Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 681: Nói hết tất cả

Về phần Connor làm thế nào để giữ chân chủ nhân của "thế giới hư cấu" thì Connor không nói cụ thể, Tương Bạch Miên cũng không tiện hỏi, dù sao cũng liên quan đến bí mật của đối phương.

Cô lựa chọn tin tưởng một người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh", lựa chọn tin tưởng "Sinh vật Bàn Cổ" bảo nhóm người mình đến tìm Connor.

Ít nhất công ty cho rằng Connor có khả năng đối đầu với chủ nhân của "thế giới hư cấu", chưa biết chừng có sự khắc chế nhất định trong đặc điểm năng lực... Tương Bạch Miên thầm tự nói một câu như vậy.

Rất rõ ràng, người phụ trách bảo vệ Avia và Marcus xác suất cao không phải là cùng một người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh", chỉ là đều nắm giữ năng lực "thế giới hư cấu" này, nếu không với sự sắp xếp mỗi ngày của Avia và Marcus, chỉ một người hành động chắc chắn là không đủ, một mặt là vấn đề về sinh lực, mặt khác là về phạm vi bao phủ của năng lực có hạn, không thể nào trực tiếp ảnh hưởng đến toàn thành phố, thậm chí ngay cả một khu cũng không được.

Tương Bạch Miên thay mình vào lãnh đạo cấp cao trong giáo phái Gương, cho rằng phải ba đến năm người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" cùng nắm giữ năng lực "thế giới hư cấu" thay phiên trông coi Marcus và Avia.

Nếu không thật sự để một người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" bảo vệ Avia và Marcus hai tư trên hai tư, ngày qua ngày không nghỉ ngơi là chuyện không thực tế.

Trong một tháng ngắn ngủi làm như vậy, có thể không xảy ra vấn đề gì, nhưng kỳ hạn của nhiệm vụ này phải tính theo mười năm một, bất kể là nhân loại nào, chỉ cần không phải là Chấp tuế, thì cũng không thể gắng gượng với nhiệm vụ cường độ cao như thế.

Hơn nữa, người đã tiến vào "Hành lang tâm linh", nắm giữ "thế giới hư cấu", thì đến bất cứ chỗ nào ở Đất Xám cũng có thể xưng là cường giả, được coi là cấp cao, theo lý nên hưởng thụ một chút, làm cả năm không nghỉ, đến chết mới được nghỉ thì chắc chắn là không ai bằng lòng.

Chữ "chết" trong đến chết mới được nghỉ có thể là chỉ chủ nhân của "thế giới hư cấu" chết, cũng có thể là chỉ Avia và Marcus chết.

Cho nên, Tương Bạch Miên biết không thể tùy tiện áp dụng cái giá phải trả "chứng sợ không gian kín" này lên người bảo vệ Avia.

Chỉ có ma mới biết có phải là cùng một người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" hay không!

Mà người thức tỉnh khác nhau, cho dù một loại thậm chí hai loại năng lực trong đó tương đồng nhau, cái giá phải trả cũng chưa chắc đã giống nhau.

Trừ phi vận may của "Tổ điều tra cũ" không tệ, hôm nay vừa vặn đến lượt người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" lúc trước phụ trách bảo vệ Avia, có thể dựa vào "Vòng gây mù" nghĩ cách dọa cho đối phương chạy, nếu không phần nhiều vẫn phải dựa vào sự giúp đỡ của Connor.

Bốp bốp bốp, Thương Kiến Diệu vỗ tay cho lời nói của Connor.

Connor nhìn anh một cái:

"Vì sao vỗ tay?"

"Cô nói đúng." Thương Kiến Diệu thành khẩn trả lời: "Hơn nữa tôi cảm thấy chúng ta là bạn bè."

Connor mỉm cười, đi về phía cửa:

"Mau lên một chút, nếu cuộc hỗn loạn bên Viện nguyên lão kết thúc, chúng ta còn chưa tới đường Viên Khâu đã thành trò cười rồi."

Số 14 đường Viên Khâu là chỗ ở của Avia.

"Cô tự mình qua đó, hay là ngồi xe chúng tôi?" Tương Bạch Miên vừa chạy đuổi theo, vừa chu đáo hỏi.

Connor buồn cười hỏi lại: "Lẽ nào các cô định để tôi tự mình chạy tới?"

"Tôi cũng có thể gắng gượng để mình trôi nổi, nhưng còn chưa đạt đến trình độ bay đi được."

Cô ta nói chuyện rất thân mật, không hề có chút tự cao tự đại nào, thoạt nhìn hoàn toàn không giống một người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh", mà gần với một người chị lớn hơn các thành viên "Tổ điều tra cũ" vài tuổi hơn.

A... Năng lực cơ sở của cô ấy là can thiệp vật chất, có thể ảnh hưởng đến không khí và cơ thể của mình ở mức độ thấp? Tương Bạch Miên lập tức suy đoán ra tin tức quan trọng này từ lời của Connor.

Mà điều khiến cô kinh ngạc hơn là, Connor cứ thế tùy tiện nói ra.

Điều này vốn không cần giải thích, kể cả hai bên đều là nhân viên của "Sinh vật Bàn Cổ".

Tương Bạch Miên không khỏi nghi ngờ đây là tính cách của Connor, hoặc là biểu hiện của cái giá phải trả của cô ta.

"Ha ha, đã lâu rồi không trò chuyện vui vẻ thế này, ở thành phố Ban Sơ, rất nhiều chuyện tôi không thể chia sẻ với người xung quanh, quá mạo hiểm." Connor nói thêm một câu vô thưởng vô phạt.

Không cần giải thích, giải thích chính là che giấu... Dù Long Duyệt Hồng có chậm chạp ở phương diện này, cũng đã nhận ra chút vấn đề.

"Đúng vậy, không có ai chia sẻ thực sự rất khổ sở." Thương Kiến Diệu cảm động.

Nhóm năm người nhanh chóng ra khỏi biệt thự vườn hoa số 15 đường Hoàng Đế, lên chiếc xe jeep màu xanh lục của "Tổ điều tra cũ".

Để tỏ lòng kính trọng, Tương Bạch Miên nhường vị trí phó lái cho Connor, tự mình chen chúc với Thương Kiến Diệu ở ghế sau.

Khi chiếc xe khởi động, lái về phía đường Viên Khâu, Tương Bạch Miên chợt có linh cảm, lên tiếng hỏi:

"Cô Connor, dường như cha cô rất có quyền phát ngôn ở lĩnh vực y học, sinh học?"

Là đại diện ở lĩnh vực này trong quân đội, cha của Connor - Meyers cũng đã sớm trở thành nguyên lão.

"Đúng vậy." Connor không phủ nhận.

Tương Bạch Miên lập tức hỏi tiếp:

"Vậy cô có biết thí nghiệm sinh hóa mà quân đội thực hiện ở khu vực Hertford Bắc An, à, tại một thị trấn nhỏ, cụ thể là gì không?"

Connor mỉm cười:

"Công ty cũng từng hỏi tôi, tôi cũng không rõ lắm, chỉ là nghe cha tôi đề cập qua đôi câu, hình như liên quan đến hướng dẫn định hướng biến dị."

Đây đúng là một trong những hạng mục tuyến đầu được coi trọng nhất trong lĩnh vực sinh học... Tương Bạch Miên không tiếp tục đề tài này nữa, vừa chú ý những kiến trúc xung quanh cùng các chốt kiểm soát không còn nghiêm ngặt nhưng vô cùng nặng nề, vừa hỏi như nói chuyện phiếm:

"Cô Connor, cô làm sao để thức tỉnh tự nhiên?"

"Cứ thế, đột nhiên có một ngày, lúc ngủ thì đi vào "Đại sảnh Quần Tinh"." Connor dùng giọng thoải mái đáp lại.

Cô ta lập tức cười nói:

"Có điều, tôi cũng không rõ có phải thực sự là thức tỉnh tự nhiên hay không, có lẽ công ty đã thêm vào các yếu tố thí nghiệm trong sinh hoạt hàng ngày ở mức nhất định, giống như vật lý trị liệu mắt kỳ lạ nào đó, tập thể dục theo đài phát thanh..."

Cô ta quả thực cảm thấy những thứ này rất kỳ quặc.

Thương Kiến Diệu tỏ ý tán thành:

"Có tôn giáo liệt chúng vào nghi thức của bản thân."

Dựa theo logic này, người của một vài quốc gia trong thế giới cũ cũng là người thức tỉnh? Ôi, cho dù vật lý trị liệu mắt và tập thể dục theo đài thực sự có sự giúp đỡ nhất định đối với thức tỉnh, đám người áp dụng chắc chắn cũng không có mình... Đã bao nhiêu năm qua, mình còn chưa thức tỉnh... Tương Bạch Miên thầm thở dài trong lòng.

Long Duyệt Hồng càng không cho là vật lý trị liệu mắt và tập thể dục theo đài có ích lợi gì cho việc thức tỉnh.

Đừng nói là thức tỉnh, chúng còn chưa từng phát huy tác dụng quá lớn trong công việc bình thường.

Bản thân mình làm từ nhỏ đến lớn, kết quả chiều cao vẫn bình thường, dựa vào cải tạo gien mới không bị cận thị!

Bạch Thần lái xe jeep nhìn chăm chú phái trước, để tốc độ xe duy trì trạng thái không nhanh không chậm, tránh dẫn đến sự hoài nghi của một số người.

Lúc Tương Bạch Miên, Long Duyệt Hồng, Thương Kiến Diệu và Connor nói chuyện, cô để lộ vẻ mặt sâu xa.

Không lâu sau, chiếc xe lái vào đường Viên Khâu, đến gần tòa nhà có phong cách rất cổ điển số 14.

Nhìn tòa nhà có những cây cột đá đỡ mái, xung quanh quấn đầy dây leo màu xanh, cánh cổng vô cùng rộng lớn, vẻ mặt đám người Tương Bạch Miên nghiêm túc hẳn lên.

Lúc này, Connor lên tiếng:

"Đỗ xe trước đã."

Bạch Thần không hỏi vì sao, giảm tốc độ xe, để xe jeep dừng sát ven đường.

Sau khi đẩy cửa đi xuống, Connor xoay người nói với mấy thành viên "Tổ điều tra cũ":

"Đợi lát nữa nhìn dấu tay của tôi, nếu tôi dựng thẳng ngón cái tay phải, thì các cô đi vào tìm Avia, nếu tôi djwng thẳng ngón trỏ và ngón giữa tay trái, thì các cô nghĩ cách phối hợp với tôi đối phó với chủ nhân của "thế giới hư cấu" kia."

"Được." Tương Bạch Miên không hề dài dòng.

Sau đó, họ thấy Connor quang minh chính đại đi vào nhà Avia, hoàn toàn không che giấu sự tồn tại của bản thân.

"Muốn đấu một mình sao?" Thương Kiến Diệu có chút kích động.

"Đừng để ý chuyện này, Tiểu Hồng, Tiểu Bạch, mặc thiết bị khung xương quân dụng vào." Tương Bạch Miên ra lệnh.

Cô vừa dứt lời, đột nhiên thấy trên tầng ba của tòa biệt thự cổ điển của Avia có một cánh cửa sổ mở ra.

Đằng sau cửa sổ là một bà cụ đội mũ ren màu đen, dù đang mùa hè vẫn mặt áo dài tối màu. Bà ta có đôi mắt xanh nhạt, trang điểm rất nhạt, quần áo và trang sức trông có chút tinh xảo.

Vừa nhìn thấy Connor, bà lão nở nụ cười, giơ tay phải lên chào hỏi.

Connor cũng đáp lại bằng nụ cười, sau đó cả người đột nhiên nhẹ bẫng, nhờ gió bao quanh, nhẹ nhàng "bay" về phía cánh cửa sổ kia.

"Cô muốn uống cà phê hay trà?" Bà cụ nghiêng người, thân mật hỏi.

"Tôi thích trà hơn, đừng bỏ mấy thứ kỳ cục như lát chanh, nước đường." Connor đầu tiên là đặt chân xuống trước cửa sổ, sau đó bay vào trong phòng, tìm một chiếc ghế sô pha ngồi xuống.

Bà cụ lập tức ra lệnh cho người hầu, để họ chuẩn bị nước trà và điểm tâm, còn mình thì ngồi vào ghế bành đối diện Connor, hàn huyên với đối phương.

Hai người giống như một đôi bạn đã quen biết rất lâu.

Mà trong quá trình này, Tương Bạch Miên, Long Duyệt Hồng, Bạch Thần và Thương Kiến Diệu đều cảm thấy xung quanh trở nên nhẹ nhàng trong trẻo, giống như nhóm người mình rốt cuộc cũng trồi lên mặt nước.

Điều này khiến họ nghi ngờ bà cụ kia là người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" bảo vệ Avia.

Long Duyệt Hồng đang mặc thiết bị khung xương quân dụng ở bên ngoài xe jeep, hắn còn tưởng rằng sẽ xảy ra một trận đại chiến, khi thấy cảnh tượng này, ánh mắt chợt đơ ra, thốt lên:

"Thực ra, chúng ta đã đánh vào nội bộ giáo phái Gương?"

"Vị chủ nhân của "thế giới hư cấu" này là người của công ty?"

Cho nên khi nói chuyện vui vẻ với cô Connor, thì không duy trì "thế giới hư cấu" nữa?

Tương Bạch Miên nghiêng người sang, nhìn về phía Thương Kiến Diệu:

"Anh xem người ta kìa, chẳng cần làm gì đã kết "bạn" được rồi!"

Căn cứ vào lời Connor nói lúc trước, cô nghi ngờ cục diện hiện giờ là kết quả của năng lực nào đó.

Thương Kiến Diệu đáp lại với vẻ cầu tiến:

"Tôi nhìn không hiểu lắm, nhưng cảm thấy rất mạnh."

Lúc này, Connor điều chỉnh tư thế ngồi, giơ tay phải lên, lặng lẽ dựng ngón tay cái.

Đám người Tương Bạch Miên nhất thời căng cứng người.

Tiếp theo, phải xem họ rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận