Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 354: Uy hiếp

Đối với cảnh cáo của Lehman, Thương Kiến Diệu không hề tỏ vẻ ngại ngùng, ngược lại còn nghiêm túc đề nghị:

"Nếu các anh cũng gia nhập, thì chúng tôi không chỉ có bốn người."

Lúc nói câu này, anh quay lại nhìn Tương Bạch Miên, trông có vẻ rất nóng lòng muốn thử.

Biết anh đang xin chỉ thị có cần "kết giao bạn bè" hay không, Tương Bạch Miên suy nghĩ hai giây, lắc đầu.

Tạm thời chưa cần thiết.

Sau khi rời khỏi khu vực của Lehman và tay chân của hắn ta, nhóm bốn người "Tổ điều tra cũ" chuẩn bị đến một nơi:

"Khu nhà thấp" vị trí gần hồ trong khu phế tích thành phố.

Một người thân tín của Herwig tên là Bartz ở khu vực này, gã đã trải qua toàn bộ sự việc vũ khí bị đánh cướp.

Trước khi rời khỏi doanh trại khách sạn, bởi vì Thương Kiến Diệu muốn đi vệ sinh, họ lại quay về phòng sô s"05, "06" một phen.

Vừa mở cửa, Tương Bạch Miên đã nhìn thấy một tờ giấy bay xuống đất.

Nó chỉ bằng bàn tay, trên đó viết chữ Đất Xám:

"Đừng xen vào việc người khá!"

"Không sai chính tả." Thương Kiến Diệu nhặt tờ giấy lên, kinh ngạc nói.

"Đâu phải ai cũng là người được giáo dục phản tri thức." Tương Bạch Miên cầm tờ giấy qua, nương theo ánh mặt trời mùa đông, lật xem mấy lần.

Đợi đến khi Bạch Thần và Long Duyệt Hồng giải quyết xong vấn đề cá nhân, ra khỏi phòng, cô đưa tờ giấy kia ra, tủm tỉm hỏi:

"Có ý kiến gì?"

"Đây là ngăn chúng ta điều tra cái chết của Herwig, hay là bảo chúng ta đừng đi tìm nhóm cướp vũ khí kia?" Long Duyệt Hồng dựa theo cách giáo dục của tổ trưởng, phân tích thêm một bước: "Nếu là lý do thứ hai, thì chứng tỏ đám cướp này có thể ở ngay trong chợ Đá Đỏ, không thì đã sớm rút đến nơi khác, chỉ phái một hai người tới trao đổi buôn bán, không cần thiết phải uy hiếp chúng ta. Nếu là lý do đầu, tôi nghĩ có phải hơi nôn nóng rồi không? Chúng ta chưa tìm được manh mối gì, uy chúng ta chẳng thà đi cảnh cáo Hàn Vọng Hoạch của sở trị an."

Thương Kiến Diệu vừa ra khỏi nhà vệ sinh, lập tức nhiệt liệt hoan hô tỏ ý tán thưởng.

Tiếng vỗ tay này khiến Long Duyệt Hồng vừa vui vẻ, vừa có chút mất tự nhiên.

"Không sai." Tương Bạch Miên mỉm cười đưa ra lời khen: "Anh rốt cuộc đã nhập môn phân tích vấn đề."

Nói xong, cô nhìn sang Bạch Thần:

"Có ý kiến gì không?"

Bạch Thần vừa rửa mặt xong còn chưa đeo mặt nạ hơi cau mày nói:

"Tôi cảm thấy hơi quái lạ."

"Quá sớm... không nhất thiết phải thế chứ?"

Ý của cô là chưa đến mức cần phải cảnh cáo nhóm mình.

Tương Bạch Miên cười:

"Đúng vậy. Chúng ta tổng cộng chỉ có bốn người, trong đó còn có một "Thợ săn trung cấp", lại chưa có đầu mối nào hữu dụng, hà tất phải vội vã uy hiếp chúng ta?"

"Tay buôn vũ khí Lehman kia vừa rồi không phải cũng nói rồi sao? Với "thực lực" của chúng ta, nên từ bỏ nhiệm vụ thì hơn."

Thương Kiến Diệu dùng nắm tay phải đập vào lòng bàn tay trái đánh "chát" một tiếng:

"Tôi hiểu rồi!"

"Anh hiểu cái gì?" Tương Bạch Miên vừa bực mình, vừa buồn cười, hỏi.

Thương Kiến Diệu nghiêm túc nói:

"Chắc chắn họ đã nhìn thấu lớp ngụy trang của chúa tể, biết chúng ta là "tổ đội cứu thế giới" được "Sinh vật Bàn Cổ" - nhân vật phản diện cuối cùng phái ra."

"Họ sợ thực lực của chúng ta, không dám liều mạng với chúng ta, chỉ đành miệng hùm gan sứa đưa ra vài lời cảnh cáo."

Tương Bạch Miên thở thật dài:

"Ngài đề cao chúng ta quá rồi đấy."

Cô cố tình dùng kính ngữ.

Tiếp đó, cô thuận miệng nói:

"Cho dù giữa các phân bộ nghiệp đoàn thợ săn định kỳ trao đổi số liệu, chuyện ở thành phố Cỏ Dại mà truyền đến đây cũng phải mất một thời gian."

"Hơn nữa, hội anh em của Thương Kiến Diệu ở thành phố Cỏ Dại hẳn là vẫn hoạt động bình thường, không có người ngoài nào biết chúng ta từng làm gì."

Là người cải tạo gien có thể cảm ứng được tín hiệu điện, Tương Bạch Miên vô cùng chắc chắn phòng số "05", "06" và khu vực xung quanh không đặt máy nghe lén.

"Nhân vật phản diện cuối cùng và cứu vớt thế giới không đặt cạnh nhau được..." Long Duyệt Hồng hùa vào lẩm bẩm một câu.

Không để Thương Kiến Diệu có cơ hội phản bác, Tương Bạch Miên "trách" một câu:

"Thật là."

Tự dưng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

"Ừm, nếu cảnh cáo chúng ta trong tình huống không cần phải uy hiếp, vậy thì tôi nhận định sơ bộ rằng đây là một cách bảo vệ."

"Bảo vệ?" Long Duyệt Hồng kinh ngạc.

Tương Bạch Miên cười giải thích:

"Miêu tả kỹ lưỡng hơn chính là: thấy chúng ta quá yếu ớt, sợ chúng ta không chịu nổi hậu quả khi bị kéo vào vòng xoáy, nên đã cảnh cáo chúng ta từ sớm, để chúng ta rời xa thị phi."

"Ờ, ngoại trừ cách giải thích này, còn có hai khả năng: một là mâu thuẫn đã trở nên gay gắt đến mức nào đó, bất cứ thế lực ngoại lai nào tham gia vào cũng sẽ dẫn đến lệch cán cân, họ phải áp dụng một vài biện pháp dự phòng, nhưng từ phản ứng của Teresa và lựa chọn của bà ta, thì khả năng này rất thấp; hai là có ai đó cố gắng dùng một bức thư cảnh cáo, để giá họa chuyện gì đó, nếu là khả năng này, chỉ sợ chúng ta sẽ không rêu rao tin bị uy hiếp ra bên ngoài, cũng tất nhiên sẽ có người tới hỏi và điều tra, đến lúc đó, đầu mối tự mình đưa đến cửa."

Long Duyệt Hồng nghe vậy thì vô cùng bội phục, không nhịn được cảm thán trong lòng: Ôi, mình cải tạo gien cũng mới được một mét bảy lăm, đầu óc còn kém tổ trưởng rất xa, à, cô ấy từng cải tạo gien, không thể so sánh, không cần so sánh...

"Nếu là khả năng thứ nhất, sao lại muốn bảo vệ chúng ta?" Long Duyệt Hồng gặng hỏi một câu.

Thương Kiến Diệu cướp lời Tương Bạch Miên, nghiêm túc đáp lại:

"Bởi vì tôi cao một mét tám lăm, tướng mạo cũng không tệ..."

"Thôi!" Tương Bạch Miên ngăn lại lời ngâm nga ngược hướng.

Cô mỉm cười nói một câu:

"Có lẽ là vì chúng ta vừa vào chợ Đá Đỏ đã không ngụy trang, nhìn ra ngay được là người Đất Xám, à không, người tiếng Xám."

Long Duyệt Hồng ngạc nhiên nhìn "bức thư cảnh cáo" trong tay mình, phát hiện bên trên chỉ có tiếng Đất Xám, không có tiếng Hồng Hà.

Hắn như có điều suy nghĩ gật đầu nói:

"Thì ra là vậy..."

"Khu nhà thấp" trong phế tích thành phố chợ Đá Đỏ là một khu nhà ở cao ba bốn tầng có sân, tường vây bao quanh.

Trước khi thế giới cũ bị hủy diệt, nơi này có một cái tên khác, chỉ là bị người đời lãng quên, không còn ai đề cập đến.

Toàn bộ chợ Đá Đỏ, có lẽ chỉ có gia tộc Dimarco trong "Chiếc thuyền Noah ngầm" là lưu tư liệu và còn nhớ rõ.

Dựa theo những gì Teresa miêu tả, "Tổ điều tra cũ" tìm được cây cổ thụ đã có mấy trăm năm lịch sử, từng bị sét đánh ít nhất hai lần.

Bên cạnh cây cổ thụ cũng có một căn nhà nhỏ ba bốn tầng có tường bao và sân vườn.

Tương Bạch Miên xuống xe, đi đến trước cửa chính, nhấn chuông.

Qua gần một phút đồng hồ, trong thân cây cổ thụ dường như đã chết từ lâu truyền ra giọng nói đàn ông:

"Các người tìm ai?"

Trước đó, Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu đã chuyển ánh mắt sang.

"Chúng tôi là thợ săn di tích tiếp nhận vụ án cướp vũ khí." Bạch Thần ngồi ghế lái, cao giọng đáp lại cây cổ thụ đối diện: "Bà Teresa bảo chúng tôi tới."

"Đợi." Giọng đàn ông trong thân cây im lặng một hồi rồi nói.

Lại đợi thêm ba phút nữa, Tương Bạch Miên và Thương Kiến Diệu nhìn về phía một tòa nhà có tường bao và sân khác.

Nơi đó đột nhiên nhô lên một tấm ván gỗ, để lộ ra một cái lỗ lớn.

Đằng sau cái lỗ không phải là vườn hoa mà là một lối đi sâu hun hút.

Một giây kế tiếp, một người đàn ông từ trong lỗ bò ra.

Ông ta đeo chiếc mặt nạ bằng kim loại sáng bóng, tóc màu xám rối tung rối mù, dường như đã lâu rồi không được chải chuốt.

Ông ta vừa đứng vững đã nhìn thấy chiếc mặt nạ khỉ nhe răng toét miệng.

Thương Kiến Diệu vút một cái đã lao tới.

"Dừng! Cự ly mới là bạn của chúng ta!" Người đàn ông đeo mặt nạ kim loại hết hồn, vội vàng lùi về sau mấy bước.

"Mặt nạ này của ông có thể chống đạn à?" Thương Kiến Diệu hiếu kỳ hỏi.

"Không thể." Người đàn ông đeo mặt nạ kim loại mờ mịt đáp.

"Được rồi." Thương Kiến Diệu có chút thất vọng.

Lúc này, Tương Bạch Miên đi tới:

"Ông là Bartz."

"Đúng vậy." Bartz gật đầu.

"Vừa rồi người nói cũng là ông?" Tương Bạch Miên hỏi.

"Đúng vậy." Bartz nghi ngờ có phải tai có đối phương có vấn đề.

Tương Bạch Miên nhất thời hứng thú:

"Ông đào nhiều địa đạo như thế, còn nối liền khá nhiều nơi gần đây với nhau?"

"Đây là cách tôi học được từ người tiếng Xám." Bartz nói có chút tự hào: "Khắp nơi đều là địa đạo, khắp nơi đều là lối ra, không sợ bị người chặn lại! Tôi thậm chí còn có thể vòng qua phía sau kẻ địch, nổ súng từ hướng mà bọn chúng không thể tưởng tượng nổi."

"Cách hay đấy." Tương Bạch Miên khen một câu: "Với kết cấu địa chất và thổ nhưỡng ở nơi này, đào địa đạo hẳn là rất khó."

"Chúng tôi còn có máy móc lấy được từ chỗ "Công nghiệp liên hợp"." Bartz nhân cơ hội hỏi: "Có muốn lấy không? Đến chỗ khu vực chiến loạn cần đào địa đạo, có thể đổi được nhiều thứ."

"Đầu tiên phải đợi chúng tôi lấy lại được số vũ khí kia, nhận được thù lao tương ứng đã." Tương Bạch Miên cười đáp: "Hơn nữa, khu vực chiến loạn thực sự, có thể gặp phải đạn độn thổ, đạn nhiệt áp bất cứ lúc nào, trốn trong công sự dưới lòng đất chưa chắc đã là chuyện tốt."

Cô không nói chuyện phiếm nữa, nghiêm túc hỏi:

"Ông có nhìn thấy bộ dạng đám cướp kia ra sao không, có biết lai lịch của chúng không?"

Bartz lắc đầu:

"Chúng đều đeo mặt nạ, khăn trùm đầu và kính đen."

Nói đến đây, ông ta bỗng cười lạnh một tiếng:

"Điều này ngược lại có thể chứng tỏ một điều."

"Nếu cướp từ bên ngoài đến, cướp xong bỏ chạy, cần gì phải ngụy trang nghiêm ngặt như thế?"

"Bọn chúng đeo khăn trùm đầu có lẽ là vì không muốn để người khác nhìn thấy màu tóc của mình..."

Thương Kiến Diệu xen vào:

"Cũng có thể dùng cách nhuộm tóc để ngụy trang, tôi có thể giới thiệu cho ông đội ngũ chuyên nghiệp, chỉ là hơi xa..."

Tương Bạch Miên ngắt lời:

"Xem ra ông đã có mục tiêu đáng nghi."

"Nhất định là đám người tiếng Xám kia!" Bartz căm giận nói: "Sau đó tôi và mấy người đuổi theo vết xe, phát hiện bọn chúng đi xuống phía nam, sau khi rời khỏi phế tích thành phố, lại vòng về phía đông!"

Nói xong, ông ta lại giải thích đại khái phía đông là gì:

"Chiếc thuyền Noah ngầm" của gia tộc Dimarco và giáo đường giáo phái Cảnh Giác ở phía bắc của phế tích thành phố; phần lớn người Hồng Hà ở khu vực phía tây gần hồ; người tiếng Xám chủ yếu trốn trong những tòa kiến trúc ở khu đông; còn phía nam là địa bàn hoạt động của đám con lai.

Công viên đối ứng với chợ Đá Đỏ ở trung tâm lệch tây.

"Vậy à..." Tương Bạch Miên từ chối cho ý kiến: "Ngoại trừ những điều này, ông còn phát hiện ra cái gì khác không?"

"Không." Bartz một lần nữa lắc đầu: "Ờ... Tham gia cướp bóc có chín người, chiều cao không có gì đặc biệt, xung quanh có bảy tám người mai phục..."

Sau khi hỏi thêm một vài chi tiết, Tương Bạch Miên trả lời đơn giản một câu:

"Chúng tôi sẽ đến chỗ người tiếng Xám điều tra."

Tạm biệt Bartz, lên xe jeep, Long Duyệt Hồng cảm thán:

"Xem ra số vũ khí kia có khả năng do người tiếng Xám cướp đi..."

Tương Bạch Miên nghe vậy, nhìn đằng trước, khẽ cười một tiếng:

"Ngụy trang cặn kẽ chưa chắc đã để che giấu đặc thù của người tiếng Xám, cũng có thể là màu tóc và màu mắt của người Hồng Hà."
Bạn cần đăng nhập để bình luận