hắn cũng không thể ảnh hưởng tới những khu vực khác, chỉ có thể "nhìn" chín bản thân xé rách khe hở lấp lánh ánh sáng kia, mời người thức tỉnh đối diện đến làm "khách".

"Đều không muốn sống nữa sao?" Thương Kiến Diệu này nổi giận, quát lên về phía không trung.

Thương Kiến Diệu đưa ra phương án "đồng quy vu tận" đầu tiên bật cười ha ha:

"Muốn sống chứ, nhưng chẳng phải còn phải xem sự lựa chọn của anh hay sao?"

Một Thương Kiến Diệu khác giơ tay lên sờ cằm mình:

"Tôi nhớ anh là người đại diện cho nội tâm hèn yếu của chúng tôi, trốn tránh tất cả những chuyện khiến mình khổ sở vất vả, vì nó mà thà trở nên vô cảm, lạnh lùng, ích kỷ."

"Cho nên, anh có tàn nhẫn với bản thân không?"

Thương Kiến Diệu cầm chiếc loa nhỏ gật đầu lia lịa:

"Đúng vậy, đúng vậy."

Thương Kiến Diệu đang lần chuỗi hạt "Ngọc sáu giác quan" thở dài nói:

"Thí chủ, buông bỏ chấp nhất, lập tức gặp Như Lai."

Thương Kiến Diệu cầm chiếc dây chuyền thiên sứ bằng bạc bật cười nói:

"Đồ ích kỷ, vì sự sinh tồn của bản thân, bây giờ anh nên đưa ra quyết định rồi."

"Là từ chối lùi bước, khiến mọi người cùng nhau chết, hay lựa chọn giảng hòa, tránh đường ra?"

Lựa chọn đầu tiên chắc chắn sẽ chết không cần phải nghi ngờ, lựa chọn thứ hai vẫn còn một con đường sống!

Lại một Thương Kiến Diệu khác cười nói:

"Anh không có sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể gia nhập với chúng tôi!"

"Nhanh lên chút, đừng lãng phí thời gian, anh không muốn sống sao?"

Nghe chín bản thân mỗi người một câu đáp lại, mạch máu trên thái dương của Thương Kiến Diệu ở trước buồng thang máy màu vàng kim kia nảy lên thình thịch, chỉ hận không thể cự tuyệt đám người này, nhìn bọn họ tự đâm đầu vào chỗ chết.

Xem xem, đây là vẻ mặt gì chứ!

Tuy những người này đều là bản thân mình, nhưng mặt mũi mỗi người đều rất đáng ghét!

Hít sâu hai hơi, Thương Kiến Diệu chắn trước cửa thang máy màu vàng kim đen mặt, chậm rãi đứng lên.

Hắn bất đắc dĩ giơ tay phải lên, đưa về giữa không trung.

Hắn vừa ích kỉ vừa nhu nhược, độc ác lại còn vô tình.

Nhưng hắn thực sự không muốn chết.

Chín Thương Kiến Diệu giữa không trung thấy thế, không tiếp tục mở rộng khe kia thêm nữa, phát ra tiếng cười ha ha.

Lúc này ánh mặt trời chiếu vào "Biển khởi nguồn" của họ đang tập trung lại, dường như muốn ngưng tụ thành một cơ thể, phía bên kia của khe hở vừa sâu thẳm vừa tăm tối, giống như mặt trái của ánh sáng.

"Tôi đã nói rồi mà!"

"Đối với người như anh, phải dùng tính mạng của bản thân ra mới có tác dụng!"

"Nhược điểm của người ích kỉ chỉ có thể là bản thân anh ta!"

"Đúng vậy, đúng vậy."

"Nam mô a nhục đà la tam miệu tam bồ đề, buông bỏ đồ đao, lập tức thành Phật."

"Thật là, sớm biết thế này cần gì phải ngăn cản chúng tôi lâu như vậy, đây không phải là lãng phí thời gian của mọi người sao?"

Từng tiếng chế giễu lọt vào tai, sắc mặt của Thương Kiến Diệu đứng trước cửa thang máy màu vàng kim kia càng đen thêm, chỉ hận không thể nghiêng đầu đi chỗ khác, một lần nữa ngồi xuống, không cho đám khốn kiếp kia có cơ hội!

Muốn chết cùng chết!

Đáng tiếc hắn không làm được.

Hắn chỉ có thể cố gắng kiềm chế bản thân, nhìn chín Thương Kiến Diệu bay trở về, đều tự đưa tay phải ra, chạm vào mình.

Mười bàn tay nhất thời giao hòa làm một, rồi lại xếp chồng lên nhau.

Mười Thương Kiến Diệu cũng vậy, rõ ràng đã biến lại thành một, nhưng lúc đi lại dường như vẫn có mười ảo ảnh chồng lên nhau.

Anh đến trước cửa thang máy màu vàng kim, bấm nút đi lên.

Cánh cửa màu vàng kim mở ra.

Thương Kiến Diệu không quan tâm đến sự thay đổi của khe hở đằng sau, bước vào.

Trong thang máy chỉ có một nút bấm, bên cạnh có chú thích bằng tiếng Đất Xám và tiếng Hồng Hà:

"Hành lang tâm linh".

Thương Kiến Diệu một lần nữa giơ tay ấn nút.

Cửa màu vàng kim theo đó đóng lại, thang máy dùng tốc độ như không trọng lực đưa người đi lên trên.

Cả người Thương Kiến Diệu trở nên nhẹ bẫng, suy nghĩ cũng vậy.

Lúc này anh nhìn thấy xung quanh nổi lên những quả cầu ánh sáng, trong quả cầu ánh sáng khác nhau có những văn tự mà anh có thể đọc hiểu.

Chúng lần lượt là:

"Mất trí nhớ tạm thời"; "Tư duy hỗn loạn"; "Tư duy cấy ghép"; "Kích động cực đoan"; "Không biết đếm số"; "Nội gián"; "Hào quang ngu ngốc"; "Tư duy tiềm thức"; "Đọc tư duy"; "Dao động ý muốn"; "Động cơ không rõ"; "Trái tim yếu ớt"; "Thanh niên văn học"; "Người quái đản"; "Người nhát gan"; "Ngọn nguồn khóc lóc";

"Sợ hãi"; "Không biết nói chuyện"; "Hai chân thiếu sót động tác"; "Thiếu sót động tác chi thứ năm"; "Thiếu sót động tác đầu"...

Trong đó, có một vài quả cầu ánh sáng rất gần, rất rõ ràng, rất dễ bắt được, có một vài quả cầu ánh sáng tương đối xa, có chút lờ mờ, khó mà chạm tới.

Ngoại trừ chúng, còn có hai quả cầu ánh sáng treo trên đỉnh đầu Thương Kiến Diệu, một là "Cấp số nhân", một quả khác là "Tăng cự ly".

Thương Kiến Diệu đang định suy nghĩ thì đầu óc chợt chập mạch, trực tiếp đưa tay phải ra, chia thành mười ảo ảnh, chụp vào mười mục tiêu.

Nếu không phải số lượng Thương Kiến Diệu không đủ, thì anh muốn lấy tất.

Mười quả cầu ánh sáng bị chạm phải, nhưng chỉ có ba quả cầu ánh sáng là rơi vào bàn tay Thương Kiến Diệu, chui vào cơ thể.

Một là "Tư duy cấy ghép", hai là "Thanh niên văn học", ba là "Hai chân thiếu sót động tác".

Chúng bay về phía ba năng lực gốc của Thương Kiến Diệu, "Tư duy cấy ghép" dung nhập vào "Thằng hề suy luận", biến thành "Dẫn dắt tư duy", "Thanh niên văn học" dung nhập vào "Người quái đản" biến thành "Thanh niên văn học - người quái đản", "Hai tay chân thiếu sót động tác" dung nhập vào "Hai tay thiếu sót động tác", biến thành "Tứ chi thiếu sót động tác".

Vừa hoàn thành dung hợp, thang máy màu vàng kim dừng lại.

Cánh cửa cũng theo đó mở ra.

Xuất hiện trước mặt Thương Kiến Diệu là một căn phòng trống trải rộng rãi.

Đối diện căn phòng là một cánh cửa lớn màu đỏ thẫm có tay cầm bằng đồng thau.

Thương Kiến Diệu vừa cất bước đi vào căn phòng, buồng thang máy màu vàng kim đằng sau lưng lập tức biến mất, chỉ còn lại một luồng khí dày.

Trong luồng khí lóe lên biển lớn lấp lánh ánh sáng nhạt, từng hòn đảo và khe hở đang chiếu ra ánh sáng mặt trời.

"Biển khởi nguồn"!

Giờ phút này, "Biển khởi nguồn" đối với Thương Kiến Diệu mà nói, chỉ giống như một bức tranh lập thể to lớn.

Thương Kiến Diệu lập tức xoay người, đưa tay thò vào luồng khí, chạm vào khe hở mang theo ánh sáng đang ngưng tụ thành bóng người.

Đột nhiên, anh hô to lên một tiếng:

"Ông có bản lĩnh thì dùng hiệu quả "Mù quáng" đi!"

"Người quái đản" cấp bậc "Hành lang tâm linh".

Người đối diện trong khe hở "im lặng" một lát, toàn bộ "Biển khởi nguồn" đột nhiên tối sầm lại.

Không, không phải "Biển khởi nguồn" tối sầm, mà là mắt Thương Kiến Diệu không nhìn thấy gì.

Nhưng anh có thể cảm nhận được hiệu quả của loại "Mù quáng" này vẫn đang tràn vào.

Trong thế giới hiện thực.

Thương Kiến Diệu giơ tay phải tháo đèn bin từ đai vũ trang ra.

Mặt kính trong suốt nhẵn bóng của đèn pin bỗng nhiên trở nên đen kịt, hệt như bị bôi mực.

Thương Kiến Diệu giơ đèn pin lên, mở chốt mở, phóng hết toàn bộ khí tức "mượn" được ra ngoài, không giữ lại chút nào.

Thứ đèn pin chiếu ra không phải là ánh sáng, mà là một mảng tăm tối.

Bóng tối này dường như là khắc tinh của "thế giới hư cấu", lập tức khiến hiện thực quay lại.

Ngay sau đó nó xuyên qua trần nhà, dung hòa cùng với hoàng hôn, lặng lẽ bao phủ chiếc trực thăng ở giữa không trung kia.

Trong tiếng cánh quạt quay phành phạch, trong chiếc trực thăng vang lên một tiếng hét thảm thiết vô cùng đáng sợ, vô cùng kinh khủng.

Cái giá phải trả của vị kia là chứng sợ hãi không gian kín!

Qua vài giây, cánh cửa của trực thăng bị mở ra, một bóng người nhảy xuống.

Từ xa lập tức vang lên một tiếng "rầm", khiến người nghe tê dại cả da đầu.

Với độ cao này, cho dù là người thức tỉnh có thể can thiệp vật chất, cũng sẽ bị ngã trọng thương, huống hồ là người thuộc lĩnh vực "Gương Vỡ".

Thương Kiến Diệu nhanh chóng quay đầu lại cười với Tương Bạch Miên và Bạch Thần còn đang sửng sốt:

"Giải quyết xong rồi."

Trong quá trình này một Thương Kiến Diệu khác trong căn phòng tâm linh một lần nữa sử dụng "Người quái đản" với khe hở lớn trong "Biển khởi nguồn":

"Có bản lĩnh thì chờ tôi mấy phút!"

Trong thế giới hiện thực, không đợi Tương Bạch Miên đáp lại, Thương Kiến Diệu lại bồi thêm một câu:

"Bây giờ các cô cần bịt chặt tai lại."

Tương Bạch Miên và Bạch Thần lựa chọn tin tưởng, dựa vào kinh nghiệm phong phú che lỗ tai của mình lại.

Thương Kiến Diệu cũng làm xong thao tác tương tự, sau đó lấy ra thiết bị ghi âm xách tay ra, điều chỉnh âm lượng đến mức thấp nhất, cài đặt chế độ phát đi phát lại đoạn ghi âm của Ngô Mông.

Sau nhiều lần phát đi phát lại, sức mạnh thần bí trong đoạn ghi âm của Ngô Mông đã hoàn toàn biến mất.

Thương Kiến Diệu tính toán thời gian, "khôi phục" thính lực, xác nhận tình huống tương ứng không có vấn đề gì.

Giây tiếp theo, anh cầm thiết bị ghi âm xách tay, chuyển sức mạnh thần bí còn thừa trong đoạn ghi âm của Tiểu Xung vào trong căn phòng tâm linh của mình.

Lúc này, ánh sáng chiếu vào khe hở đã đột phá ảnh hưởng của "Người quái đản", ngưng tụ thành bóng người, chuẩn bị xâm nhập.

Thương Kiến Diệu không chút do dự ném tiếng "xi" của Tiểu Xung vào trong "Biển khởi nguồn" của mình.

"Xi xi xi", "xi xi xi".

Bóng người do ánh sáng mặt trời ngưng tụ thành kia dừng lại một chút, qua một hồi, dường như nhớ tới điều gì, lập tức quay trở về, đồng thời chủ động đóng kín khe hở lại!

Qua một hồi tiếng "xi" yếu đi, cuối cùng hoàn toàn biến mất.

Nhưng trong "Biển khởi nguồn", lại có khe hở mới sinh ra.

Ở phía bên kia của nó lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, có vô số cái bóng chồng lên nhau.

Thương Kiến Diệu mừng rỡ hô to về phía khe hở kia:

"Tiểu Xung! Tiểu Xung!"

Không ai đáp lại anh.

"Xem ra không có ở đây..." Thương Kiến Diệu thở dài, hoàn toàn trở về thế giới hiện thực.

Anh đang cần đi vệ sinh gấp.

Trong thế giới hiện thực, Tương Bạch Miên nhìn một loạt thao tác của Thương Kiến Diệu, đã hiểu được ý định của anh, bỏ hai tay xuống hỏi dò:

"Anh đã tiến vào "Hành lang tâm linh" rồi à?"

Tùy tiện vậy sao?

Thương Kiến Diệu gật đầu:

"Đúng vậy."

Lúc vẻ mặt của Tương Bạch Miên và Bạch Thần thay đổi, tên này không chờ đợi nữa, hỏi:

"Nhà vệ sinh ở đâu?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận