Trường Dạ Dư Hỏa

Chương 586: Nguyên tắc

Nhìn về phía hồ nước nhân tạo phía trước, Tương Bạch Miên dừng chân lại, nói với đám người Vương Phú Quý:

"Nếu muốn cùng nhau hành động, có một số việc vẫn phải nói trước."

"Là gì?" Vương Phú Quý lộ ra vẻ cảnh giác.

Phản ứng của Grey, Waite, Fars cũng không khác hắn ta là mấy.

Tương Bạch Miên khẽ gật đầu nói:

"Hành động phải có cương lĩnh, có mục tiêu, có kế hoạch, phải nắm rõ ràng trong lòng, không thể lộn xộn như ong vỡ tổ, như vậy sẽ gây trở ngại cho nhau."

"Tiểu đội chúng tôi có một cương lĩnh không đổi, trong những cuộc thăm dò tương tự, dùng tục ngữ nói chính là: không thể hi vọng xa vời một bước lên mây."

"Cái gì, lên mây cái gì?" Grey mặc áo da, hơi run rẩy, không hiểu được câu tục ngữ tiếng Đất Xám này, tuy rằng Tương Bạch Miên đã phiên dịch thành tiếng Hồng Hà khá chính xác.

Tương Bạch Miên suy nghĩ một chút rồi nói:

"Nói cách khác, thành phố Ban Sơ không thể xây nên chỉ trong một ngày."

Thấy Vương Phú Quý và ba thợ săn di tích đều tỏ ra đã hiểu, Tương Bạch Miên tiếp tục nói:

"Chúng ta không hi vọng xa vời một lần có thể thăm dò được toàn bộ bí mật của phế tích thành phố này, thu hoạch được của cải khiến chúng ta không phải lo phần đời còn lại nữa, việc này hoàn toàn không thực tế."

"Chia việc thăm dò ra làm vài lần, mỗi lần thu hoạch một chút, hiểu rõ nơi này hơn một chút, từng bước thâm nhập, cuối cùng đạt được mục đích chính của mình, như vậy có lẽ có tính khả thi hơn."

"Trong quá trình này, bất cứ lúc nào cũng sẽ căn cứ vào tình huống mà đưa ra quyết định có tiếp tục hành động thăm dò tiếp theo không."

Đề nghị của "Tổ điều tra cũ" đối với người có tính cách nôn nóng mà nói chẳng khác nào dằn vặt, nhưng đám người Vương Phú Quý suy xét một chút, lập tức hiểu rõ đây là phương án an toàn nhất hiện giờ.

Một phế tích thành phố lớn như thế, mất một hai năm thăm dò cũng không tính là lâu, huống hồ chỉ chia làm vài lần.

Phải biết rằng, ở đây vô cùng nguy hiểm, hành động mù quáng sẽ phải trả giá bằng cả tính mạng, quân chính quy của thành phố Ban Sơ còn không dám liều mạng xâm nhập.

Trong số họ chỉ có Waite nhỏ giọng lầu bầu một câu:

"Tôi chỉ muốn lấy một chút vật tư có giá trị."

Đối với một thành phố chưa được "khai phá" mà nói, đây chỉ là một mục tiêu nhỏ, là nhiệm vụ chỉ cần một lần thăm dò là có thể hoàn thành.

Tương Bạch Miên nhìn quanh một vòng, đưa ra phương án mà "Tổ điều tra cũ" đã thương lượng xong.:

"Tôi đề nghị, lần này thăm dò hạn chế trong phạm vi hai cây số tính từ cửa ra, chủ yếu là thu thập vật tư, tìm kiếm đầu mối."

Tại sao lại là hai cây số? Long Duyệt Hồng thầm lẩm bẩm trong lòng.

Hắn biết đáp án, chẳng qua là cảm thấy đám thợ săn độc hành kia sẽ hỏi như vậy, dù sao lúc tiểu đội thảo luận, hắn cũng đã đưa ra một câu hỏi như vậy, sau đó bị Thương Kiến Diệu cười nhạo.

Đám người Vương Phú Quý nhìn nhau, lần lượt gật đầu:

"Phương án ổn thỏa."

Trong tình huống không có xe buộc phải đi bộ, hai cây số là gần đến giới hạn thể lực khi họ chạy trốn.

Dù sao họ đều chưa từng cải tạo gien, cũng chưa từng cường hóa tố chất tương ứng, sẽ có vấn đề khi chạy việt dã năm cây số, hơn nữa, lúc chạy thoát thân và khi chạy việt dã có sự khác biệt rất lớn.

Với thể chất "Người trời chọn" như đám người Thương Kiến Diệu, xa hơn một chút cũng không thành vấn đề, nhưng phải lo cho Bạch Thần.

Thấy các thợ săn độc hành đều không hỏi vì sao, Long Duyệt Hồng có chút ủ rũ.

Tương Bạch Miên không dài dòng nữa, vừa cười vừa nói:

"Vậy thì bắt đầu đi."

Nói xong, cô ôm súng tự động "Cổ ngắn", dẫn đầu đi về phía hồ nhân tạo đã bị cỏ mọc kín lối.

Họ thăm dò công viên này đầu tiên, nhưng ngoại trừ tìm được một vài thứ nghi là phân và nước tiểu của con sói trắng, thì không phát hiện thấy thứ gì khác.

Trong quá trình này, họ đều vô cùng thận trọng, sợ chủ nhân của kênh phát thanh "Đạo và sửa chữa thiết bị điện" Ngô Mông dùng cách thức khác để đối phó với nhóm người mình, gây ra ảnh hưởng không tốt, cũng may không có chuyện bất thường nào xảy ra.

Ra khỏi công viên, hai đội ngũ một trái một phải đi vào một con phố của thành phố.

Vừa rẽ vào khu vực này, lập tức có từng đống xương trắng đập vào mắt Long Duyệt Hồng.

Khác với di tích đầm lầy, phố phường ở nơi này rõ ràng không có "Vô tâm giả" định kỳ quét tước, hai bên là bùn đất hư thối biến thành màu đen, trên đường đầy ô tô đỗ lung tung, có những chiếc còn đâm vào nhau, vẫn duy trì trạng thái ấy, bao nhiêu năm rồi không thay đổi, dường như đã dừng lại ở giây phút thế giới cũ bị hủy diệt.

Giữa các sự vật lộn xộn hỗn loạn, là xương trắng đếm không hết, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy, hoặc là còn mấy tấm vải rách che thân, hoặc hoàn toàn "lõa lồ".

Đây là lần đầu tiên Long Duyệt Hồng nhìn thấy nhiều xương trắng như vậy, có cảm giác rơi vào hố chôn tập thể.

Lúc này, giữa ánh mặt trời mùa hè chói chang, hắn lại cảm nhận được chút rét lạnh.

Đám người Vương Phú Quý rõ ràng bị cảnh tượng này làm chấn động, hồi lâu không bước tiếp.

Thương Kiến Diệu lại thở dài nói:

"Muốn chôn hết chúng là một công trình quá lớn, gần như không thể thực hiện."

Tương Bạch Miên lập tức nói:

"Những phế tích thành phố còn chưa bị con người phát hiện, rất nhiều khu vực chắc hẳn cũng có tình cảnh tương tự."

Nhìn từ hiện tượng nơi này không có dấu vết của vụ nổ, những thi thể này hoặc là chết vì bắn nhau, hoặc là bị "Vô tâm giả" giết chết, trở thành đồ ăn cho họ, chỉ để lại xương trắng.

"Vô tâm giả không kéo những thi thể này về ổ của mình dự trữ, mà để lại bên đường, ngày ngày ăn ngay tại hiện trường? Bọn họ thích mở tiệc ngoài trời?" Thương Kiến Diệu tỏ ý không thể hiểu nổi.

Điểm chú ý của anh luôn luôn khác thường như vậy.

"Khi con người vừa bị nhiễm "Bệnh vô tâm", còn chưa thích ứng với bản năng hóa thú, luôn làm ra hành động mau thuẫn tương tự." Tương Bạch Miên dùng thành quả nghiên cứu của mình để trả lời: "Khu vực này chắc là trung tâm bùng phát "Bệnh vô tâm", số lượng của họ rất nhiều, chẳng mấy chốc đã ăn xong nhân loại còn lại, các con phố khác có thể sẽ không như thế."

Nghe Tiết Thập Nguyệt, Trương Khứ Bệnh thảo luận chuyện này, đám người Vương Phú Quý không hiểu sao có cảm giác hoang đường.

"Vô tâm giả" trước kia như thế nào có liên quan gì đến chúng ta bây giờ.

"Hai người một tổ, lục soát qua nơi này, xem có đầu mối gì không." Tương Bạch Miên lệnh cho Bạch Thần và Long Duyệt Hồng.

Lần này cô dẫn theo Long Duyệt Hồng, Thương Kiến Diệu đi cùng Bạch Thần, thực lực hai bên cũng không có sự thiếu hụt.

Đám người Waite thấy vậy, cũng bắt đầu tìm kiếm vật tư có giá trị ở khu vực này.

Bởi vì không thể lái xe vào, lại phải giữ thể lực, họ không chọn các vật phẩm lớn, chỉ cố gắng chọn các vật phẩm đáng tiền, tiện mang theo, ví dụ như những vật phẩm trang sức vàng trên người những bộ xương trắng kia.

Qua hơn một tiếng lục soát, "Tổ điều tra cũ" không phát hiện ra đầu mối hữu dụng, chỉ có thể bước đầu dựng lại cảnh tượng lúc đó: hai phần ba người trên đường đột nhiên phát điên, tấn công con người bình thường, cắn xé họ, ăn thịt họ.

Trong lúc lục soát, Long Duyệt Hồng, Bạch Thần không quên nhặt trang sức bằng vàng, sách vở kĩ thuật vân vân.

Họ chưa bao giờ quên trên lưng nhóm mình còn đang gánh nợ.

Ra khỏi con phố, trước mắt Tương Bạch Miên chợt rộng mở.

Phía trước là một quảng trường thành phố, phía khác của quảng trường có mấy chục tòa nhà màu đen cao tầng.

Trên tường của các tòa nhà đã có nhiều chỗ bị vỡ nát, rất nhiều nơi bị cây leo phủ xanh.

Đúng như Tương Bạch Miên dự đoán, so với khu vực trước, số lượng xương trắng ở nơi này khá ít.

Đúng lúc này, Thương Kiến Diệu chỉ vào mặt đất phía trước một tòa nhà màu đen, nói:

"Phong cách của họ không giống nhau lắm."

Bạch Thần, đám người Vương Phú Quý theo tay anh chỉ nhìn qua, phát hiện chỗ đó có bốn năm thi thể.

Khác với thi thể khác, chúng đã bị thối rữa, nhưng chưa biến thành xương trắng.

"Mới chết không lâu?" Tương Bạch Miên cân nhắc rồi nói.

"Không lâu" trong ngữ cảnh của cô là so với số xương trắng kia.

"Qua đây xem chút." Lúc này Vương Phú Quý lại chủ động đề nghị.

Bởi vì không gian nơi này trống trải, xung quanh có thể nhìn không sót thứ gì, trông cũng không có vẻ gì là nguy hiểm, Grey, Waite và Fars đều đồng ý với ý kiến của hắn ta.

"Tổ điều tra cũ" cần phải chú ý đến chuyện này, nên cũng không bỏ qua

Vừa tới gần bốn năm thì thể kia, mí mắt của Vương Phú Quý đột nhiên giật giật, chỉ vào một người chết nói:

"Người này mặc áo sơ mi giá rẻ được sản xuất ở khu nhà xưởng của thành phố Ban Sơ."

Nó không tính là cũ kỹ, phong cách cũng có đặc trưng của thời đại hiện nay, trang bị nhiều túi ngầm, tiện để đựng đồ.

Long Duyệt Hồng nhìn lại theo, thấy rõ ràng hình dáng của thi thể kia.

Vừa nhìn vào, hắn thiếu chút nữa lảo đảo.

Lúc này hắn mới phát hiện ra thi thể đã vô cùng thối rữa, tình trạng chết thê thảm, kinh khủng hơn những bộ xương trắng kia không biết gấp bao nhiêu lần.

Mùi hôi thối khó diễn tả xộc vào mũi, khiến hắn thiếu chút nữa thì nôn mửa ngay tại chỗ.

"Quần áo còn không có vết tích may vá, chắc là mới mua một hai năm gần đây." Tương Bạch Miên giơ tay bịt mũi, tiến lên mấy bước, ngồi xổm xuống, tỉ mỉ kiểm tra.

Về phần chiếc áo sơ mi bị rách nát lúc này, chắc là khi chết tạo thành.

Cô chợt đưa ra một phán đoán, trầm giọng nói:

"Đây là thợ săn di tích đã hoàn toàn mất tích, bị con sói trắng đưa vào sâu trong hang động?"

"Chắc vậy." Bạch Thần nín thở, tỏ ý tán thành.

Đảm người Vương Phú Quý nghe vậy thì sửng sốt:

"Các thợ săn di tích bị mất tích không phải hoặc là bị ăn thịt, hoặc là được cứu sao?"

Phần còn lại thì bị "Tổ điều tra cũ" giết chết, đương nhiên việc này không thể nói ra.

Long Duyệt Hồng nhân cơ hội thu lại ánh mắt, giải thích số lượng người không khớp cho các thợ săn độc hành, nói rằng rất nhiều người mất tích bị con sói trắng đưa vào sâu trong hàng động.

Waite hít sâu một hơi rồi nói:

"Bọn họ bị đưa vào đây, sau đó chết đi, không bị ăn thịt?"

Việc này nghe thế nào cũng có chút kỳ dị.

"Chết vì cái gì?" Vương Phú Quý hỏi bằng giọng gấp gáp.

Thương Kiến Diệu sờ cằm, ngẩng đầu nhìn về phía tòa nhà màu đen bên cạnh, giành lời trước Tương Bạch Miên:

"Nhìn từ vết thương của thi thể, họ chắc là từ trên tầng cao nhảy xuống ngã chết."

Nhảy lầu tự sát? Đám người Bạch Thần, Long Duyệt Hồng đều cả kinh trong lòng.

Các thợ săn di tích kia bị con Sói trắng đưa vào sâu trong hang núi, đi vào di tích Số 13, kết quả một số người trong đó liên tiếp nhảy lầu tự sát ở chỗ này?

"Phán đoán của tôi cũng là như thế." Tương Bạch Miên phụ họa lời của Thương Kiến Diệu, trên mặt là sự nghi hoặc không che giấu được.

Bốn năm thợ săn di tích này rốt cuộc đã gặp phải chuyện gì, con sói trắng kia lại muốn làm gì?

Tương Bạch Miên dừng một chút rồi nói tiếp:

"Cũng không loại trừ khả năng họ bị người khác đẩy xuống, phải kiểm tra thêm, thăm dò hiện trường nhảy lầu."

Khả năng này còn kinh khủng... Ai đẩy, tại sao lại phải đẩy? Long Duyệt Hồng bất giác muốn hít một hơi, lại bị thứ mùi ở hiện trường hun cho phải ngậm miệng lại.

"Muốn đi vào không?" Thương Kiến Diệu chỉ vào những tòa nhà màu đen sừng sững nguy nga kia.

Tương Bạch Miên im lặng vài giây rồi nói:

"Lần này không nên, hãy nhớ nguyên tắc chúng ta đã đặt ra từ trước."

"Ừm, tra xét xung quanh một chút là được."

Nguyên tắc chính là không tùy tiện thâm nhập, đặt nền móng cho lần thăm dò thứ hai.
Bạn cần đăng nhập để bình luận