Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 678: Thái độ

"Thái độ của các Chấp tuế?" Long Duyệt Hồng đột nhiên cảm thấy việc này trở nên rất huyền ảo.

Cục diện của thành phố Ban Sơ có sự thay đổi sao lại liên quan đến Chấp tuế?

Trên Đất Xám nhiều năm chiến loạn và phân tranh, chẳng lẽ đều có bóng dáng của Chấp tuế?

Đối với Long Duyệt Hồng mà nói, điều này giống như đột nhiên nói cho hắn biết, ông trời quyết định tối nay anh ăn thịt kho cà, cánh gà nướng, cơm tẻ và coca đá, nếu anh không thể làm được như thế, thì chính là bất kính với ông trời, khiến ngài ra tay can thiệp.

Tương Bạch Miên rất hiểu cảm thụ lúc này của Long Duyệt Hồng và Bạch Thần:

"Nói thật, nếu không phải từng bị Chấp tuế "U Cô" nhìn chằm chằm trong giáo đường Cảnh Giác ở chợ Đá Đỏ, tôi cũng không đưa thái độ của Chấp tuế vào trong mô hình biến đổi của cục diện thành phố Ban Sơ.

"Đừng nói là chúng ta, lúc nhân viên tình báo bình thường phân tích vấn đề, chắc chắn cũng sẽ không cân nhắc đến vấn đề này, cùng lắm là quan tâm đến khuynh hướng của các giáo phái khác nhau."

Lúc nói câu này, Tương Bạch Miên nghiêng người sang, liếc nhìn "Garibaldi" Giuseppe.

Nhân viên tình báo của "Sinh vật Bàn Cổ" này đang bày ra vẻ mặt mờ mịt.

"Thái độ Chấp tuế là gì chứ?"

Tương Bạch Miên không trả lời hắn, tiếp tục nói:

"Có thể trong lúc phán đoán diễn biến của cục diện, có rất nhiều người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" và thành viên Viện nguyên lão cũng sẽ cân nhắc đến thái độ của Chấp tuế."

"Bao nhiêu năm qua, không có nơi nào từng xuất hiện ý tin đồn ý chí Chấp tuế ảnh hưởng đến kiến trúc thượng tầng, Chấp tuế dường như chính là loại thần linh tiêu chuẩn nhất, chỉ ở trên cao nhìn xuống, tiếp nhận tín ngưỡng và sự cung phụng, thỉnh thoảng sẽ hồi đáp, không can thiệp vào chuyện thế tục, gần với truyền thuyết hơn."

"Cô nói như vậy, ngài Dimarco sẽ chửi cô." Thương Kiến Diệu phản bác với vẻ "vô cùng đau đớn".

Nhìn từ đủ loại dấu vết và những lời mà Dimarco đã nói, ông ta hẳn là bị Chấp tuế "U Cô" trấn áp trong "Chiếc thuyền Noah ngầm", đồng thời có làm ra phong ấn nhất định, hạn chế ông ta hoạt động trong "Hành lang tâm linh".

Tương Bạch Miên thuận thế nói:

"Tuy không loại trừ khả năng phần lớn các Chấp tuế đều không hứng thú với thế tục ở Đất Xám, nhưng không thể đánh đồng của mười ba vị, trong đó luôn có vài vị thích trông coi giáo đường của mình, theo dõi sự thay đổi của cục diện tại địa phương."

"U Cô nói, cô cứ trực tiếp báo số thẻ điện tử của tôi là được." Thương Kiến Diệu dùng cách thức trêu đùa để phụ họa.

Nhớ lại trận chiến với Dimarco trong "Chiếc thuyền Noah ngầm", Bạch Thần lái xe gật đầu nói:

"Đúng vậy, không chỉ cân nhắc về khuynh hướng của các giáo phái lớn trong thành phố, mà còn phải quan tâm đến thái độ của các Chấp tuế, thời khắc mấu chốt, có lẽ chỉ là một hai ánh mắt từ thế giới mới chuyển tới, cũng khiến sự phát triển của cục diện thay đổi."

Tương Bạch Miên hơi đảo mắt, "lẩm bẩm".

"Bước đầu nhận thấy."

"Giáo phái "Năm Tháng Vĩnh Hằng" từng phong ấn Ngô Mông giúp thành phố Ban Sơ, "Giáo phái Ý Thức Thạch Anh" có thể công khai truyền giáo ở thành phố Ban Sơ, thường xuyên cung cấp sự giúp đỡ cho chính quyền, người thức tỉnh cấp bậc "Hành lang tâm linh" giáo phái Gương bảo vệ cho hai hậu duệ của Orey là Avia và Marcus, chứng tỏ ba vị Chấp tuế "Trang Sinh", Bồ Đề, "Gương Vỡ" có xu hướng đứng về phía thế lực chính quyền thành phố Ban Sơ.

"Trong các sự kiện lần này, "Giáo dục phản tri thức" và "Dục Vọng Chí Thánh" muốn tiêu diệt phái trung lập Viện nguyên lão, hơn nữa còn để lại đầu mối dẫn dắt đến phái bảo thủ, chứng tỏ họ hi vọng cục diện của thành phố Ban Sơ trở nên hỗn loạn, Chấp tuế "Mạt Nhân" và "Cà Độc Dược" rất có khả năng đứng về phía thế lực đối địch với chính quyền thành phố Ban Sơ."

"Cũng giống vậy, vị "nhà nghệ thuật hành vi" tín ngưỡng Chấp tuế "Người Giám Sát" kia hẳn cũng vậy."

"Về phần "Cái Bóng Vặn Vẹo" có tín đồ đông đảo trong quân đội và "Bình Minh" mà tướng quân Forcas tín ngưỡng mang thái độ gì, hiện giờ còn chưa nhìn ra, nhưng người sau dường như giống chúng ta, muốn lợi dụng vụ bạo động lần này."

Về phần mấy vị Chấp tuế "Cánh Cửa Nóng Cháy", "U Cô" "Tư Mệnh", "Hai Mặt Trời" và "Cán Cân Vàng", bởi vì tín đồ của họ không xuất hiện trong thế cục của thành phố Ban Sơ lần này, ít nhất "Tổ điều tra cũ" chưa từng gặp, cho nên không thể phán đoán ra thái độ của họ.

Long Duyệt Hồng nghiêm túc nghe xong, nói với vẻ nghi hoặc:

"Vì sao các Chấp tuế lại để ý đến sự thay đổi quyền lực trong thế tục?"

"Phe thắng công khai truyền giáo, phát triển tín đồ, bên thua thì phải đi vào bí mật, bị vây quét?"

Đây là cách giải thích hợp lý nhất mà Long Duyệt Hồng có thể nghĩ đến, nhưng những Chấp tuế này bình thường không gần với tín đồ, gần như không hồi đáp, trông có vẻ cũng không quan tâm lắm.

"Ai biết được?" Tương Bạch Miên thuận miệng trả lời một câu.

Chấp tuế cách nhân loại quá xa, rất nhiều thời điểm không thể dùng kiến thức và kinh nghiệm để phân tích.

Long Duyệt Hồng cũng không nghĩ có thể nhận được đáp án, lại nói tiếp:

"Tổ trưởng, dựa theo phân tích vừa rồi của cô, thực ra chúng ta có bỏ qua thái độ của Chấp tuế hay không cũng không sao, nắm được khuynh hướng của giáo phái họ là được, nó sẽ đại diện cho thái độ của họ."

"Mà điều này cũng không phải điểm mù của chúng ta, lúc trước từng cân nhắc đến rồi."

Hắn cảm thấy Tương Bạch Miên nghiêm túc đề cập đến Chấp tuế như vậy, ngoại trừ dọa được mình thì không có ý nghĩa gì.

Tương Bạch Miên vui mừng nói:

"Không tệ, hiểu được rằng không được sùng bái quyền uy, hiểu được rằng phải tự chủ tư duy."

"Nhìn từ biểu hiện, những gì anh nói không có vấn đề gì, đưa những tổ chức tôn giáo này vào để cân nhắc là được, mà nếu coi chuyện "Chấp tuế có lẽ sẽ tự mình ra tay" trở thành tiền đề giả thiết, anh sẽ phát hiện ra trong một vài vấn đề mấu chốt, thế lực khác nhau, cường giả khác nhau sẽ có sự thay đổi nhất định trong cách ứng phó."

Nói đến đây, Tương Bạch Miên cười tự giễu:

"Đương nhiên, nhận thức về phương diện này rất quan trọng với người hãm sâu trong cuộc, đối với chúng ta mà nói, cần nhớ kỹ một điểm là được."

"Mấy ngày này bất kể gặp phải thành viên của tổ chức tôn giáo nào, cũng tuyệt đối không được trêu chọc, cũng gắng hết sức đừng hoạt động theo những thành viên của giáo phái thân thiện, nếu không có lẽ sẽ bị liên lụy, mà chúng ta hoàn toàn không có năng lực chống lại."

Nỗi sự hãi và bất lực khi đối diện với sự theo dõi của "U Cô" lần trước vẫn còn như mới đối với Tương Bạch Miên.

"Tôi có được tính là thành viên của giáo phái thân thiện không?" Thương Kiến Diệu đưa ra vấn đề.

"Không tính, anh được tất cả các Chấp tuế phù hộ." Tương Bạch Miên dùng quan hệ logic hoàn toàn không tồn tại để trả lời lấy lệ với Thương Kiến Diệu.

Lúc này, Bạch Thần đã lái xe đến gần đường Hoàng Đế.

"Anh có thể xuống xe." Tương Bạch Miên nghiêng người sang, nói với "Garibaldi" Giuseppe.

Giuseppe mang theo vẻ mặt mờ mịt nghe họ thảo luận về Chấp tuế cả một đường, dường như không biết đêm nay là đêm nao, người lại đang ở phương nào.

Đây là cái gì với cái gì vậy?

Giờ phút này, Giuseppe cứ có cảm giác hoang đường như đang nghe mấy tay thợ săn quèn, công nhân công ty taxi, người phục vụ trong nhà tắm hơi bàn luận về sự thay đổi cơ cấu của Viện nguyên lão thành phố Ban Sơ, đấu đá quyền lực trong nghiệp đoàn thợ săn vậy.

Mà hiện thực còn khó tin hơn.

Mấy nhân loại lại đang đàm luận về thái độ Chấp tuế gì đó!

Giuseppe lặng lẽ đẩy cửa xe, đi xuống, bước về phía một căn nhà gần đó.

Sau khi nhìn bóng lưng hắn biến mất khỏi hàng cây bên đường, Tương Bạch Miên cảm khái một tiếng:

"Gaius diễn thuyết thật sự có tính kích động..."

Họ vẫn liên tục thông quan đài phát thanh của thành phố Ban Sơ để nghe diễn biến của buổi mít-tinh công dân.

"Đó là vì những gì ông ta nói đều là thật, cùng lắm là phóng đại một số chỗ mà thôi..." Bạch Thần đạp chân ga, để chiếc xe jeep màu xanh lục tiến vào đường Hoàng Đế.

Một nơi thuộc khu Kim Bình Quả, trong căn phòng bí mật được có rèm cửa rất dày che chắn.

Quan chấp chính kiêm thống soái Beulius của thành phố Ban Sơ nhìn về phía chiếc giường lớn được kê giữa phòng.

Trên giường có một ông già đang nằm, tóc ông ta đã bạc trắng, hơn nữa còn rất thưa, cánh tay để bên ngoài chăn nhung, gương mặt chỉ còn da bọc xương, mạch máu màu xanh đen lộ ra ngoài.

Trên người ông ta có nhiều chỗ được gắn thiết bị cảm ứng bằng kim loại, chóp mũi dán ống thở, tĩnh mạch cắm kim truyền dịch, giống như một người thực vật chỉ dựa vào máy móc để duy trì dấu hiệu sinh tồn.

Có thể nhìn ra được, lúc còn trẻ thể trạng của ông già này không nhỏ, hiện giờ lại gầy yếu đến vậy.

Đây chính là Cass - một trong hai người xây dựng nên thành phố Ban Sơ, sống từ thế giới cũ đến bây giờ.

Ông ta đã hơn chín mươi tuổi.

Beulius tiến lên vài bước, dùng giọng cung kính nói:

"Thưa ngài Cass, chuyện tiến triển rất thuận lợi, con mồi đã rơi vào tròng."

"Ngài có thể tỉnh lại trong thời gian ngắn, ra lệnh cho "hội nghị tám người" của "Giáo dục phản tri thức"."

Ở thành phố Ban Sơ, chỉ có vài người biết được Cass chính là vị nghe nói đã đi vào thế giới mới trong "Giáo dục phản tri thức", hầu hạ Chấp tuế "Mạt Nhân", giáo hoàng phụ trách dẫn dắt tín đồ!

"Giáo dục phản tri thức" là giáo phái ông ta sáng lập ra trước khi đi vào "thế giới mới".

Lần này, "Giáo dục phản tri thức" vu cáo nguyên lão Varro, đối phó với Forcas phái trung lập, đều là Beulius thông qua Cass để bố trí, mục đích là câu ra toàn bộ những người chống đối, để họ cho rằng có cơ hội vùng dậy, sau đó một lưới bắt hết.

Beulius đã lớn tuổi, có lẽ sau khi nhiệm kỳ kết thúc sẽ bị ép đảm nhiệm chức vụ nhàn hạ, nên ông ta hi vọng thông qua cuộc "thanh trừng" này, khiến Viện nguyên lão thật sự nghe lệnh của mình!

Ông ta cũng là người có dã tâm, vô cùng tán thưởng một câu nói lúc trước của Orey:

"Quan chấp chính đâu có tốt bằng hoàng đế?"

Beulius vừa dứt lời, Cass nằm trên giường chợt mở mắt.

Khi đôi mắt xanh thẳm kia phản chiếu hình ảnh của trần nhà, ánh sáng xung quanh đột nhiên co lại dữ dội, toàn bộ vọt vào người nằm trên giường.

Nhất thời, những khu vực khác trong phòng bí mật trở nên tăm tối một cách cực đoan, giơ tay không nhìn thấy năm ngón.

Mà Beulius chỉ cách cánh cửa vào thế giới mới một bước, giờ phút này mơ hồ cảm giác có một cánh cửa hư ảo khổng lồ bị đẩy ra.

Kẹt...

Giây tiếp theo, Beulius chỉ cảm thấy trí nhớ của mình biến thành một quyển sách, trong bóng tối tự động lật mở, hơn nữa từng trang còn bị tróc ra ngoài.

Việc này... Ông ta nhìn bóng người ngồi dậy khỏi giường, đang nuốt chửng toàn bộ ánh sáng, khiến bóng tối bao phủ, không nhìn rõ dáng dấp cụ thể, trầm giọng nói:

"Ngươi, không phải là ngài Cass..."

Bóng người ngồi trên giường kia bỗng phát ra tiếng cười trống rỗng:

"Đúng vậy, ngươi có thể gọi ta là "Chân Lý"."

"Tương lai đã định trước sẽ thay thế sự tồn tại của "Mạt Nhân"."

Trên quảng trường Hi Vọng.

Các công dân đang kích động vừa hô to "trừng phạt Varro", vừa đưa ánh mắt về phía Viện nguyên lão cách đó không xa.

Gaius vung tay lên:

"Chúng ta qua đó, để tất cả nguyên lão nghe thấy tiếng hô của chúng ta!"

"Trừng phạt Varro!"

"Trừng phạt Varro!"

Dưới sự dẫn đường có một vài người, các công dân tham gia buổi mít-tinh di chuyển về phía Viện nguyên lão một cách vẫn có trật tự.
Bạn cần đăng nhập để bình luận