Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 936: Bàn bạc

"Bây giờ mới bảy giờ rưỡi!" Long Duyệt Hồng bỏ điện thoại xuống, nghiến răng nghiến lợi nói.

Hắn chỉ hận bây giờ không thể chạy thẳng về tần 495, tẩn cho Thương Kiến Diệu một trận, đáng tiếc là đánh không lại.

"Vừa vặn có thể đến căng tin ăn sáng." Bạch Thần không biết đã trải qua bao nhiêu lần bị ép dậy sớm như thế này.

Đương nhiên lúc trước bị ép dậy sớm chỉ là định đến khi trời hửng sáng thì dậy, không phải là di chuyển vào nửa đêm.

"Không ngủ thêm một lát nữa à?" Long Duyệt Hồng ân cần hỏi.

Còn một tiếng rưỡi nữa mới đến chín giờ, có thể ngủ nướng thêm một chút.

Bạch Thần lắc đầu:

"Không ngủ được, đã tỉnh hẳn rồi."

Long Duyệt Hồng không nhịn được quay đầu lại, liếc nhìn điện thoại.

"Cuối cùng tôi cũng cảm nhận được cảm giác phức tạp vừa yêu vừa hận đối với điện thoại của nhân vật trong tài liệu giải trí thế giới cũ rồi."

Hắn ấn bàn tay phải lạnh lẽo lên mặt, dùng cách này để ép bản thân lấy lại tinh thần.

Ăn điểm tâm xong, lại rề rà một hồi, chín giờ Long Duyệt Hồng và Bạch Thần ra khỏi nhà, cầm theo vải vóc, bánh quy, hoa quả đã mua sẵn, đi thang máy đến tầng 495.

Hôm nay là chủ nhật, đường phố rất đông đúc, khá nhiều nhân viên đến trung tâm hoạt động, rất nhiều người trong số họ biết Long Duyệt Hồng, thấy hắn cầm tay Bạch Thần, đều nở nụ cười đầy ẩn ý, nhiệt tình chào hỏi.

Long Duyệt Hồng ưỡn ngực thẳng lưng, cố gắng không để bản thân tỏ ra bất an và lúng túng.

Hắn thoải mái đáp lại những người hàng xóm kia, dẫn theo Bạch Thần đi thẳng đến số nhà 11 khu C.

Cố Hồng đã mở cửa từ sớm, phái Long Ái Hồng và Long Cố Tri lượn lờ bên ngoài hành lang, chú ý xem khách có tới hay không.

"Đến rồi, đến rồi!" Long Ái Hồng hô một tiếng vào trong nhà, sau đó nhanh chóng bước tới đón Long Duyệt Hồng và Bạch Thần, cười ngọt ngào: "Chào chị dâu ạ!"

Cô bé một mặt là mừng thay cho anh trai, có chút phấn khích, một mặt là nghe anh trai nhắc tới chị dâu tương lai có cấp bậc chức vụ cao, tích góp được rất nhiều điểm cống hiến, nếu có thể tạo mối quan hệ tốt với chị ấy, tương lai chẳng phải lại thêm một nguồn cung cấp đồ ăn vặt hay sao?

"Chào em." Bạch Thần nhớ lại những gì Tương Bạch Miên dạy bảo, để nụ cười trên mặt không quá cứng nhắc.

Lúc này Cố Hồng cũng ra khỏi phòng, nhiệt tình chào hỏi:

"Mau vào nhà đi, sao lại trò chuyện ở ngoài cửa thế?"

Còn chưa kịp trò chuyện gì mà? Đúng là phụ nữ dối trá. Long Ái Hồng phàn nàn mẹ hai câu ở trong lòng.

Lúc trước Bạch Thần đã dự kiến quy trình ra mắt gia đình ở trong đầu, lúc này cô gật đầu một cái nói:

"Chào dì ạ."

Còn chưa đăng ký không thể đổi xưng hô.

Cố Hồng đảo mắt qua gương mặt Bạch Thần, coi như vừa ý, nhưng nhìn chiều cao của cô lại có chút tiếc nuối.

Nụ cười trên mặt bà không thay đổi:

"Vào nhà đi, vào nhà đi."

Long Duyệt Hồng vội vàng cầm tay Bạch Thần, xách theo túi quà đi vào nhà.

Hắn đưa đồ cho Cố Hồng:

"Mẹ, đây là quà Tiểu Bạch mua cho mọi người."

"Ôi, khách sáo quá, không cần mua những thứ này đâu!" Cố Hồng vừa tươi cười, vừa đưa túi quà cho Long Đại Dũng.

Bạch Thần đột nhiên có cảm giác mình gặp ảo giác.

Cảnh tượng này giống hệt như ví dụ mà tổ trưởng đưa ra.

Diễn biến tiếp theo cũng gần giống như những gì Bạch Thần dự đoán, mọi người lần lượt ngồi xuống, mang theo nụ cười tươi, nói chuyện về việc cô và Long Duyệt Hồng gặp gỡ nhau như thế nào, trên Đất Xám phải chịu bao nhiêu vất vả.

Bạch Thần trả lời đầu đuôi ngọn ngành, dù sao cũng chẳng có chuyện nhạy cảm gì.

Cứ thế cho đến gần bữa trưa, Cố Hồng rốt cuộc cũng đứng lên, vừa cười vừa nói:

"Chúng ta vừa ăn cơm vừa nói chuyện, không thể để bụng đói được."

"Vâng thưa dì." Bạch Thần lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Tương Bạch Miên từng nói, lần đầu tiên ra mắt gia đình, nếu phụ huynh cảm thấy vừa ý, sẽ không lấy các vấn đề dễ gây ra chia rẽ để thử, chỉ nói về những chuyện không đau không ngứa, những chuyện liên quan đến gia đình.

Cho nên, Bạch Thần bước đầu cho rằng biểu hiện vừa rồi của mình miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn, cha mẹ, hai em của Long Duyệt Hồng có ấn tượng khá ổn về mình.

Nghe nhiều nói ít, khen nhiều kêu ca ít, cười nhiều làm ít, chỉ vậy mà thôi.

Nhân lúc Cố Hồng giúp Long Đại Dũng mang thức ăn lên, Long Duyệt Hồng thì ngượng ngùng ngồi không, Long Ái Hồng rốt cuộc tìm được cơ hội, tiến đến bên cạnh Bạch Thần, thấp giọng hỏi:

"Chị dâu à, sao chị lại nhìn trúng anh của em?"

"Anh ấy rất tốt, vì sao lại không thể nhìn trúng anh ấy?" Bạch Thần nói lời thật lòng.

Long Ái Hồng tủm tỉm cười, hỏi tiếp:

"Ý em là hỏi vì sao hai người nảy sinh tình cảm?"

Bạch Thần nhớ lại rồi nói:

"Mỗi ngày đều ở cạnh nhau, bình thường hay đồng sinh, à, hay cùng nhau đối diện với nguy hiểm, anh ấy lại thể hiện bản thân rất có dũng khí, rất để ý đến chị, cho nên nảy sinh tình cảm là chuyện bình thường."

"Vậy à... Thật là lãng mạn!" Long Ái Hồng nhớ lại một vài đoạn phim trong tài liệu giải trí của thế giới cũ, nói bằng vẻ mặt khao khát.

Bạch Thần không đả kích cô bé này, vừa rồi ngay cả từ "đồng sinh cộng tử" cô cũng không dám nói, sợ kích thích đến người nhà Long Duyệt Hồng.

Cô chỉ mỉm cười nhắc nhở một câu:

"Chắc em không có khả năng được phân công đến Ban an toàn đâu."

"Đúng vậy..." Long Ái Hồng thở một hơi thật dài.

Cô bé lại nhìn về phía Bạch Thần, nói với đôi mắt sáng ngời:

"Chị dâu ơi, chị kể cho em nghe những lần mạo hiểm đi, anh trai em rất ít khi kể."

"Lúc nào có cơ hội nhé." Bạch Thần không từ chối.

Long Ái Hồng lập tức kêu lên với vẻ mặt rạng rỡ:

"Vâng vâng."

"Chị dâu, chị thật tốt!"

Nhận được sự đối đãi như vậy, Bạch Thần bỗng cảm thấy mình bắt đầu hòa nhập vào gia đình này rồi.

Ngoài phòng số 14, có một người ở cuối hành lan tương ứng, mặc quần áo màu xanh lam, đang lén lút nhìn chăm chú vào nhà Long Duyệt Hồng.

Đó chính là Thương Kiến Diệu.

"Anh đang làm gì đấy?" Đột nhiên có người ở đằng sau vỗ vai anh một cái.

Thương Kiến Diệu quay người lại, thấy gương mặt quen thuộc của Tương Bạch Miên.

"Tôi còn tưởng là nhân viên giám sát trật tự." Anh rõ ràng thở phào một hơi.

"Anh lén la lén lút làm gì?" Tương Bạch Miên quan sát trên này từ trên xuống dưới với vẻ mặt nghi ngờ.

Thương Kiến Diệu vội vàng giải thích:

"Còn không phải sợ Tiểu Bạch luống cuống, nhất thời không phát huy được hay sao?"

"Nếu thật sự xảy ra vấn đề gì đó, tôi sẽ chạy tới dẫn dắt cha mẹ và hai em của Long Duyệt Hồng quên đi cảnh tượng không vui, làm lại một lần nữa."

Tương Bạch Miên vừa bực mình vừa buồn cười nói: "Anh thật sự rất coi trọng bạn bè."

"Mấy năm nay Tiểu Bạch và Tiểu Hồng cũng không dễ dàng gì." Thương Kiến Diệu bỗng nói một câu cảm khái.

Anh lại hỏi Tương Bạch Miên:

"Sao cô lại tới đây?"

Hôm nay chỉ là Bạch Thần ra mắt gia đình, không phải làm tiệc kết hôn.

Tương Bạch Miên bật cười một tiếng:

"Anh có thể quan tâm đến Tiểu Hồng và Tiểu Bạch, sao tôi lại Không được?"

"Tôi tới xem hiệu quả thế nào, có chỗ nào cần người hòa giải không."

"Cô đến muộn rồi, đã kết thúc rồi." Thương Kiến Diệu vạch trần.

Tương Bạch Miên mài răng ken két:

"Hành trình cuộc sống luôn tràn đầy những chuyện ngoài ý muốn."

"Thế là đi một lúc thì lạc..." Thương Kiến Diệu "thành thực" bị các Thương Kiến Diệu khác ấn xuống mặt đất.

Tương Bạch Miên thở hắt ra, lướt qua Thương Kiến Diệu nhìn về phía nhà Long Duyệt Hồng.

Nghe thấy trong nhà loáng thoáng tiếng cười nói, cô để lộ vẻ mặt vui mừng.

"Đi thôi, đến nhà anh xem." Tương Bạch Miên rời mắt, nói với Thương Kiến Diệu.

"Cô muốn làm gì?" Thương Kiến Diệu tỏ vẻ kinh hãi.

Tương Bạch Miên lườm tên này một cái:

"Tán gẫu về những chuyện xảy ra gần đây."

Thương Kiến Diệu như hiểu ra, liếc nhìn xung quanh với vẻ cảnh giác:

"Vậy tôi về nhà trước, cô đợi một lúc rồi hẵng qua."

"Nhớ kỹ số nhà 196 khu B."

Làm cứ như là đụng phải gián điệp ấy... Tương Bạch Miên không cắt ngang tâm tính muốn chơi của Thương Kiến Diệu, nhìn theo anh đi về khu B cùng tầng.

Dù sao chuyện họ muốn nói cũng rất cơ mật.

Đợi mấy phút, Tương Bạch Miên mới nhấc chân ung dung đi về khu B.

Không lâu sau, cô đi vào phòng số 196 mà Thương Kiến Diệu ở, quan sát căn nhà chỉ có sáu mét vuông này.

Cô không đưa ra đánh giá, kéo chiếc ghế bên cạnh bàn học trước cửa sổ ra, ngồi xuống, lên tiếng hỏi:

"Anh có dự định gì đối với giáo đoàn "Lễ tế sinh mệnh" không?"

Sở dĩ Tương Bạch Miên tìm cơ hội nói chuyện này với Thương Kiến Diệu là vì lo lắng anh không nỡ, sẽ làm ra chuyện thử nghiệm nào đó không lí trí.

Thương Kiến Diệu nói với hai mắt sáng ngời:

"Tôi định nhờ cô giúp một tay."

"Giúp cái gì?" Tương Bạch Miên lập tức đề cao cảnh giác.

Thương Kiến Diệu ngồi trên mép giường, nói mà hai mắt sáng lấp lánh:

"Nếu như chúng ta cứ mãi không hành động, phải chăng người ảnh hưởng đến giấc mơ của Tiểu Bạch và Tiểu Hồng không nhịn được nữa, một lần nữa khiến họ mơ rất mơ giống nhau, dùng cách này để gửi đến nhiều tin tức quan trọng hơn?"

"Việc này có khả năng không nhỏ." Tương Bạch Miên bình tĩnh đánh giá.

Thương Kiến Diệu mỉm cười:

"Chúng ta đều biết, thông qua ý thức nhân loại không thể phân biệt được ai với ai."

"Nếu như người ngày đó bị ảnh hưởng đến giấc mơ không phải là Tiểu Bạch và Tiểu Hồng, mà là tôi với cô, phải chăng có thể cảm ứng ngược lại mục tiêu, lôi người này ra, tra khảo rõ mục đích của hắn và tính chân thực của chuyện liên quan đến giáo đoàn "Lễ tế sinh mệnh"?"

"Trên lý thuyết thì có thể." Tương Bạch Miên đã hiểu đại khái kế hoạch của Thương Kiến Diệu là gì.

Thương Kiến Diệu phấn khích nói:

"Chúng ta tìm một cơ hội, ngụy trang thành Tiểu Bạch và Tiểu Hồng, vào ở trong nhà Tiểu Bạch, đợi đến lúc giấc mơ bị ảnh hưởng."

"Có thể làm vào thời gian đi làm, như thế không dễ bị phát hiện."

"Nhưng không thể ngày nào cũng ngụy trang, chúng ta không thể biết được hôm nào đối phương sẽ ảnh hưởng đến giấc mơ." Tương Bạch Miên tạt cho Thương Kiến Diệu một gáo nước lạnh.

Thương Kiến Diệu vừa nghĩ cẩn thận, lập tức có chút chán nản.

Tương Bạch Miên bật cười một tiếng:

"Đưa ra kế hoạch không thể chỉ dựa vào logic và vận may."

"Xác suất thành công của phương án mà anh nói chẳng bằng trực tiếp tìm Mai Thọ An và phó ban Tất Ngu hỏi họ có phải là thành viên của giáo đoàn "Lễ tế sinh mệnh" hay không..."

Nói đến đây, Tương Bạch Miên bỗng im lặng.

Thương Kiến Diệu dường như nhận được sự nhắc nhở, đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái, nói:

"Đúng vậy, có thể trực tiếp đi hỏi!"

Vẻ mặt anh dần trở nên thâm độc:

"Tìm giám đốc Tô quá mạo hiểm, quá đột ngột, nhưng tìm Mai Thọ An và phó ban Tất Ngu, chúng ta có đầy đủ lý do hợp lý."

"Dùng tình hình kiểm tra sức khỏe đã cam kết lúc trước để đến tìm Mai Thọ An, dùng việc báo cáo về giấc mơ của Tiểu Bạch và Tiểu Hồng để tìm Tất Ngu, đến lúc đó giấu năng lực "thuyết phục" vào trong đối thoại, sẽ nhận được câu trả lời chân thật nhất."

"Nếu họ không có vấn đề gì thì sao? Anh không thể cứ mãi duy trì hiệu quả "Cấy ghép tư duy" được." Tương Bạch Miên trầm giọng hỏi lại.

Thương Kiến Diệu thản nhiên cười nói:

"Nếu họ thật sự không có vấn đề, là do chúng ta nghĩ nhiều, bị người khác lợi dụng, vậy tôi sẽ tự mình giải trừ "Cấy ghép tư duy", tiếp nhận sự trừng phạt tương ứng."

"Cho dù bị phê bình đến cùng, bị nhốt lại dạy dỗ, tôi cũng không một câu oán trách."
Bạn cần đăng nhập để bình luận