Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 540: Tìm kim đáy bể

Posen mở một tờ giấy nhăn nhúm, phát hiện bên trong có một miếng bánh mỳ yến mạch nhỏ và một miếng thịt xông khói bằng ngón tay cái hơi dính bụi bẩn.

Hắn vui vẻ trong lòng, ngẩng đầu nhìn Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu, thấy họ không chú ý đến mình, vội vàng lau miếng thịt hun khói, nhét nào vào miệng.

Sau đó, hắn bất chấp thứ mùi phức tạp khó ngửi xung quanh, gặm miếng bánh mỳ yến mạch nhỏ.

Có lẽ là sợ đồ ăn bị cướp đi, hắn ăn nhồm ăn nhoàm, chẳng mấy chốc đã làm bản thân nghẹn.

Nhưng, hắn có kinh nghiệm của người nhặt đồng nát, thuần thục lấy ra một bình nước bằng thiếc trắng nhặt được lúc trước, uống ừng ực vài hớp.

Giờ phút này, Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu đang tìm kiếm đầu mối có khả năng tồn tại trong đống rác.

Những đống túi đựng này, rác rưởi được phân loại khá vừa mắt, có thể khiến họ kiểm tra với hiệu suất cao, mà trực tiếp đổ vào thùng rác, rác rưởi lộn xộn phức tạp đổ lẫn lộn vào nhau, chồng chất tạo thành môi trường dính dấp lên men, một phần đã thối rữa, mùi vô cùng kinh người.

Nghe thấy tiếng uống nước của Posen, Tương Bạch Miên đeo mặt nạ chống độc quay đầu lại nhìn về phía người nhặt rác này.

Hắn chừng bốn mươi tuổi, mắt xanh, trên mặt đầy vết tích phong trần, để một chòm râu màu vàng nhạt vừa dính vừa rối bù, dính rất nhiều mảnh vụn và bọt nước.

Sau khi nuốt hết thức ăn nghẹn ở cổ xuống, người nhặt rác này giơ tay trái lên, xoa xoa chòm râu.

Tương Bạch Miên chú ý thấy, tay phải của hắn khe khẽ run rẩy, không tự chủ được.

Suy nghĩ một chút, Tương Bạch Miên tháo găng tay cao su ở một bên tay xuống, lấy ra một tấm ảnh trong túi áo:

"Ông có biết về loại thuốc lá này không?"

Đó là ảnh về điếu thuốc lá hiệu Cờ Xí mà Gnawa đã chụp.

Posen vặn nắp bình nước lại, dùng ngón tay chỉ vào mình:

"Cô, đang hỏi tôi?"

"Đúng vậy." Tương Bạch Miên đưa ra câu trả lời khẳng định.

Cô đang định nói có thể trả chút thù lao, Posen đã nhìn chằm chằm vào ảnh chụp:

"Đây là thuốc lá hiệu Cờ Xí, đầu lọc của nó vừa ngắn vừa không có tác dụng gì, hút vào gần như không có vị gì."

So với các loại thuốc lá khác ở thành phố Ban Sơ, thuốc lá hiệu Cờ Xí ngoại trừ mùi vị nồng, rất giống thuốc lá thô, còn nổi tiếng vì đầu lọc rất ngắn, không có tác dụng gì.

"Anh từng hút rồi?" Thương Kiến Diệu tò mò hỏi.

Có lẽ hai người này đều không cướp đồ ăn của mình, là loại người có thể chung sống hòa bình, Posen không còn đề phòng như trước nữa, vừa cười vừa nói:

"Thỉnh thoảng tôi có thể phát hiện ra một ít đầu lọc trong phòng đừng rác, các loại khác cũng có, chỉ cần chúng còn chưa bị ướt, thì tôi sẽ nhặt về, tìm lửa châm, hút mạnh hai phát, cảm nhận hương vị."

"Nếu hôm đó còn có thể tìm thấy ít đồ ăn, lấp đầy bụng, thì càng tuyệt vời."

Posen đã phát hiện ra mục đích của hai người trước mặt không giống mình lắm, hai bên thoạt nhìn không có quan hệ cạnh tranh.

Nghe thấy nhặt đầu lọc về hút, hai mắt Tương Bạch Miên sáng lên, nhẫn nại hỏi:

"Ông biết các nhãn hiệu thuốc lá?"

"Lúc trước tôi từng hút một ít, trong phòng rác thường có báo cũ vứt đi, bên trên đăng đủ loại quảng cáo về thuốc lá." Posen nói với vẻ hơi tự hào: "Tôi biết chữ!"

Tương Bạch Miên lập tức gặng hỏi:

"Vậy anh nhặt được đầu lọc của thuốc lá Cờ Xí ở đâu?"

Posen nhớ lại một chút:

"Lần đó là đến khu Thanh Cảm Lãm bán những đồ nhặt được, lúc đi qua cảng thì nhặt được trên đường, tôi còn rất mong đợi, kết quả..."

Kết quả các khách hàng của thuốc lá Cờ Xí đều sẽ rít mạnh mấy phát rồi mới vứt nó đi, hơn nữa thiết kế đầu lọc ngắn không có tác dụng lọc, không cản được một vài thành phần, mùi vị còn lại gần như là số không.

Tương Bạch Miên nhất thời có chút thất vọng, hỏi một câu như xác nhận:

"Ông không nhặt được loại đầu lọc này ở mấy khu phố gần đây à?"

"Không." Posen lắc đầu khẳng định.

Tương Bạch Miên lại thay đổi suy nghĩ:

"Vậy tuần gần đây anh đã đi qua những tòa nhà nào?"

Cô định dùng phương pháp loại trừ.

Posen tỉ mỉ suy nghĩ một chút:

"Tòa nhà Gad, khu căn hộ Hurst..."

Hắn vừa nói, còn vừa dùng ngón tay phải chỉ.

Tương Bạch Miên phát hiện tay phải của hắn có chút vấn đề, không được linh hoạt lắm.

Sau khi nhớ tên các tòa nhà mà Posen nói, Tương Bạch Miên đứng dậy, ra khỏi phòng để rác, đến chỗ yên tĩnh gần đó lấy bộ đàm ra.

"Tòa nhà Gad, khu căn hộ Hurst... bỏ xuống vị trí số hai, ưu tiên kiểm tra các tòa nhà khác trong danh sách." Cô lệnh cho Bạch Thần, Long Duyệt Hồng và Gnawa.

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, cô cất bộ đàm đi, quay về căn phòng để rác vừa rồi.

Mà lúc này, Thương Kiến Diệu đã trò chuyện vui vẻ với Posen.

"Các cô đang tìm thứ gì à? Không cần gấp, mấy tiếng đồng hồ nữa xe rác mới đến." Posen trấn an người bạn vừa quen.

"Ừm." Tương Bạch Miên gật đầu, lại ngồi xổm xuống, đeo lại chiếc găng tay cao su kia.

Posen vừa lục lọi đủ loại rác rưởi, tìm kiếm đồ ăn và vật phẩm có giá trị, vừa bật cười ha hả nói:

"Nơi này bình thường có thể phát hiện ra ít đồ thú vị."

"Hồi mùa đông, tôi đã tìm được một túi đen đựng quần áo, các anh đoán xem, có những gì nào?"

Thương Kiến Diệu phối hợp đáp lại:

"Áo bành tô, áo bông?"

"Không, không." Posen lắc đầu.

Hắn vừa cười vừa nói:

"Có một đôi tất màu xanh lam, một đôi giày da đen, một cái quần lót lụa, một cái quần dài màu đen, một chiếc áo sơ mi trắng, một cái áo gi-lê đen, một bộ âu phục màu đen, chính là cái loại mà các ông lớn quý tộc thích mặc nhất, hơn nữa tất cả đều còn rất mới, không hề có vết may vá."

"Nghe có chút kỳ lạ." Tương Bạch Miên vừa suy nghĩ, đại khái đã hiểu là chuyện gì.

Một vị quý tộc học tác phong của công tử đào hoa - bác sĩ pháp y chợ Đá Đỏ Weller, vỗ về vợ người khác, kết quả người ta về nhà sớm, nhốt hắn ở trong phòng.

Hắn không màng mặc quần áo, leo cửa sổ trốn ra ngoài, dùng trạng thái "bộ quần áo mới của hoàng đế" hoảng hốt chạy mất.

Sau đó, hắn hoặc là gặp được tùy tùng canh ở gần đó, hoặc là dùng danh nghĩa bị cướp đến gặp quản lý trị an, hoặc là lấy trộm quần áo người ta phơi ngoài nhà.

Mà người vợ kia sợ để lại quần áo, giầy tất của hắn sẽ bị chồng phát hiện ra, vội vàng bỏ chúng vào túi, coi như rác mà xách xuống đây, ném vào phòng để rác.

Posen vừa muốn đáp lại, lại phát hiện một quả táo bị dập một nửa.

Hai mắt hắn sáng lên, bỏ nó vào trong túi vải bố mình mang theo.

Xong chuyện này, Posen mới cười nói:

"Đúng vậy, tôi có thể tưởng tượng ra một câu chuyện tình yêu."

"Đáng tiếc là, bộ quần áo này tôi không dám bán ở khu Kim Bình Quả và khu Hồng Cự Lang, chỉ có thể đưa đến khu Thanh Cảm Lãm, nhưng đổi được tròn 5 Orey."

"Tháng đó thực sự quá tuyệt vời..."

Thương Kiến Diệu hứng thú nghe xong, phát biểu ý kiến của mình:

"Bộ quần áo đó ít nhất phải có giá 50 Orey."

"50? Ít nhất 200!" Posen phản bác.

Tương Bạch Miên nhìn hắn một cái, khẽ gật đầu:

"Hình như anh từng được đi học?"

"Tôi là công dân thành phố." Posen nhấn mạnh: "Còn từng tham gia quân đội."

"Vậy sao anh lại thành, người nhặt ve chai?" Tương Bạch Miên tò mò hỏi.

Posen im lặng một chút:

"Tôi đã từng là người bắn súng chuẩn nhất trong doanh trại của chúng tôi, lập rất nhiều công lao, sau đó trong một trận chiến, cánh tay phải bị thương, động tác không thể linh hoạt nữa, cho nên rời ngũ."

"Lúc đó tôi được phân khá nhiều đồng ruộng, ngay vùng ngoại ô phía nam, sống mấy năm yên ổn, cho đến năm ấy thời tiết tự nhiên khắc nghiệt, sản lượng lương thực bị giảm mạnh, Viện nguyên lão lại không chịu giúp chúng tôi..."

"Sau đó nữa, tôi không thể nào gánh được nợ nần, chỉ đành bán đồng ruộng cho một ông lớn quý tộc, bản thân thì vào thành phố..."

Tương Bạch Miên cố ý gặng hỏi:

"Vậy vì sao ông không làm thợ săn di tích, đến khu vực phế tích bờ bắc kiếm ăn?"

"Ở cái tuổi này, chắc hẳn vẫn còn chút bản lĩnh."

Posen nở nụ cười khổ sở:

"Cái này phát hiện tiền lãi nợ nần cao đến mức không thể gánh nổi, tay trái tôi bắt đầu thỉnh thoảng run rẩy mấy cái."

"Hai tay tôi đều không thể dùng súng được nữa..."

Trong phòng để rác im lặng một lát, sau đó Thương Kiến Diệu nghiêm túc hỏi:

"Vậy ông có hận Viện nguyên lão không giúp các ông không?"

"Có hận những quý tộc kia nhân cơ hội cho vay nặng lãi, thôn tính đất đai của các ông không?"

Vẻ mặt Posen thay đổi vài lần, cúi thấp đầu, nhìn mặt đất nói:

"Hận, làm sao mà không hận chứ?"

"Hulme, Jasper, Paris... từng người chết đi mới đổi được mảnh đất này về, cuối cùng vẫn rơi vào tay đám quý tộc chưa từng phải chịu nguy hiểm gì trong chiến tranh."

Đột nhiên, hắn ngẩng đầu lên, nói bằng giọng khẽ gầm mang theo sự đau đớn:

"Những công dân như chúng tôi, nhóm người này nối tiếp nhóm người kia chết đi, mới có thành phố Ban Sơ bây giờ, nhưng họ chỉ muốn cướp bóc đất đai của chúng tôi, tống chúng tôi đến những công xưởng kia!"

"Nô lệ trong những công xưởng đó, phần lớn đều không sống đến ba năm!"

Tương Bạch Miên lẳng lặng nghe xong, liếc mắt nhìn nhau với Thương Kiến Diệu.

Lần đầu tiên cô cảm nhận được mâu thuẫn nội bộ của thành phố Ban Sơ một cách rõ ràng đến vậy.

...

Tòa nhà Alpha, trong phòng để rác phụ.

Bạch Thần, Long Duyệt Hồng cũng đeo mặt nạ phòng độc, cùng Gnawa tìm kiếm các loại rác rưởi.

Nơi này có nhiều công ty, hội nhà buôn trú đống, cũng cung cấp căn hộ cho các nhân viên, vốn không có trong danh sách họ phải kiểm tra hôm nay, nhưng tình hình Tương Bạch Miên thông báo lúc trước đã khiến họ bỏ qua tòa nhà Gad và khu căn hộ Hurst.

"Thực sự là một chuyện thử thách tính kiên nhẫn." Long Duyệt Hồng thiếu chút nữa dùng "tìm kim đáy bể" để so sánh.

Bạch Thần nghiêng đầu nhìn hắn một cái, nói:

"Chính vì nơi này gần như không thể tìm ra đầu mối, cho nên "cha xứ" thật mới có khả năng sơ suất."

"Tranh thủ thời gian, phải tìm xong trước khi xe rác đến."

Lúc cô nói chuyện, động tác trên tay chưa từng ngừng lại.

Là nhân viên không chính thức, lúc họ lục rác phải tránh gặp nhiều người, tránh đánh rắn động cỏ, đồng thời, lại phải xong trước khi xe rác đến chở rác đi, nếu không thì sau đó rác rưởi lẫn lộn lại với nhau, ai biết là đến từ đâu.

"Được." Long Duyệt Hồng nhịn xuống cảm giác ghê tởm, tiếp tục công việc của mình.

Ở phương diện này, Gnawa hoàn toàn không có bất cứ sự khó chịu nào.

Trong lúc thời gian nhanh chóng trôi đi, Long Duyệt Hồng cầm lấy một chiếc túi nilon mỏng, đổ rác bên trong ra mặt đất.

Lúc hắn đảo mắt qua, ánh mắt đột nhiên ngưng lại.

Trong đống rác có mấy đầu lọc thuốc lá ngắn.

Đây là đầu lọc của thuốc lá Cờ Xí!

Long Duyệt Hồng bất giác ngẩng đầu, nhìn ra ngoài phòng để rác, nhìn về phía tòa nhà Alpha cao khoảng hai mươi bảy tầng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận