Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 503: Phong cảnh đặc biệt

Tin tức về "Vô tâm giả" thứ ba, vẻ mặt nghiêm trọng của chủ khách sạn Ugo và thông báo tối nay sẽ cắt nước pha trộn vào với nhau, tạo thành bầu không khí lạ kỳ khó diễn tả thành lời, khiến bốn người gốc các-bon của "Tổ điều tra cũ" giữ im lặng, nhất thời không ai lên tiếng.

Ugo giơ tay lên sờ mái tóc vàng, vẻ mặt trở lại bình thường, nói với đám người Tương Bạch Miên bằng giọng hơi phàn nàn và gấp gáp:

"Mau lấy mấy cái chậu trong nhà vệ sinh ra, đựng đầy nước vào, muốn tắm thì mau tắm đi."

Ông ta vừa nói vừa đi về phía đại sảnh tầng một, dường như chuẩn bị cho việc sắp cắt nước.

Biểu hiện của ông ta rất bình thường, có vẻ như đã thích ứng với chuyện này từ lâu rồi.

Điều này khiến đám người Tương Bạch Miên đang định hỏi về tình hình "Bệnh vô tâm" gần đây nhất thời không phản ứng kịp.

Cuối cùng họ vẫn quyết định nghe lời ông chủ, đi dự trữ nước đủ dùng, cũng tắm sạch sự mệt mỏi và bụi bẩn tích lũy trên đường đi.

Đợi "Tổ điều tra cũ" làm xong mọi việc, mặt trời đã ngả về tây, mắt thấy sắp lặn xuống đường chân trời.

"Đêm nay chúng ta không làm việc chính, ra ngoài tìm gì ăn, sau đó về ngủ, nghỉ ngơi cho tốt, sạc đầy điện, bảo trì hệ thống." Nửa câu sau là Tương Bạch Miên nói với Gnawa.

Trong lúc những người gật đầu, Thương Kiến Diệu đã dẫn đầu đi ra ngoài cửa phòng.

Sau đó, anh bị Tương Bạch Miên kéo trở về.

"Đợi đã." Tương Bạch Miên giận dữ nói: "Tôi và Tiểu Bạch phải hóa trang một chút, à không, là ngụy trang."

Các cô hóa trang không phải để mình đẹp hơn, nổi bật hơn mà là khiến mình bình thường hơn, không khiến người khác chú ý.

Bạch Thần lắc đầu:

"Tôi không cần đâu."

Cô đã từng sống ở thành phố Ban Sơ, biết nữ giới người Đất Xám xuất thân từ dân du cư hoang dã như mình thuộc loại khá thường gặp.

Tương Bạch Miên nhìn cô, cười tủm tỉm nói:

"Lẽ nào cô muốn để người khác liếc mắt đã nhận ra?"

Bạch Thần im lặng vài giây, gật đầu.

"Tôi cũng muốn!" Thương Kiến Diệu nói theo.

Tương Bạch Miên liếc mắt nhìn anh, không thèm để ý.

Cô biết nếu mình phản bác, Thương Kiến Diệu chắc chắn sẽ dùng lý luận "con trai ra đường cũng phải biết tự bảo vệ mình" để đáp lại, hoặc là dùng "nguyên nhân" đến từ một góc độ nào đó khiến người ta kinh ngạc.

Họ nhanh chóng làm xong, tùy ý tìm một nhà hàng trên phố tên là Ra-be thuộc khu Thanh Cảm Lãm.

Nhà hàng có tên rất mộc mạc "Akerson", đây là một cái tên cổ ở lưu vực sông Hồng Hà.

Có người nói lúc mới thành lập thành phố Ban Sơ, người đến từ Akerson chiếm phần lớn.

Ông chủ kiêm nhân viên tạp vụ, mặc một cái áo sơ mi bằng sợi đay, vóc người khá cao to, hai vai rất có lực.

Ông ta khoảng bốn mươi tuổi, tóc đen, mắt xanh.

"Có thực đơn không?" Tương Bạch Miên nhìn quanh một vòng, lên tiếng hỏi.

Ông chủ lắc đầu:

"Đây cũng không phải là khu Hồng Cự Lang."

"Hôm nay chỉ có canh củ cải, bánh mỳ đen, lạp xưởng heo và khoai tây."

Ông ta chỉ nói khoai tây, không nói cụ thể tên món ăn, bởi vì có khá nhiều cách nấu.

"Đều lấy lên đi." Thương Kiến Diệu nghiêm túc lựa chọn.

Lúc Tương Bạch Miên ngượng ngùng sờ túi áo, Bạch Thần đã hỏi rõ giá cả, ăn một bữa no nê gần như sẽ ngốn sạch số Orey còn lại của tổ đội.

Ngày mai phải chăm chỉ kiếm tiền, à, đi tìm nhân viên tình báo của công ty lấy một khoản kinh phí trước đã... Tương Bạch Miên ngồi xuống, bắt đầu chọn món ăn.

Trong quá trình này, Long Duyệt Hồng chưa từ bỏ ý định, hỏi một câu:

"Không có thịt tươi à?"

"Mỗi ngày chỉ lấy được một ít, buổi trưa đã bán hết rồi." Ông chủ nhà hàng giải thích đơn giản một câu: "Đây cũng không phải khu Hồng Cự Lang."

Bởi vì mấy món như canh củ cải đã nấu xong từ trước rồi, lạp xưởng heo cũng chỉ cần xử lý chút là xong, chỉ có khoai tây nghiền là mất công hơn, "Tổ điều tra cũ" nhanh chóng được dùng bữa tối.

Lúc này trời còn chưa tối hẳn, mặt trời vẫn còn treo ở đường chân trời, tỏa ra ánh sáng hoàng hôn.

"Canh củ cải có chút lạ." Long Duyệt Hồng cầm thìa, múc một hớp canh.

Món này không giống với thói quen ăn uống ở trong "Sinh vật Bàn Cổ", vừa đậm đặc vừa ngọt.

Thương Kiến Diệu không phụ họa với hắn, chuyên tâm cắt lạp xưởng heo.

Tuy những món này không thể gọi là mỹ vị, nhưng đối với bốn người gốc các-bon đã ngán đồ hộp, lương khô và thanh năng lượng mà nói, vẫn không tệ lắm.

Họ ăn ngấu nghiến, từ xa vang lên những tiếng hô vang dội:

"Chúng tôi muốn đất đai!"

"Chúng tôi muốn công việc!"

"Chúng tôi muốn được sống!"

Long Duyệt Hồng tò mò nghiêng người sang, đưa mắt ra ngoài nhà hàng.

Không lâu sau, một đoàn người đông nghịt đi ngang qua đường, có người giơ bảng gỗ, có người cầm giấy bìa, bên trên viết bằng tiếng Hồng Hà những nội dung như "chúng tôi muốn đất đai", "chúng tôi muốn công việc", "chúng tôi muốn được sống"...

Những người này đều là người Hồng Hà điển hình, hoặc tóc vàng, hoặc tóc nâu, hoặc mắt xanh lam, hoặc mắt xanh lục.

Họ mặc áo sơ mi và áo khoác trông rất cũ kỹ, nhưng được giữ gìn sạch sẽ, trên mặt hoặc ít hoặc nhiều đều có vẻ xanh xao.

"Những người này đang làm gì vậy?" Long Duyệt Hồng không hiểu hỏi.

Hình như đang đòi hỏi cái gì.

Bởi vì trong nhà hàng Akerson chỉ có một bàn khách là họ, cho nên ông chủ có vóc người khá cao lớn thuận miệng trả lời câu hỏi của hắn:

"Những người đó đang biểu tình."

"Biểu tình?" Tương Bạch Miên chỉ từng đọc được chữ này trong sách.

Thành bố Ban Sơ quả nhiên khác biệt.

"Biểu tình?" Thương Kiến Diệu dường như cảm thấy đây là một việc rất thú vị.

Ông chủ nhà hàng lộ vẻ mặt khinh thường:

"Đây đều là đời sau của công dân cũ, bản thân không nỗ lực, bỏ không đồng ruộng ngoài thành phố, lại không muốn đến ngoại ô phía tây để làm việc, chỉ muốn bảo Viện nguyên lão phát động chiến tranh, hoặc là thành lập điểm tụ cư mới ở trong khu vực hoang vu, giúp bọn họ có thể được phân đất đai, hoặc thu được công việc chức vụ."

Quy hoạch của thành phố Ban Sơ rất có vấn đề, khu vực công xưởng ở phía tây thượng du sông Hồng Hà, nên nước thải đều chảy ra thành phố.

Đây cũng là một nhân tố hiện thực, khu vực phía đông và phía bắc của thành phố Ban Sơ đều là nơi bị ô nhiễm nghiêm trọng, nhiều sinh vật biến dị, không thể xây nhà xưởng, mà phía đông nam và chính nam lại có một lượng lớn đồng ruộng màu mỡ.

Đồng thời, thế giới cũ bị hủy diệt cũng gây ra ảnh hưởng, khí hậu bản địa có sự hỗn loạn, gió thổi từ đông sang tây, mà mấy nơi như khu Kim Bình Quả nằm ở đông nam thành phố lại phải dựa vào nguồn nước của sông Đài Vi - một nhánh của sông Hồng Hà, bởi vậy quy hoạch cứ thế kéo dài xuống dưới.

Nghe ông chủ nhà hàng trả lời, Long Duyệt Hồng như hiểu ra:

"Vừa lười vừa không muốn chịu khổ..."

Lúc này, Thương Kiến Diệu nghi hoặc hỏi:

"Vì sao có nhiều người không cố gắng vì bản thân, còn ném đồng ruộng đi cùng một lúc như thế?"

Họ đã nói được vài câu mà đội ngũ biểu tình vẫn còn chưa thấy cuối.

Ông chủ nhà hàng im lặng một chút rồi nói:

"Nhiều công dân như vậy, luôn có một bộ phận lười biếng, không chịu cố gắng."

Tương Bạch Miên nháy mắt với Thương Kiến Diệu, ý bảo anh đừng hỏi nữa.

Để chặn miệng tên này, cô xiên vài miếng lạp xưởng heo cho vào đĩa của đối phương.

Long Duyệt Hồng liếc nhìn xung quanh, cuối cùng quyết định chú tâm ăn cơm.

Giọng hô đồng thanh "chúng tôi muốn đất đai", "chúng tôi muốn công việc" dần đi xa, dường như tiến vào khu Hồng Cự Lang.

Có lẽ ai nấy cũng đói, "Tổ điều tra cũ" không mất bao lâu đã giải quyết xong bữa tối.

Liếc nhìn quang cảnh xung quanh vẫn còn có thể nhìn thấy, Tương Bạch Miên suy nghĩ một chút rồi nói:

"Hay là chúng ta đi dạo xung quanh một chút đi."

Lại đến khâu quan sát hoàn cảnh, làm quen địa hình mà tổ trưởng thích nhất... Long Duyệt Hồng không hề bất ngờ với việc này.

"Được!" Thương Kiến Diệu ăn uống no say, hăng hái bừng bừng nói.

Gnawa cũng bắt chước phản ứng của anh.

Bạch Thần không nói mình đã sớm lăn lộn đến quen thuộc khu vực này rồi, bởi vì cô cũng một thời gian dài rồi không đến đây, không chắc có sự thay đổi nào không, dù sao cũng phải đi thực địa một phen mới yên tâm.

Cứ thế, nhóm năm người "Tổ điều tra cũ" ăn xong, đi dạo trên phố Ra-be để tiêu thực, tiến về phía khu Hồng Cự Lang.

Trong sắc trời tăm tối, họ thấy khá nhiều người vội vã qua lại, có vẻ rất bận rộn, nhưng vẻ mặt đều như chết lặng.

Thỉnh thoảng có vài người vẻ mặt hung dữ hoặc tụ tập thành tốp năm tốp ba quan sát họ, nhưng khi thấy Gnawa có đôi mắt lóe ra "ánh sáng đỏ" thì lại chuyển đường nhìn.

Mắt thấy đại lộ Số 3 chia cách khu Thanh Cảm Lãm và khu Hồng Cự Lang ngay trước mặt, đám người Tương Bạch Miên lại nghe thấy âm thanh huyên náo.

Họ theo đó nhìn lại, phát hiện trên đỉnh một tòa nhà không cao lắm, có một người đang đứng.

Người này có dáng hơi còng lưng, không biết đang giằng co với ai ở bên kia, tư thế có chút đề phòng.

Pằng!

Một tiếng súng vang lên, bóng người này từ trên mái nhà ngã xuống, đập mạnh xuống đất.

Máu tươi nhanh chóng tràn ra, Long Duyệt Hồng nghe thấy có người sau lưng thở dài một hơi:

"Người thứ tư..."

Lúc này, mặt trời đã lặn hoàn toàn xuống chân trời, thành phố Ban Sơ bắt đầu lên đèn.

Phía bên kia của đại lộ Số 3 lấp lánh như biển sao, phía bên này lại lác đác vài ngọn đèn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận