Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 1079: Tiếng nói đau đớn

Lưu Xuyên đưa mắt nhìn Thương Kiến Diệu một hồi, nói:

"Bên trong không có ai ở, nhưng thỉnh thoảng lại có động tĩnh nhỏ truyền ra."

"Chưa từng ai vào đó thăm dò, không có ai chết ở bên trong đấy chứ?" Thương Kiến Diệu gặng hỏi.

Lưu Xuyên đáp: "Trước lúc tôi tiến vào "Thế giới mới", có ai từng đi vào hay chưa thì tôi không biết, nhưng sau khi tôi tiến vào, có khá nhiều bạn bè nhắc nhở tôi, tuyệt đối không được thử thăm dò nơi có sự kỳ dị rõ ràng."

Ý của anh ta đơn giản hóa chính là: Trong ấn tượng của anh ta, không ai từng đi vào tòa nhà đó, đương nhiên cũng không có ai chết ở trong đó.

Thương Kiến Diệu nói với vẻ mặt thất vọng:

"Vậy vừa rồi anh căng thẳng, sợ hãi điều gì?"

Lưu Xuyên không muốn giải thích nữa, nhắc lại câu nói trước:

"Anh có thể quay về chỗ ở của mình, trước khi chính thức hành động, tôi sẽ thông báo cho anh biết."

"Được rồi." Thương Kiến Diệu không ép buộc, thoải mái vẫy tay, nói: "Tạm biệt."

Sau khi rời khỏi quán cà phê, đi đến khu ngoại vi "Thế giới mới", anh lại một lần nữa đến trước tòa hợp phong cách Đất Xám kia.

Liếc nhìn tòa kiến trúc chìm trong bóng đêm vài giây, Thương Kiến Diệu đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái:

"Lần trước mình trèo tường vào, lần này mình đi cửa chính, xem có sự thay đổi nào không."

Thương Kiến Diệu "thâm độc cay nghiệt" lập tức chế nhạo vị đồng nghiệp "lỗ mãng" kia:

"Lần trước không sao, lần này có sao thì có được tính là thay đổi không?"

"Tính chứ!" Thương Kiến Diệu "lỗ mãng" không hề mập mờ: "Dù sao cũng có lớp da hổ của Tiểu Xung, sợ cái gì?"

Thương Kiến Diệu "thâm độc cay nghiệt" rất bực bội, nhưng không thể ngăn cản.

Bây giờ anh ta chỉ muốn tách ra, tránh xa tên không có đầu óc này.

Thương Kiến Diệu đẩy cánh cổng bằng gỗ của hợp viện ra, từng bước đi vào.

Hai chiếc đèn lồng treo ở cửa chính theo đó sáng lên, tỏa ra ánh sáng màu đỏ.

"Sao lại là hai ngọn đèn, ở đây còn có những người khác sao?" Thương Kiến Diệu "thành thực" có thắc mắc gì hỏi.

Thương Kiến Diệu "lỗ mãng" trả lời không để ý lắm:

"Việc này có gì kỳ lạ?"

"Hai chiếc đèn lồng là sản phẩm nguyên bộ, là cùng một bộ đèn."

"Lúc trước trong quán cà phê có ngọn đèn là do rất nhiều bóng đèn nhỏ tạo thành, mỗi lần bật lên chẳng phải đều đồng thời phát sáng đấy thôi."

Vừa nói chuyện, Thương Kiến Diệu vừa đi vào phòng khách, đi thẳng đến bên ngoài chái phòng nơi để ảnh chụp của Lâm Toái.

Thương Kiến Diệu không vội vã đi vào, nghiêng người sang, dán tai lên cánh cửa.

Anh thường xuyên lỗ mãng, nhưng cũng có những thời điểm lại kiên trì kinh người, cứ thế, anh duy trì tư thế này khoảng bảy tám phút.

Cuối cùng trong chái phòng vang lên tiếng khóc nức nở như có như không.

Lần này, Thương Kiến Diệu không trực tiếp đẩy cửa đi vào, kiểm tra đến cùng, mà đứng ở bên ngoài, cách ván cửa hỏi:

"Cô đang khóc cái gì?"

Tiếng khóc nhất thời ngừng lại.

Thương Kiến Diệu lại hỏi:

"Cô có chuyện gì đau lòng à? Đi ra ngoài sẽ dễ chịu hơn một chút."

Trong chái phòng hoàn toàn yên tĩnh, giống như tiếng khóc khe khẽ vừa rồi chỉ là ảo giác.

Thiền sư Phổ Độ thấp giọng tuyên một tiếng Phật hiệu, nói:

"Nam mô a nậu đa la tam miệu tam bồ đề, thí chủ có cần giúp đỡ không?"

Không ai trả lời anh ta, bên trong dường như chỉ toàn là vật chết.

Thương Kiến Diệu lại suy nghĩ một hồi, thở dài, nói bằng giọng ngâm nga:

"Giờ phút này có ai đang khóc ở nơi nào đó trên đời."

"Vô duyên vô cớ khóc ở đời này."

"Khóc cho tôi."

Đây là một bài thơ tiếng Hồng Hà, anh đọc được trong tư liệu giải trí của thế giới cũ lúc ở pháo đài Guest, Thương Kiến Diệu "thích mới mẻ" luôn chuẩn bị sẵn sàng trình bày một bài đọc diễn cảm, tình cảnh này khá thích hợp.

Nhưng, tế bào văn nghệ của anh ta không ai thưởng thức.

Thương Kiến Diệu thất vọng:

"Đi theo con đường văn nghệ cũng không được?"

"Cả tòa kiến trúc là kiểu hợp viện theo phong cách Đất Xám, Lâm Toái cũng là người Đất Xám, cho nên phải ngâm thơ của Đất Xám?"

Thương Kiến Diệu bắt đầu suy nghĩ, nhớ lại bài thơ cổ thích hợp.

Đúng lúc này, tiếng khóc nức nở lại một lần nữa vang lên.

Sau đó một giọng nói của phụ nữ mang theo nỗi đau chập chờn vang lên:

"Rất nhiều thời điểm, sinh mệnh vĩnh hằng cũng chính là đau khổ vĩnh hằng..."

Thương Kiến Diệu đầu tiên là hai mắt sáng lên, sau đó thốt ra:

"Lời này quá nghiêm cẩn! Không phù hợp với thói quen biểu đạt của người bình thường lúc có tâm trạng xấu, thậm chí đau thương!"

"Phần lớn mọi người chắc chắn chỉ nói "sinh mệnh vĩnh hằng có nghĩa là đau đớn vĩnh hằng", sẽ không thêm đoản ngữ bổ trợ "rất nhiều thời điểm", tuy rằng như vậy sẽ hợp lý hơn, gần với logic ngoài hiện thực hơn, nhưng có ai lại cân nhắc vấn đề này trong lúc bản thân chịu khổ?"

"Cô thuộc ngành kĩ thuật à?"

Trong chái phòng trở nên yên lặng, không ai đáp lại.

Thương Kiến Diệu đợi hồi lâu, dần dần có chút "hoảng":

"Cô nói đi!"

"Tôi khó khăn lắm mới đợi được đến lúc cô nói!"

Tiếng gió thổi trong căn phòng biến mất, tiếng khóc rấm rứt và giọng phụ nữ đau khổ càng giống như chưa từng xuất hiện.

Thương Kiến Diệu nhảy cẫng lên:

"Tôi xin lỗi, tôi không nên tranh cãi."

"Tôi xin cô, phải làm thế nào cô mới tha thứ cho tôi?"

"Nếu như cô không nói, vậy thì tôi sẽ quỳ ở đây không đứng lên nữa!"

Anh chậm rãi dùng một vài lời thoại trong tư liệu giải trí của thế giới cũ, bộ dạng có vẻ rất thích thú.

Đáng tiếc, trong chái phòng không phản ứng lại nữa.

Sau khi tiến vào "Hành lang tâm linh", Tương Bạch Miên mất một khoảng thời gian để thích ứng, tiếp đó mới chuẩn bị thâm nhập vào thành phố nhỏ, thăm dò khu vực xung quanh tòa tháp cao.

Cô nhận được vòng bảo hộ tinh thần từ chỗ Thương Kiến Diệu, lựa chọn ban ngày chứ không phải là buổi tối, một lần nữa lẻn vào "Thế giới mới" ngoài hiện thực.

Tuy cô đã quen đoạn đường này đến mức không thể quen thêm được nữa, nhưng cái giá phải trả nặng thêm khiến cô vẫn nhiều lần lạc đường.

Mà hậu quả do việc mù đường mang tới dường như cũng nghiêm trọng hơn, khiến cô vài lần đụng phải một đống "Vô tâm giả", khiến việc che giấu ý thức nhân loại, dựa vào thiết bị khung xương quân dụng nỗ lực lẻn vào đây gần như uổng phí.

Cũng may, những "Vô tâm giả" này đều không nhìn thấy cô, đương nhiên vẫn tự phối hợp với nhau làm việc của mình.

"Thế giới trong gương"!

Tương Bạch Miên đã sớm cảm ứng được họ, sử dụng năng lực "Thế giới trong gương".

Cô phát hiện năng lực này gọi là "Máy hư cấu" có lẽ thích hợp hơn.

Nó có thể rút ra yếu tố của hoàn cảnh, xây dựng một thế giới hư cấu giống hệt thế giới trước mặt, các "Vô tâm giả" sinh hoạt ở bên trong, mọi hành động đều phải trải qua bộ lọc của Tương Bạch Miên mới có thể phản ánh vào trong hiện thực, mà hiện thực sẽ phản hồi lại giống vậy.

Cứ thế, Tương Bạch Miên chỉ cần loại bỏ bản thân trong lúc xây dựng thế giới kia, những "Vô tâm giả" này hoàn toàn không biết mình đã từng gặp thoáng qua một người như vậy.

Năng lực "Thế giới trong gương" liên quan đến việc thu thập và lọc đi một số lượng lớn thông tin, cho dù ở giữa tồn tại rất nhiều thao tác mang tính bản năng, thì nó vẫn có yêu cầu khá cao đối với năng lực tính toán của não người, sau khi Tương Bạch Miên lựa chọn năng lực, cảm giác các chức năng tương ứng của đại não đều được nâng cao ở mức nhất định.

Hơn nữa cô có vi mạch phụ trợ trong cánh tay nhân tạo hỗ trợ, tính chân thực và tính hoàn chỉnh của "thế giới trong gương" mà cô xây dựng ra sẽ không kém bao nhiêu so với người thăm dò sâu trong "Hành lang tâm linh", chỉ là phạm vi bao phủ và số người ảnh hưởng sẽ không bằng.

Dựa vào "Thế giới trong gương", Tương Bạch Miên không có ai dẫn đường cuối cùng cũng bình an lẻn tới giới hạn của mỗi lần xâm nhập.

Từ nơi này cách khu vực có nhiều ngọn đèn phía ngoài tòa tháp cao chỉ khoảng hai mươi mấy mét.

Tương Bạch Miên hít vào một hơi, chậm rãi cất bước đi về phía tòa tháp cao.

Đi được một đoạn, sau khi tới nơi vốn sẽ xuất hiện triệu chứng "Bệnh vô tâm", Tương Bạch Miên chỉ cảm thấy tất cả đều bình thường, đầu không có cảm giác đau đớn co rút.

"Quả nhiên, sau khi cấp bậc tăng lên, khả năng chống chọi với việc bị rút ý thức rõ ràng đã trở nên mạnh mẽ hơn..." Tương Bạch Miên thầm thở phào.

Cô lập tức sử dụng năng lực "nhiễu sóng điện từ" của mình, xây dựng một lớp lá chắn mỏng xung quanh mình.

Cô đang mô phỏng theo vòng bảo hộ tinh thần mà Thương Kiến Diệu cung cấp, nhưng ngại vì chưa nắm chắc đối với ý thức bản thân, chỉ có thể mô phỏng ra vẻ bề ngoài, song có còn hơn không.

Sau khi đi vài bước, Tương Bạch Miên đã tới lằn ranh khiến các "Vô tâm giả" biến mất.

Sau khi chuẩn bị sẵn sàng sử dụng "Thế giới trong gương", cô mới cẩn thận tiến về phía trước.

Gần như trong chớp mắt, Tương Bạch Miên cảm thấy lá chắn xung quanh người vỡ nát, cả người như đi xuyên qua một tấm màn nước rất dày.

Trước mắt cũng có sự thay đổi theo, hai tòa kiến trúc một lớn một nhỏ xuất hiện ở đó.

Khu kiến trúc lớn có những tòa tháp to và dãy nhà màu xám trắng, dùng tri thức của Tương Bạch Miên để phán đoán, đây chắc hẳn là nhà máy điện nguyên tử.

Khu kiến trúc nhỏ cách nhà máy điện nguyên tử khoảng một cây số, tạo hình đặc biệt giống như một vòng xoáy được đông kết lại, có màu xanh lam.

Nó không cao lắm, chỉ khoảng hai ba mươi mét, tổng thể phát triển theo chiều ngang, mặt tường bên ngoài không quá sáng sủa dưới ánh sáng mặt trời, không phù hợp với tình hình thời tiết hiện giờ.

Vô số "Vô tâm giả" lui tới nhà máy điện nguyên tử, chỉ có một số ít qua lại ở gần khu kiến trúc nhỏ.

Cảnh tượng này giống bảy tám phần những gì Tương Bạch Miên suy đoán.

"Ngay cả ánh mặt trời cũng phải thông qua ảo ảnh khúc xạ mới tiến vào bên trong..." Tương Bạch Miên gật đầu như có điều suy nghĩ.

Cô rất rõ, mục tiêu tiếp theo chính là tòa kiến trúc mô hình, chứ không phải là nhà máy điện nguyên tử.

Bởi vì "Vô tâm giả" có trong này phải đến hàng ngàn, vượt quá số lượng mục tiêu mà Tương Bạch Miên có thể ảnh hưởng vào lúc này.

Cho nên cô không lập tức đến gần toàn kiến trúc mô hình, mà tiếp tục che giấu ý thức nhân loại, chỉ đi tìm vật che chắn để trốn đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận