Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 722: Ban giám đốc

Ý của Tương Bạch Miên là, người phụ trách thẩm tra Thương Kiến Diệu lần thứ hai khả năng cao là lãnh đạo khác của công ty, có cấp bậc cao hơn hoặc là người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" có năng lực đặc thù.

Đương nhiên, hai khả năng này cũng có thể rơi vào cùng một người, không loại trừ khả năng có người vừa là lãnh đạo cao cấp từ M1 trở lên, vừa là người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" nắm giữ năng lực đặc thù.

Thương Kiến Diệu to vẻ không sao cả:

"Dù sao tinh thần của tôi cũng thực sự có vấn đề."

Tương Bạch Miên nghiêm túc tự hỏi nếu thí nghiệm người thức tỉnh của mình thành công, thì nên trả bằng cái giá nào.

Cô không thảo luận vấn đề này nữa, bởi vì mục đích của cô chỉ là nhắc nhở Thương Kiến Diệu một câu, để anh đề phòng nhiều hơn. Chỉ cần không xuất hiện các vấn đề mang tính nguyên tắc, công ty chắc chắn sẽ rất bao dung cho một người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh".

Lúc này Long Duyệt Hồng có chút thấp thỏm bất an, hắn nói với Tương Bạch Miên:

"Tổ trưởng, chúng ta nên đối phó buổi thẩm tra như thế nào?"

Tương Bạch Miên mỉm cười:

"Nếu để người khác trong công ty nghe thấy câu này của anh, hôm nay anh sẽ bị khai trừ, đuổi lên mặt đất."

Long Duyệt Hồng nhất thời không tự nhiên lắm.

"Vậy nên nói như thế nào?" Bạch Thần chủ động hóa giải sự xấu hổ cho Long Duyệt Hồng.

Tương Bạch Miên liếc nhìn xung quanh, bật cười ha hả:

"Phải nói là nên phối hợp thẩm tra như thế nào."

Cô hắng giọng, bổ sung hai câu:

"Nhờ tôi đi xin, ba người chúng ta sẽ thẩm tra trong Ban an toàn, theo quy trình bình thường."

"Nói cách khác, sẽ không gặp phải người thức tỉnh, cũng không phải đeo các loại máy kiểm tra nói dối, mọi người cứ theo phương án đã định để đối phó, à, phối hợp là được."

Phù, tổ trưởng thật sự rất bản lĩnh... Có bối cảnh, có năng lực quả nhiên khác biệt... Long Duyệt Hồng rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

"Được."

Vào thời khắc quan trọng rời khỏi "Tổ điều tra cũ", phấn đấu để có các đãi ngộ sau đó, hắn không muốn buổi thẩm tra xảy ra vấn đề gì.

Đương nhiên, hắn cũng cảm thấy bản thân không có nhiều vấn đề, giơ tay lên đếm kỹ càng, cũng chỉ có bốn điểm: Một, giúp Thương Kiến Diệu che giấu thân phận người thức tỉnh.

Hai, che giấu một vài chuyện liên quan đến Đỗ Hoành và Tiểu Xung.

Ba, không báo cáo những gì Thương Kiến Diệu nghe thấy, nhìn thấy ở chỗ Diêm Hổ.

Bốn, che giấu chuyện Gnawa gia nhập vào "Tổ điều tra cũ".

Điểm thứ nhất hiện nay đã bị lộ, chuẩn bị đổ cho năng lực của Thương Kiến Diệu, Long Duyệt Hồng lo lắng nhất là việc này chẳng khác nào lừa dối công ty, một khi bị phát hiện sẽ bị phạt rất nặng.

Ngoại trừ điểm ấy, hắn cảm thấy nếu gặp phải người thức tỉnh có năng lực đặc thù, chuyện lão Gnawa không giấu được, điểm thứ hai và thứ ba không phải vấn đề gì lớn, dù sao ký ức tương ứng cũng chỉ có một ít đó, trừ phi tính mục đích của đối phương cực kỳ chính xác, nếu không dù lật xem ký ức, cũng không dễ dàng tìm ra thứ nhỏ nhặt hơn nữa còn không xuất hiện nhiều lần như thế.

Đơn giản mà nói, tuy rằng không nhất định phải dùng mò kim đáy bể để hình dung, nhưng cũng giống như trên đại dương mênh mông tìm thấy một hòn đảo nhỏ, mà bản thân cũng không rõ lắm hòn đảo này có đặc thù gì.

Về phần thiết bị khung xương quân dụng, lần này "Tổ điều tra cũ" định làm sáng tỏ toàn bộ quá trình.

Thấy Bạch Thần và Long Duyệt Hồng đều khẽ gật đầu, Tương Bạch Miên lại dặn dò:

"Nếu không thể giấu được, thì lập tức thẳng thắn để được khoan hồng, không cần lo cho tôi và "Này"."

Ý của cô là mình và Thương Kiến Diệu một người có bối cảnh, một người có thực lực, cho dù bị xử phạt vì điều này, chắc chắn cũng không quá nặng nề.

Đợi Long Duyệt Hồng và Bạch Thần đồng ý, Thương Kiến Diệu chủ động nói về những gì gặp và tối qua, cuối cùng hỏi: "Tiếp theo tôi nên thăm dò thế nào?"

"Ồ, không phải anh luôn rất có chính kiến sao?" Tương Bạch Miên trêu chọc.

Thương Kiến Diệu nghiêm túc nói:

"Phải phát huy trí tuệ tập thể."

"Mười ba người chúng ta đều có thể mô phỏng cuộc thảo luận giữa các Chấp tuế."

"Mười ba người..." Long Duyệt Hồng nghe vậy thì sửng sốt.

"Mười ba người?" Bạch Thần không che giấu sự nghi ngờ của mình.

Thương Kiến Diệu chỉ vào bản thân:

"Bây giờ chúng tôi có mười người."

Tương Bạch Miên giơ tay đè lại khóe miệng đang giật giật, thở dài nói:

"Đầu tiên phải phân tích, cảnh tượng này đại diện cho nỗi sợ hãi hoặc là bóng ma tâm lý, nó đến từ trước hay sau khi chủ nhân căn phòng tiến vào "Hành lang tâm linh"."

"Vì sao không thể là giấc mơ?" Bạch Thần vừa dứt lời, đã tự mình hiểu ra: "Ừm, ngoại trừ người thức tỉnh đã tiến vào "thế giới mới", hoặc là Chấp tuế trong truyền thuyết, giấc mơ hiển thị trong căn phòng không thể nào duy trì thời gian dài, đêm nay Thương Kiến Diệu vào một lần nữa xem có sự thay đổi không rồi cho ra kết luận."

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay.

Tương Bạch Miên càng vui mừng hơn:

"Tiểu Bạch, bây giờ cô thảo luận càng ngày càng có tính chủ động, hơn nữa suy nghĩ còn rất rõ ràng."

Cô nói tiếp:

"Thực ra dù là người đã tiến vào "thế giới mới", giấc mơ của họ cũng vẫn giữ lại đặc điểm dễ thay đổi, nó có sự khác biệt so với bóng ma tâm lý lặp đi lặp lại nhiều lần."

"Về phần Chấp tuế, đây lại là một sinh vật khác, bây giờ chúng ta chưa thể phân tích, nhưng vận số của Thương Kiến Diệu cũng không kém đến mức vừa vào phòng đầu tiên đã gặp ngay giấc mơ của Chấp tuế."

"Đúng vậy đúng vậy, tôi lại không phải là Tiểu Hồng." Thương Kiến Diệu rất có lòng tin về điều này.

Long Duyệt Hồng cố gắng phản bác, nhưng có chút thiếu tự tin.

Trong nhận thức hiện nay của hắn, vận số của bạn thân lúc tốt lúc xấu, lúc tốt thì vết thương chí mạng cũng có thể sống lại, lúc xấu thì chuyện gì cũng có thể gặp phải.

Nhưng phần lớn thời gian vẫn ở mức tiêu chuẩn bình thường!

Thương Kiến Diệu dường như lại thay đổi nhân cách, đổi đề tài:

"Theo tôi phân tích, mối nguy hiểm mà cảnh tượng này đại diện không lớn lắm."

"Ừm." Tương Bạch Miên gật đầu: "Nếu sau khi tiến vào "Hành lang tâm linh", chủ nhân của căn phòng mới thăm dò phế tích, gặp phải nhiều "Vô tâm giả" như vậy, cho dù hắn không dọn dẹp được hết, nghĩ cách thoát đi cũng không phải là việc khó, không có khả năng để lại bóng ma tâm lý. Trừ phi, trừ phi trong cuộc thăm dò lần này, phần sau, hắn đã gặp phải thứ gì đó vô cùng kinh khủng, nhưng nếu là vậy, bóng ma tâm lý của hắn hẳn là không giữ lại cả cảnh tượng phía trước. Mọi người nghĩ mà xem, phải chăng ký ức sợ hãi đối với sự vật nào đó của mọi người sẽ tập trung ở chủ thể, các chi tiết nhỏ nhặt trước và sau đã sớm không còn rõ ràng như thế?"

"Đúng vậy." Long Duyệt Hồng suy nghĩ một chút, đưa ra câu trả lời khẳng định.

Bây giờ nhớ lại thời điểm bị thương lúc trước, hắn chỉ nhớ trận chiến với Asus, Christina ra, những người hắn gặp giữa đường đều không còn ấn tượng gì.

Bạch Thần im lặng một hồi, cũng gật đầu.

Tương Bạch Miên tiếp tục nói:

"Ký ức đều là như thế, bóng ma tâm lý chắc chắn càng rõ ràng hơn, cảnh tượng mà nó bày ra chắc chắn là chuyện vô cùng đáng sợ lúc đó, giống như tình huống ở căn phòng 1215 trước đó."

"Tôi không cảm thấy được nguy hiểm khác." Thương Kiến Diệu vuốt cằm, chứng thực cách nói của Tương Bạch Miên từ một góc độ khác.

Sau đó anh bổ sung với vẻ rất hăng hái:

"Nếu cảnh tượng này đại diện cho bóng ma tâm lý trước khi chủ nhật căn phòng tiến vào "Hành lang tâm linh", với thực lực lúc đó của hắn, trong tình huống không phải cân nhắc đến đồng đội bạn bè, khả năng cao là hắn dùng cách thức di chuyển kín đáo để thoát khỏi nguy hiểm."

"Tôi định mô phỏng theo hắn."

Nói đến đây Thương Kiến Diệu lại tự nảy ra nghi vấn:

"Đã là người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh", chẳng lẽ không thể to gan một chút sao?"

"Binh đến tướng ngăn, giải quyết hết số "Vô tâm giả" đó, hẳn là có thể vượt qua được bóng ma tâm lý ở chỗ này."

Lúc các Thương Kiến Diệu tranh luận, vẻ mặt Tương Bạch Miên, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần vẫn tính là bình thường.

Bởi vì trên đường quay trở về "Sinh vật Bàn Cổ", những chuyện tương tự không chỉ xuất hiện một lần.

Đợi đến khi các Thương Kiến Diệu cãi nhau xong, Tương Bạch Miên mới đưa ra ý kiến của mình:

"Số lượng "Vô tâm giả" trong cảnh tượng đó khả năng cao là liên quan đến cường độ tinh thần của chủ nhân căn phòng. Dù sao lúc đó anh không thể đếm được rõ ràng rốt cuộc đã gặp được bao nhiêu "Vô tâm giả", chỉ có thể dựa vào "cảm giác" của mình biến hóa ra."

"Nói cách khác, trước khi tinh thần tiêu hao hết bởi bóng ma tâm lý ở chỗ này, anh không thể nào giải quyết hết được toàn bộ "Vô tâm giả"."

"Mà cường độ tinh thần hiện giờ của anh chắc chắn còn yếu hơn chủ nhân căn phòng rất nhiều, từ xác suất học mà nói, khả năng anh gặp phải người vừa thăng cấp gần như là số không, cho nên, dù đây chỉ là bóng ma tâm lý, anh cũng chưa chắc đã so được."

Quan trọng hơn là chuyện tương tự không tồn tại biện pháp nay diệt một nhóm, mai diệt một nhóm, anh có thể hồi phục thì đối phương cũng có thể hồi phục.

Thương Kiến Diệu tán đồng phán đoán này:

"Di chuyển kín đáo vẫn tốt hơn."

"Tôi sẽ cố gắng bớt nổ súng, tránh dẫn đến nhiều "Vô tâm giả" hơn."

Tương Bạch Miên khẽ gật đầu nói:

"Nhìn từ biểu hiện trước mắt, cảnh tượng này khá thích hợp với anh bây giờ, tốt hơn loại kỳ dị, thần bí hoặc trinh thám."

Trao đổi việc này xong, đợi đến hai giờ chiều, bốn thành viên của "Tổ điều tra cũ" lần lượt ra ngoài, đến địa điểm tiếp nhận thẩm tra.

Đầu tiên Thương Kiến Diệu gặp được Mai Thọ An ở tổ hạng mục C-14 tầng ba tòa nhà ngầm, sau đó dưới sự hướng dẫn của đối phương, đi thang máy đến tầng năm.

Tầng này thuộc về "khu quản lý".

Mãi đến lúc này, Mai Thọ An mới nghiêng đầu nói với Thương Kiến Diệu:

"Người phụ trách thẩm tra lần hai chính là giám đốc Tô Ngọc."

Thương Kiến Diệu không hề xa lạ với cái tên này, bình thường vẫn luôn được nghe thấy trong tin tức giờ chẵn.

Có tổng cộng năm giám đốc trong ban giám đốc, theo thứ tự là Quý Trạch, Lâm Ngưỡng, Hoàng Nhân Huy, Tô Ngọc và Lý Linh Vận.

Trong đó, phó tổng giám đốc Quý Trạch đứng đầu, thay thế sếp tổng phụ trách sự vụ, Lâm Ngưỡng là phó tổng giám đốc quản lý bộ phận sinh sản, Hoàng Nhân Huy là nhà khoa học đứng đầu, người quyết định hệ thống nghiên cứu, Lý Linh Vận là một phó tổng giám đốc khác, chủ quản các bộ phận hậu cần, gồm phân phối vật tư, giải trí cho công nhân viên, Tô Ngọc phụ trách đối ngoại, là người lãnh đạo trực tiếp của trưởng Ban an toàn.

Đương nhiên, ông ta muốn chỉ huy hành động tập thể của Ban an toàn cần phải thảo luận với ban giám đốc, nhận được quyền hành tương ứng, không phải muốn làm gì thì làm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận