Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 897: Bày mưu tính kế

Lúc ở giữa không trung, Thương Kiến Diệu dang hai tay ra, làm tư thế "ta là chim trời đang bay lượn".

Anh hoàn toàn không để ý mình tự dưng bị "đẩy" khỏi sân thượng sẽ thật sự ngã chết, cả người vô cùng ổn định, thần kinh rất thô.

Gnawa vốn lo rằng tiếng la thất thanh sẽ khiến người khác chú ý, đưa tay trái ra định bịt miệng Thương Kiến Diệu lại, trong vi mạch chính của ông ta lại sinh ra một câu cảm khái: Dù là đang "đóng vai", cũng không che giấu được sự thật người này bị bệnh thần kinh!

Có Thương Kiến Diệu phối hợp, lại thêm Gnawa cẩn thận lựa thời gian đang lên lớp, cùng các góc khá kín đáo, hai người cứ thế đi một mạch, không hề bị ai chú ý.

Rơi vào trong cảnh tượng như thật như ảo này, Gnawa không muốn vì Thương Kiến Diệu "nhảy lầu" và "tự do bay lượn" mà khiến người khác nhìn thấy, điều này rất có khả năng sẽ mang đến bất trắc và nguy hiểm ngoài ý muốn.

Sau khi vững vàng đáp xuống đất, Gnawa tiếp tục vác theo Thương Kiến Diệu, men theo tường bao xung quanh khu phòng học và ký túc xá lén lút lẻn ra cổng chính.

Lúc thì ông ta thẳng người dán sát vào tường, tránh né ánh mắt của người đi ngang qua, lúc thì ngồi xổm xuống đằng sau bồn hoa, dùng nó để che chắn bản thân.

Các giáo viên, học sinh và nhân viên trong trường tuy không nhìn thấy ông ta, nhưng có thể phát hiện ra sự bất thường của Thương Kiến Diệu!

Giờ phút này, Thương Kiến Diệu giống hệt như có siêu năng lực, trong tình huống bị một thứ vô hình xách lên, treo ở giữa không trung, anh dang hai tay, đạp hai chân giống như đang bơi dưới nước.

Sau khi anh lúc nhanh lúc chậm bơi đến gần cửa xếp chạy bằng điện, Gnawa dùng sức cánh tay, ném thẳng anh ra bên ngoài.

Thương Kiến Diệu đột nhiên bay lên không hề tỏ ra hoang mang, lập tức điều chỉnh trạng thái, làm động tác cuộn tròn người xoay ba vòng rưỡi, tư thế thoải mái, động tác rất đẹp.

Bịch!

Nửa vòng cuối cùng anh không thể hoàn thành, rơi thẳng xuống đất.

Bây giờ là Thương Kiến Diệu học sinh cấp ba dựa vào cơ thể để ăn cơm, trọng tâm là học hành, chứ không phải là Thương Kiến Diệu nhân viên của "Sinh vật Bàn Cổ" có kinh nghiệm thực chiến phong phú, cho nên không có kỹ năng giữ thăng bằng trên không, khó mà hoàn thành được những động tác có độ khó cao.

Giây tiếp theo, trước khi bảo vệ ở cổng nhìn ra, Gnawa cũng nhảy ra khỏi cổng chính, một lần nữa xách Thương Kiến Diệu lên, chạy thật nhanh về phía bên cạnh.

Chẳng mấy chốc ông ta đã chạy ra cách đó bốn năm trăm mét, kéo giãn khoảng cách với trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài.

Quay đầu lại, Gnawa nhìn thấy ngôi trường một lần nữa trở nên đổ nát, cỏ mọc thành bụi, xung quanh im lìm yên tĩnh.

"Ôi!" Thương Kiến Diệu khó khăn quay đầu lại, nhìn ra đằng sau: "Người máy!"

"Này, tôi là lão Gnawa!" Gnawa bỏ người đồng đội này xuống.

Giờ phút này, quần áo Thương Kiến Diệu đã trở lại bình thường, không còn là đồng phục học sinh kiểu dáng cũ kỹ màu xanh trắng nữa.

Ba lô chiến thuật của anh vẫn đeo ở đằng sau lưng.

"Lão Gnawa." Thương Kiến Diệu tỏ vẻ nghi hoặc, dường như đã nhớ lại điều gì đó.

Tuy Gnawa không tự mình hóa giải các năng lực "Thằng hề suy luận", "Cấy ghép tư duy", nhưng ở bên ngoài chứng kiến "dạy học thực chiến" nhiều lần, cảm thấy nó có chỗ tương tự với tình huống hiện giờ, thế là ông ta còn nước còn tát, thử "đánh thức":

"Anh là Thương Kiến Diệu!"

"Là thành viên của tổ điều tra nguyên nhân thế giới cũ bị hủy diệt thuộc "Sinh vật Bàn Cổ"!"

"Tôi là đồng đội của anh, Gnawa!"

Thương Kiến Diệu mờ mịt tự nói:

"Tôi là Thương Kiến Diệu..."

Lời còn chưa dứt, hai mắt anh đã sáng lên, nói như ngộ ra:

"Hôm nay tôi mới biết tôi không phải là tôi!"

Trong chớp mắt Gnawa có cảm giác "nhụt chí" kỳ lạ.

Thương Kiến Diệu theo đó nở nụ cười rạng rỡ như mặt trời:

"Lão Gnawa, tôi đã hồi phục rồi, vừa rồi chỉ là đùa ông thôi."

Vẻ mặt anh dần trở nên nghiêm túc, tay phải bất giác sờ cằm:

"Vừa rồi tôi dường như bị cấp ghép một đoạn tư duy hoàn chỉnh, hợp với logic, khiến cho tôi từ trong nội tâm cảm thấy mình chính là học sinh của trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, thành tích ưu tú, thể thao xuất chúng, nhưng thích đàn đúm với đám học sinh hư, tính tình bất hảo, to gan lớn mật, ai cũng dám chòng ghẹo."

"À, nửa câu sau là tôi tự thêm vào, toàn bộ logic cũng không bao gồm điều này, tôi vì tính cách và những gì từng trải qua của bản thân, từ trong tiềm thức sinh ra nhận thức bản thân to gan lớn mật, ai cũng dám chòng ghẹo."

Gnawa nhanh chóng chọn lọc ra trọng điểm:

"Rất giống "Cấy ghép tư duy", nhưng là "Cấy ghép tư duy" cao cấp hơn, khủng khiếp hơn?"

"Tôi cảm thấy là vậy, cũng có thể là "Cấy ghép nhân cách"." Thương Kiến Diệu "bình tĩnh lí trí" rất kiềm chế, tỉnh táo, không cho rằng suy đoán của mình chắc chắn là đúng.

Gnawa nói nốt những lời còn lại giúp anh:

"Cấy ghép tư duy và năng lực tương tự nó thuộc về "Trang Sinh", ảnh hưởng đến nhân cách lại nằm ở lĩnh vực "Mạt Nhân", mà Thế Tự Tại Như Lai của Phật môn là một tên gọi khác của "Trang Sinh", trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài là một trong những thánh địa Phật môn..."

Ông ta liệt kê một loạt thông tin đã biết, đáp án dường như đã nhìn thấy lờ mờ.

"Trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài có liên quan đến "Trang Sinh"? Tất cả nhân loại tiến vào đó sẽ bị cấy ghép một đoạn tư duy hoàn chỉnh, sắm vai một người nào đó?" Thương Kiến Diệu "lỗ mãng" thốt lên.

Gnawa gật gật cái cổ bằng kim loại:

"Điều kiện tiên quyết là các anh thực sự gặp phải năng lực liên quan đến "Cấy ghép tư duy"."

Thương Kiến Diệu "thành thực" bật cười:

"Nếu là thánh địa Phật môn thì chỉ có thể lựa chọn một trong hai hoặc là "Trang Sinh" hoặc là "Bồ Đề", mà những gì vừa gặp phải không có đặc điểm của lĩnh vực "Bồ Đề"."

"Chưa chắc." Gnawa thành thật đáp lại: "Lỡ đâu là phép thần thông ở phương diện "Số phận luân hồi" thì sao? Làm sao anh biết mình không có kiếp trước, mà kiếp trước của anh lại không học ở trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài?"

Thương Kiến Diệu "thành thực" không chịu thua, chỉ vào trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài nói:

"Không thể có khả năng kiếp nào đó của cả bốn người chúng tôi đều từng đi học ở nơi này đúng chứ?"

"Nào có chuyện trùng hợp đến vậy?"

"Có lẽ kiếp nào đó của các anh đã từng học ở đây, mới khiến cho đời này gặp được nhau, trở thành đồng đội, được một vài vị Chấp tuế nhìn trúng." Gnawa kết hợp với hiện thực nói về Phật pháp.

Thương Kiến Diệu nhất thời có đủ loại biểu cảm trên mặt, mà trong đó khiếp sợ là chính:

"Lão Gnawa, ông gia nhập vào giáo đoàn tăng lữ từ khi nào?"

"Còn giống hòa thượng hơn cả thiền sư "Phổ Độ" của chúng tôi!"

"Tôi chỉ tùy việc mà xét, chứng minh không thể loại trừ khả năng này." Gnawa đáp lại đâu ra đấy.

Các Thương Kiến Diệu đẩy vị coi trọng tình cảm kia ra.

Anh ta nhìn về phía trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài, nói:

"Phải mau chóng cứu Đại Bạch, Tiểu Bạch, Tiểu Hồng ra."

"Tôi sợ họ ở trong đấy lâu, sẽ hoàn toàn đồng hóa vào vai diễn, không thoát ra được nữa."

"Về phần bản chất của chuyện vừa gặp phải, đợi quay về rồi thảo luận."

"Được." Gnawa bày tỏ tán thành.

Ông ta lập tức nói với Thương Kiến Diệu:

"Trước khi biết rõ chân tướng, nắm giữ nguyên lí tương ứng, anh đi vào chưa biết chừng lại quay về vai diễn vừa rồi, để tôi một mình hành động thì hơn."

Thương Kiến Diệu "cẩn thận thâm độc" không có ý kiến khác.

Gnawa lại chuyển sang nói đến chỗ khó xử:

"Đưa các anh ra ngoài hẳn là sẽ làm đảo lộn quy luật tiềm ẩn trong ảo ảnh, cho nên toàn bộ hành động đều không thể để các vai diễn khác trong trường học nhìn thấy.

"Sau khi phân tích, tôi thấy việc này rất có khả năng sẽ dẫn đến chuyện ngoài ý muốn."

"Vấn đề tới rồi đây." Thương Kiến Diệu "thích mới mẻ" mỉm cười, nói ra phần cuối giúp Gnawa: "Đại Bạch, Tiểu Bạch, Tiểu Hồng không giống tôi, một mình ở trên sân thượng cho ông có cơ hội trực tiếp xách đi, làm thế nào để lặng lẽ đưa họ ra ngoài đây?"

"Đúng vậy." Gnawa thành khẩn xin chỉ bảo: "Đặc biệt là Đại Bạch, tuy đã tiến vào vai diễn, mang đặc điểm thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi thích ảo tưởng, nhưng bởi vì bản chất của cô ấy không thay đổi quá nhiều, giống như anh, những chỗ tư duy bị cấy ghép không bao quát được sẽ tự phát huy theo tính cách trong tiềm thức."

"Đại Bạch như vậy, khiến cô ấy thỉnh thoảng cảm thấy bản thân mình có kỳ ngộ, bởi vậy mà nảy sinh một vài ảo tưởng, không có bất cứ vấn đề gì, dù sao cũng không ảnh hưởng đến sức khỏe và trạng thái sinh hoạt của cô ấy, nhưng nếu muốn từ đó hướng dẫn cô ấy đến một nơi nào đó, hoặc làm một vài chuyện nào đấy, cô ấy tuyệt đối sẽ nghi ngờ và cảnh giác, không có khả năng nghe theo."

Như vậy, Gnawa muốn né tránh giáo viên, học sinh và nhân viên trong trường, mang Tương Bạch Miên ra khỏi trường cao đẳng Số 1 thành phố Đài là một chuyện vô cùng khó khăn.

Thương Kiến Diệu "thành thực" một lần nữa phì cười thành tiếng:

"Người bình thường đều sẽ như vậy, ngoại trừ những người như tôi."

Anh khá tự hào, ý là người bình thường đều sẽ có sự cảnh giác nhất định khi bị vỗ ở đằng sau một cách kỳ quặc, chỉ có anh là không đề phòng gì đã tiếp nhận rồi.

Tiếp đó tư duy anh bất chợt nhảy cóc, thay đổi đề tài:

"Tiểu Hồng dễ làm, biết rõ vai diễn của Tiểu Bạch hiện giờ tên là gì, lợi dụng cô ấy câu Tiểu Hồng ra ngoài cổng là được."

"Kế hoạch của tôi cũng là như vậy." Gnawa cho rằng đây là cách tốt nhất để đối phó với Long Duyệt Hồng.

Thương Kiến Diệu "ha" một tiếng, vẻ mặt từ từ lạnh lẽo:

"Đại Bạch và Tiểu Bạch quả thực không dễ lừa, nhưng chúng ta có thể tạo ra một cơ hội để họ rút lui, hoặc là hoàn cảnh cho ông dễ dàng hành động."

Khóe miệng anh hơi cong lên:

"Một ví dụ đơn giản."

"Phóng một cây đuốc vào phòng học, tranh thủ cơ hội mượn gió bẻ măng!"

"Ông có thể tiếp xúc với người trong trường học, hoàn toàn có năng lực tạo ra một vụ hỏa hoạn."
Bạn cần đăng nhập để bình luận