Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 923: Biện pháp

Tương Bạch Miên liếc nhìn Thương Kiến Diệu, sau đó dặn Long Duyệt Hồng:

"Nếu đã có nỗi lo tương ứng, lúc hỏi cũng cần phải có kỹ xảo, đừng để người ta nghi ngờ."

"Ừm." Long Duyệt Hồng gật mạnh đầu.

Thương Kiến Diệu "lo lắng" ra mặt:

"Tôi không tự tin lắm về kỹ năng nói chuyện của anh, xử lý vấn đề này anh thực sự không sao chứ?"

Long Duyệt Hồng nhất thời có chút do dự, không dám vỗ ngực đảm bảo, dù sao ở trên Đất Xám, đại đa số thời gian đều không cần hắn phụ trách đối ngoại.

Nói khéo léo một chút thì trong việc giao tiếp đối ngoại, hắn xếp thứ năm trong "Tổ điều tra cũ".

Thương Kiến Diệu mỉm cười:

"Tôi có hai cách, đảm bảo tuyệt đối không sơ hở."

Tuy Long Duyệt Hồng không tin biện pháp của tên này lắm, nhưng vẫn ôm tâm lý "nghe một chút cũng không sao, lỡ đâu có gợi ý", chủ động hỏi:

"Biện pháp gì?"

Thương Kiến Diệu nhìn về phía Bạch Thần bên cạnh:

"Một, anh dẫn theo Tiểu Bạch cùng tới, để cô ấy làm thay đầu óc cho anh, giao tiếp giúp anh."

Tương Bạch Miên đang uống nước suýt thì bị sắc.

Long Duyệt Hồng nghiêm túc suy nghĩ tính khả thi của biện pháp này, thong thả lắc đầu:

"Không ổn lắm."

"Không thông báo trước, đột nhiên dẫn Tiểu Bạch đến nhà tôi, việc này không ổn lắm, dù sao cũng đã quyết định cuối tuần rồi, đến lúc đó rồi tính."

Hắn cảm thấy lần đầu tiên Bạch Thần gặp cha mẹ mình vẫn phải thật chính thức, không thể đột nhiên thay đổi kế hoạch được, việc này sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của Bạch Thần trong lòng cha mẹ.

"Vậy cậu có thể đợi đến cuối tuần rồi hỏi." Bạch Thần đưa ra đề nghị của mình.

Long Duyệt Hồng im lặng vài giây rồi nói:

"Nếu như thực sự có việc này, càng kéo dài càng rắc rối hơn."

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay:

"Không tệ, có chính kiến!"

Lời của anh giống như đang chia rẽ tình cảm của người khác... Tương Bạch Miên lầu bầu một câu, định bụng Thương Kiến Diệu còn nói vậy nữa thì sẽ ấn anh xuống.

Long Duyệt Hồng đang định giải thích, Thương Kiến Diệu đã chuyển đề tài:

"Biện pháp thứ hai, tôi sẽ cấy ghép cho anh một bộ tư duy giao tiếp đối ngoại, đối tượng tham khảo là..."

Anh dừng một chút rồi nói:

"Tèn tén ten tèn, tôi!"

"Hay là thôi đi." Long Duyệt Hồng trả không chút do dự: "Cho dù anh cấy ghép tư duy tương ứng cho tôi, tôi cũng không thể sử dụng được "Thằng hề suy luận"."

"Vậy thì Đại Bạch?" Thương Kiến Diệu nhiệt tình đề cử.

Long Duyệt Hồng dao động, Bạch Thần cũng hơi gật đầu.

Tương Bạch Miên lại "ha" một tiếng:

"Anh có thể biên soạn ra trọn bộ tư duy giao tiếp đối ngoại của tôi?"

Bản thân tôi còn không làm được!

"Không thể." Thương Kiến Diệu thản nhiên lắc đầu.

Anh lập tức thở dài:

"Có lão Gnawa ở đây thì tốt, ông ấy có thể thành lập kho số liệu và mô hình tương ứng."

Long Duyệt Hồng lén hít sâu một hơi:

"Vẫn để tự tôi thì hơn, tôi sẽ cẩn thận một chút, sẽ quan sát hoàn cảnh và phản ứng, nếu thấy bầu không khí không thích hợp, sẽ để lại đến cuối tuần hỏi."

Tương Bạch Miên và Bạch Thần đang định gật đầu, hai mắt Thương Kiến Diệu đột nhiên sáng lên:

"Hay là chúng ta đổi một hướng suy nghĩ đi?"

"Đổi hướng gì?" Long Duyệt Hồng vẫn luôn biết đầu óc của Thương Kiến Diệu trên mây trên gió, không thể suy đoán ra.

Thương Kiến Diệu cười tươi rói:

"Tôi sẽ trực tiếp đến hỏi thay anh."

"Đừng có nói đùa." Long Duyệt Hồng phản ứng theo bản năng.

Thương Kiến Diệu bổ sung:

"Tôi sẽ sử dụng "Dẫn dắt tư duy", để ông bà, cha mẹ, em trai em gái và họ hàng thân thích của anh cho rằng tôi chính là anh."

"Như vậy không phải tương đương với anh đi hỏi sao?"

Anh chìa hai tay ra, tỏ vẻ "tin tưởng tôi sẽ không sai".

Long Duyệt Hồng bất giác phân tích, phát hiện thật sự có tính khả thi, có điều tưởng tượng ra hình ảnh người nhà, họ hàng, bạn bè của mình đều coi Thương Kiến Diệu là mình, cùng anh ta nói nói cười cười, hắn lại cảm thấy vô cùng khủng khiếp, lập tức lắc đầu nguây nguẩy:

"Không cần đâu, không cần đâu."

Thương Kiến Diệu thử khuyên giải:

"Cuộc đời vừa ngắn vừa khổ, ngại gì không thử một lần?"

Bốp, Tương Bạch Miên dùng tay phải véo cánh tay Thương Kiến Diệu một cái:

"Đừng bắt nạt Tiểu Hồng, làm việc của mình đi."

Thương Kiến Diệu thấy cô đứng lên, lập tức chuyển sự chú ý:

"Cô định đi đâu?"

"Trưởng ban Tất Ngu tìm tôi đến báo cáo công tác, nói về những vấn đề không được viết cặn kẽ trong báo cáo." Tương Bạch Miên thuận miệng đáp.

Dựa theo quy trình, đây là khâu đếm ngược thứ hai, sau đó là hạch toán cống hiến, phát phần thưởng.

"À à." Thương Kiến Diệu hỏi: "Có cần tôi dẫn đường không?"

Tương Bạch Miên giận không có chỗ trút:

"Không phải chỉ là phòng làm việc của phó ban tầng 646 sao?"

"Tôi tìm được!"

Đi chậm một chút, suy nghĩ nhiều một chút, vấn đề sẽ không lớn!

Nói xong, cô đi qua phòng làm việc, ra khỏi phòng.

Đi mấy chục mét, cô gặp một đồng đội cũ, nói chuyện phiếm mấy câu.

Trò chuyện xong, cô không chú ý, thế là lạc đường.

Nhìn những căn phòng trông có vẻ quen thuộc ở xung quanh, Tương Bạch Miên nảy ra kế sách, cô quan sát biển số phòng.

Cô vẫn khá giỏi trong việc ghi nhớ số.

Sau khi men theo biển số phòng quay trở về nơi trước khi bị lạc, Tương Bạch Miên nhìn thấy Thương Kiến Diệu đang đứng đó, hai tay đút túi quần.

"Anh ở đây làm gì?" Tương Bạch Miên lên tiếng hỏi trước.

Thương Kiến Diệu tỏ vẻ vô tội:

"Đi vệ sinh."

Anh dùng ngón tay chỉ về hướng mình tới.

Tương Bạch Miên nhận được "nhắc nhở", phân biệt một chút, xác nhận con đường chính xác, sau đó phất tay nói:

"Đi đi."

Cô xoay người, đi về phía cầu thang chính xác.

Lúc đợi thang máy, cô nhẩm lại bố cục tầng 647 một lượt ở trong đầu.

Nhà vệ sinh gần bọn mình nhất hình như không ở đầu đường kia... Tương Bạch Miên đột nhiên "a" một tiếng.

Lúc này, cửa phòng số 14, Long Duyệt Hồng nhìn về phía Thương Kiến Diệu, nghi hoặc hỏi:

"Anh qua đó làm gì?"

"Lạc đường rồi." Thương Kiến Diệu cười rất thiếu đánh.

Long Duyệt Hồng chỉ đành nói:

"Cũng may tổ trưởng không ở đây."

Tầng 646, trong phòng làm việc của phó ban Tất Ngu.

Sau khi gõ nhầm cửa phòng một lần, Tương Bạch Miên rốt cuộc tìm được nơi chính xác.

Tất Ngu có bề ngoài chừng ba mươi tuổi, để mái tóc dài màu nâu không khách sáo bảo Tương Bạch Miên ngồi xuống sô pha, mà chỉ vào ghế đối diện bàn làm việc.

"Ngồi đi."

"Phó ban, còn có gì muốn hỏi? Trong báo cáo đều đã viết rất tỉ mỉ rồi." Tương Bạch Miên lên tiếng phủ đầu trước.

Tất Ngu cầm chén trà bằng sứ xanh lên, khẽ nhấp một ngụm:

"Chủ yếu là quan tâm đến sức khỏe của cô."

"Vượt qua mấy hòn đảo trong "Biển khởi nguồn" rồi?"

"Ba." Tương Bạch Miên không giấu giếm: "Đang trên đường tìm hòn đảo thứ tư."

Tất Ngu để lộ vẻ mặt khen ngợi:

"Tố chất tâm lý của cô vẫn luôn không tệ, tiến độ nhanh như vậy là nằm trong dự liệu."

"Ừm, cũng không cần quá gấp gáp, kèm theo sự tăng trưởng sau khi vượt qua hòn đảo sợ hãi thì cái giá phải trả của cô cũng sẽ nghiêm trọng hơn, cần mất nhiều thời gian hơn để thích ứng với cuộc sống sinh hoạt hàng ngày."

"Tôi hiểu rồi." Tương Bạch Miên biết nặng nhẹ.

Tất Ngu lại hỏi:

"Kế hoạch tiếp theo của các cô là gì?"

Tương Bạch Miên nghiêm mặt đáp:

"Một là đi tìm làng Lâm Hà thành phố Đại Giang, thánh địa còn lại trong năm thánh địa Phật môn, hai là đến Băng Nguyên một lần nữa, tranh thủ định vị vị trí cụ thể của viện nghiên cứu Số 8, trên đường chúng tôi sẽ thuận tiện đến thành phố mà cha của Thương Kiến Diệu xuất hiện cuối cùng ở đó, nơi đã bị "Bệnh vô tâm" hủy diệt, tìm thử đầu mối."

Tất Ngu trầm ngâm vài giây:

"Không phải cứ đến Băng Nguyên một hai lần thì có thể phát hiện ra viện nghiên cứu Số 8 ẩn náu ở nơi nào, thu thập tư liệu và tinh lọc đầu mối từ trước là một khâu khá quan trọng.

"Với cả mùa này Băng Nguyên không thích hợp cho nhân loại sinh tồn, tốt nhất là các cô đợi đến đầu xuân rồi hãy xuất phát."

"Vào mùa này, chị bảo chúng tôi đến đó chúng tôi cũng không đi." Tương Bạch Miên cười đáp lại.

Cô ở mấy tháng trong công ty cũng không sao, sau khi tiết lộ nhiệm vụ tiếp theo kết thúc mình không cần ra ngoài nhiều nữa, cha mẹ cô kêu lên tốt lắm, ngay cả đối tượng giới thiệu theo thông lệ cũng bớt đi.

Tất Ngu lại hỏi tình huống của bốn đại thánh địa trước, trọng điểm đặt vào một vài sự việc tương đối chi tiết, ví dụ như kho lạnh trong trung tâm y tế sản khoa Hoắc Mẫu có vết tích nhân loại trong mấy năm gần đây không.

Nói đến cuối, Tương Bạch Miên chủ động nói:

"Phó ban, Long Duyệt Hồng và Bạch Thần trong tiểu đội của chúng tôi đã thành một đôi, gần đây đang định đi đăng ký, sau này có thể chuyển họ vào làm trong nội bộ không?"

Tất Ngu cười nói:

"Dựa vào cống hiến của các cô, chắc chắn không có vấn đề gì. Hơn nữa, người vừa kết hôn cũng không thích hợp ra ngoài làm nhiệm vụ."

"Vậy thì tôi yên tâm rồi." Tương Bạch Miên mỉm cười.

Thứ cô muốn chính là lời hứa hẹn này.

Số 11, khu C, tầng 495.

Long Duyệt Hồng vừa ăn cơm tối với cha mẹ, em gái, vừa tán gẫu đủ chuyện.

Hắn nói như lơ đãng:

"Mẹ ơi, lá bùa đông con nhiều cháu mà mẹ cho con không giống đồ cũ."

"Cái gì cũ?" Cố Hồng nghe không hiểu.

Long Duyệt Hồng giải thích đơn giản:

"Con tưởng là lá bùa đông con nhiều cháu mà ông bà nội từng dùng, kết quả phát hiện nó còn rất mới."

Cố Hồng suy nghĩ một chút rồi đáp:

"Mẹ không để ý, lúc nào con đi hỏi bà nội xem."

"Có lẽ là tìm người vẽ lại." Long Đại Dũng suy đoán.

"Tìm ai ạ?" Long Duyệt Hồng cố gắng khiến mình giống như đang tán gẫu.

Long Đại Dũng đáp không để ý lắm:

"Tổ tiên vẽ lá bùa này, truyền lại tay nghề, không ít người cũng sẽ cầu cát lợi vào dịp lễ tết."

"Vậy à..." Tuy Long Duyệt Hồng không cho là có vấn đề, nhưng cứ cảm thấy đáp án này quá đơn giản.

Đợi ăn cơm tối xong, hắn cầm lấy một túi hoa quả dùng điểm cống hiến đổi lấy, đi về phía tầng 417 có nhà ông bà nội.
Bạn cần đăng nhập để bình luận