Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 619: Giành giật từng giây

Hàn Vọng Hoạch biết được tin từ chỗ tên buôn bán tin tức, cùng Tăng Đóa né tránh phần lớn người đi đường, quay trở về căn phòng thuê kia.

"Anh, đã từng phạm tội?" Tăng Đóa liếc nhìn Hàn Vọng Hoạch với vẻ nghi ngờ, phá vỡ sự im lặng.

Hàn Vọng Hoạch hơi cau mày, cũng không rõ tại sao lại xuất hiện tình huống như thế.

"Cho dù tôi đã làm chuyện xấu, đắc tội một số người, nhưng cũng là ở nơi khác." Anh ta nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra được rốt cuộc mình có chỗ nào đáng để "Bàn tay trật tự" làm to chuyện.

Anh ta cảm thấy cho dù thân phận người không hoàn chỉnh của mình bị vạch trần, cũng không thể nào được coi trọng đến mức này.

Chẳng lẽ trong thời gian này mình đã tiếp xúc với một người nào đó gây ra chuyện lớn? Hàn Vọng Hoạch liếc nhìn ra cửa sổ, trầm giọng nói:

"Không có thời gian để suy xét vì sao, chúng ta phải lập tức rời đi."

"Đúng vậy." Tăng Đóa bày tỏ tán thành.

Việc rời đi chắc chắn cũng không thể tiến hành một cách mù quáng, hai người nhanh chóng sử dụng những thứ bên cạnh mình để ngụy trang, tránh trên đường bị người khác nhận ra hoặc nhớ mặt, sẽ thất bại trong gang tấc.

Sau đó, họ xuống lầu, lần lượt chuyển những vật tư đã chuẩn bị trong thời gian này lên xe.

Làm xong việc này, Hàn Vọng Hoạch đóng cửa phòng, lái chiếc xe việt dã màu đen rách nát của mình, đi về phía phố Antana.

Vòng qua một phòng tắm đắt khách, chiếc xe lại đi vào một con ngõ nhỏ khá yên tĩnh, anh ta dừng lại trước một căn nhà trọ cũ kỹ.

"Tầng hai." Hàn Vọng Hoạch nói ngắn gọn một câu.

Tăng Đóa không hỏi nhiều, theo anh ta lên tầng hai, nhìn anh ta lấy chìa khóa, mở căn phòng có cánh cửa màu nâu đỏ.

Trong ánh mắt hơi kinh ngạc của cô ta, Hàn Vọng Hoạch thuận miệng nói:

"Đây là phòng đã chuẩn bị từ trước."

"Ở Đất Xám, cẩn thận không bao giờ sai."

"Tôi hiểu rồi, thỏ khôn đào ba hang." Tăng Đóa khẽ gật đầu.

Thấy Hàn Vọng Hoạch nhìn sang với ánh mắt kinh ngạc, cô ta mỉm cười giải thích:

"Tuy thị trấn của chúng tôi có nhiều người bị nhiễm bệnh, người biến dị, nhưng lương thực luôn sung túc, hoàn cảnh khá ổn định, giữ lại được khá nhiều tri thức của thế giới cũ."

Hàn Vọng Hoạch gật đầu một cái:

"Cô ở đây nghỉ ngơi, tôi đến phố Antana một chuyến, lấy số vũ khí kia về, trước khi đám buôn lậu vũ khí biết được chuyện này."

"Ừm, tôi sẽ quay về chỗ đó trước, lái chiếc xe của cô. Hiện giờ vật tư trên chiếc xe này không tháo xuống nữa, chúng ta không biết sẽ rời đi lúc nào."

"Tôi đi với anh." Tăng Đóa vô cùng bình tĩnh.

"Cô không cần phải mạo hiểm như thế." Hàn Vọng Hoạch khuyên nhủ theo thói quen.

Tăng Đóa mỉm cười:

"Đối với loại người không còn sống được bao lâu như tôi mà nói, đạt được mục đích còn quan trọng hơn sinh mệnh."

"Tôi cũng không hy vọng khó khăn lắm mới kiếm được người giúp đỡ lại cứ thế mất đi, tôi đã không còn đủ thời gian để tìm nhóm người trợ thủ tiếp theo nữa."

Hàn Vọng Hoạch im lặng vài giây, lời ít ý nhiều đáp lại:

"Được."

Hai người vẫn giữ nguyên lớp ngụy trang một lần nữa đi xuống lầu.

Tăng Đóa nhìn cầu thang phía trước, đột nhiên lên tiếng nói:

"Tôi tưởng rằng anh sẽ bảo tôi rời đi, bởi vì "Bàn tay trật tự" tìm là anh chứ không phải tôi."

"Bình thường anh luôn biểu hiện ra như thế, luôn ưu tiên lo lắng cho người khác."

Hàn Vọng Hoạch nhìn cô ta một cái, ánh mắt chợt lạnh lùng:

"Đó là vì còn chưa nguy hại đến lợi ích cốt lõi của tôi, mà lần này, trái tim của cô liên quan đến tính mạng của tôi, giống như số vũ khí kia liên quan đến chuyện nhiệm vụ có thể hoàn thành hay không, cho nên, tôi sẽ không từ bỏ, cho dù phải mạo hiểm một chút, cũng muốn lấy về."

"Cô đừng tưởng tôi là người tốt, chỉ là tôi giả vờ vậy thôi."

Tăng Đóa không quay đầu lại, dùng khóe mắt liếc nhìn người đàn ông có ngoại hình hơi hung hãn bên cạnh:

"Nếu anh không phải là người tốt, hiện giờ tôi đã chết rồi, giải quyết một người như tôi dễ dàng hơn rất nhiều so với đối mặt với quân chính quy của thành phố Ban Sơ."

"Trong tình huống vẫn còn lựa chọn, tuân thủ lời hứa có thể khiến cô đạt được nhiều hơn trong tương lai." Hàn Vọng Hoạch ra khỏi nhà trọ, đi về chiếc xe jeep rách nát của mình: "Vừa rồi cô cũng đã nhìn thấy, tôi làm việc tốt sẽ nhận được sự báo đáp tốt."

Tăng Đóa không nói nữa, cho đến khi lên xe, ngồi vào vị trí phó lại, mới nhỏ giọng thầm thì một câu:

"Nhưng tôi thấy điệu bộ của anh dường như không tin rằng mình sẽ nhận được báo đáp lắm, chỉ cảm thấy đây là chuyện ngoài ý muốn."

Hàn Vọng Hoạch khởi động chiếc xe, dường như không nghe thấy câu này.

Ở gần phố Antana, hai chiếc xe mà "Tổ điều tra cũ" thuê được lần lượt chạy trên những con đường khác nhau.

Để ứng phó với "Bàn tay trật tự" , lần này họ thậm chí còn không tự mình ra mặt thuê xe, mà lợi dụng "Thằng hề suy luận" của Thương Kiến Diệu, "mời" hai gã thợ săn di tích hỗ trợ.

Về phần hiệu quả "Thằng hề suy luận" sẽ biến mất theo thời gian, họ hoàn toàn không lo lắng, bởi vì đó cũng đã là chuyện mấy ngày sau rồi, "Tổ điều tra cũ" đã sớm bỏ lại hai chiếc xe thuê.

Tương Bạch Miên ngồi trên một trong hai chiếc xe, cầm lấy bộ đàm, ra lệnh cho Long Duyệt Hồng, Bạch Thần và Gnawa đang trên một chiếc xe khác:

"Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, "Bàn tay trật tự" và một bộ phận thợ săn di tích chắc chắn sẽ thông qua hồ sơ lưu trữ trong nghiệp đoàn thợ săn biết rằng lão Hàn đang ở gần đây, từ đó sẽ triển khai kiểm tra lần lượt."

"Biện pháp của chúng ta chính là lái xe, ngụy trang thành thợ săn di tích muốn đi tìm đầu mối, quan sát xem có động tĩnh gì không."

"Một khi phát hiện chỗ nào xuất hiện hỗn loạn, lập tức chạy tới, tranh thủ cứu lão Hàn ra trước khi anh ta bị bắt."

"Ơ... Trong quá trình này cũng phải không ngừng quan sát người đi đường, chưa biết chừng chúng ta đủ may mắn, có thể gặp được lão Hàn sau khi ngụy trang còn chưa bị phát hiện đấy."

Long Duyệt Hồng truyền đạt lại ý của tổ trưởng cho Bạch Thần đang lái xe, sau đó gặng hỏi một câu:

"Nếu lão Hàn không ở gần đây, vậy chẳng phải chúng ta sẽ không có thu hoạch sao?"

"Nếu thật sự rơi vào tình huống đó, thì chúng ta phải cảm ơn trời đất!" Tương Bạch Miên buồn cười đáp lại: "Vậy thì chứng tỏ lão Hàn nhất thời chưa gặp nguy hiểm, được rồi, dựa theo sắp xếp vừa rồi, tự đến khu vực mình phụ trách đi."

"Đúng rồi, lúc quan sát người đi đường, trọng điểm ở người phụ nữ có vóc dáng thấp bé, gầy gò, nếu lão Hàn ngụy trang, đặc điểm đặc thù sẽ không rõ ràng lắm, nhưng người bạn của anh ta thì không như thế, và đây là tình huống mà nghiệp đoàn thợ săn không biết."

Dặn dò việc này xong, Tương Bạch Miên nghiêng đầu nói với Thương Kiến Diệu đang lái xe:

"Chúng ta đến phố Antana đợi đi, xác suất lão Hàn xuất hiện ở đó rất cao."

Nói đến đây, Tương Bạch Miên bật cười một tiếng:

"Có phải anh muốn hỏi vì sao không?"

"Rất đơn giản, chúng ta đã suy đoán ra lão Hàn để đổi tim, đã nhận một nhiệm vụ vô cùng khó khăn, đang đi tìm người hợp tác ở khắp nơi."

"Theo lẽ thường, chúng ta không khó xác định lão Hàn cũng đang gom góp vũ khí, đạn dược và đồ hộp, đây là điều kiện tất yếu để hoàn thành một nhiệm vụ phức tạp."

"Mà nếu lão Hàn đã chuẩn bị xong những thứ ấy, vậy thì chắc chắn anh ta đã sớm xuất phát, bệnh của anh ta không thể chờ được nữa."

"Nếu như chưa chuẩn bị xong, một là chưa đủ nhân thủ, hai là chưa đủ vật tư, nếu là điều thứ hai, còn chỗ nào thích hợp hơn phố Antana chứ?"

Tương Bạch Miên cũng không thể xác định hiện giờ Hàn Vọng Hoạch thiếu thốn vật tư hay sự giúp đỡ, cho nên chỉ có thể nói ra xác suất nhất định.

To gan đặt giả thiết, thận trọng tìm chứng cứ mà.

Thương Kiến Diệu lái xe nghe xong, "ừm" một tiếng:

"Tôi cũng đâu phải Tiểu Hồng."

Lần này, Tương Bạch Miên lập tức hiểu ý của anh: Anh không phải Long Duyệt Hồng, không cần người khác dẫn dắt, hoặc mất khá nhiều thời gian mới nghĩ ra.

Lúc nói chuyện, Thương Kiến Diệu tiện tay nhặt một chiếc mũ lưỡi trai, đội nó lên đầu, hạ thấp vành mũ xuống.

"Anh..." Tương Bạch Miên ngập ngừng nói.

Thương Kiến Diệu nghiêm túc trả lời:

"Học cách ngụy trang từ chỗ mấy người "cha xứ" giả."

"Anh như vậy tỏ rõ chúng ta là nhân vật phản diện đấy." Tương Bạch Miên "chẹp" một tiếng, chuyển ánh mắt về phía phố Antana ngày càng gần.

Đây là chợ đen nổi tiếng nhất, cũng loạn lạc nhất thành phố Ban Sơ.

Phố Antana, nhà cửa mất trật tự, hoàn cảnh âm u, người lui tới đều cảnh giác ở mức độ nào đấy.

Hàn Vọng Hoạch đội mũ đeo kính đen, đi vào cửa hàng không treo biển của lão Reggie.

Tăng Đóa cũng đã ngụy trang, đi theo sau anh ta, quan sát tình huống xung quanh một cách rất có kinh nghiệm.

"Số vũ khí của tôi đã có chưa?" Hàn Vọng Hoạch vỗ xuống trước mặt quầy hàng của lão Reggie.

Lão Reggie để bộ râu hoa râm, ngẩng đầu nhìn anh ta, quan sát tỉ mỉ một hồi, bỗng nhiên cười nói:

"Là cậu à, ngụy trang không tệ đâu."

"Cậu hình như không đơn giản, tôi nhớ lại lúc trước có người tìm cậu, còn là người mà tôi quen."

"Tôi nhớ người buôn bán vũ khí sẽ không hỏi đối phương mua hàng vì cái gì." Hàn Vọng trầm giọng trả lời một câu.

Lão Reggie mỉm cười:

"Không, vẫn phải hỏi một chút, nếu họ cầm vũ khí, cướp đồ của tôi ngay tại trận, vậy thì không tốt."

"Ha ha, hàng mà cậu muốn đã chuẩn bị xong, hy vọng cậu cũng đã góp đủ tiền."

Hàn Vọng Hoạch vỗ xuống túi nhỏ trên vai:

"Đều ở đây."

Anh ta vừa dứt lời, ngoài cửa hiệu có mấy người đi vào.

Người cầm đầu mặc áo sơ mi, khoác áo gi-lê, vóc người vừa phải, tóc đen mắt nâu, tướng mạo bình thường, có một đôi mắt hệt như điêu khắc, rất khó hoạt động.

Đây chính là kiện tướng đắc lực của "Bàn tay trật tự", trợ lý của quản lý trật tự khu Kim Bình Quả, Theodore.

Một người đàn ông bên cạnh anh ta cầm bức ảnh đã được phục chế, tiến lên vài bước, đưa cho lão Reggie:

"Ông có từng gặp người này không?"

Người trong hình có đôi lông mày rậm rạp, vẻ mặt hung ác, trên mặt có hai vết sẹo một ngang một dọc, đó chính là Hàn Vọng Hoạch.
Bạn cần đăng nhập để bình luận